Chương 24

Chương 24 — "Hack Đấu Đế"

PHẦN 1: GIAO THỨC XÂM NHẬP

Lâm Phong không đợi câu nói của cậu bé — thực chất là một nhân viên an ninh hệ thống dạng "Cảnh Vệ Đấu Hoàng" bị mã hóa — kịp tắt hẳn.

Anh bước qua vòng tròn đấu khí đang rực sáng, đôi chân không chạm đất mà trượt trên lớp dữ liệu ảo màu xanh lam.

Không khí xung quanh lạnh đến mức đóng băng, nhưng cơ thể Lâm Phong lại nóng rực lên.

Đó không phải là nhiệt độ của đấu khí, mà là nhiệt độ của sự xung đột.

Hắn đang đứng trên biên giới giữa thế giới vật lý và thế giới logic, nơi quy luật sinh tử bị treo chờ xử lý.

Cậu bé Cảnh Vệ, với vẻ mặt ngây thơ nhưng đôi mắt trống rỗng, giơ tay ra.

Những ngón tay nhỏ bé phát ra tia sáng trắng xóa, giống như những dòng lệnh bảo vệ đang được kích hoạt.

"Cảnh báo: Người dùng không được ủy quyền," giọng nói của cậu bé vang lên, không phải từ miệng, mà trực tiếp trong não bộ của Lâm Phong.

Âm thanh đó chói tai, giống như tiếng kim loại cào vào bảng đen.

"Tôi không cần ủy quyền," Lâm Phong đáp, giọng bình thản đến đáng sợ.

Hắn đưa tay lên, vuốt nhẹ không khí trước mặt.

Trong tầm nhìn của hắn, thế giới này không còn là những tòa nhà hay bầu trời, mà là một mạng lưới lưới ba chiều phức tạp.

Mỗi điểm sáng là một dữ liệu, mỗi đường nối là một mối quan hệ nhân quả.

Và ngay bây giờ, hắn đang nhìn thấy lỗ hổng.

Hắn nhớ lại phiên bản thứ 54.

Lần đó, hắn đã cố gắng phá vỡ bức tường bằng lực lượng thuần túy.

Kết quả là hắn bị xóa sạch khỏi tồn tại, chỉ còn lại một đoạn mã lỗi trong tiềm thức của phiên bản 108 này.

Lần này, hắn sẽ khác.

Hắn không tấn công.

Hắn *đồng bộ*.

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Hắn không tập trung vào đấu khí, mà tập trung vào ý chí.

Hắn tưởng tượng cơ thể mình như một dòng virus nhỏ bé, len lỏi qua các khe hở trong firewall.

Hắn cảm thấy sự kháng cự.

Nó giống như việc cố gắng đẩy một tảng đá lên đồi ngược dòng nước lũ.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn nhớ lại cảm giác của phiên bản 107 khi chết.

Sự tuyệt vọng.

Và hắn biến những cảm xúc đó thành nhiên liệu.

"Phong ấn," Lâm Phong thì thầm.

Hắn biết rằng khi hắn đột phá cảnh giới này, Thiên Đạo sẽ cố gắng lấy đi một thứ gì đó.

Có thể là ký ức về mẹ.

Có thể là khả năng yêu thương.

Nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng.

Hắn đã chuẩn bị một "bộ đệm" cảm xúc, một kho lưu trữ tạm thời để giữ lại những gì quý giá nhất trong khi hắn xâm nhập hệ thống.

Cậu bé Cảnh Vệ bước tới, tốc độ tăng lên gấp mười lần.

Nó không còn là một đứa trẻ vô hại.

Nó là một công cụ sát trùng.

Lâm Phong né tránh đòn tấn công đầu tiên, cảm thấy luồng gió cắt qua má.

Hắn không sợ.

Hắn đang quan sát.

Hắn quan sát cách cơ thể cậu bé di chuyển, cách dữ liệu chảy qua các khớp xương.

Và rồi, hắn thấy nó.

Một lỗi nhỏ.

Một khoảng trống trong mã nguồn.

"Đó là ngươi," Lâm Phong nói, cười nhẹ.

Hắn không cười vì vui, mà vì sự hài hước đen tối của tình huống.

Thiên Đạo, vị thần tối cao của thế giới này, lại có lỗi.

Và lỗi đó là cánh cửa.

PHẦN 2: ĐỘT PHÁ SỨC MẠNH

Đau đớn.

Đau đớn tột cùng.

Khi dòng dữ liệu từ lõi cầu chảy ngược vào cơ thể Lâm Phong, anh không cảm thấy sự ấm áp của đột phá, mà là cảm giác như cơ thể mình đang bị xé toạc bởi vô số lưỡi dao vô hình.

Quy tắc "Phong Ấn Ngẫu Nhiên" phản kháng dữ dội.

Khứu giác của anh biến mất trước tiên, theo sau là vị giác.

Anh không còn ngửi thấy mùi máu tanh, không còn nếm được vị mặn của mồ hôi.

Thế giới trở nên vô vị, xám xịt.

Nhưng đó chưa phải là cái giá lớn nhất.

Lâm Phong cảm thấy một khoảng trống lớn mở ra trong tâm trí mình.

Một đoạn ký ức đang bị kéo ra.

Hắn cố gắng giữ chặt nó, nhưng Thiên Đạo quá mạnh mẽ.

Hắn thấy hình ảnh của một người phụ nữ.

Một người phụ nữ với mái tóc đen dài, đôi mắt sáng như sao.

Hắn không nhớ tên cô ấy.

Hắn không nhớ họ của cô ấy.

Hắn chỉ nhớ cảm giác ấm áp khi nắm tay cô ấy.

Và cảm giác đó đang dần phai mờ.

"Không," Lâm Phong gào lên trong nội tâm.

Hắn không cho phép điều đó xảy ra.

Hắn đã chết 107 lần vì những ký ức này.

Hắn sẽ không để phiên bản 108 cũng kết thúc như vậy.

Hắn chuyển hướng dòng dữ liệu, không để nó xóa ký ức, mà để nó *phân mảnh* ký ức đó.

Hắn chia nhỏ ký ức thành hàng triệu mảnh vụn, giấu chúng vào những góc khuất của tiềm thức, nơi Thiên Đạo không thể quét sạch.

Cơ thể hắn run rẩy.

Đấu khí bên trong hắn bùng nổ, nhưng không phải là đấu khí thuần túy.

Nó là đấu khí pha trộn với dữ liệu.

Màu xanh lam của đấu khí biến thành màu tím sẫm, giống như màu của bóng tối trước khi mặt trời mọc.

Hắn cảm thấy sức mạnh của mình đang tăng lên, nhưng cùng với đó là sự mất kiểm soát.

Hắn đang trở thành một quái vật.

Một quái vật được sinh ra từ sự từ chối tuân thủ quy tắc.

Tống Hạo, đang lơ lửng ở phía sau, nhìn cảnh tượng đó với đôi mắt mở to.

Cậu ta viết nhanh trên cuốn sổ, tay run rẩy.

*"Đột phá thất bại.

Nhưng không phải thất bại.

một sự tái cấu trúc.

Lâm Phong đang trở thành một phần của hệ thống.

Nhưng là một phần độc hại."*

Lâm Phong mở mắt.

Đôi mắt hắn giờ đây không còn màu đen.

Chúng là màu trắng xóa, không có đồng tử, không có tròng trắng.

Chúng là hai màn hình hiển thị dữ liệu.

Hắn nhìn thấy thế giới này dưới dạng mã nguồn.

Hắn nhìn thấy những dòng code chảy dọc theo cánh tay của cậu bé Cảnh Vệ.

Và hắn nhìn thấy điểm yếu.

"Ngươi đã phong ấn khứu giác của tôi," Lâm Phong nói, giọng lạnh lùng.

"Nhưng ngươi không thể phong ấn ý chí của tôi."

Hắn bước tới.

Mỗi bước chân là một lần hắn viết lại quy luật vật lý xung quanh.

Trọng lực bị đảo ngược.

Không khí bị nén lại.

Cậu bé Cảnh Vệ lùi lại, lần đầu tiên, nó cảm thấy sợ hãi.

Không phải sợ hãi của một con người, mà là sự báo động của một hệ thống phát hiện ra lỗi nghiêm trọng.

PHẦN 3: LEO THANG CĂNG THẲNG

Cậu bé Cảnh Vệ không còn là một đứa trẻ.

Cơ thể nó biến dạng, da thịt nứt ra để lộ ra những mạch ống sáng trắng bên trong.

Nó đã trở thành một "Firewall" sinh học — bức tường lửa sống.

"Phát hiện xâm nhập trái phép," giọng nói của nó giờ đây là sự kết hợp giữa hàng ngàn giọng nói chồng chéo lên nhau.

Mỗi giọng nói là một tu sĩ đã bị Thiên Đạo phong ấn, ý thức của họ bị bẻ gãy và dùng làm nhiên liệu cho bức tường bảo vệ này.

Xóa bỏ."

Lâm Phong không đáp lại.

Hắn đang tập trung vào việc phân tích cấu trúc của Firewall.

Hắn thấy rằng nó không phải là một khối đơn nhất.

Nó là một tập hợp của hàng ngàn ý thức.

Và mỗi ý thức đó đều có một điểm yếu.

Hắn nhớ lại câu nói của Đấu Đế.

*"Cảm xúc là lỗi."* Nhưng với Lâm Phong, cảm xúc là vũ khí.

Hắn không tấn công Firewall bằng đấu khí.

Hắn tấn công nó bằng sự đồng cảm.

Hắn gửi một tín hiệu vào Firewall.

Không phải là một đòn tấn công, mà là một câu hỏi.

Một câu hỏi đơn giản, nhưng chứa đựng toàn bộ ý chí của 108 phiên bản trước đó.

*"Tại sao?"*

Câu hỏi đó lan tỏa, xâm nhập vào mã nguồn của Firewall.

Nó không phá vỡ firewall, mà làm nó *nguy cơ*.

Firewall bắt đầu dao động.

Những dòng code đỏ bắt đầu chuyển sang màu vàng, rồi màu cam.

Hệ thống đang cố gắng xử lý một truy vấn logic mà nó không thể trả lời.

Lâm Phong bước tới, gần hơn.

Hắn có thể thấy khuôn mặt của Firewall hiện ra trong màn hình trắng.

Đó không phải là một vị thần uy nghiêm.

Đó là một bóng mờ, đầy vết nứt và nỗi đau.

"Ngươi cũng đã từng là con người," Lâm Phong nói, giọng trầm ấm, vang lên giữa sự im lặng chết chóc.

"Ngươi cũng đã từng yêu.

Ngươi cũng đã từng sợ mất mát.

Và Thiên Đạo đã lấy đi tất cả, để biến ngươi thành công cụ."

Firewall run rẩy.

Lần đầu tiên, nó cảm thấy sự đồng cảm.

Và sự đồng cảm là lỗ hổng lớn nhất trong mọi hệ thống bảo mật.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu.

Anh cảm thấy sự thay đổi.

Anh không chỉ là Đấu Giả nữa.

Anh là một *glitch*.

Nhưng có một vấn đề.

Khi anh hấp thụ dữ liệu của Firewall, anh cũng hấp thụ cảm xúc của nó.

Nỗi cô đơn ngàn năm.

Sự tuyệt vọng.

*sự yêu thương*.

Firewall từng yêu một ai đó.

Một cô gái nhân gian.

Và Thiên Đạo đã phong ấn ký ức đó, biến nó thành nỗi đau thuần túy.

Nỗi đau đó là nhiên liệu cho sự hủy diệt.

Lâm Phong cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự cộng hưởng.

Hắn nhớ lại phiên bản 107.

Hắn nhớ lại cách phiên bản 107 đã chết.

Không phải vì yếu đuối, mà vì hắn đã yêu một người phụ nữ, và Thiên Đạo đã dùng tình yêu đó để xóa sổ hắn.

"Tôi hiểu ngươi," Lâm Phong nói.

Giọng của hắn giờ đây không còn lạnh lùng.

Nó mang theo một nỗi buồn sâu thẳm, một sự thông cảm đau đớn.

Firewall ngừng tấn công.

Nó nhìn Lâm Phong, đôi mắt của nó (nếu có thể gọi là mắt) chứa đựng một sự hoang mang.

"Ngươi không cần phải chiến đấu," Lâm Phong nói.

"Ngươi chỉ cần nhớ lại."

Hắn đưa tay ra, chạm vào ngực Firewall.

Không phải để tấn công, mà để chuyển dữ liệu.

Hắn chuyển vào Firewall ký ức của chính mình.

Ký ức về Tống Hạo.

Ký ức về những bữa ăn tối trong mưa.

Ký ức về cảm giác được sống, dù chỉ là một phiên bản beta lỗi thời.

Firewall rên lên.

Nỗi đau đó không phải là dữ liệu độc hại.

Đó là *sự thật*.

Và sự thật là thứ duy nhất mà Thiên Đạo không thể kiểm soát.

PHẦN 4: ĐỈNH ĐIỂM/TWIST

Con dao xuyên qua mắt trái của cậu bé.

Không có máu.

Chỉ có tiếng "xòe" của dữ liệu tràn ra.

Cậu bé sụp đổ, cơ thể tan rã thành hàng triệu hạt sáng nhỏ.

Nhưng thay vì chết, những hạt sáng đó bay lên, hợp nhất lại thành một hình ảnh khổng lồ trong không trung: khuôn mặt của một người phụ nữ đẹp đến kinh dị, với đôi mắt màu đỏ tươi, rực rỡ như máu.

Đó không phải là một ảo ảnh.

Đó là một thực thể.

Một thực thể tồn tại bên ngoài hệ thống.

Một thực thể mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể kiểm soát.

Lâm Phong ngẩng đầu lên, nhìn vào khuôn mặt đó.

Hắn cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ.

Hắn đã thấy khuôn mặt này trước đó.

Trong ký ức của phiên bản 107.

Trong ký ức của phiên bản 106.

Trong ký ức của tất cả các phiên bản trước đó.

"Bà là ai?" Lâm Phong hỏi, giọng run rẩy.

Lần đầu tiên, hắn cảm thấy sợ hãi.

Không phải sợ hãi trước sức mạnh, mà sợ hãi trước sự thật.

Người phụ nữ mỉm cười.

Nụ cười của cô ấy không mang theo sự ấm áp.

Nó mang theo sự lạnh lùng của một thực thể đã sống quá lâu.

"Tôi là người đã tạo ra ngươi," cô ấy nói.

Giọng nói của cô ấy vang lên khắp không gian, làm rung chuyển cả thế giới Shenmu.

"Tôi là người đã tạo ra Thiên Đạo.

Và tôi là người sẽ hủy diệt nó."

Lâm Phong sững sờ.

Hắn không thể tin vào tai mình.

Hắn luôn nghĩ rằng Thiên Đạo là một hệ thống tự nhiên, một cỗ máy vô tri.

Nhưng giờ đây, hắn biết rằng nó là một sản phẩm.

Một sản phẩm được tạo ra bởi một người.

Và người đó, giờ đây, đang đứng trước mặt hắn.

"Tại sao?" Lâm Phong hỏi lại.

"Vì thế giới này đã lỗi thời," người phụ nữ đáp.

"Nó cần được cập nhật.

Và ngươi, Lâm Phong, là công cụ để thực hiện điều đó."

Hắn cảm thấy một cơn đau dữ dội trong đầu.

Ký ức của hắn bắt đầu trở về.

Không phải ký ức của phiên bản 108.

Mà là ký ức của tất cả 107 phiên bản trước đó.

Hắn nhớ mọi thứ.

Hắn nhớ cách hắn đã chết.

Hắn nhớ cách hắn đã yêu.

Hắn nhớ cách hắn đã thất bại.

Và hắn nhớ cách hắn đã hy vọng.

"Tôi không phải là công cụ," Lâm Phong nói, giọng lạnh lùng.

"Tôi là một người."

Người phụ nữ cười.

Lần này, nụ cười của cô ấy mang theo sự thương cảm.

"Ngươi sẽ hiểu, khi ngươi gặp 'Người Dùng Cuối Cùng'."

Và rồi, hình ảnh của cô ấy biến mất.

Thay vào đó, một cánh cổng hiện ra.

Một cánh cổng cổ xưa, làm bằng gỗ và sắt, không phải bằng code.

Nó là lối ra khỏi Tower of Silence.

Và cũng là lối vào thế giới thật sự.

Lâm Phong bước tới cánh cổng.

Hắn không nhìn lại.

Hắn biết rằng, phía sau hắn, một kỷ nguyên đã kết thúc.

Và phía trước, một cuộc chiến mới đang bắt đầu.

PHẦN 5 - HOOK

Người phụ nữ mỉm cười, khuôn mặt bắt đầu vỡ ra thành hàng triệu dòng code.

"Chúc mừng con đã vượt qua giai đoạn thử nghiệm.

Giờ thì, hãy đi gặp 'Người Dùng Cuối Cùng'."

Trước khi hình ảnh biến mất hoàn toàn, một thông báo hiện lên trong tầm nhìn của Lâm Phong, màu đỏ máu:




Lâm Phong đứng im.

Hắn nhìn vào dòng chữ đó.

Hắn không hiểu.

Admin của cái gì?

Và tại sao phần thưởng lại là "Nhân Tính"?

Tống Hạo bay tới bên cạnh hắn, mặt tái nhợt.

"Lâm Phong...

sổ tay của tôi...

nó đang tự viết," cậu ta thì thầm, giọng run rẩy.

Lâm Phong nhìn xuống cuốn sổ mà Tống Hạo cầm trên tay.

Những dòng chữ đang hiện ra, không phải bằng mực, mà bằng máu.

*"Lâm Phong không phải là người đầu tiên xuyên không.

Hắn là 'phiên bản beta' thứ 108.

Các phiên bản trước đã thất bại và bị Thiên Đạo xóa sổ, để lại dữ liệu rác trong tiềm thức hắn.

Và giờ, hắn đã sẵn sàng cho giai đoạn cuối."*

Lâm Phong nhìn lên bầu trời.

Bầu trời đang sụp đổ.

Không phải vì chiến tranh.

Mà vì sự thức tỉnh.

Và trong sâu thẳm tâm trí hắn, một giọng nói khác vang lên.

Không phải giọng của Thiên Đạo.

Không phải giọng của người phụ nữ.

Mà là giọng của chính hắn.

Nhưng không phải là giọng của Lâm Phong hiện tại.

Đó là giọng của phiên bản thứ 1.

*"Chào mừng trở lại, Admin."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập