Chương 12

Cơn đau không phải là một cảm giác đơn thuần.

Nó là một sự xé toạc, như thể ai đó đang dùng móng vuốt vô hình cào bới bên trong tĩnh mạch của Trần Phong.

Anh rú lên, âm thanh bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng chết chóc của hành lang ngầm.

Những ký tự đen ngòm trên da tay anh không còn chỉ là những đường nét tĩnh; chúng đang writhing, xoắn vặn lại với nhau như những con rắn nhỏ đang tìm cách bò vào trong da thịt, ăn mòn cơ bắp và thấm sâu vào tủy sống.

"Con đã hiểu rồi," giọng nói đó vang lên.

Không phải từ phía sau, không phải từ những bóng tối đang rình rập.

Nó phát ra từ chính lồng ngực anh, từ nhịp tim đang đập mạnh đến mức có thể làm vỡ xương sườn.

Đó là tiếng vọng của chính anh, nhưng được khuếch đại, biến dạng bởi virus đang cư ngụ trong tế bào.

Trần Phong quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu.

Mồ hôi lạnh nhụa trên trán, trộn lẫn với bụi tro đen từ trần nhà rơi xuống.

Anh cố gắng hít thở, nhưng không khí nơi đây dày đặc mùi kim loại và mùi thối rữa của cái chết.

Tiếng Vọng — những linh hồn mắc kẹt của người chết — đang la hét.

Chúng không còn thì thầm nữa.

Chúng đang gào thét trong nỗi đau, trong sự tuyệt vọng, và tiếng gào thét đó đang cộng hưởng với virus trong máu anh.

Mỗi nhịp đập của trái tim anh là một lời mời gọi, một tín hiệu cho những sinh vật ngoài kia rằng nguồn thức ăn tươi sống đã sẵn sàng.

Anh mở mắt ra.

Thị lực của Thân B — phần ý thức triết gia, lạnh lùng và phân tích — đang dần lấn át sự hoảng loạn của Thân A.

Anh nhìn vào bàn tay mình.

Da thịt đang tái đi, lộ rõ những mạch máu đen kịt chạy dọc theo ngón tay.

Virus đang tiến hóa.

Nó không còn满足于 việc biến con người thành xác sống vô tri.

Nó đang tìm kiếm một vật chủ hoàn hảo, một 'Chìa Khóa' để mở ra cánh cửa cho sự đột biến tiếp theo.

Và anh là người đó.

Trần Phong đứng dậy, chân vẫn run rẩy nhưng ý chí thì kiên định như thép.

Anh không thể chết ở đây.

Nếu anh chết, virus sẽ bùng nổ, giải phóng một lượng năng lượng sinh học đủ để xóa sổ toàn bộ khu vực này.

Anh phải di chuyển.

Anh phải tìm ra nguồn gốc của những ký tự này, tìm ra cách kiểm soát chúng, hoặc ít nhất là hiểu rõ chúng.

Hành lang phía trước tối om, chỉ được chiếu sáng bởi ánh sáng yếu ớt từ các bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy.

Mùi máu tanh tưởi nồng nặc hơn khi anh tiến sâu vào.

Những vết chân ướt sũng in hằn trên sàn bê tông ẩm mốc dẫn anh đến một điểm cụ thể.

Không phải là lối thoát.

Mà là một cánh cửa.


Ba người đàn ông bước ra từ bóng tối.

Họ mặc áo khoác da cũ kỹ, tay cầm súng trường tự chế với ống nhắm được gắn cẩu thả.

Trên ngực họ là biểu tượng của "Sát Thủ Bóng Đêm" — một hình ảnh một con sói đang xé xác.

Gã đàn ông ở giữa, cao lớn, với một vết sẹo chạy dọc theo má, cười khẩy.

"Cái gì chứ?

Một con thỏ lạc lối?"

Giọng nói của anh ta thô ráp, đầy sự mỉa mai.

Hai đồng đội của anh ta tiến lên hai bên, bao vây Trần Phong.

Mùi rượu và mùi thuốc lá nồng nặc phát ra từ họ, trộn lẫn với mùi máu tanh tưởi của phòng thí nghiệm.

Trần Phong không đáp lại.

Anh đứng im, mắt nhìn chằm chằm vào những khẩu súng.

Anh có thể nghe thấy nhịp tim của họ.

Nhưng không phải vì sợ hãi anh.

Mà vì tham lam.

Họ đã nghe thấy Tiếng Vọng.

Họ biết anh là người Thức Tỉnh.

Và họ biết giá trị của máu người Thức Tỉnh trên thị trường đen.

"Đừng phí thời gian," gã đàn ông sẹo nói, giơ súng lên.

"Gã này còn sống.

Máu của hắn còn tươi.

Bán cho ông chủ Tôn, chúng ta có thể mua được một chuyến đi đến Thành Pháo Đài Long Môn."

Trần Phong nhíu mày.

Tên đó gợi lên những ký ức đau đớn.

Chính sách 'Loại bỏ người yếu' của Tôn không chỉ là lý thuyết.

Nó là một cỗ máy giết người, và những kẻ như 'Sát Thủ Bóng Đêm' là những bánh răng của nó.

"Đưa anh ta ra," gã đàn ông bên trái nói, giọng run rẩy.

"Hắn đang nhìn chúng ta.

Hắn có thể làm gì đó."

"Hắn không thể làm gì cả," gã đàn ông sẹo cười, một nụ cười tàn nhẫn.

"Hắn chỉ là một cái bình chứa.

Và chúng ta sẽ mở nó ra."

Trần Phong cảm thấy sự tức giận bùng lên trong lồng ngực.

Không phải vì họ muốn giết anh.

Mà vì họ coi anh là một vật thể, một tài nguyên.

Họ không hiểu rằng máu của anh không chỉ là máu.

Nó là chất xúc tác cho sự hủy diệt.

Nếu họ lấy máu của anh, họ sẽ kích hoạt một phản ứng dây chuyền mà không ai trong số họ có thể sống sót.

Nhưng anh không thể nói cho họ biết.

Họ sẽ không tin.

Và ngay cả khi họ tin, họ vẫn sẽ lấy máu của anh, vì sự tham lam và nỗi sợ cái chết mạnh hơn lý trí.

Anh phải đưa ra một lựa chọn.

Anh có thể chạy.

Anh có thể trốn vào bóng tối, để họ đuổi theo, và tiêu diệt họ một cách từ từ.

Nhưng điều đó sẽ tốn thời gian.

Và thời gian là thứ anh không có.

Virus trong máu anh đang tiến hóa nhanh hơn anh nghĩ.

Hoặc anh có thể chiến đấu.

Giết họ ngay lập tức.

Nhưng việc giết người sẽ làm tăng cường độ Tiếng Vọng xung quanh.

Những linh hồn của họ sẽ bị mắc kẹt ở đây, thêm vào dàn hợp xướng của sự điên loạn.

Và tiếng vọng của họ sẽ làm suy yếu ý chí của anh, đẩy anh closer đến bờ vực mất kiểm soát.

Đây là một lựa chọn không có đúng.

Mỗi lựa chọn đều dẫn đến một dạng địa ngục.

Trần Phong hít một hơi sâu.

Anh nhìn vào cuốn sổ trong tay.

Những dòng chữ kia.

*"Chỉ có DNA của Chìa Khóa..."*

Anh nhớ lại lời hứa của mình.

Không phải để sống sót.

Mà để kết thúc nó.

Anh ném cuốn sổ xuống sàn.


Khi tiếng gầm rú và tiếng xương gãy tắt dần, Trần Phong đứng giữa đống tàn tích.

Ba kẻ săn mồi đã chết, hoặc biến thành xác thịt đang phân hủy.

Không có chiến thắng.

Chỉ có sự hủy diệt.

Anh cúi xuống, nhặt lại cuốn sổ.

Nhưng khi anh nhìn vào trang cuối cùng, dòng chữ mới hiện ra, như thể mực mới được viết lên ngay lúc này.

Không phải chữ viết tay cũ kỹ.

Mà là những ký tự đen ngòm, giống hệt những ký tự trên da anh.

*"Bước tiếp theo: Thành Pháo Đài Long Môn.

Nơi cội nguồn nằm sâu dưới lòng đất.

Nếu anh đến, anh sẽ không bao giờ là con người nữa."*

Trần Phong nhìn vào những dòng chữ đó.

Tim anh đập mạnh hơn.

Anh biết rằng lời cảnh báo này không phải là sự đe dọa.

Nó là sự thật.

Và anh cũng biết rằng anh không có lựa chọn.

Anh đóng cuốn sổ lại, bỏ vào túi áo.

Anh quay người, bước ra khỏi phòng thí nghiệm, bước vào bóng tối của hành lang.

Tiếng Vọng vẫn thì thầm, nhưng giờ đây, chúng không còn đáng sợ.

Chúng là những người hướng dẫn.

Và Trần Phong, Chìa Khóa của sự hủy diệt, bắt đầu hành trình của mình đến với cái chết.

Hoặc là sự giải cứu.

Anh không biết.

Và có lẽ, đó là điều đáng sợ nhất.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập