Chương 13

Chương 13 — "Hắc Huyết: Chiến Binh Hai Mặt"

PHẦN 1: Sự Sốc Của Sự Tĩnh Lặng

Trần Phong mở mắt.

Không phải mở mắt theo nghĩa đen, mà là giác quan của anh "tắt" đi.

Những tiếng thì thầm, những tiếng khóc gào thét của "Tiếng Vọng" (Echoes) – thứ đã ám ảnh anh suốt 12 giờ qua dưới chế độ Body Clock B – bỗng chốc biến mất.

Thế giới trở nên chết chóc đến mức đáng sợ.

Chỉ còn tiếng bíp đều đặn của máy theo dõi nhịp tim, một âm thanh cơ học, vô hồn, cắt ngang sự im lặng tuyệt đối.

Anh nằm trên giường sắt lạnh lẽo trong phòng bệnh viện dã chiến tạm thời, trần nhà bị bong tróc, lộ ra những đường ống thép đen ngòm.

Ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ bị che kín bởi tấm bạt nhựa đen chiếu xuống, tạo nên một không gian u ám, ngột ngạt.

Trần Phong ngồi dậy, tay run rẩy chạm vào thái dương.

Không có gì.

Không có sự hiện diện của những linh hồn chết.

Không có cảm giác bị theo dõi bởi hàng ngàn đôi mắt vô hình.

Sự vắng lặng này không mang lại sự bình yên, mà là một sự trống rỗng kinh hoàng, như thể anh đang đứng giữa một hố sâu thẳm, nơi mọi tín hiệu đều bị nuốt chửng.

Võ Chi Dao ngồi bên cạnh, đang chăm chú nhìn vào một cuốn sách cũ kỹ, nhưng cô ngẩng đầu lên khi nghe thấy tiếng động.

Khuôn mặt cô nhợt nhạt, đôi mắt sưng húp vì thiếu ngủ và lo lắng.

"Cậu ổn không?" cô hỏi, giọng nhỏ nhẹ, run rẩy.

Trần Phong gật đầu, nhưng không nói gì.

Anh cảm thấy lạ lùng.

Virus trong cơ thể anh, thứ mà anh gọi là 'Hắc Huyết', dường như đang ngủ đông.

Những ký tự đen ngòm trên da anh, vốn luôn rực sáng như than hồng dưới lớp da, giờ đã mờ đi, gần như biến mất.

Anh tự hỏi liệu đây có phải là sự hồi phục, hay là sự chuẩn bị cho một đợt bùng phát dữ dội hơn.

Anh bước xuống giường, chân chạm vào sàn nhà lạnh giá.

Cảm giác này rất thực.

Nhưng sự im lặng thì không.

Nó là một bức tường vô hình, ngăn cách anh với thế giới bên ngoài.

Anh đi đến cửa sổ, kéo tấm bạt nhựa lên một góc nhỏ.

Bên ngoài, bầu trời xám xịt, những đám mây bụi phóng xạ cuộn xoáy như những con quái vật khổng lồ.

Không có zombie.

Không có quái thú.

Chỉ có những tòa nhà đổ nát, những chiếc xe hơi bị bỏ lại, và sự im lặng chết chóc.

"Chúng đã đi đâu?" Trần Phong tự hỏi.

Câu hỏi này không chỉ dành cho những kẻ chết sống.

Nó dành cho chính anh.

Tại sao anh lại mất khả năng nghe thấy chúng?

Và quan trọng hơn, điều này có nghĩa là gì cho số phận của anh, cho 'Chìa Khóa'?

Võ Chi Dao đứng dậy, tiến lại gần.

"Cậu nghe thấy gì không?" cô hỏi, ánh mắt lo lắng.

"Không," Trần Phong trả lời, giọng nói của anh vang lên khô khan, xa lạ.

"Không có gì.

Chỉ có sự im lặng."

Võ Chi Dao nhíu mày, vẻ mặt bối rối.

tốt, phải không?

Chúng ta có thể nghỉ ngơi."

Trần Phong lắc đầu.

Sự im lặng này không phải là sự nghỉ ngơi.

Nó là sự báo hiệu.

Một cái bẫy đang được cài đặt.

Và anh biết, sooner or later, cái bẫy đó sẽ đóng lại.


PHẦN 3: Lựa Chọn Không Có Đúng

Trần Phong quay trở lại phòng chính, trong tay cầm một hộp thuốc rỗng mà anh đã nhặt được từ khoang máy.

Tim anh đập thình thịch.

Nếu anh nói ra sự thật, Minh sẽ ngay lập tức ra lệnh khóa chết cửa phòng kỹ thuật và đốt cháy toàn bộ tầng hầm để tiêu diệt sinh vật đó.

Điều đó có nghĩa là họ sẽ mất nguồn cung cấp nước và điện, và có thể cả mạng sống của họ nếu sinh vật đó phát hiện ra họ.

Nhưng nếu anh không nói ra, sinh vật đó sẽ tiếp tục tiến hóa.

Và nếu nó tiến hóa đủ mạnh, nó sẽ phá vỡ sự im lặng này.

Nó sẽ gọi những kẻ khác đến.

Những kẻ như Trần Phong.

Những 'Chìa Khóa'.

Anh ngồi xuống, nhìn vào hộp thuốc rỗng.

Bên trong hộp, có một mảnh giấy nhỏ, bị gấp lại.

Anh mở nó ra.

Trên đó là một dòng chữ viết vội, tay nắn nót: *"Đừng tin ai.

Họ đang theo dõi chúng ta.

Tìm ra cách ra đi trước khi mặt trăng lên."*

Trần Phong nhíu mày.

Ai đã để lại mảnh giấy này?

Và tại sao lại là trong một hộp thuốc rỗng?

Anh nhìn quanh phòng.

Mọi người đang bận rộn với việc chuẩn bị đồ đạc.

Võ Chi Dao đang gói ghém quần áo, Lâm Tử Phong đang kiểm tra súng, còn Minh đang ngồi trên ghế, khuôn mặt mệt mỏi.

Không ai nhìn anh.

Không ai biết về những gì anh vừa phát hiện.

Và không ai biết về sự im lặng đáng sợ này.

Trần Phong gấp mảnh giấy lại, bỏ vào túi áo.

Anh biết rằng mình phải đưa ra một lựa chọn.

Nhưng đó không phải là một lựa chọn đơn giản.

Nó là một lựa chọn giữa sự sống và cái chết, giữa sự thật và sự dối trá, giữa hy vọng và tuyệt vọng.

Anh đứng dậy, bước ra ngoài hành lang.

Anh cần phải suy nghĩ.

Anh cần phải tìm ra câu trả lời.

Nhưng thời gian đang cạn kiệt.

Và sự im lặng này không thể kéo dài mãi.


PHẦN 5: Tiếng Gầm Trong Tĩnh Mịch

Nhóm dừng lại ở cầu thang lên tầng 1.

Tiếng động bên ngoài vẫn im lìm, nhưng trong đầu Trần Phong, một âm thanh bắt đầu vang lên.

Không phải tiếng thì thầm của những linh hồn chết.

Mà là tiếng *nhai*.

Tiếng nhai xương.

Tiếng nhai thịt.

Rất gần với tai anh.

Minh quay lại, khuôn mặt tái mét.

"Cậu..."

Trần Phong không kịp đáp lại.

Một bóng đen lao từ bóng tối, lao thẳng vào anh.

Anh kịp né tránh, nhưng bóng đen đó đã chạm vào vai anh.

Cảm giác lạnh lẽo, ướt át, và mùi tanh ngọt.

Trần Phong quay lại, đèn pin chiếu vào bóng đen đó.

Đó không phải là một con người.

Đó không phải là một zombie.

Đó là một sinh vật lai, với những móng vuốt sắc nhọn, và đôi mắt đỏ ngầu.

Và trên ngực nó, những ký tự đen ngòm đang phát sáng, giống hệt những ký tự trên da Trần Phong.

Sinh vật đó gầm lên, một âm thanh kinh hoàng, xé toạc sự im lặng.

Và rồi, nó lao vào.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập