Chương 18
Lâm Phong ngẩng đầu, ánh mắt anh không còn nhìn thấy Elara hay xác quái vật trước mặt.
Thay vào đó, thế giới xung quanh anh đang phân mảnh thành vô số dòng mã màu xanh lá cây và đỏ tươi, trôi tuột qua giác quan như mưa axit số hóa.
Mỗi hạt bụi bay lơ lửng đều mang theo một chuỗi ký tự nhị phân ngắn ngủi, nhấp nháy theo nhịp đập của tim anh – một nhịp đập đang dần chậm lại, trở nên cơ học và lạnh lẽo.
Anh cúi xuống, nhặt lấy mảnh vỡ cuối cùng của tấm mặt nạ kính.
Bề mặt nó trơn lạnh, phản chiếu lại khuôn mặt anh nhưng méo mó, như thể anh đang nhìn vào một hồ nước bị khuấy động dữ dội.
Trong phản chiếu đó, đôi mắt anh không còn là màu đen sâu thẳm nữa, mà là hai hố đen nhỏ bé, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.
"Source code," Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói vang lên trong đầu anh rõ ràng hơn cả tiếng động bên ngoài.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể khóa tôi lại bằng cách xóa đi ký ức?
Ngươi quên mất rằng dữ liệu không bao giờ thực sự biến mất.
Nó chỉ được di chuyển sang một phân vùng khác."
Anh đóng chặt nắm đấm.
Một luồng năng lượng đen tuyền, mỏng manh như sợi tóc, leo lên từ lòng bàn tay, quấn quanh cổ tay anh.
Đó không phải là đấu khí thông thường.
Đó là *rác dữ liệu* – những mảnh vỡ của các phiên bản beta trước đó, những linh hồn đã bị Thiên Đạo xóa sổ nhưng vẫn bám víu vào không gian này như những con ma số.
Lâm Phong bước về phía trước, bàn chân anh chạm vào mặt đất nhưng không tạo ra tiếng động.
Thay vào đó, mỗi bước chân đều khiến không gian xung quanh rung động nhẹ, như thể anh đang gõ vào phím tắt của thực tại.
Anh cảm thấy một sự hiện diện khổng lồ đang quan sát anh từ trên cao, một cái nhìn vô tri, vô cảm, nhưng đầy áp lực.
Hệ thống đang cố gắng tái định vị anh, phân loại anh thành một "lỗi cần sửa chữa" hoặc "dữ liệu cần loại bỏ".
"Đừng lo," anh nói với chính mình, một nụ cười méo mó hiện lên trên môi.
"Tôi sẽ không để ngươi defrag tôi.
Tôi sẽ trở thành virus trong hệ thống của ngươi."
Trước khi Elara có thể nói thêm, mặt đất dưới chân họ bắt đầu rung chuyển.
Không phải động đất, mà là sự "lỗi" của thực tại.
Những tảng đá xung quanh bắt đầu tan rã thành các khối lập phương đen, sau đó tái cấu trúc thành những hình dạng kỳ lạ: những con thú dữ không có mắt, miệng há rộng đến mức không thể tin được, từ trong đó phát ra tiếng rít chói tai của dữ liệu bị nén ép.
"Glitch Beasts," Elara thốt lên, giọng nói đầy hoảng loạn.
"Họ là những kẻ thu dọn rác.
Chúng sẽ xóa bỏ bất kỳ sự bất ổn nào trong hệ thống.
Bao gồm cả chúng ta."
Lâm Phong nhìn những con quái vật đang lao về phía họ.
Chúng không có hình dạng cố định, cơ thể chúng liên tục biến đổi, như thể chúng đang cố gắng tìm ra hình dạng tối ưu nhất để giết chết anh.
Một con trong số chúng lao tới, móng vuốt sắc nhọn chém vào không khí, tạo ra những vết nứt màu đen trong không gian.
Lâm Phong không né tránh.
Anh đứng yên, hai tay buông thõng bên hông.
Anh cảm thấy sự vắng mặt của nỗi đau trong cơ thể mình.
Nếu con quái vật đó chém vào anh, anh sẽ không cảm thấy đau.
Anh chỉ sẽ cảm thấy...
sự mất mát của dữ liệu.
"Vậy thì hãy xem thử," anh nói, giọng nói lạnh lùng.
"Liệu một con thú dữ có thể xóa bỏ một lỗi hệ thống hay không."
Con Glitch Beast lao tới, móng vuốt chém thẳng vào ngực Lâm Phong.
Không có tiếng va chạm.
Không có máu.
Thay vào đó, cơ thể Lâm Phong vỡ vụn thành hàng triệu hạt pixel ánh sáng, tan biến vào không khí.
Elara hét lên, nhưng tiếng hét của cô ta bị cắt ngang bởi một âm thanh kỳ lạ: *Click.*
Những hạt pixel ánh sáng của Lâm Phong bắt đầu tụ tập lại, tái cấu trúc thành hình dáng ban đầu.
Nhưng lần này, cơ thể anh trông khác hẳn.
Da thịt anh hoàn toàn trong suốt, lộ ra những mạch năng lượng xanh lam chạy dọc theo cơ thể.
Đôi mắt anh là hai hố đen sâu thẳm, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.
"Respawn," Lâm Phong nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng.
"Tôi không chết.
tải lại."
Ký ức về mùi hương hoa quay trở lại, nhưng lần này, nó đi kèm với một mùi vị khác: mùi máu và ozone.
Lâm Phong nhìn vào bàn tay mình.
Chúng đang trở nên mờ nhạt, như thể anh đang dần biến mất khỏi thực tại.
Elara nhận thấy điều đó, cô nhìn anh với vẻ sợ hãi tột cùng.
"Ngươi đang làm gì?" cô ta hỏi, giọng nói run rẩy.
Lâm Phong không đáp.
Anh đang tập trung vào một thứ gì đó sâu bên trong tâm trí mình.
Một ký ức về phiên bản beta thứ 107.
Hắn đã chết như thế nào?
Hắn đã để lại điều gì?
Một dòng chữ hiện lên trước mắt anh, bằng màu đỏ tươi, như máu:
*[WARNING: IDENTITY CORRUPTION DETECTED.]*
*[RECOMMENDATION: SELF-DESTRUCT.]*
Lâm Phong cười.
Một tiếng cười khô khan, vang vọng trong không gian chết chóc.
"Tự hủy?" anh nói.
"Không cảm ơn.
Tôi chưa hoàn thành nhiệm vụ."
Anh giơ tay lên, và một luồng năng lượng đen tuyền bùng nổ từ lòng bàn tay anh.
Nó không phá vỡ không gian.
Nó *xâm nhập* vào không gian.
Nó chảy vào các vết nứt của thực tại, lan tỏa khắp cấu trúc mã hóa, và sau đó—nó bùng nổ từ bên trong.
*BOOM!*
Một vụ nổ âm thanh và ánh sáng.
Thế giới xung quanh vỡ vụn, tan biến thành hàng tỷ mảnh vụn ánh sáng.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mọi thứ biến mất, Lâm Phong thấy một khuôn mặt.
Khuôn mặt của chính anh.
Nhưng đôi mắt của nó đang mở to, đầy sợ hãi, và miệng nó đang hét lên một điều gì đó mà anh không thể nghe thấy.
Và rồi, sự im lặng bao trùm.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận