Chương 14
Trần Phong chết lặng trước những vết nứt trên cổ tay.
Chúng không chảy máu đỏ tươi như những vết thương thông thường, mà tiết ra một thứ dịch lỏng đen kịt, dính nhớt như mật ong đã thiu.
Mùi hương tỏa ra từ đó không phải là mùi thối rữa của xác chết, mà là mùi của ozone và đồng tiền ẩm ướt — mùi của sự biến đổi sinh học đang diễn ra ngay dưới da thịt anh.
Anh cố gắng xé lớp băng gạc cũ kỹ ra, nhưng ngón tay run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kháng cự từ chính cơ thể mình.
Da thịt dưới lớp băng đang cử động tự chủ.
Những đường vân đen ngòm, giống hệt những ký tự cổ xưa anh đã thấy trên ngực xác người trong phòng thí nghiệm, đang lan rộng từ cổ tay lên cẳng tay, sâu vào bên trong cơ bắp.
"Đừng chạm vào nó," Võ Chi Dao thì thầm, giọng nói của cô gái thiên tài ấy vỡ vạc trong không khí ngột ngạt.
Cô đứng lùi lại hai bước, ánh mắt hoảng loạn dán chặt vào cánh tay trần trụi của Trần Phong.
"Đó không phải là vết thương.
sự nở hoa."
Trần Phong phớt lờ lời cảnh báo của cô.
Anh cần xem xét nó.
Anh cần hiểu.
Nếu anh là 'Chìa Khóa', thì đây phải là ổ khóa.
Anh dùng lực ý chí để đè nén cơn đau nhói buốt chạy dọc theo dây thần kinh, kéo mạnh lớp băng gạc ra.
Tiếng vải xé rách vang lên chùng chùng, làm vỡ tan sự im lặng chết chóc của tầng hầm.
Dưới lớp băng là một bức tranh kinh dị.
Máu không còn màu đỏ.
Các mao mạch dưới da đã chuyển sang màu tím sẫm, sau đó là đen nhánh, tạo thành một mạng lưới phức tạp như rễ cây độc.
Chúng pulsate — đập thình thịch — theo nhịp tim của anh, nhưng chậm hơn, nặng nề hơn, như thể một con tim thứ hai đang cố gắng sinh tồn bên trong lồng ngực anh.
"Chúng ta phải đi," Trần Phong nói, giọng nói của anh lạnh lẽo, thiếu cảm xúc, một cơ chế phòng vệ tự động của Thân A.
Anh không nhìn Võ Chi Dao.
Anh không nhìn Lâm Tử Phong, người đang đứng ở cửa phòng, khẩu súng lục trong tay run nhẹ.
"Nơi này không còn an toàn.
Sự im lặng đang bị phá vỡ."
"Phá vỡ bởi cái gì?" Lâm Tử Phong hỏi, bước vào phòng, ánh mắt kiêu ngạo nhưng che giấu sự lo lắng sâu thẳm.
"Cậu nghĩ đó là gì?
Một loại virus mới?
Hay là cái gọi là 'Tiếng Vọng' đang tìm cách xâm nhập vào cơ thể cậu?"
"Đó là sự tiến hóa," Trần Phong đáp lại, quay lưng lại, bắt đầu thu gom đồ đạc.
"Và nó không chọn lựa đối tượng.
Nó chọn chủ nhân."
Võ Chi Dao cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ từ sàn nhà.
Ánh sáng huỳnh quang yếu ớt phản chiếu trên mặt kính, chiếu vào mắt cô.
"Trần Phong," cô nói, giọng trầm xuống, mang theo một sự nghiêm túc hiếm thấy, "cậu có nghe thấy chúng không?
Những tiếng thì thầm?"
Trần Phong dừng lại.
Anh biết cô đang nói về cái gì.
Tiếng Vọng.
Những linh hồn mắc kẹt.
Nhưng hôm nay, chúng khác biệt.
Chúng không còn là những tiếng khóc than vô nghĩa hay tiếng gầm gừ của sự đau khổ.
Chúng có cấu trúc.
Chúng có nhịp điệu.
"Đúng," Trần Phong thừa nhận.
"Và chúng đang hét lên."
Anh cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên đỉnh đầu.
Không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong sọ não.
Những ký tự trên cánh tay anh bắt đầu nóng lên, một cảm giác bỏng rát lan tỏa nhanh chóng, đốt cháy mọi lý trí, mọi sự bình tĩnh.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào hơi thở.
Nhưng lần này, sự kiểm soát không đến từ ý chí.
Nó đến từ nỗi sợ.
Nỗi sợ rằng anh đang mất đi con người của mình, và thứ đang trỗi dậy bên trong không phải là một người đàn ông, mà là một món đồ chơi của thiên nhiên tàn khốc.
"Chúng ta đi ngay bây giờ," Trần Phong ra lệnh, không đợi sự đồng ý.
Anh cầm lấy đèn pin, ánh sáng quét qua những bóng tối đang bao trùm căn phòng.
"Nếu chúng ta ở lại đây quá lâu, chúng ta sẽ trở thành một phần của Tiếng Vọng."
Lâm Tử Phong nhún vai, nhưng không cãi lại.
Sự tôn trọng của anh dành cho Trần Phong không phải là tình bạn, mà là sự công nhận của một kẻ săn mồi đối với một đối thủ xứng tầm.
"Dẫn đường đi, Chìa Khóa."
Hành lang bệnh viện bỏ hoang là một mê cung của những bóng đổ và mùi thối.
Trần Phong dẫn đầu, bước đi với sự thận trọng của một người thợ săn trong lãnh thổ của kẻ thù.
Mỗi bước chân của anh đều được tính toán, tránh những đống đổ nát có thể tạo ra tiếng động, và tránh những vũng nước đen sệt có thể là bẫy.
Võ Chi Dao đi sát sau lưng anh, ánh mắt quan sát mọi thứ với sự tò mò của một nhà khoa học.
Cô không sợ hãi.
Đối với cô, thế giới này là một phòng thí nghiệm khổng lồ, và mỗi góc tối là một giả thuyết cần được kiểm chứng.
"Cấu trúc xương của những sinh vật này..." cô thì thầm, chỉ vào một đống xương người nằm dưới những tấm ván gỗ vỡ vụn.
"Chúng không bị ăn thịt bởi zombie.
Chúng bị xé toạc từ bên trong.
Như thể có một thứ gì đó đã nở ra từ trong lồng ngực họ."
Trần Phong dừng lại.
Anh chiếu đèn pin vào đống xương.
Đúng như Võ Chi Dao nói, lồng ngực của những bộ xương đó đã vỡ nát, các xương sườn bị đẩy ra ngoài như cánh hoa của một đóa hoa tử thần.
Nhưng điều khiến anh rùng mình không phải là hình ảnh kinh dị, mà là những vết cào trên tường phía sau.
Chúng chính xác.
Và chúng có hướng đi.
"Chúng không chạy trốn," Trần Phong nói, giọng nói của anh vang lên trong không gian hẹp.
"Chúng đang di chuyển về phía trước.
Về phía dưới."
"Đâu?" Lâm Tử Phong hỏi, giọng căng thẳng.
"Tầng hầm kỹ thuật," Trần Phong đáp.
"Nơi tôi đã tìm thấy xác người đó."
Lâm Tử Phong nhíu mày.
"Cậu nói là một xác người?
Hay một sinh vật?"
"Đó là một thí nghiệm thất bại," Trần Phong nói, không nhìn lại.
"Và tôi tin rằng, nó không phải là duy nhất."
Họ tiếp tục di chuyển, không khí trở nên nặng nề hơn.
Mùi tanh ngọt từ những vết thương của Trần Phong dường như đã lan tỏa, dù anh đã cố gắng che giấu nó.
Võ Chi Dao ngửi thấy nó.
Cô nhăn mặt, nhưng không nói gì.
Cô hiểu rằng mùi hương đó không phải là mùi của bệnh tật, mà là mùi của sức mạnh.
Khi họ đến đầu cầu thang dẫn xuống tầng hầm sâu hơn, Trần Phong cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua tủy sống.
Lần này, nó không phải là đau đớn thể xác.
Đó là một ký ức.
Một hình ảnh hiện ra trong tâm trí anh.
Một căn phòng trắng xóa.
Những bác sĩ mặc áo blouse trắng, mặt nạ che kín khuôn mặt.
Và một người đàn ông, nằm trên giường bệnh, với những ký tự đen ngòm trên da.
Người đàn ông đó mở mắt ra, nhìn thẳng vào anh.
Và anh nhận ra.
Đó là chính anh.
Trần Phong sững lại, chân anh run rẩy.
Anh không thể hiểu những gì đang xảy ra.
Ký ức này không thuộc về anh.
Nó thuộc về một phiên bản khác của anh.
Một phiên bản trong tương lai.
Hay quá khứ?
"Cậu sao vậy?" Võ Chi Dao hỏi, quay lại nhìn anh.
"Không có gì," anh nói, cố gắng gạt bỏ ký ức đó.
mệt mỏi."
Nhưng anh biết đó không phải là sự mệt mỏi.
Đó là sự sợ hãi.
Sợ hãi trước sự thật.
Sợ hãi trước số phận.
Và sợ hãi trước chính mình.
Họ bước xuống cầu thang.
Bậc thang bị mòn, phủ đầy bụi tro và những mảnh giấy cũ.
Trần Phong dẫn đầu, ánh mắt dán chặt vào bóng tối phía trước.
Anh biết rằng, ở dưới sâu, có một câu trả lời.
Và câu trả lời đó có thể sẽ giết chết anh, hoặc cứu sống nhân loại.
Tầng hầm sâu nhất của bệnh viện không giống như những tầng khác.
Ở đây, không có mùi thối rữa của xác chết.
Thay vào đó, là mùi của thuốc sát trùng, của kim loại, và của...
Không khí ở đây lạnh hơn, ẩm ướt, và có một sự tĩnh lặng kỳ lạ.
Không có Tiếng Vọng.
Không có tiếng thì thầm.
Chỉ có tiếng bước chân của họ và tiếng thở đều đều của chính họ.
Trần Phong dừng lại trước một cánh cửa sắt lớn.
Trên cánh cửa, không có biển hiệu, chỉ có một vòng tròn đỏ, bên trong là một biểu tượng hình xoắn ốc — biểu tượng của dự án Hắc Huyết.
"Cửa này bị khóa," Lâm Tử Phong nói, kiểm tra ổ khóa.
"Bị khóa từ bên trong."
Trần Phong chạm tay vào cánh cửa.
Anh cảm thấy một sự rung động nhẹ, như thể có một trái tim đang đập bên kia cánh cửa.
"Đừng mở nó," Võ Chi Dao nói, giọng nói của cô run rẩy.
"Tôi có cảm giác rằng, nếu chúng ta mở nó ra, chúng ta sẽ không thể quay lại."
"Chúng ta không có lựa chọn," Trần Phong nói.
"Nếu tôi không mở nó, tôi sẽ không bao giờ biết sự thật.
Và nếu tôi không biết sự thật, tôi sẽ không thể kiểm soát nó."
Anh rút ra một thanh kim loại cong từ túi áo.
Anh dùng nó như một cây búa, đập vào ổ khóa.
Tiếng động vang lên trong sự im lặng của tầng hầm, nhưng không có ai đáp lại.
Anh đập mạnh hơn, lần này, ổ khóa vỡ ra.
Cánh cửa mở ra, để lộ một hành lang tối om, ẩm ướt.
Trần Phong bước vào, đèn pin trong tay.
Ánh sáng quét qua những bức tường bê tông, nơi những vệt máu đen đang chảy dài, như những dòng sông nhỏ.
Anh đi sâu vào hành lang, cảm giác bất an ngày càng tăng.
Bỗng nhiên, anh dừng lại.
Trước mặt anh là một căn phòng lớn, trần nhà cao vút.
Ở giữa căn phòng là một chiếc giường bệnh, trên đó là một xác người.
Nhưng xác người đó không nằm yên.
Nó đang co quắp, cử động, như thể đang cố gắng đứng dậy.
Trần Phong bước lại gần, ánh mắt anh nín lại.
Xác người đó không phải là một người bình thường.
Da thịt của nó đã biến đổi, chuyển sang màu xám xịt, những mạch máu đen ngòm nổi lên trên da.
Đôi mắt của nó mở to, nhưng không có đồng tử, chỉ có màu trắng đục.
Và quan trọng hơn, trên ngực nó, những ký tự đen ngòm giống hệt những ký tự trên da Trần Phong đang phát sáng.
Trần Phong cảm thấy một cơn chóng mặt.
Anh không thể tin vào mắt mình.
Đây không phải là một bệnh nhân.
Đây là một thí nghiệm.
Một thí nghiệm thất bại.
Và anh, Trần Phong, là thí nghiệm tiếp theo.
"Cậu..." Võ Chi Dao đứng sau lưng anh, giọng nói của cô nghẹn ngào.
đó là ai?"
"Đó là tôi," Trần Phong thì thầm.
"Hoặc là phiên bản của tôi."
Trần Phong bước lại gần chiếc giường bệnh.
Sinh vật trên giường ngừng cử động.
Nó nằm im lìm, nhưng đôi mắt trắng đục của nó vẫn hướng về phía anh.
Trần Phong cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ giữa anh và sinh vật đó.
Không phải là sự thù địch, mà là sự...
thân thuộc.
Như thể họ là hai mảnh vỡ của cùng một tấm gương.
Anh đưa tay ra, chạm vào cánh tay của sinh vật.
Da thịt của nó lạnh giá, nhưng dưới lớp da lạnh giá đó, anh cảm thấy một sự rung động.
Một sự sống.
Và rồi, ký ức ập đến.
Không phải là ký ức của anh.
Mà là ký ức của sinh vật đó.
Anh thấy mình nằm trên giường bệnh.
Anh thấy những bác sĩ mặc áo blouse trắng.
Anh thấy họ tiêm một chất lỏng đen vào tĩnh mạch của anh.
Anh thấy đau đớn.
Một đau đớn tột cùng, xé toạc cơ thể anh, xé toạc tâm trí anh.
Và rồi, sự im lặng.
Sự im lặng tuyệt đối.
Sau đó, là Tiếng Vọng.
Trần Phong rút tay lại, thở hổn hển.
Anh ngã quỵ xuống sàn nhà, tay ôm lấy đầu.
Những ký ức này không thuộc về anh.
Chúng thuộc về một người khác.
Một người đã chết.
Một người đã trở thành một phần của thí nghiệm.
"Trần Phong!" Võ Chi Dao chạy đến bên anh, kéo anh dậy.
"Cậu ổn chứ?"
"Đừng chạm vào tôi," anh hét lên, đẩy cô ra.
"Cậu không hiểu.
Nó đang trong đầu tôi.
Nó đang cố gắng nói chuyện với tôi."
"Nói chuyện với ai?" Lâm Tử Phong hỏi, bước lại gần, súng trong tay giương lên.
"Với chính nó," Trần Phong nói, đứng dậy, mắt anh đỏ ngầu, những ký tự trên da anh phát sáng rực rỡ trong bóng tối.
"Và bây giờ, nó đang nói chuyện với tôi."
Anh nhìn vào sinh vật trên giường.
Sinh vật đó mở miệng ra, nhưng không có âm thanh nào phát ra.
Chỉ có một luồng khí lạnh thổi ra, mang theo mùi của ozone và đồng tiền.
Trần Phong hiểu rồi.
Sinh vật đó không phải là một kẻ thù.
Nó là một cảnh báo.
Một cảnh báo về những gì sẽ xảy ra nếu anh không kiểm soát được virus trong cơ thể mình.
"Chúng ta phải đi," anh nói, giọng nói của anh lạnh lẽo, thiếu cảm xúc.
"Trước khi nó thức tỉnh hoàn toàn."
"Thức tỉnh?" Võ Chi Dao hỏi, mắt mở to.
"Cậu nói nó sẽ thức tỉnh?"
"Đúng," Trần Phong nói.
"Và khi nó thức tỉnh, nó sẽ gọi những kẻ khác đến.
Những kẻ như tôi.
Những 'Chìa Khóa'.
Và chúng ta sẽ không còn cơ hội để chạy trốn."
Lâm Tử Phong hạ súng xuống, nhưng vẫn giữ nó trong tay.
"Vậy thì chúng ta giết nó," anh nói.
"Giết nó trước khi nó thức tỉnh."
"Không," Trần Phong nói, lắc đầu.
"Nếu chúng ta giết nó, virus sẽ đột biến.
Nó sẽ trở nên mạnh hơn.
Và chúng ta sẽ chết."
"Vậy thì chúng ta làm gì?" Võ Chi Dao hỏi, nước mắt chảy xuống má cô.
"Chúng ta chạy," Trần Phong nói.
"Và chúng ta tìm ra cách để kiểm soát nó.
Hoặc là chúng ta chết."
Họ quay trở lại hành lang, bước đi nhanh hơn, như thể đang bị một con thú dữ đuổi theo.
Trần Phong dẫn đầu, ánh mắt dán chặt vào bóng tối phía trước.
Anh biết rằng, họ không thể ở lại đây được nữa.
Nơi này đã trở thành một cái bẫy.
Nhưng bóng tối không chỉ là bóng tối.
Khi họ bước vào một ngã tư, một bóng đen lao từ phía bên trái, lao thẳng vào anh.
Anh kịp né tránh, nhưng bóng đen đó đã chạm vào vai anh.
Cảm giác lạnh lẽo, ướt át, và mùi tanh ngọt.
Trần Phong quay lại, đèn pin chiếu vào bóng đen đó.
Đó không phải là một con người.
Đó không phải là một zombie.
Đó là một sinh vật lai, với những móng vuốt sắc nhọn, và đôi mắt đỏ ngầu.
Và trên ngực nó, những ký tự đen ngòm đang phát sáng, giống hệt những ký tự trên da Trần Phong.
Sinh vật đó gầm lên, một âm thanh kinh hoàng, xé toạc sự im lặng.
Và rồi, nó lao vào.
Trần Phong rút dao ra, nhưng anh không tấn công.
Anh đứng im, nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của sinh vật đó.
Và trong đôi mắt đó, anh thấy sự đau khổ.
Sự tuyệt vọng.
"Cậu không hiểu," anh thì thầm.
"Cậu không phải là kẻ thù.
Cậu là nạn nhân."
Sinh vật đó dừng lại, cách anh một mét.
Nó nhìn anh, và trong khoảnh khắc đó, Trần Phong cảm thấy một sự kết nối.
Một sự kết nối sâu thẳm, đau đớn, và đẹp đẽ.
Và rồi, sinh vật đó quay đi, biến mất vào bóng tối.
Trần Phong đứng đó, run rẩy.
Anh biết rằng, đây không phải là lần đầu tiên.
Và cũng không phải là lần cuối cùng.
"Chúng ta phải đi," anh nói, quay lại với Võ Chi Dao và Lâm Tử Phong.
"Trước khi nó quay lại.
Và trước khi những kẻ khác đến."
Họ tiếp tục chạy, chạy vào bóng tối, chạy vào sự unknown.
Và Trần Phong biết rằng, cuộc hành trình của anh mới chỉ bắt đầu.
Và ở sâu thẳm trong tâm trí anh, Tiếng Vọng đang hát.
Một bài hát về sự chết chóc.
Và sự tái sinh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận