Chương 68

Không khí trong trung tâm thương mại cũ nặng trĩu, dày đặc đến mức mỗi lần hít vào đều cảm thấy như đang nuốt những lưỡi dao nhỏ li ti.

Trần Vọng đứng giữa đống đổ nát của tầng trệt, nơi ánh sáng tự nhiên bị chặn bởi lớp mây độc màu tím sẫm phía trên.

Mùi hôi thối từ xác chết và mùi ozone chát chúa hòa quyện lại tạo thành một hỗn hợp khiến dạ dày anh co quắp.

Anh cúi người xuống,.

rẩy ôm lấy ngực như thể đang cố giữ cho nội tạng không bị vỡ ra khỏi lồng xương sườn yếu ớt kia.

mắt mở to, đầy hoảng sợ và tuyệt vọng.

Đây là biểu cảm hoàn hảo của một nạn nhân cấp độ 0 sắp gục ngã.

Nhưng sâu bên trong tâm trí lạnh băng ấy, những dây thần kinh não bộ đang xử lý dữ liệu với tốc độ khủng khiếp.

“Nồng độ virus tăng thêm 15% so với mười phút trước,” anh thầm nghĩ, giọng nói nội tại của mình khô khan và vô cảm như một máy đo đạc.

“Lớp biểu bì đang bị ăn mòn ở mức 3%.

Cần tìm nơi trú ẩn hoặc vật chủ để hút máu ngay lập tức.”

Trần Vọng không phải là kẻ may mắn sống sót.

Anh là một thí nghiệm sống, được gửi xuống từ một chiều không gian khác với mục đích duy nhất: quan sát sự sụp đổ của loài người và tìm ra lỗ hổng trong mã nguồn sinh học của virus này.

Sự yếu đuối hiện tại chỉ là lớp vỏ bọc cần thiết để giảm thiểu sự chú ý từ những kẻ tiến hóa cao cấp đang săn lùng con mồi dễ bắt.

Hắn đưa tay lên chạm nhẹ vào vết trầy xước trên má.

Máu đỏ tươi rỉ ra, nhưng dưới ánh mắt phân tích của anh, đó không phải là máu bình thường mà là một dung dịch sinh học phức tạp chứa các enzyme ức chế virus ở giai đoạn đầu.

Cơ thể Bậc 1 của hắn đang tự bảo vệ theo cách thô bạo nhất: tiêu hao mô lành để nuôi dưỡng tế bào đột biến.

Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía hành lang dẫn đến thang bộ.

Trần Vọng rên rỉ một tiếng đau đớn giả tạo rồi quỵ xuống sàn nhà bê tông lạnh lẽo.

Hắn đóng mắt lại, nhưng giác quan khác của cơ thể thì mở toang.

Những sợi lông trên da đầu dựng đứng lên khi cảm nhận được rung động trong không khí.

Một bóng đen khổng lồ chắn ngang tầm nhìn hạn chế của anh.

Mùi hôi tanh từ một sinh vật tiến hóa Bậc 1 thấp cấp xộc vào mũi, kích thích phản ứng miễn dịch sơ khai trong máu Trần Vọng.

Hắn biết rằng mình đang ở giữa bẫy.

Không phải do hắn thiết kế, mà là do sự thu hút tự nhiên của mùi máu và hormone sợ hãi mà cơ thể anh tiết ra khi “giả vờ” hoảng loạn.

“Nó đến đây vì tôi,” Trần Vọng nhận định trong lòng, không chút run rẩy dù tim đang đập thình thịch theo kịch bản đã dàn dựng sẵn.

“Hoặc có lẽ nó chỉ đơn giản là đói.”

Con quái vật bước vào ánh sáng mờ ảo của khu trung tâm mua sắm.

Đó từng là một con người, nhưng giờ đây cơ thể nó đã biến dạng đáng sợ.

Xương sống phồng lên tạo thành những gai nhọn sắc lẹm dọc theo lưng, da thịt chuyển sang màu xanh xám nhợt nhạt và bị nứt nẻ để lộ ra lớp mô cơ bắp đỏ tươi bên dưới.

Đôi mắt không đồng tử của nó quét qua đống đổ nát với sự hung bạo bản năng.

Trần Vọng thở gấp gáp, nước mắt chảy ròng trên má.

Hắn cố gắng bò lùi lại phía sau một quầy bán hàng đã sập , dùng thân thể mảnh khảnh làm tấm khiếm chắn.

Hành động này vừa là chiến thuật né tránh thực tế, vừa là màn diễn hoàn hảo để đánh lừa kẻ thù rằng hắn chỉ là con mồi yếu đuối không đáng kể.

Nhưng trong sâu thẳm ý thức, anh đang quan sát từng chuyển động cơ bắp của con quái vật.

Anh cần dữ liệu về cách chúng di chuyển, cách chúng phản ứng với môi trường, và quan trọng hơn cả: điểm yếu sinh học nào xuất hiện khi virus tích tụ ở nồng độ cao như thế này.

Cánh cửa kính vỡ vụn phía sau lưng Trần Vọng phát ra âm thanh chói tai khi một vật thể lao vào từ bên ngoài.

Không phải con quái vật trước mặt anh, mà là một kẻ khác.

Một sự xáo trộn bất ngờ trong hệ sinh thái chết chóc này.

Tiếng thủy tinh tan nát rơi xuống sàn nhà tạo thành một rào cản tạm thời giữa Trần Vọng và gã đầu đàn đang gầm gừ.

Trần Vọng không lao vào phía trống mà di chuyển theo đường chéo, nhắm thẳng vào con đầu đàn đang đứng gần bể nước cảnh đã vỡ nát bên cạnh khu vực giải khát.

Anh lợi dụng sự chú ý của nó bị phân tán bởi tiếng động mới để tiếp cận khoảng cách sát nách – nơi mà những sinh vật tiến hóa thường bỏ ngỏ do quá tự tin vào sức mạnh cơ bắp thô bạo.

Hắn cúi thấp người, tận dụng chiều cao khiêm tốn và vẻ ngoài gầy guộc của mình để lách qua kẽ hở trong phòng thủ sơ khai của con quái vật.

Mũi anh nhạy bén hơn bao giờ hết, phát hiện ra mùi vị đặc trưng của dịch nhầy tiết ra từ các tuyến mồ hôi bất thường trên da kẻ thù – dấu hiệu cho thấy hệ thống làm mát cơ thể chúng đang hoạt động quá tải.

“Sức bền thấp,” Trần Vọng ghi nhận nhanh chóng trong đầu.

“Chúng không được thiết kế để chiến đấu kéo dài.”

Con quái vật quay lại, phát hiện ra sự xuất hiện của một con mồi nhỏ bé ngay trước mặt mình.

Nó gầm lên, âm thanh khàn đặc vang vọng trong không gian kín mít, khiến Trần Vọng bịt tai và ôm đầu giả vờ sợ hãi tột độ.

Tuy nhiên, bàn tay bên dưới lớp áo sơ mi rách nát đang siết chặt lại thành nắm đấm nhỏ gọn, chuẩn bị cho một cú đánh chính xác vào điểm yếu sinh học mà anh vừa nhận ra: khớp gối sau của chân trước, nơi xương đã bị virus làm mềm đi đáng kể để hỗ trợ sự linh hoạt nhưng cũng đồng thời tạo ra lỗ hổng cấu trúc.

Khoảng cách ba mét còn lại là ranh giới giữa sống và chết.

Trần Vọng không có vũ khí, chỉ có cơ thể đang dần biến đổi theo hướng mà chính anh chưa hoàn toàn kiểm soát được.

Nhưng đó lại là lợi thế lớn nhất: sự bất định của quá trình tiến hóa trong người hắn khiến cho các phản xạ sinh học trở nên khó lường hơn so với những kẻ đột biến thông thường.

Hắn lao về phía trước, không phải bằng sức mạnh cơ bắp mà bằng tốc độ bùng nổ từ hệ thần kinh đang được tăng cường bởi adrenaline và virus tích tụ.

Những bước chân lướt qua nền nhà ẩm ướt, trượt chòng ghềnh nhưng vẫn giữ được đà tiến công.

Con quái vật sững sờ một giây – khoảng thời gian đủ để Trần Vọng đưa tay phải chạm vào khớp gối mục rỗng của nó.

Không cần lực lớn.

Chỉ cần áp lực chính xác tại điểm yếu nhất.

Một tiếng ‘bốp’ khô khan vang lên khi xương cốt bên trong bị đẩy lệch trục.

Con quái vật gào thét, chân sau co lại và quỵ xuống đất, tạo ra một khoảng trống phòng thủ khổng lồ ở vùng bụng dưới – nơi cơ quan sinh dục và ruột non chưa được bảo vệ bởi lớp da dày như phần thân trên.

Trần Vọng không dừng lại.

Hắn dùng cả trọng lượng cơ thể lao vào khu vực mềm mại đó, hai tay chắp thành búa xương nhắm thẳng vào huyệt đạo thần kinh chính nằm ngay dưới rốn của sinh vật đột biến.

Đây là kiến thức giải phẫu học mà anh đã nghiên cứu kỹ từ những ngày đầu tiên khi thế giới còn bình thường – và giờ đây nó trở thành vũ khí sống còn trong thời đại tiến hóa tàn khốc này.

Sương mù ăn mòn đang lan tỏa chậm rãi từ các vết nứt trên tường, đốt cháy da thịt Trần Vọng mỗi giây trôi qua.

Những vết đỏ rát xuất hiện khắp cơ thể anh, đau nhói như bị lửa thiêu rụi.

Anh không thể tiếp tục né tránh; anh phải kết thúc cuộc chiến này trong vài giây tiếp theo, hoặc anh sẽ chết vì ngộ độc khí trước khi kịp rút lui.

Giọt mồ hôi lạnh rơi vào mắt khiến tầm nhìn của Trần Vọng mờ đi một chút, nhưng hắn vẫn giữ được sự tập trung tuyệt đối.

Con quái vật đang cố gắng đứng dậy, móng vuốt sắc nhọn cào xé không khí ngay phía trên đầu anh.

Nếu để nó lấy lại thăng bằng, mọi nỗ lực vừa rồi sẽ trở nên vô nghĩa và kết cục của Trần Vọng sẽ là một xác thịt nát bươm.

Hắn hít sâu một hơi đầy mùi tử thần, cảm nhận sự co giãn của phổi đang bị kích thích bởi độc tố.

Thay vì ho sặc sụa như những người bình thường, cơ thể Bậc 1 của anh đã bắt đầu lọc bỏ bớt khí độc qua các lỗ chân lông mở rộng trên da – một đặc tính tiến hóa mới vừa xuất hiện mà chính Trần Vọng cũng chưa hiểu rõ bản chất sinh học đằng sau nó.

Con quái vật gầm lên lần nữa, âm thanh này khiến những mảnh kính vỡ còn lại rơi xuống từ trần nhà cao vút.

Trần Vọng nhắm mắt lại một khoảnh khắc ngắn ngủi để tập trung toàn bộ ý thức vào đôi tay đang chực chờ kết liễu đối thủ.

Hắn không cảm thấy sợ hãi hay thương xót.

Với anh, đây chỉ là một phép thử sinh học cần thiết: liệu khả năng thích nghi của mình có đủ nhanh để tồn tại trước những kẻ đi tiên phong trong chuỗi tiến hóa này?

Hắn mở mắt ra, đồng tử co lại thành hai chấm đen nhỏ xíu – dấu hiệu cho thấy hệ thần kinh thị giác đang hoạt động ở mức độ cao nhất.

Trần Vọng nhìn rõ từng sợi cơ rung giật trên khuôn mặt biến dạng của con quái vật trước khi nó kịp phản ứng với cú va chạm sắp xảy ra.

Bàn tay phải của anh lao xuống, xuyên qua lớp da mềm mại và cắm sâu vào huyệt đạo thần kinh chính.

Cảm giác tê liệt truyền ngược lại cánh tay anh như dòng điện cao áp, nhưng hắn không hề rút lui mà còn xoay cổ tay thêm một vòng để cắt đứt hoàn toàn chuỗi tín hiệu thần kinh kiểm soát vận động thân của con quái vật.

Cơ thể sinh vật khổng lồ mạnh mẽ rồi sập xuống bên cạnh Trần Vọng, tạo ra tiếng ồn vang dội trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.

Máu đen sẫm bắn lên mặt anh, nóng hổi và có mùi tanh nồng nặc đặc trưng của virus tích tụ ở giai đoạn cuối cùng trước khi chết.

Trần Vong thở dốc, ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo bên cạnh xác chết đang co giật yếu ớt.

Cơ thể anh run rẩy không phải vì sợ hãi mà do kiệt sức sau cú sử dụng năng lượng sinh học quá mức vừa rồi.

Những vết bỏng trên da thịt bắt đầu chuyển sang màu tím sẫm – dấu hiệu của hoại tử mô nhẹ, nhưng đồng thời cũng là bằng chứng cho thấy hệ miễn dịch đang chiến đấu quyết liệt để đẩy lùi độc tố xâm nhập qua các tổn thương hở.

Hắn cúi xuống nhìn vào con quái vật đã chết hẳn.

Đôi mắt không đồng tử kia giờ chỉ còn lại hai lỗ đen vô hồn.

Nhưng điều khiến Trần Vọng dừng tay trên xác thây không phải là sự tò mò thông thường, mà là một hiện tượng sinh học kỳ lạ đang diễn ra trước mặt anh: những mạch máu nhỏ li ti dưới da con quái vật bắt đầu phát sáng màu xanh lam nhạt khi tiếp xúc với dịch nhầy từ vết thương hở của Trần Vọng.

“Không thể nào,” hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì đau đớn và kinh ngạc thực sự lần đầu tiên trong nhiều ngày qua.

“Nó đang… hấp thụ?”

Trần Vọng rút tay ra khỏi xác chết một cách cẩn thận.

Trên lòng bàn tay anh xuất hiện những vết đen lan tỏa từ điểm tiếp xúc với máu của con quái vật, nhưng thay vì gây hoại tử như dự kiến, chúng lại biến thành các đốm sáng xanh mờ ảo – giống hệt như phản ứng vừa xảy ra trên da sinh vật đột biến kia.

Anh nhìn kỹ hơn vào cánh tay mình.

Những đường gân dưới da bắt đầu nổi lên rõ rệt và chuyển sang màu tím đậm khác thường.

Một cảm giác nóng bỏng lan tỏa từ lòng bàn tay dọc theo cẳng tay, tiến dần về phía vai trái như thể có một dòng chất lỏng sống đang di chuyển bên trong cơ thể anh – không phải là máu bình thường nữa mà là thứ gì đó hoàn toàn mới lạ và nguy hiểm hơn nhiều so với virus thông thường.

Trần Vọng đứng dậy chậm rãi, chân còn dính vào sàn nhà do chất kết dính chưa tan hoàn toàn từ xác quái vật.

Anh phải cắt bỏ một phần quần áo để giải phóng bàn chân bị bám chặt bởi chất nhờn sinh học – một hành động vụng về nhưng cần thiết trong tình thế hiện tại.

Khi nhìn xuống vết cắt vừa tạo ra, anh thấy máu của mình có màu đỏ thẫm hơn bình thường và đang bốc hơi nhẹ dưới nhiệt độ phòng lạnh giá này.

Không, lúc này không ai ở gần đây cả.

Trần Vọng hoàn toàn đơn độc giữa đống đổ nát chết chóc.

Nhưng nỗi sợ cô đơn nhanh chóng bị thay thế bởi sự tò mò khoa học tột bậc khi anh nhận ra rằng cơ thể mình vừa trải qua một quá trình hấp thụ ngược – lấy lại năng lượng sinh học từ xác kẻ thù thông qua tiếp xúc trực tiếp với máu và dịch nhầy của chúng.

Đây không phải là tiến hóa Bậc 1 bình thường.

Đây là một đột biến phụ thuộc vào môi trường xung quanh, giống như cách mà ký sinh trùng thích nghi với vật chủ mới bằng cách thay đổi cấu trúc protein bề mặt để tránh bị hệ miễn dịch phát hiện.

Cơ thể Trần Vọng đang trở thành một thực thể lai giữa con người và virus – không hoàn toàn là người, nhưng cũng chưa phải là quái thú thuần túy.

Hắn đưa tay lên chạm vào vết thương trên má nơi máu đỏ tươi vẫn còn rỉ ra trước đó.

Lần này, khi ngón tay tiếp xúc với da mặt, anh cảm nhận được một sự rung động nhẹ nhàng dưới lớp biểu bì – như thể có những sợi dây thần kinh siêu nhỏ đang hoạt động độc lập khỏi ý thức kiểm soát của bộ não trung ương.

“Nếu đây là con đường tiến hóa…” Trần Vọng thì thầm trong bóng tối bao trùm lấy khu thương mại hoang tàn, “thì chúng ta đã sai lầm nghiêm trọng về bản chất thực sự của virus này.”

Anh quay đầu nhìn quanh những bóng đen đang di chuyển chậm rãi ở xa – những sinh vật khác cũng đang tìm kiếm con mồi hoặc nguồn dinh dưỡng để duy trì quá trình biến đổi gen đầy đau đớn kia.

Trần Vọng không cảm thấy chút đồng tình nào dành cho họ.

Trong mắt anh, tất cả đều chỉ là dữ liệu thí nghiệm cần được thu thập và phân tích kỹ lưỡng hơn nữa trước khi đưa ra kết luận cuối cùng về tương lai của nhân loại – hay ít nhất là những gì còn sót lại sau thảm họa này.

Và rồi, từ sâu trong bóng tối phía sau lưng anh nơi vừa diễn ra cuộc chiến sống chết cách đây vài phút, một giọng nói quen thuộc vang lên – không phải tiếng gầm gừ hoang dã của quái thú mà là lời thì thầm rõ ràng đến rợn người: “Em đã chờ anh lâu lắm rồi…”

Một bóng người áo đỏ chậm rãi bước ra từ bóng tối, tay cầm thanh kiếm đang nhỏ giọt máu của chính anh.

Anh lùi bước, cổ họng nghẹn lại khi nhận ra đó không phải là kẻ thù mà là phiên bản khác của chính mình.

Nó nhếch môi cười, lưỡi dao lạnh lẽo
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập