Chương 15
Mùi máu không chỉ là mùi sắt.
Trong thế giới mới này, nó là mùi của sự chuyển giao.
Của sự sống bị tước đoạt và ném vào vòng xoặc của cái chết.
Trần Phong đứng sững giữa vũng máu đang loang ra trên sàn gạch vỡ, cảm giác hưng phấn kỳ lạ vẫn còn rạo rực dưới da, như một dòng điện tĩnh điện chạy dọc sống lưng.
Đó không phải là sự hả hê của kẻ thắng trận, mà là sự tỉnh táo ghê rợn của một kẻ đã chạm vào ranh giới giữa người và quái thú.
Hai bóng dáng, Võ Chi Dao và Lâm Tử Phong, đã biến mất vào bóng tối của hành lang, chỉ để lại những tiếng bước chân hoảng loạn và tiếng thở dốc xa dần.
Trần Phong không đuổi theo.
Anh không cần phải đuổi.
Sự hiện diện của họ giờ đây là gánh nặng, là yếu tố gây nhiễu cho sự tập trung của anh.
Tiếng Vọng từ xác chết vừa mới ngã xuống đang bắt đầu hình thành, một tiếng thì thầm mỏng manh, như sợi chỉ nhện bám vào màng nhĩ.
Tại sao lại là anh?
Tại sao anh lại làm điều đó?* Những lời hỏi ấy không có chủ ngữ, không có đại từ, chúng trôi nổi trong không khí ẩm ướt, mang theo mùi ozone và sự thối rữa của não bộ bị phân hủy.
Trần Phong siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Nỗi đau vật lý giúp anh giữ lấy lý trí.
Anh biết nếu mình thả lỏng, những tiếng thì thầm này sẽ xâm nhập, xé toạc lớp vỏ bọc lạnh lùng mà anh đã dày công xây dựng.
Anh cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ từ sàn nhà.
Bề mặt phản chiếu cho thấy khuôn mặt anh trong ánh sáng yếu ớt của đèn pin.
Đôi mắt anh không còn màu đen thuần khiết nữa.
Chúng chuyển sang một sắc thái xám xịt, sâu thẳm, như thể có một vũ trụ chết chóc đang quay cuồng bên trong đồng tử.
Trên má anh, những ký tự đen ngòm vẫn còn đang phát sáng mờ ảo, nhịp đập cùng với nhịp tim của anh.
Thôn.* Mỗi nhịp đập là một lời nhắc nhở rằng anh đang trở thành cái mà anh sợ hãi nhất.
Nhưng đồng thời, nó cũng là nguồn sức mạnh duy nhất còn lại.
Trần Phong quay lưng lại với đống xác thịt, bước đi với những bước chân nhẹ nhàng như một con mèo hoang.
Anh cần một nơi yên tĩnh.
Một nơi mà Tiếng Vọng không thể với tới.
Trong ký ức mơ hồ của anh, trước khi mọi thứ sụp đổ, có một căn phòng kỹ thuật nằm sâu bên trong tầng hầm của trung tâm thương mại.
Đó là nơi các hệ thống làm mát và lọc không khí được kiểm soát.
Nếu nơi đó còn nguyên vẹn, nó có thể là một hầm trú ẩn tạm thời.
Một nơi để anh nghĩ.
Để anh phân tích.
Để anh hiểu rõ hơn về thứ đang sống trong máu anh.
Anh di chuyển qua những lối đi hẹp, tránh xa những khu vực mở nơi Tiếng Vọng tập trung dày đặc.
Mỗi bước chân đều được tính toán.
Mỗi hơi thở đều được kiểm soát.
Anh không chạy trốn.
Anh đang săn lùng sự im lặng.
Và trong sự im lặng đó, anh hy vọng tìm thấy câu trả lời cho những bí ẩn đang đe dọa nuốt chửng anh.
Tiếng vọng trong đầu Trần Phong đột ngột thay đổi.
Nó không còn là tiếng của kẻ vừa chết, mà là giọng nói của *chính anh*.
Giọng nói đó kể lại những ký ức đen tối nhất của anh: lần anh bỏ mặc em gái mình chết trong trận động đất; lần anh nhìn thấy một người đàn ông vô tội bị zombie xé xác mà anh không can thiệp; lần anh quyết định sống còn bằng cách giết một người bạn để lấy nguồn cung cấp máu.
Những ký ức ấy, anh đã chôn vùi sâu thẳm trong tâm trí, giờ đây đang trỗi dậy, sống động hơn bao giờ hết.
*Anh không khác gì chúng,* giọng nói trong đầu thì thầm.
*Anh là một con thú.
Một con thú ăn thịt người.
Và cuối cùng, anh sẽ bị nuốt chửng bởi chính bản năng của mình.*
Trần Phong nhắm mắt lại.
Anh không cố gắng đẩy những ký ức đó đi.
Anh để chúng tràn vào.
Anh để nỗi đau, sự hối hận, và sự sợ hãi xâm chiếm tâm trí anh.
Và trong sự hỗn loạn đó, anh tìm thấy một thứ gì đó khác.
Một sự bình tĩnh lạnh lẽo.
Một sự chấp nhận.
Nếu anh là một con thú, thì anh sẽ là con thú mạnh nhất.
Nếu anh là một kẻ giết người, thì anh sẽ là kẻ giết người hiệu quả nhất.
Anh không thể thay đổi quá khứ.
Anh không thể cứu những người đã chết.
Nhưng anh có thể kiểm soát tương lai.
Anh mở mắt ra.
Ánh sáng từ những bóng đèn huỳnh quang giờ đây không còn làm anh chói mắt.
Anh nhìn vào lọ thủy tinh.
Chất lỏng đỏ sẫm bên trong đang bắt đầu chuyển động.
Nó xoáy tròn, tạo thành một hình xoắn ốc nhỏ.
Và rồi, một ký tự hiện lên trên bề mặt chất lỏng.
Cùng ký tự với những ký tự trên da anh.
Trần Phong hiểu rồi.
Đây không phải là một loại thuốc.
Đây là một phần của anh.
Một phần mà anh đã mất.
Một phần mà anh cần lấy lại.
Anh đưa lọ thủy tinh lên, gần hơn với mắt mình.
Và trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự kết nối sâu thẳm.
Như thể anh đang nhìn vào chính linh hồn của mình, được cô đọng lại trong một lọ thủy tinh nhỏ bé.
Trần Phong lấy cuốn nhật ký và thiết bị phát sóng từ bàn.
Anh cần đi đến tầng hầm B3.
Anh bước ra khỏi căn phòng kỹ thuật, để lại hai tên đàn áp nằm gục trên sàn nhà.
Họ không chết.
Họ chỉ bị bất động.
Bị tê liệt bởi sức mạnh của Tiếng Vọng mà Trần Phong vừa giải phóng.
Anh không quay lại nhìn họ.
Anh không có thời gian cho sự thương cảm.
Anh bước vào hành lang tối om.
Tiếng Vọng giờ đây không còn là kẻ thù.
Chúng là đồng minh.
Chúng là vũ khí.
Và anh, Trần Phong, là người điều khiển chúng.
Anh nhìn vào cuốn nhật ký trong tay.
Trang đầu tiên ghi một dòng chữ: *Chìa Khóa không mở cửa.
Chìa Khóa mở lòng.*
Trần Phong mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo.
Một nụ cười của một kẻ đã tìm thấy mục đích.
Và rồi, anh bước vào bóng tối.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận