Chương 11
Cái lạnh từ sàn nhà bê tông thấm vào da thịt, nhưng nhiệt độ bên trong sọ não lại tăng vọt như đang được đặt vào lò nung.
Tiếng thì thầm *"Chào mừng trở về"* không phải là âm thanh vật lý, mà là rung động trực tiếp lên tủy sống, một cú sốc sinh học tàn khốc.
Cơ thể hắn co giật, các cơ bắp co rút lại trong cơn đau dữ dội khi hai Body Clock – lý trí và bản năng – va chạm nhau.
Thân A cố gắng phân tích nguồn gốc của cơn đau, tìm kiếm điểm yếu trong hệ thống thần kinh để cô lập nó.
Thân B thì chìm vào biển dữ liệu hỗn loạn, những mảnh ký ức không thuộc về hắn tràn vào như lũ lụt vỡ đê.
Hắn không còn là Trần Phong nữa.
Hắn là một cái ống nghiệm sống, một cổng kết nối giữa thế giới người sống và cái chết.
Mùi hôi thối của chất lỏng đen từ các ống nghiệm vỡ lan tỏa, nhưng trong mũi hắn, mùi đó mang vị của ký ức.
Vị của máu, của nước mắt, và của sự sợ hãi tột cùng.
Hắn cố gắng hít thở, áp dụng kỹ thuật trấn tĩnh mà Võ Chi Dao từng dạy, nhưng hơi thở của hắn bị ngắt quãng bởi những tiếng gào thét vô hình.
Những tiếng gào thét ấy không đến từ không khí, mà từ chính tế bào máu đang chảy trong tĩnh mạch hắn.
"Im lặng," Thân A ra lệnh, giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu.
"Phân tích.
Kiểm soát."
Nhưng Thân B không nghe.
Nó đang hát.
Giai điệu của cái chết mà hắn vừa nghe thấy giờ đây trở thành bản hòa tấu kinh hoàng, mỗi nốt nhạc là một linh hồn bị mắc kẹt.
Trần Phong nghiến răng, hàm răng nghiến sát nhau đến mức tưởng như vỡ vụn.
Hắn nhận ra rằng video của Võ Chi Dao không phải là một bẫy đơn thuần.
Đó là một lời mời gọi, hoặc có lẽ là một lời nguyền.
Cô ta biết.
Cô ta luôn biết.
Và giờ đây, cô ta đang dẫn hắn vào mê cung của chính bộ gene của mình.
Hắn bò dậy, tay run rẩy rút khẩu súng lục ra từ thắt lưng gã râu ria đã bất tỉnh.
Anh cần thứ gì đó cụ thể để neo giữ mình trong thực tại.
Kim loại, thuốc súng, tiếng nổ – những thứ vật lý, hữu hình.
Anh nhắm vào một thanh sắt gỉ sét gần đó, bóp cò.
*Bùm!* Tiếng súng nổ vang trong không gian kín, nhưng ngay lập tức, âm thanh bị nuốt chửng bởi hàng ngàn tiếng thì thầm.
Chúng không bị át đi; chúng hòa quyện vào tiếng súng, biến nó thành một phần của bản giao hưởng đau thương.
Đây là lúc "Tiếng Vọng" (Echoes) thể hiện sức mạnh hủy diệt của chúng.
Không phải là ma thuật, mà là một hiện tượng sinh học kỳ dị.
Khi một người chết, não bộ của họ không ngừng hoạt động ngay lập tức.
Virus Hắc Huyết giữ lại các xung điện thần kinh, biến cơ thể thành một cái loa phát sóng vô hình.
Chỉ những người Thức Tỉnh, những người có bộ não đã đột biến, mới có thể "nghe" thấy những xung điện này.
Đối với người thường, đó chỉ là sự im lặng chết chóc.
Đối với Trần Phong, đó là địa ngục.
Hắn nhìn vào thanh sắt bị bắn trúng.
Lỗ đạn đen ngòm, khói thuốc bốc lên.
Nhưng trong mắt hắn, lỗ đạn đó đang rỉ ra những hình ảnh mờ ảo.
Một người đàn ông, giống như người trong ống nghiệm, đang chết đi.
Hắn thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt người đàn ông đó trước khi viên đạn xuyên qua sọ não.
Đó không phải là ký ức của người đàn ông đó.
Đó là *cảm xúc* của người đàn ông đó, được lưu trữ trong không gian xung quanh, và bây giờ, Trần Phong đang hấp thụ nó.
"Cô đang làm gì vậy, Chi Dao?" Trần Phong khàn giọng nói, dù không có ai ở đó để trả lời.
"Cô đang biến tôi thành một cái hộp đựng nỗi đau."
Hắn bước về phía chiếc máy tính.
Màn hình vẫn sáng, hiển thị dòng chữ: *"Nhập mật khẩu sinh trắc học để truy cập dữ liệu gốc."* Bên cạnh bàn phím là một thiết bị nhỏ, hình khối lập phương, làm bằng một loại kim loại tối màu, lạnh lẽo đến xương tủy.
Đó là thiết bị lưu trữ mà gã râu ria đã nhắc đến.
Nhưng để giải mã nó, anh cần một thứ: .
Thiết bị này được thiết kế để đọc ADN và ký ức từ máu, một công nghệ đen tối từ thời kỳ trước đại dịch, được Tôn Vô Kỵ phát triển để kiểm soát những người mạnh nhất.
Anh nhìn về phía cánh cửa ra vào.
Gã râu ria vẫn nằm đó, bất tỉnh.
Phụ nữ kia cũng vậy, đang khóc thút thít.
Trần Phong có thể lấy máu của họ.
Đó là cách dễ nhất.
Nhưng máu của họ không phải là chìa khóa.
Chìa khóa nằm trong chính cơ thể hắn.
Hắn là 'Chìa Khóa' duy nhất.
Máu của hắn chứa đựng cả hai Body Clock, cả lý trí và bản năng, cả sự sống và cái chết.
Nếu hắn dùng máu của mình, hắn sẽ mở khóa toàn bộ bộ gene của virus.
Nhưng điều đó cũng có nghĩa là hắn sẽ mất kiểm soát hoàn toàn.
Hắn sẽ trở thành một trong những 'Tiếng Vọng', một thực thể tồn tại ở ranh giới giữa hai thế giới.
"Không có lựa chọn đúng," Thân B thì thầm, giọng nói đầy chất thơ và bi ai.
"Chỉ có lựa chọn ít đau đớn hơn."
Trần Phong cầm thiết bị lưu trữ trong tay.
Nó nặng trĩu, như thể chứa đựng trọng lượng của cả một nền văn minh sụp đổ.
Hắn nhìn vào vết cắt trên lòng bàn tay mình, nơi mà năng lượng đen vừa bắn ra.
Máu đen ngòm bắt đầu rỉ ra, nhỏ giọt xuống sàn nhà.
Hắn đưa thiết bị lại gần vết thương.
Thiết bị run rẩy, như thể nó đang đói khát.
"Đây là cái giá," Trần Phong nói với chính mình.
"Tôi sẽ trả giá bằng sự im lặng."
Hắn ấn vết thương vào đầu đọc dữ liệu của thiết bị.
Ngay lập tức, một luồng điện chạy qua cơ thể hắn.
Không phải là đau đớn, mà là sự trống rỗng.
Hắn cảm thấy như thể linh hồn mình đang bị rút ra ngoài, bị phân tích, bị xé nhỏ thành từng mảnh dữ liệu.
Hắn thấy những hình ảnh lướt qua trước mắt: phòng thí nghiệm Long Môn, những ống nghiệm, Tôn Vô Kỵ cười lạnh, và Võ Chi Dao...
Võ Chi Dao đang đứng trước một cánh cửa lớn, cánh cửa dẫn đến tầng hầm sâu nhất của thành phố.
"Cậu đã tìm thấy nó rồi," giọng nói của Võ Chi Dao vang lên từ thiết bị, nhưng lần này, nó không còn sắc lạnh.
Nó đầy vẻ buồn bã.
"Nhưng cậu chưa hiểu ý nghĩa của nó.
Hãy nhìn kỹ hơn, Trần Phong.
Hãy nhìn vào gốc rễ của tất cả."
Trần Phong nhắm mắt lại.
Hắn không gọi gã râu ria vào.
Hắn làm một mình.
Hắn bắt đầu điều khiển nhịp tim.
Đầu tiên, anh kích hoạt "Body Clock A" – nhịp điệu bình thường, chậm rãi, ổn định.
Sau đó, anh cưỡng ép "Body Clock B" đồng bộ hóa với nó.
Hai nhịp đập, vốn dĩ xung đột, giờ đây hòa làm một.
đập...* Mỗi nhịp đập là một cú sốc cho hệ thần kinh, nhưng cũng là một chìa khóa mở ra cánh cửa của tiềm thức.
Hắn thấy mình đang đứng trong một không gian trắng xóa.
Không có tiếng Vọng.
Không có đau đớn.
Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Và ở giữa không gian đó, là một con người.
Không phải zombie, không phải quái thú.
Mà là một con người bình thường, đang nhìn hắn với ánh mắt đầy bi thương.
Đó là phiên bản gốc của Trần Phong, trước khi virus xâm nhập.
Trước khi hắn trở thành 'Chìa Khóa'.
"Cậu không thể cứu họ," phiên bản gốc nói.
"Và cậu cũng không thể cứu chính mình.
Virus không phải là kẻ thù.
Nó là giải pháp.
Nó là cách nhân loại tiến hóa để tồn tại trong thế giới mới.
Nhưng tiến hóa luôn đi kèm với cái giá.
Và cái giá đó là sự cô đơn."
Trần Phong muốn hét lên, nhưng không có âm thanh.
Hắn muốn chạy trốn, nhưng chân hắn không di chuyển.
Hắn nhận ra rằng mình đang ở trong một cái bẫy tinh thần.
Võ Chi Dao không chỉ cho hắn dữ liệu.
Cô ta đang thử thách hắn.
Cô ta muốn xem liệu hắn có đủ mạnh để chấp nhận sự thật, hay sẽ sụp đổ trước nó.
"Tiến hóa," Trần Phong thì thầm.
"Hay là sự hủy diệt?"
"Đó là cùng một thứ," phiên bản gốc đáp.
"Khi một loài cũ chết đi, một loài mới sinh ra.
Và loài mới không cần đến loài cũ.
Chúng ta là những người thừa."
Trần Phong mở mắt ra.
Hắn đang ngồi trên sàn nhà, lưng tựa vào tường.
Thiết bị lưu trữ nằm trên đầu gối, màn hình hiển thị một bản đồ.
Bản đồ của Thành Pháo Đài Long Môn.
Nhưng đó không phải là bản đồ thông thường.
Đó là bản đồ của những 'Điểm Chết' – những nơi mà Tiếng Vọng mạnh nhất, nơi mà virus tập trung dày đặc nhất.
Và ở trung tâm của bản đồ, là một điểm sáng rực rỡ.
Đó là phòng điều khiển chính của Tôn Vô Kỵ.
Trần Phong đứng dậy, cảm thấy nhẹ nhõm nhưng cũng đầy rẫy sự ghê tởm.
Anh đã sống sót.
Anh đã có câu trả lời.
Nhưng khi anh nhìn xuống bàn tay mình, anh thấy những vệt đen trên da đã lan rộng hơn, hình thành nên những ký tự cổ xưa, giống như những dòng chữ trong thiết bị lưu trữ.
Những ký tự đó không phải là ngôn ngữ của con người.
Chúng là ngôn ngữ của virus.
Chúng đang viết nên câu chuyện của hắn.
Bên ngoài, tiếng bước chân của gã râu ria vang lên.
Hắn đã tỉnh dậy.
Nhưng không phải là gã râu ria kiêu ngạo mà Trần Phong vừa gặp.
Gã đàn ông đó đang lê bước, cơ thể co quắp, đôi mắt trợn ngược, miệng mở to như đang hét lên nhưng không có âm thanh nào thoát ra.
Hắn đã bị nhiễm virus.
Không phải từ ống nghiệm, mà từ chính máu của Trần Phong.
Trần Phong nhìn vào bàn tay mình, những ký tự đen ngòm đang phát sáng yếu ớt.
Hắn nhận ra rằng mình không chỉ là 'Chìa Khóa'.
Hắn là nguồn lây lan.
Và giờ đây, hắn đã mở cánh cửa cho sự tiến hóa tiếp theo của virus.
Tiếng Vọng không còn là tiếng thì thầm nữa.
Chúng đang cười.
Và tiếng cười đó, Trần Phong nhận ra, chính là tiếng cười của chính hắn.
Không gian xung quanh Trần Phong dường như co lại, bóp nghẹt mọi giác quan.
Tiếng cười đó không phải là âm thanh vật lý lan truyền qua không khí, mà là một rung động trực tiếp vào tủy sống, gây ra những cơn co thắt đau đớn trong não bộ.
Hắn ngã quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, cố gắng chặn đứng dòng chảy của những ký ức không thuộc về mình.
Những hình ảnh flashes qua nhanh: một thành phố bị hủy diệt bởi những sinh vật đột biến có da như đá, những con người biến thành những khối thịt nhầy nhụa nhưng vẫn giữ được ý thức, và cuối cùng là sự im lặng tuyệt đối của một hành tinh chết.
Tất cả đều đến từ chính máu của hắn.
Hắn là mầm mống, là hạt giống của sự hủy diệt vĩ đại nhất từng tồn tại.
Trần Phong ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vì đau đớn và sự kinh hoàng.
Hắn nhìn về phía xác của kẻ vừa bị nhiễm virus, cơ thể hắn đang co quắp, da thịt nứt ra để lộ ra những mạch máu đen kịt bên dưới.
Đó không phải là cái chết thông thường.
Đó là sự tái cấu trúc.
"Đừng nhìn," một giọng nói vang lên từ phía sau.
Trần Phong quay người lại, tay vẫn run rẩy nhưng đã đủ nhanh để rút dao ra.
Standing trong bóng tối là Minh, người bảo vệ của nhóm.
Gương mặt Minh tái mét, ánh mắt sợ hãi không phải vì quái vật, mà vì chính Trần Phong.
hắn đã biến đổi," Minh nói, giọng run rẩy.
"Chúng ta phải giết hắn.
Ngay bây giờ."
Trần Phong nhìn vào con dao trong tay mình, rồi nhìn vào Minh.
Hắn cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp trong lòng.
Hắn đã cứu họ khỏi cái chết, nhưng giờ đây, hắn lại là mối đe dọa lớn nhất.
"Không," Trần Phong nói, giọng khàn đặc.
"Nếu ta giết hắn, virus sẽ phát tán theo máu.
Nó sẽ lan nhanh hơn."
"Vậy thì chúng ta làm gì?" Minh hét lên, sự hoảng loạn bắt đầu bùng nổ.
"Hắn sẽ biến thành một trong những thứ đó!
Hắn sẽ giết tất cả chúng ta!"
Trần Phong đứng dậy, chân vẫn còn yếu nhưng ý chí thì kiên định.
Hắn biết mình phải làm gì.
Hắn không thể để virus này lan ra ngoài khu vực cách ly.
Hắn phải tìm cách tiêu diệt nó, hoặc ít nhất là kiểm soát nó.
"Hãy đưa hắn vào phòng cách ly," Trần Phong ra lệnh, giọng lạnh lùng.
"Chúng ta cần thời gian để tìm ra giải pháp."
Minh do dự, nhưng cuối cùng cũng gật đầu.
Hai người họ cùng nhau kéo xác của kẻ bị nhiễm vào căn phòng kín, nơi có các lớp tường chì dày đặc để ngăn chặn sự phát tán của virus.
Khi cánh cửa đóng lại, tiếng cười của Tiếng Vọng càng trở nên rõ ràng hơn.
Nó như một lời nguyền, ám ảnh Trần Phong không ngừng.
Trong phòng cách ly, Trần Phong ngồi xuống bên cạnh xác của kẻ bị nhiễm.
Hắn nhìn vào bàn tay mình, những ký tự đen ngòm vẫn đang phát sáng yếu ớt.
Hắn biết rằng mình không thể chạy trốn khỏi số phận này.
Hắn phải đối mặt với nó.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào những ký tự đó.
Chúng không chỉ là văn bản, mà là mã nguồn của sự tiến hóa.
Hắn cần hiểu chúng, cần giải mã chúng, để tìm ra cách ngăn chặn sự lan truyền của virus.
Thời gian trôi qua chậm chạp.
Mỗi giây trôi qua đều là một cuộc chiến sinh tử.
Trần Phong cảm thấy ý thức của mình đang bị cuốn vào một dòng chảy vô tận của thông tin.
Hắn thấy những phân tử DNA xoắn ốc, những chuỗi protein gấp khúc, và những tín hiệu thần kinh chạy dọc theo các sợi trục.
Đột nhiên, một hình ảnh hiện ra trong tâm trí hắn: một phòng thí nghiệm cổ xưa, nơi những nhà khoa học đang cố gắng tạo ra một loại virus hoàn hảo.
Họ không muốn gây ra đại dịch, họ muốn chữa bệnh.
Nhưng họ đã thất bại.
Virus đã thoát ra ngoài, biến đổi con người thành những quái vật.
Trần Phong mở mắt ra, mồ hôi ướt đẫm trán.
Hắn hiểu rồi.
Virus này không phải là một vũ khí, mà là một thử nghiệm thất bại.
Và giờ đây, nó đang tìm cách hoàn thành sứ mệnh của mình.
Hắn đứng dậy, bước về phía cửa ra vào.
Hắn cần gặp lại nhóm, cần báo cáo những gì mình đã tìm ra.
Nhưng trước khi mở cửa, hắn nghe thấy một tiếng động lạ từ phía bên kia.
Một tiếng cào cào.
Nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng.
Trần Phong rùng mình.
Hắn đặt tay lên tay nắm cửa, cảm thấy sự rung động truyền qua kim loại.
Có ai đó đang cố gắng phá vỡ cánh cửa.
Không, không phải là con người.
Đó là thứ gì đó khác.
Thứ gì đó đang tiến hóa.
Hắn mở cửa ra, ánh mắt sắc lẹm.
Corridor phía trước tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ các đèn khẩn cấp chiếu rọi.
Và ở cuối corridor, một bóng dáng đang đứng đó.
Đó là kẻ vừa bị nhiễm virus.
Nhưng hắn không còn là con người nữa.
Cơ thể hắn đã biến đổi, da thịt cứng lại như đá, đôi mắt phát ra ánh sáng đỏ rực.
Hắn đang nhìn chằm chằm vào Trần Phong, và trên môi hắn là một nụ cười méo mó.
Trần Phong rút dao ra, tay run rẩy nhưng không lùi bước.
Hắn biết rằng đây là trận chiến đầu tiên trong một chuỗi dài những trận chiến sinh tử.
Và hắn không thể thua.
Kẻ biến đổi lao về phía hắn với tốc độ kinh hoàng.
Trần Phong né tránh, dao của hắn lướt qua không khí, cắt vào không khí.
Hắn cần phải tìm ra điểm yếu của kẻ này.
Hắn nhìn vào đôi mắt đỏ rực của kẻ biến đổi, và trong khoảnh khắc đó, hắn nghe thấy Tiếng Vọng.
Chúng đang thì thầm, hướng dẫn hắn.
"Đánh vào tim," chúng nói.
"Đó là nơi virus tập trung nhất."
Trần Phong gật đầu, lao vào tấn công.
Dao của hắn đâm sâu vào ngực kẻ biến đổi.
Một tiếng gào thét kinh hoàng vang lên, và kẻ biến đổi ngã xuống, cơ thể co quắp.
Trần Phong thở hổn hển, nhìn vào vết thương trên ngực kẻ biến đổi.
Máu đen chảy ra, nhưng không có virus phát tán.
Hắn đã thành công.
Nhưng niềm vui không kéo dài lâu.
Hắn nhìn vào bàn tay mình, những ký tự đen ngòm đang sáng lên mạnh mẽ hơn.
Hắn biết rằng đây chỉ là bước đầu tiên.
Virus vẫn còn đó, và nó vẫn đang tìm cách hoàn thành sứ mệnh của mình.
Và giờ đây, Trần Phong là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.
Hoặc là hắn sẽ trở thành nguồn lây lan cuối cùng của nhân loại.
Hắn quay người lại, bước về phía nhóm của mình.
Hắn cần phải nói cho họ biết sự thật.
Sự thật rằng hắn là Chìa Khóa, và rằng hắn là mối đe dọa lớn nhất mà họ từng đối mặt.
Khi hắn bước vào căn phòng nơi nhóm đang tụ tập, mọi ánh mắt đều hướng về phía hắn.
Sự im lặng bao trùm.
"Chúng ta cần phải nói chuyện," Trần Phong nói, giọng lạnh lùng.
"Và chúng ta cần phải đưa ra một quyết định."
Minh bước lên phía trước, khuôn mặt căng thẳng.
"Quyết định gì?"
Trần Phong nhìn vào từng khuôn mặt trong nhóm.
Hắn thấy sự sợ hãi, sự nghi ngờ, và cả sự hy vọng mong manh.
"Chúng ta cần phải tiêu diệt virus," Trần Phong nói.
"Hoặc là chúng ta sẽ bị nó tiêu diệt."
Và trong khoảnh khắc đó, Trần Phong biết rằng mình đã chọn con đường của mình.
Con đường của sự hi sinh.
Con đường của sự tồn tại.
Và con đường đó sẽ dẫn đến nơi mà không ai dám bước đến.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận