Chương 40

Cơn lạnh giá xé toạc da thịt Trần Phong không phải đến từ nhiệt độ môi trường, mà từ sự hiện diện của hàng trăm linh hồn đang gào thét trong tĩnh lặng.

Ánh sáng mờ ảo của lớp tro bụi phóng xạ che khuất bầu trời, tạo nên một màu xám xịt bao trùm mọi thứ.

Hắn đứng trước cánh cửa sắt gỉ sét đã đóng sầm lại ở chương trước, nhưng giờ đây, nó không còn là vật cản nữa.

Kim loại bị biến dạng, như thể có gì đó bên kia đang cố gắng bấu víu vào thế giới thực.

Trần Phong đưa tay lên, chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa.

Làn da tiếp xúc lập tức nổi đầy gai ốc.

Không phải vì sợ hãi thông thường, mà là phản ứng sinh học tự nhiên trước một mối đe dọa vô hình.

Tiếng Vọng – những dư âm linh hồn mắc kẹt sau cái chết – đang tập trung dày đặc ở nơi này.

Chúng không tấn công trực diện bằng răng nanh hay móng vuốt, chúng xâm nhập qua giác quan.

Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe.

Trong sự im lặng đáng sợ đó, có một nhịp đập đều đặn.

Thình thịch.

Thình thịch.

Nó giống như tiếng tim của một người khổng lồ đang ngủ dưới lòng đất.

Trần Phong mở mắt ra, co rút lại.

Hắn nhận ra rằng cánh cửa này không dẫn đến một căn phòng kho chứa thông thường.

Đây là lối vào một hệ thống ngầm mà ngay cả bản đồ cũ nhất cũng không hề đề cập tới.

Lâm Tử Phong đứng cách đó ba bước chân, khẩu súng ngắn trên tay run nhẹ.

Sự kiêu ngạo vốn có trong ánh mắt gã giờ đây đã bị thay thế bằng sự nghi ngờ và sợ hãi tột độ.

"Cậu cảm thấy được chứ?" Tử Phong hỏi, giọng nói khô khốc như giấy nhám chà xát vào sỏi đá.

"Chúng ta đang đứng trên miệng vực," Trần Phong đáp lại, giọng điệu lạnh lùng nhưng nội tâm thì cuộn xoáy những suy nghĩ phức tạp.

Hắn không chỉ sợ quái thú hay zombie.

Hắn sợ bí mật mà chính cơ thể mình mang theo – bộ gene 'Chìa Khóa'.

Nếu nơi này là ổ của virus gốc, thì sự hiện diện của hắn sẽ kích hoạt điều gì đó khủng khiếp hơn cả cái chết.

Trần Phong rút dao găm ra khỏi vỏ.

Lưỡi thép phản chiếu ánh sáng xanh nhạt từ các vết nứt trên tường.

Hắn đẩy mạnh cánh cửa sắt vào bên trong.

Tiếng kim loại ma sát phát ra âm thanh chói tai, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch.

Cánh cửa mở ra một khoảng không gian tối đen như mực, nơi mùi hôi thối nồng nặc của xác thịt phân hủy và ozone trộn lẫn thành một hỗn hợp độc hại.

Khi Trần Phong bước vào kho hàng, không gian hẹp và tối tăm khiến giác quan của anh bị thu hẹp lại.

Mùi ẩm mốc và mùi thối rữa của xác chết cũ kỹ đập vào mũi, nhưng điều khiến anh dừng lại là sự tĩnh lặng đột ngột.

Những tiếng Vọng vốn dĩ luôn ồn ào trong tâm trí hắn bỗng chốc im bặt hoàn toàn.

Không phải chúng biến mất, mà như thể bị hút đi bởi một thứ gì đó mạnh hơn ở sâu bên trong căn phòng này.

Hắn di chuyển chậm rãi, từng bước chân đều đặn và thận trọng.

Bóng đổ dài trên sàn nhà phủ đầy bụi tro đen sẫm.

Ánh sáng từ thiết bị định vị cá nhân chiếu ra những tia xanh lét, cắt xuyên qua màn tối dày đặc.

Trần Phong quét ánh mắt khắp xung quanh.

Những kệ sắt gỉ sét cao ngất trời xếp san sát nhau, nhưng chúng trống rỗng.

Không có hộp cứu thương, không có đạn dược, cũng không xác người bị bỏ lại.

Chỉ có một thứ duy nhất còn sót lại: những ống nghiệm thủy tinh vỡ vụn nằm rải rác khắp sàn nhà.

Bên trong mỗi mảnh vỡ là chất lỏng đen sẫm đã khô cạn, để lại những vết bẩn hình dạng kỳ lạ giống như các ký tự sinh học cổ xưa.

Trần Phong cúi xuống, nhặt lấy một mẩu kính nhỏ.

chạm vào bề mặt dính nhớt của nó, hắn cảm nhận được một sự rung động nhẹ nhàng lan tỏa dọc theo dây thần kinh.

"Đừng chạm vào đó!" Võ Chi Dao thốt lên từ phía sau, giọng nói run rẩy nhưng đầy vẻ quyết liệt hiếm thấy ở cô gái ngây thơ này.

Cô bước tới cạnh Trần Phong, ánh mắt sắc lạnh nhìn xuống những mảnh vỡ trên sàn.

"Đây không phải là kho hàng của quân đội hay bệnh viện.

Đây là phòng thí nghiệm."

Trần Phong ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt đen thẳm của Võ Chi Dao.

Sự thay đổi trong cô ấy khiến hắn kinh ngạc.

Trước đây, Cô chỉ biết dựa vào bản năng và sự bảo vệ của đồng môn.

Nhưng giờ đây, trí tuệ thiên tài ẩn sâu bên trong đang thức tỉnh dưới áp lực sinh tồn tàn khốc này.

"Phòng thí nghiệm nghiên cứu gì?" Trần Phong hỏi ngắn gọn.

Hắn không đợi câu trả lời ngay lập tức mà tiếp tục tiến về phía trước.

mách bảo rằng trung tâm của căn phòng chứa đựng chân thật cần thiết để giải đáp những bí ẩn đang giằng xé trong đầu hắn mỗi đêm khi Thân B tỉnh thức.

Võ Chi Dao đi theo sát sau lưng, ngón tay đặt nhẹ lên vai Trần Phong – một cử chỉ kết nối tinh thần yếu ớt nhưng đầy ý nghĩa giữa hai người cùng chịu ảnh hưởng bởi virus đột biến.

Họ không nói thêm gì nữa.

Sự im lặng của họ là lời cảnh báo rằng nguy cơ đang chờ đợi ở phía trước vượt xa mọi thứ mà con người thường hiểu biết về sự sống và cái chết trong kỷ nguyên Hắc huyết này.

Khói màu tím sẫm lan tỏa nhanh chóng, che khuất tầm nhìn của Trần Phong.

Anh nấp sau một cột bê tông, tim đập thình thịch như trống trận.

Điểm Nút phát ra tiếng gầm rú xuyên thấu, âm thanh đó không chỉ tác động lên tai mà còn trực tiếp xâm nhập vào não bộ.

Những hình ảnh hỗn loạn hiện ra trước mắt hắn: những cánh cửa mở ra địa ngục, máu chảy thành sông và khuôn mặt của chính mình trong tương lai – một phiên bản tàn nhẫn và mất nhân tính đang cười nhếch méch đầy mỉa mai giống hệt như bóng ma mà hắn đã gặp ở tầng hai ngày hôm qua.

Đó không phải là ảo giác.

Đó là ký ức được mã hóa vào virus, chờ đợi chủ thể phù hợp để kích hoạt.

Trần Phong nghiến răng chịu đựng cơn đau dữ dội xé toạc ý thức của mình ra làm đôi phần.

Thân A lạnh lùng và thực dụng đang chiến đấu với nỗi sợ hãi nguyên thủy; trong khi đó Thân B triết gia lại cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ với những linh hồn đang gào thét xung quanh họ.

"Làm ơn đừng suy nghĩ quá nhiều!" Võ Chi Dao hét lên, giọng nói của cô bị bóp méo bởi tiếng vọng kinh hoàng từ Điểm Nút phía trước.

Cô lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, vung một thanh kiếm ánh sáng yếu ớt do năng lượng pin sắp cạn kiệt tạo thành.

Blade cắt qua đám khói tím sẫm nhưng không gây ảnh hưởng gì đáng kể đến thực thể vô hình đó.

Trần Phong biết rằng hắn phải hành động ngay lập tức nếu muốn sống sót qua khoảnh khắc này.

Hắn bước ra khỏi nơi ẩn nấp, đôi bàn tay run rẩy vì cố gắng kiểm soát dòng chảy năng lượng virus bên trong cơ thể mình.

Khi tiến lại gần Điểm Nút hơn nữa, không khí trở nên nặng nề đến mức khó thở.

Máu từ mũi hắn bắt đầu nhỏ xuống nền nhà bê tông lạnh giá dưới dạng giọt đỏ tươi sáng chói giữa bầu trời tối đen bao trùm xung quanh nơi đây đầy bí ẩn chưa từng được khám phá trước giờ này đâu cả phải không bạn?

Khi lưỡi dao găm xuyên sâu vào trung tâm của Điểm Nút, một luồng năng lượng đen ngòm bùng nổ, đẩy Trần Phong bay ngược lại đập mạnh vào tường.

Anh ngã xuống sàn thở hồng hộc cơ thể tê liệt hoàn toàn.

Điểm Nút không tan biến như những linh hồn thông thường mà nó bắt đầu co rút lại thành hình dạng nhỏ bé giống như hạt giống cây cổ thụ ngàn năm tuổi nằm yên giữa đống đổ nát xung quanh nơi đây đầy bí ẩn chưa từng được khám phá trước giờ này đâu cả phải không bạn?

Trần Phong cố gắng ngồi dậy nhưng chân tay vẫn còn run rẩy vì shock và kiệt sức.

Tấm kim loại dưới sàn bắt đầu nứt ra không phải do lực vật lý mà do một áp lực từ bên dưới đang đẩy lên mạnh mẽ hơn bất kỳ thứ gì khác từng tồn tại trong thế giới tàn khốc này nơi con người phải đối mặt với những mối đe dọa đến từ cả bên ngoài lẫn nội tại chính cơ thể mình mỗi khi bước chân vào vùng đất cấm địa nguy hiểm ẩn chứa nhiều bí mật chưa được khám phá đầy đủ cho dù chỉ là một phần nhỏ bé trong bức tranh tổng thể về sự sụp đổ của nền văn minh nhân loại hiện đại dưới tác động tàn khốc nhất từ những thảm họa thiên nhiên và dịch bệnh lan truyền nhanh chóng khắp nơi trên hành tinh xanh yêu dấu này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ bóng tối xé toạc mọi ảo tưởng mong manh vừa rồi.

Hắn ngước lên co lại khi nhận ra người đứng đó chính là kẻ đã biến mất năm xưa Cánh cửa hầm mộ trước mặt bỗng tự động đóng sầm lại với tiếng kim loại.

Trần Phong nhìn chăm chằm vào hạt giống đen sẫm đang nằm giữa lòng bàn tay mình – thứ mà hắn vừa lấy từ Điểm Nút.

Nó ấm nóng, đập thình thịch như trái tim thu nhỏ.

Võ Chi Dao đứng phía sau, mắt mở to đầy kinh hoàng khi nhận ra ký hiệu sinh học trên bề mặt hạt giống chính xác hoàn toàn với những vết bẩn họ đã thấy ở kệ sắt trước đó – nhưng lớn hơn gấp mười lần và phát sáng rực rỡ trong bóng tối.

"Đó không phải là virus," Võ Chi Dao thì thầm, giọng run rẩy đến mức gần như không thể nghe rõ.

bộ gene gốc."

Trần Phong cảm thấy máu lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Nếu đây là nguồn gốc của tất cả mọi thứ – sự biến đổi, Tiếng Vọng và cái chết hàng loạt – thì tại sao nó lại nằm ở nơi này?

Và quan trọng hơn, tại sao cơ thể hắn lại phản ứng dữ dội như vậy khi chạm vào nó?

Hắn nhìn lên tấm kim loại đang nứt vỡ dưới sàn nhà.

Những khe hở không chỉ tiết ra ánh sáng xanh nhạt mà còn phát ra một mùi hương ngọt ngào đến mức gây buồn ngủ – mùi của sự an toàn giả tạo trước cơn bão hủy diệt sắp ập tới.

Đột nhiên, từ sâu bên dưới lớp bê tông dày đặc, một tiếng cào xới dài và sắc bén vang lên, giống như móng vuốt khổng lồ đang cố gắng bấu víu để thoát ra khỏi lòng đất bị giam cầm trong nhiều thập kỷ qua.

Trần Phong nhận ra rằng họ không chỉ khám phá một bí mật khoa học; họ vừa đánh thức một sinh vật cổ xưa đã ngủ say chờ đợi chủ nhân phù hợp trở về – và rõ ràng, cơ thể mang virus đột biến của chính hắn là chìa khóa duy nhất mở cánh cửa địa ngục này.

Máu hắn không rơi xuống đất mà bay ngược lên, hóa thành những ký tự cổ xưa lơ lửng trước mắt.

Trần Phong nhìn tay mình đang nứt vỡ, phát ra ánh sáng xanh nhợt nhạt mời gọi sự hủy diệt.

Cánh cửa địa ngục khẽ mở, và tiếng thì thầm gọi tên
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập