Chương 39
Không khí xung quanh nặng nề, dày đặc những hạt bụi tro đen sẫm lơ lửng, phản chiếu ánh sáng xanh nhạt từ ngọn đèn huỳnh quang đang nhấp nháy yếu ớt phía trên đầu.
Mỗi nhịp thở đều giống như việc hít vào những mảnh kính vỡ li ti cắt xước phế quản.
Hắn cố gắng dậy nhưng cơ thể nặng trịch bất thường.
Cơ bắp rung lên bần bật, phản ứng lại với lượng adrenaline vừa rút cạn kiệt sau cuộc chạm trán.
Trước mặt hắn, cái bóng đã biến mất.
Không còn tiếng cười nhếch méch đầy mỉa mai, không còn khuôn mặt của chính mình từ kiếp trước hiện ra trên lớp màng sinh học phồng cộm.
Chỉ còn lại sự trống rỗng và một mùi hương khó chịu—mùi ozone trộn lẫn với mùi thối rữa của xác thịt mục nát.
"Chìa Khóa." giọng nói đó vang lên trong đầu hắn, không phải qua tai mà trực tiếp xâm nhập vào vỏ não.
Nó lạnh lẽo, vô cơ, nhưng lại mang theo sự thôi thúc đáng sợ.
"Đừng chạy trốn khỏi định mệnh."
Trần Phong nghiến răng chặt đến mức hàm kêu lạo xạo.
Hắn biết đây là bẫy.
Không chỉ là bẫy vật lý mà còn là bẫy tâm lý.
Lớp màng nhầy trong suốt vừa nãy không phải là ảo ảnh, nó là một cơ quan cảm giác khổng lồ của căn phòng này—hoặc chính xác hơn, của thứ gì đó đang sống dưới lòng đất sâu thẳm nơi họ đang đứng.
Hắn với tay vào túi áo khoác, ngón tay run rẩy chạm vào cán dao găm còn lại.
Lưỡi dao lạnh buốt, một trong số ít thứ thực tế duy nhất còn sót lại giữa cơn điên loạn này.
Trần Phong đứng dậy chậm rãi, từng bước chân đều đặn và nặng nề.
Hắn cần phải kiểm soát nhịp thở.
Nếu để nỗi sợ hãi lan tỏa, hắn sẽ chết nhanh hơn bất kỳ con zombie nào ngoài kia.
Võ Chi Dao nằm bất tỉnh ở góc phòng bên kia, hơi thở nông và đứt quãng.
Trần Phong liếc nhìn cô một thoáng trước khi quay sang phía bóng tối đang bao trùm căn phòng.
Sự hiện diện của Võ Chi Dao là gánh nặng, nhưng cũng là lý do khiến hắn không thể buông xuôi.
Cô ấy ngây thơ đến mức đáng sợ, chưa hiểu thế giới này đã tàn khốc ra sao, và chính sự trong sáng đó lại trở thành mục tiêu hoàn hảo cho những kẻ như Tôn Vô Kỵ—những người tin rằng chỉ có loại bỏ yếu đuối mới cứu được nhân loại.
Trần Phong bước về phía trung tâm căn phòng nơi hình bóng kia từng ngồi.
Sàn nhà trơn trượt vì lớp dịch nhầy sinh học vẫn đang tiết ra từ các khe nứt trên tường.
Ánh sáng mờ ảo chiếu xuống khu vực này tạo thành một vòng tròn kỳ lạ, giống như một bàn thờ cổ đại bị lãng quên trong lòng đất.
Ở giữa vòng tròn ánh sáng là một cái bục bằng kim loại đen bóng, khác hẳn với bê tông xung quanh.
Trên đó đặt một vật thể hình trụ nhỏ, phát ra những rung động nhẹ nhàng khiến không khí xung quanh nó biến dạng.
Trần Phong dừng lại cách nó năm mét.
Instinct sinh tồn của hắn gào thét cảnh báo: *Đừng chạm vào.* Nhưng sự tò mò và nỗi đau do "Tiếng Vọng" gây ra trong nhiều tháng qua đã bào mòn lý trí của hắn đến mức nguy hiểm.
Hắn cần biết.
Hắn cần hiểu tại sao mình lại là "Chìa Khóa".
Tại sao virus Hắc Huyết không giết chết hắn, mà ngược lại, nó đang biến đổi cơ thể hắn theo một hướng nào đó chưa rõ ràng.
Nếu đây là con đường duy nhất để chấm dứt Tiếng Vọng—những linh hồn mắc kẹt trong không gian này thì phải chịu đựng mọi giá.
Trần Phong tiến gần hơn nữa.
Mùi hương ozone trở nên nồng nặc, kích thích các đầu dây thần kinh khứu giác đến mức hắn cảm thấy chóng mặt.
Vật thể hình trụ bắt đầu xoay chậm rãi, phát ra những tia sáng tím nhạt quét qua căn phòng tối om.
Mỗi lần ánh sáng quét qua Trần Phong, hắn đều cảm nhận được một cơn đau nhói trong ngực—như thể tim đang bị bóp nghẹt bởi bàn tay vô hình của quá khứ.
Hắn nhớ lại cảnh tượng vừa xảy ra: cánh cửa sinh học đóng sập sau lưng Võ Chi Dao.
Cô gái trẻ ấy đã hy sinh cơ hội thoát thân để mở đường cho hắn, hay cô ta đơn giản là một con tốt thí?
Trần Phong không dám nghĩ tiếp.
Sự thật thường đau đớn hơn bất kỳ lời dối trá nào.
Hắn chỉ biết rằng mình phải sống sót.
Không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người khác—những người đang chờ đợi một giải pháp từ nơi sâu thẳm nhất của địa ngục này.
Bước chân của Trần Phong chạm vào sàn nhà, tạo ra tiếng vang khô khốc trong không gian tĩnh mịch.
Anh di chuyển theo sát tường, tránh những khoảng trống nơi ánh sáng yếu ớt có thể làm lộ vị trí của anh.
Tiếng vọng trở nên dữ dội hơn khi hắn tiến sâu vào vùng trung tâm căn phòng bí ẩn này.
Những âm thanh thì thầm từ linh hồn người chết vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết—không còn là tiếng ồn hỗn loạn mà dường như đang sắp xếp thành những câu nói có ý nghĩa.
*“.đừng tin anh ấy…”*
*“…máu chảy trong mạch máu…”*
*“…cánh cửa sẽ mở khi hy sinh hoàn tất…”*
Trần Phong bịt chặt hai tai bằng bàn tay dính đầy bùn đất và máu khô.
Nhưng tiếng vọng không truyền qua màng nhĩ, nó xâm nhập trực tiếp vào ý thức của hắn.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào hơi thở để giữ lấy sự tỉnh táo.
Đây là lúc mà phần "Thân B" bên trong—kẻ triết gia cô độc—cần phải lên ngôi.
Phần thân lạnh lùng và thực dụng sẽ chỉ khiến hắn lao đầu vào cái bẫy chết người này.
Hắn mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào vật thể hình trụ đang xoay trên bục kim loại.
Ánh sáng tím quét qua cơ thể hắn lần nữa, mạnh hơn trước đó gấp bội.
Trần Phong khựng lại một giây khi cảm thấy da thịt mình nóng ran lên, như thể bị phơi dưới ánh mặt trời giữa trưa hè khắc nghiệt nhất.
Nhưng không có nhiệt độ thực sự—đây là phản ứng của tế bào virus trong máu hắn đang tương tác với năng lượng phát ra từ vật thể đó.
Hắn nhận ra điều gì đó đáng sợ: Virus Hắc Huyết không chỉ đơn thuần là một bệnh truyền nhiễm.
Nó là một cơ chế tiến hóa cưỡng bức, được thiết kế để chọn lọc những cá nhân có khả năng chịu đựng sự thay đổi gene cực đoan.
Và Trần Phong—người mang trong mình bộ gene đặc biệt mà Tôn Vô Kỵ gọi là "Chìa Khóa"—chính là kết quả của quá trình thử nghiệm tàn khốc này.
Hắn nhớ lại lời nói của hình bóng kia: *“Chúng ta đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu rồi.”*
Ai đang chờ đợi?
Chính xác hơn, *thứ gì* đang chờ đợi?
Có phải đó là những nhà khoa học tạo ra đại dịch Hắc Huyết trước khi nó bùng phát và tiêu diệt thế giới cũ?
Hay là một thực thể khác—một ý thức tập thể hình thành từ hàng triệu linh hồn mắc kẹt trong Tiếng Vọng?
Trần Phong bước lên bục kim loại.
Hắn không còn lựa chọn nào khác.
Nếu rời đi bây giờ, hắn sẽ mang theo nỗi sợ hãi và sự bất lực suốt phần đời còn lại của mình.
Và nếu như lời đồn đoán là đúng—rằng cái chết của Chìa Khóa sẽ kích hoạt dạng cuối cùng của virus Hắc Huyết thì việc tìm ra cách kiểm soát nó trở thành ưu tiên số một.
Không chỉ vì nhân loại, mà còn để cứu chính linh hồn đang dần bị xé nát bên trong mình.
Hắn đưa tay ra, ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo của vật thể hình trụ.
Ngay lập tức, một luồng điện xanh lam chạy dọc theo cánh tay hắn, xuyên qua tim và lan tỏa khắp cơ thể.
Trần Phong hét lên đau đớn khi toàn bộ ký ức về quá khứ—những gì đã xảy ra trước đại dịch Hắc Huyết—bùng nổ trong tâm trí hắn như những mảnh vỡ thủy tinh sắc bén cắt xé từng tế bào thần kinh.
Hắn thấy mình đang đứng giữa một phòng thí nghiệm trắng xoá, xung quanh là những nhà khoa học mặc áo choàng labo nhìn chằm chằm vào màn hình dữ liệu với vẻ mặt hoảng loạn.
Hắn nghe tiếng hét của họ khi các mẫu virus đột biến bắt đầu phá vỡ các lớp kính cách ly.
Và rồi—tất cả chỉ còn lại màu đen.
Màu đen của tro bụi, của cái chết, và sự im lặng đáng sợ bao trùm thế giới sau đó.
Khi luồng điện tắt dần, Trần Phong ngã quỵ xuống sàn nhà, thở hồng hộc.
Hắn vừa sống sót qua một cơn đau kinh hoàng chưa từng có trong lịch sử loài người—hoặc ít nhất là đối với riêng hắn mà nói.
Nhưng giờ đây, thông tin mới được mở ra trước mắt: Vật thể này không phải là vũ khí hay công cụ chữa trị đơn thuần.
Nó là một kho lưu trữ di truyền sống động—một bản sao số hóa của toàn bộ hệ gene virus Hắc Huyết gốc cùng với những đoạn mã sửa lỗi tiềm năng mà các nhà khoa học đã phát triển nhưng chưa kịp áp dụng trước khi thế giới sụp đổ.
Trần Phong ho khạc ra một ngụm máu, thị lực mờ đi.
Con Biến Thể đứng sững sờ, ánh mắt đỏ rực nhìn anh, như thể đang chế giễu sự yếu đuối của con người.
Tiếng vọng xung quanh bỗng chốc trở nên yên tĩnh hoàn toàn, một sự tĩnh lặng đáng sợ hơn bất kỳ tiếng hét nào trước đó.
Không khí trong căn phòng dường như đóng băng lại, ngăn chặn mọi chuyển động dù chỉ là nhỏ nhất.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình—ngón tay đang nắm chặt vật thể hình trụ vẫn còn sót lại trên bục kim loại đen bóng phía dưới sàn nhà tầng hai này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Nhưng thay vì cảm thấy sợ hãi hay tuyệt vọng, Trần Phong bỗng nhận ra một điều kỳ lạ: Những tiếng thì thầm trong đầu hắn đã biến mất hoàn toàn.
Không còn những linh hồn đau khổ đang kêu cứu, không còn nỗi cô đơn sâu thẳm lan tỏa khắp không gian xung quanh họ lúc này đây vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Sự im lặng tuyệt đối khiến Trần Phong cảm thấy choáng váng.
Hắn đứng dậy chông chênh, dùng sức bám vào bức tường phía sau để giữ thăng bằng.
Cơ thể hắn rung lên bần bật—không chỉ vì mệt mỏi mà còn do sự thay đổi đột ngột trong cấu trúc sinh học nội tại của mình.
Virus Hắc Huyết đang phản ứng với việc tiếp xúc trực diện với kho lưu trữ di truyền này, và quá trình biến đổi bắt đầu diễn ra nhanh hơn bất kỳ dự đoán nào trước đây từng được đưa ra bởi những chuyên gia nghiên cứu về hiện tượng siêu nhiên liên quan đến đại dịch toàn cầu vừa qua cũng như khả năng nhận thức bị ảnh hưởng nặng nề bởi độc tố lan tỏa khắp không gian xung quanh họ lúc này đây vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Hắn quay đầu lại, nhìn thấy Võ Chi Dao vẫn nằm bất động ở góc phòng bên kia.
Cơ thể cô gái trẻ dường như đang co giật nhẹ—một dấu hiệu cho thấy não bộ của cô cũng đang chịu tác động từ trường năng lượng phát ra từ vật thể hình trụ mà Trần Phong vừa chạm vào.
Điều này có nghĩa là mối liên kết giữa hai người họ không chỉ dừng lại ở tình bạn hay đồng môn đơn thuần nữa—it’s deeper than that, rooted in biological resonance caused by shared exposure to viral mutation effects triggered during this critical moment within their survival journey together amidst post-apocalyptic chaos engulfing civilization everywhere around them right now too!
Trần Phong hít một hơi thật sâu để cố gắng bình tĩnh lại trước tình huống ngày càng trở nên phức tạp hơn từng giây trôi qua trên thế giới tàn khốc này nơi mà con người phải đối mặt với những mối đe dọa đến từ cả bên ngoài lẫn nội tại chính cơ thể mình mỗi khi bước chân vào vùng đất cấm địa nguy hiểm ẩn chứa nhiều bí mật chưa được khám phá đầy đủ cho dù chỉ là một phần nhỏ bé trong bức tranh tổng thể về sự sụp đổ của nền văn minh nhân loại hiện đại dưới tác động tàn khốc nhất từ những thảm họa thiên nhiên và dịch bệnh lan truyền nhanh chóng khắp nơi trên hành tinh xanh yêu dấu này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?..
Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ bóng tối, xé toạc mọi ảo tưởng mong manh vừa rồi.
Hắn ngước lên, co lại khi nhận ra người đứng đó chính là kẻ đã biến mất năm xưa.
Cánh cửa hầm mộ trước mặt bỗng tự động đóng sầm lại với tiếng kim loại
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận