Chương 69

Trần Vọng quỳ gối giữa đống đổ nát của một cửa hàng tạp hóa đã bị bỏ hoang.

Không khí ở đây không còn mùi bụi bặm hay máu tanh quen thuộc nữa.

Thay vào đó là một mùi kim loại chua loét, đặc trưng của giai đoạn đầu "Time Decay".

Lớp da trên mu bàn tay anh bắt đầu nứt nẻ, tiết ra những giọt dịch nhầy trong suốt, mát lạnh nhưng đau rát như axit.

Anh đang ở cấp độ Tiến Hóa Bậc 1.

Cơ thể đã thay đổi.

Những dây thần kinh dưới da trở nên nhạy cảm hơn gấp mười lần so với trước đây.

Mỗi hơi thở đều mang theo sự dữ dội của virus đang cố gắng viết lại mã di truyền của anh.

Nhưng Trần Vọng không sợ hãi.

Hắn chỉ quan sát.

Với con mắt lạnh lùng của một nhà khoa học, hắn xem chính mình là đối tượng thí nghiệm số 01 trong phòng lab này.

Linh Tâm đứng sau lưng anh, ánh mắt ngây thơ nhưng đầy dè dặt.

Cô cầm chặt thanh kiếm sắt gỉ sét, ngón tay trắng bệch vì siết quá mạnh cán vũ khí.

"Vọng ca," cô thì thầm, giọng run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì sự kinh ngạc trước mùi hương kỳ lạ đó.

"Không khí.

nó đang thay đổi cấu trúc phân tử." Trần Vọng không đáp lời.

Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ từ sàn nhà.

Trong phản chiếu mờ ảo của tấm gương, hắn nhìn thấy đôi mắt mình.

Mống mắt đã chuyển sang màu xám tro, đồng tử co lại thành hai đường kẻ mỏng sắc lẹm.

Đó là dấu hiệu của sự thích nghi thị lực trong môi trường thiếu sáng và nồng độ độc tố cao.

"Đừng chạm vào bất cứ thứ gì," Trần Vọng ra lệnh, giọng trầm thấp, lạnh băng như nước đá đóng cục.

"Đây không phải là khu vực sinh tồn bình thường.

Đây là ổ dịch nguyên phát." Hắn đứng dậy, cơ bắp trên tay trái co duỗi nhẹ nhàng, kiểm tra độ bền của các sợi gân cốt mới hình thành.

Quá trình tiến hóa Bậc 1 đã tăng cường mật độ xương và sức mạnh bộc phát, nhưng cái giá phải trả là sự nhạy cảm với đau đớn cũng nhân lên theo cấp số nhân.

Mỗi bước chân hắn đi đều kèm theo một cơn nhói buốt ở khớp gối nơi sụn đang tái tạo lại cấu trúc để chịu tải trọng lớn hơn.

Linh Tâm lùi lại một bước, nhìn anh bằng ánh mắt vừa kính sợ vừa tò mò.

Cô không hiểu tại sao Vọng ca lại biết mọi thứ về virus này như thể hắn đã đọc qua cuốn sách hướng dẫn từ trước khi thảm họa xảy ra.

Nhưng cô tin tưởng vào bản năng sống còn của mình.

Và hiện tại, bản năng đang gào thét rằng nơi đây ẩn chứa một bí mật kinh hoàng hơn cả quái thú ngoài kia.

Trần Vọng bước sâu vào trong cửa hàng.

Những kệ hàng đã bị phá vỡ hoàn toàn, chỉ còn lại những tấm kim loại (bóp méo) như thể có lực lượng siêu nhiên nào đó đã bẻ cong chúng từ bên trong.

Trên nền đất bê tông nứt nẻ, hắn nhìn thấy một vết chân lớn.

Không phải của người.

Cũng không phải của thú vật thông thường.

Đó là dấu tích của một sinh vật ba ngón, nhưng các đốt ngón tay lại dài và mảnh khảnh đến kỳ lạ, giống như những chiếc đũa bằng xương trắng nhợt đang cố gắng bám vào thực tại.

Trần Vọng cúi xuống, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ lên vết bùn còn ẩm ướt bên cạnh dấu chân.

"Protein," hắn nói với Linh Tâm, giọng không chút dao động cảm xúc.

"Nó chứa protein chưa phân hủy hoàn toàn trong vòng hai giờ qua.

Sinh vật này vừa đi qua đây." Linh Tâm nheo mắt nhìn kỹ hơn.

làm sao một sinh vật lại để lại dấu chân như thế?

Cấu trúc giải phẫu học không cho phép điều đó xảy ra với bất kỳ loài động vật nào trên Trái Đất trước khi virus xuất hiện." "Chính xác," Trần Vọng đáp, ánh mắt sắc lạnh quét qua những bóng tối phía sâu trong cửa hàng.

"Và đó là lý do tại sao chúng ta đang đứng ở đây.

Để tìm câu trả lời cho 'bug' hệ thống này." Hắn không biết rằng mình đã nói quá nhiều.

Hoặc có thể hắn cố tình để Linh Tâm nghe thấy, nhằm tạo ra một lớp phòng thủ tâm lý: nếu cô hiểu được sự kỳ lạ của thế giới này, cô sẽ ít đặt niềm tin mù quáng vào anh hơn.

Và khi niềm tin lung lay, kiểm soát trở nên dễ dàng hơn.

Hai người tiếp tục đi sâu vào bóng tối.

Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần nhà chiếu xuống tạo thành những vệt vàng cam dài ngoằng, cắt ngang qua không gian ngột ngạt.

Trần Vọng cảm thấy nhịp tim mình tăng lên.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích của adrenaline – thứ hóa chất quý giá giúp cơ thể hắn chuẩn bị cho phản ứng "đánh hoặc chạy".

Ở phía trước, một cánh cửa sắt cũ kỹ nằm nghiêng trên mặt đất, chặn lối đi vào kho chứa hàng phía sau.

Nhưng điều khiến Trần Vọng dừng bước không phải là cánh cửa đó.

Mà là mùi hương phát ra từ bên kia nó.

Không còn là mùi kim loại chua loét nữa.

Đó là mùi máu tươi, trộn lẫn với một thứ gì đó ngọt ngào, nồng nàn và gây ảo giác nhẹ – giống như hương hoa nở trong môi trường thiếu oxy.

"Time Decay không chỉ làm suy yếu," Trần Vọng thì thầm tự nhủ.

"Nó đang biến đổi." Hắn đưa tay ra đẩy cánh cửa sắt lên.

Tiếng kim loại cọt kẹt vang lên trong sự im lặng chết chóc, nghe như tiếng xương gãy bị bẻ cong chậm rãi.

Linh Tâm rút kiếm ra hoàn toàn, ánh mắt cảnh giác quét qua mọi góc khuất.

Trần Vọng đi trước, bước chân nhẹ nhàng đến mức không tạo ra bất kỳ âm thanh nào trên nền gạch vỡ vụn.

Bên trong kho hàng tối om.

Nhưng đôi mắt đã tiến hóa của Trần Vọng có thể nhìn rõ từng chi tiết nhỏ nhất trong bóng đêm.

Và hình ảnh mà hắn thấy ngay lập tức khiến máu trong người anh đóng băng, dù nhiệt độ cơ thể đang tăng cao do quá trình trao đổi chất gia tốc.

Ở giữa căn phòng, treo lơ lửng trên một cái giá đỡ bằng xương người đã được sắp xếp thành vòng tròn, là một quả cầu dịch lỏng đen sẫm.

Nó không ngừng dao động, phát ra những tia sáng tím nhạt mỗi khi co giãn.

Xung quanh nó là xác của hàng chục con chuột biến dị, nhưng chúng không chết theo cách thông thường.

Chúng bị hút cạn mọi chất dinh dưỡng, chỉ còn lại bộ xương khô hoắc và da thịt teo tóp như giấy thi.

Trần Vọng nhận ra điều này ngay lập tức: Đây không phải là tổ của quái thú.

Đây là một phòng thí nghiệm tự nhiên do chính virus tạo ra để nuôi cấy biến thể mới.

Và quả cầu đó.

nó giống hệt thứ hắn đã thấy trong ký ức mơ hồ từ thế giới cũ – nơi anh từng được gửi xuống như một "thí nghiệm".

"Đừng lại gần," Linh Tâm hét lên, giọng cô vỡ oà vì kinh hãi.

Cô nhận ra sự nguy hiểm phát ra từ quả cầu dịch lỏng đó không phải là vật lý, mà là sinh học thuần túy.

Nó đang kêu gọi gen của họ, kích thích những đoạn mã ngủ yên trong DNA để thức dậy và.

Trần Vọng đứng im tại chỗ, nhưng tay anh đã nắm chặt vào một mảnh thủy tinh sắc nhọn giấu sau lưng.

Hắn không sợ quả cầu đó.

Hắn cần lấy mẫu từ nó.

Nhưng trước khi hắn có thể hành động, bóng tối phía sau họ bắt đầu chuyển động.

Con Súc Sinh lớn nhất sủa lên một tiếng rè rè, âm thanh nghe giống như tiếng kim loại cọ xát vào nhau dưới áp lực cực đại.

Nó bước ra từ góc khuất của kho hàng, cơ thể khổng lồ phủ đầy lông rậm rạp đã bị thay thế bởi những mảng da thịt đỏ hồng lộ rõ mạch máu xanh thẫm bên dưới.

Đôi mắt của nó không còn là màu đen (rỗng) nữa mà phát sáng rực rỡ bằng một ánh vàng kim loại – dấu hiệu của sự tích tụ lượng lớn virus trong tuyến giác (thị giác).

Nó không gầm gừ hoang dã như những con thú khác.

Thay vào đó, nó đứng thẳng người trên hai chân sau, bàn tay biến dạng thành những móng vuốt sắc nhọn hướng về cổ Trần Vọng với tư thế uy nghi lạ thường.

Không khí độc hại càng ngày càng đậm đặc hơn trong phòng kín này.

Mùi ngọt ngào của quả cầu dịch lỏng pha trộn cùng mùi hôi thối từ xác chuột tạo nên một hỗn hợp gây buồn nôn, nhưng cũng kích thích não bộ ở mức độ cao độ.

Trần Vọng cảm thấy đầu óc mình trở nên sắc bén đến đáng sợ, từng suy nghĩ được lọc bỏ tạp chất để chỉ còn lại logic thuần túy: *Phân tích mối đe dọa.* Con Súc Sinh không tấn công ngay lập tức.

Nó đang quan sát.

Đôi mắt vàng kim quét qua cơ thể Trần Vọng và Linh Tâm với một sự tò mò mang tính trí tuệ – thứ mà quái vật Bậc 1 thường không sở hữu, trừ khi chúng đã tiếp xúc trực tiếp với nguồn gốc virus trong thời gian dài.

Linh Tâm lùi lại hai bước, chân cô chạm vào xác chuột khô hoắc và phát ra tiếng kêu lách cách.

Con Súc Sinh quay đầu về phía cô, mũi khịt nhẹ một luồng khí nóng chứa đầy bào tử vi sinh.

Linh Tâm nhắm mắt lại, chuẩn bị cho đòn tấn công chí mạng sắp đến.

Nhưng không có gì xảy ra.

Thay vào đó, con quái vật quay trở lại nhìn Trần Vọng.

Nó giơ một chiếc vuốt lên chỉ về phía quả cầu dịch lỏng treo lơ lửng ở trung tâm phòng, rồi hạ xuống chậm rãi chạm vào mặt đất – một cử chỉ.

Hay là cảnh báo?

Trần Vọng nheo mắt.

Hắn nhận ra sự tương đồng giữa hành động này và những gì hắn đã chứng kiến trong thế giới cũ: các sinh vật cấp cao thường sử dụng ngôn ngữ cơ thể để thiết lập hệ thống phân cấp, thay vì chỉ dựa vào bạo lực mù quáng.

Con Súc Sinh này đang thử thách ý chí của anh.

Nó muốn xem liệu Trần Vọng có đủ can đảm – hoặc đủ ngu ngốc – để chạm vào "thánh vật" sinh học này hay không.

Nếu hắn từ chối, nó sẽ coi hắn là kẻ yếu kém và loại bỏ để bảo vệ nguồn gen quý giá này cho bản thân hoặc thế hệ sau.

Nếu hắn tiếp cận.

đó chính là cái bẫy hoàn hảo nhất mà thiên nhiên tiến hóa đã tạo ra: sự tò mò giết chết mèo, nhưng trong trường hợp của virus, nó sẽ mở cánh cửa vào một địa ngục mới.

Trần Vọng hít sâu một hơi.

Những đường nứt trên da mặt anh lan rộng hơn khi cơ thể hắn bắt đầu tiết ra hormone cortisol để đối phó với căng thẳng cực độ.

Nhưng bên trong lớp vỏ bọc yếu đuối giả tạo đó, tâm trí anh lạnh lẽo như băng giá.

Hắn không cần chạm vào quả cầu ngay lúc này.

Hắn cần dữ liệu từ con Súc Sinh đang đứng trước mặt mình – một mẫu vật sống đã tiến hóa vượt bậc nhờ hấp thụ trực tiếp năng lượng từ nguồn gốc virus.

Hắn chậm rãi hạ thấp vai, thư giãn cơ bắp ở khu vực cổ và ngực để thể hiện sự không đe dọa theo bản năng động vật học.

Đây là kỹ thuật sinh tồn mà anh đã học được qua vô số lần quan sát: *Giả vờ yếu đuối để kiểm soát tình thế.* Con Súc Sinh dừng chuyển động vuốt lại, đôi mắt vàng kim chớp lóe lên một tia sáng khó hiểu.

Nó dường như bị thu hút bởi sự "yếu ớt" có chủ đích này – vì trong quy luật sinh học tàn khốc của virus, những cá thể chấp nhận đồng hóa thường mạnh hơn nhưng mất kiểm soát; còn những kẻ kháng cự lại.

là đối tượng nghiên cứu lý tưởng cho chính nó.

Trần Vọng nháy mắt với Linh Tâm một cái cực nhanh.

Cô sẽ tạo ra tiếng động ở phía sau để phân tâm, trong khi anh tiếp cận con Súc Sinh từ góc chết của tầm nhìn – khoảng không gian giữa hai chân trước khổng lồ của nó nơi các cơ bắp ít linh hoạt nhất do sự biến dạng quá mức của xương sườn mở rộng.

Linh Tâm hét lên một tiếng giả tạo và lao về phía bên trái kho hàng, vung kiếm đánh vào một chồng thùng carton đổ vỡ.

Tiếng động vang lên như sấm sét trong không gian kín hẹp.

Con Súc Sinh quay đầu lại giật mình, những sợi lông trên lưng dựng đứng lên tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc của tuyến mồ hôi biến dị.

Khoảnh khắc đó là cơ hội duy nhất và cuối cùng mà Trần Vọng có thể tận dụng trước khi phản ứng thần kinh của con quái vật kịp xử lý thông tin thị giác mới.

Hắn không chạy về phía quả cầu dịch lỏng nguy hiểm.

Thay vào đó, anh lao thẳng về phía chân sau của con Súc Sinh với tốc độ tối đa của cơ thể Bậc 1 vừa tiến hóa – một cú dash (bốc tốc) ngắn ngủi nhưng chứa đựng toàn bộ sức mạnh tiềm tàng trong những sợi gân cốt đang tái tạo đau đớn kia.

Khoảng cách giữa con Súc Sinh bên phải và Trần Vọng chỉ còn một mét.

Đây là khoảng cách chết đối với hầu hết mọi người bình thường, nơi bàn chân của quái vật có thể nghiền nát sọ não họ như bóp vỡ một quả trứng.

Nhưng Trần Vọng không còn giả vờ run rẩy nữa.

Anh bật dậy với tốc độ phản ứng của một kẻ đã sống sót trong địa ngục này nhiều lần – hoặc ít nhất là từ những ký ức mơ hồ thuộc về một thế giới khác nơi anh từng được huấn luyện để quan sát chứ không phải tham chiến trực tiếp.

Anh ấy không tấn công vào đầu hay ngực, những vị trí có lớp da dày và cơ bắp cứng như thép đã bị virus tăng cường.

Thay vào đó, mục tiêu của anh là khớp gối – điểm yếu giải phẫu học duy nhất còn giữ nguyên cấu trúc con người trong bộ khung xương khổng lồ đang biến dạng này.

Khi con Súc Sinh quay lưng lại để định lao theo Linh Tâm, Trần Vọng nhảy lên cao khoảng một mét rưỡi nhờ sức bật phi thường từ bắp chân đã dày thêm hai lần so với trước đây.

Mảnh thủy tinh sắc nhọn mà anh giấu sau lưng giờ đây nằm gọn trong lòng bàn tay phải.

Không cần kỹ thuật võ nghệ phức tạp hay chiêu thức huyền ảo – chỉ là vật lý thuần túy: lực tác động tập trung vào một diện tích cực nhỏ tại điểm chịu tải trọng lớn nhất của hệ thống khớp xương.

Con Súc Sinh cảm nhận được sự xôn xao trên da lưng khi bóng người đen tối lao lên từ phía sau.

Nó cố gắng quay lại, nhưng phản xạ thần kinh chậm hơn thực tế do phải xử lý lượng thông tin thị giác quá mức từ đôi mắt vàng kim phát sáng – một cái giá mà sự tiến hóa trí tuệ mang lại cho cơ thể sinh vật đột biến: *Trade-off* (sự đánh đổi).

Trong sinh học, bạn không thể có tất cả.

Tăng cường khả năng nhận thức đồng nghĩa với việc giảm tốc độ xử lý vận động đơn thuần nếu não bộ phải ưu tiên nguồn máu và oxy.

Trần Vọng đâm thẳng mảnh thủy tinh vào khe hở giữa hai lớp da thịt ở khớp gối bên trái của con quái vật.

Cảm giác sắc lạnh xuyên qua mô mềm rồi chạm vào sụn khớp khiến anh run rẩy nhẹ – không vì sợ hãi mà vì sự tiếp xúc trực tiếp với dịch sinh học nồng độ virus cao độ đang tiết ra từ vết thương vừa tạo thành.

Con Súc Sinh gầm lên một tiếng đau đớn kinh hoàng, âm thanh làm rung chuyển cả trần nhà kho và khiến những hạt bụi rơi xuống như mưa tuyết trắng xóa.

Nó quỵ ngã, chân sau bị tê liệt tạm thời do dây thần kinh chính bị tổn thương nghiêm trọng.

Cơ thể khổng lồ của nó lao về phía trước va đập mạnh vào kệ hàng kim loại, gây ra một đám mây bụi mù mịt che khuất tầm nhìn trong vài giây quý giá.

Trần Vọng rơi xuống đất, lăn người để giảm chấn động và ngay lập tức đứng dậy trong tư thế phòng thủ thấp.

Cơ thể anh đang kêu gào đau đớn từ những vết nứt trên da mặt lan rộng thêm nữa – quá trình đồng hóa ngược lại bắt đầu khi cơ thể tiếp xúc trực tiếp với lượng virus lớn thông qua máu của con Súc Sinh bị thương do va chạm không khí bắn ra.

Nhưng hắn không quan tâm đến nỗi đau cá nhân.

Hắn cần mẫu thử.

Linh Tâm đứng ở mép cửa kho, mặt mày tái nhợt nhìn cảnh tượng trước mắt: Vọng ca – người đàn ông luôn giả vờ yếu đuối và dè dặt – vừa hạ gục một con quái vật Bậc 1 chỉ trong vòng ba giây bằng một đòn tấn công chính xác đến mức kinh hoàng.

Cô không biết nên cảm thấy an tâm hay sợ hãi hơn khi nhận ra rằng anh ấy đã che giấu khả năng thực sự của mình sâu dưới lớp vỏ bọc mong manh kia như thế nào.

Trần Vọng bước nhanh về phía con Súc Sinh đang cố gắng đứng dậy, những móng vuốt trên bàn tay nó cào bới mặt đất tạo thành những rãnh dài ngoằng và đầy nước bọt độc.

Anh dừng lại trước khuôn mặt biến dạng của nó – nơi đôi mắt vàng kim giờ đây đã mờ đục vì sự hoảng loạn tột độ khi đối mặt với kẻ săn mồi đứng ở vị trí cao hơn trong chuỗi thức ăn tạm thời này.

"Đừng cố di chuyển," Trần Vọng nói, giọng bình thản đến mức lạnh lùng như thể đang ra lệnh cho một bệnh nhân nằm trên bàn phẫu thuật thay vì giao chiến sinh tử với một quái vật khổng lồ.

"Em sẽ lấy máu của anh ấy." Con Súc Sinh gầm lên lần nữa và lao về phía trước bằng hai chân trước còn lại trong tình trạng mất cân bằng hoàn toàn, hy vọng dùng trọng lượng cơ thể để đè bẹp kẻ thù nhỏ bé đang đứng ngay trước mũi nó.

Nhưng Trần Vọng đã lường trước điều đó từ lâu.

Anh lui một bước sang trái với sự nhẹ nhàng khó tin của một con mèo hoang và đưa tay phải ra – không cầm mảnh thủy tinh nữa mà là lấy ngón tay cái và (ngón trỏ) ấn mạnh vào hốc mắt bên trái còn đang mở toang của con quái vật khi nó lao tới.

Không cần vũ khí sắc bén.

Chỉ cần áp lực đủ lớn để làm vỡ nhãn cầu đã bị virus làm mềm đi đáng kể bởi sự tích tụ dịch thể quá mức trong khoang sọ não đột biến – một kỹ thuật giải phẫu tự bảo vệ mà anh từng học qua những tài liệu y khoa cũ trước khi thế giới sụp đổ hoàn toàn.

Một tiếng bốp ướt át vang lên trong không khí tĩnh lặng sau đó.

Con Súc Sinh đứng chững lại, máu
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập