Chương 67
Mùi tanh nồng của máu trộn lẫn với mùi ozone độc hại phát ra từ virus tiến hóa khiến anh nghẹt thở từng chút một.
Không khí ở đây nặng trĩu, chứa đầy các hạt bụi sinh học đang hoạt động mạnh mẽ dưới tác dụng của Time Decay.
Ánh mắt anh không hề hoảng loạn như những người bình thường khi đối mặt với cái chết cận kề.
Ngược lại, con ngươi màu vàng cam rực rỡ kia đang tập trung cao độ vào nhịp đập bất thường của trái tim mình.
Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể.
Mỗi lần máu chảy qua mạch động mạch đều mang theo một áp lực khủng khiếp hơn trước rất nhiều.
Đây không phải là dấu hiệu suy kiệt mà là quá trình tái cấu trúc tế bào đang diễn ra dữ dội bên trong da thịt anh ta.
Trần Vọng nhắm mắt lại, hít sâu từng hơi thở ngắn ngủi nhưng đầy đủ oxy nhất có thể thu thập được từ bầu khí quyển độc hại này.
Hắn cần kiểm soát tốc độ trao đổi chất để tránh bị quá tải hệ thống thần kinh trung ương ngay lúc nguy cấp nhất như thế này kia vậy!
Bên cạnh đó là tiếng bước chân chậm rãi vang lên trong bóng tối dày đặc phía trước mặt mình bây giờ đây rồi còn gì?
Cảm giác lạnh buốt truyền dọc theo bàn tay trần trụi tiếp xúc trực diện với bề mặt kim loại han gỉ cũ kỹ kia vậy!
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một khối máu đông đen sẫm từ từ tách rời khỏi trang giấy, mang hình dạng khuôn mặt của chính Trần Vọng lúc này đây rồi còn gì?
Đôi mắt kia mở to kinh hoàng nhìn chằm chằm vào vật thể kỳ lạ trước mặt mình mà không dám nhúc nhích lấy một li nữa.
Vọng hoảng loạn lùi bước, gót chân va chạm mạnh vào nền đá lạnh giá phía sau lưng mình.
Cơn đau xé thịt từ vết thương hở trên vai trái lan tỏa khắp cơ thể khiến anh suýt bật khóc thành tiếng nếu chưa kịp ngấm thuốc giảm painkiller tự sản xuất bởi tuyến mồ hôi đặc biệt mới hình thành ở vùng cổ họng dưới ảnh hưởng trực tiếp của đột biến gen Bậc 1 hiện tại đang diễn ra trong người mình ngay lúc này đây!
Tuy nhiên, thay vì kêu cứu hay chạy trốn theo bản năng sinh tồn thông thường thì Trần Vọng lại chọn cách giả vờ yếu đuối tuyệt đối trước kẻ thù tiềm ẩn phía trước kia vậy!
Kẻ lạ mặt bước thêm một bước nữa vào ánh sáng mờ ảo hắt ra từ khe hở nhỏ hẹp trên trần nhà bị sập đổ xuống gần đây.
Tiếng đế giày nhựa cũ kêu cọt kẹt trên lớp lá mục rữa phủ dày đặc dưới nền đất ẩm ướt tạo nên âm thanh đáng sợ nhất có thể tưởng tượng được đối với bất kỳ ai đang ẩn nấp trong bóng tối sâu thẳm này lúc hiện tại rồi còn gì?
Trần Vọng nhận ra ngay rằng kẻ này không phải là một kẻ săn mồi đơn thuần chỉ biết ăn thịt đồng loại để tồn tại như đa số những quái vật đột biến khác mà hắn từng gặp qua trước đây bao giờ cả.
Cách di chuyển của hắn rất hiệu quả và chính xác tuyệt đối đến mức đáng kinh ngạc khi tránh hoàn toàn các vùng đất mềm có dấu hiệu bị nhiễm độc Time Decay cấp độ cao hơn hẳn so với bình thường xung quanh khu vực hầm trú ẩn cũ kỹ này kia vậy!
Những bước chân nhẹ nhàng như bóng ma lướt qua từng mảng gạch vỡ vụn nằm rải rác khắp nơi mà không hề gây ra tiếng động lớn nào đáng kể cho dù chỉ là một chút xíu nhỏ nhất có thể phát hiện bằng tai nghe nhạy bén của con người bình thường lúc bấy giờ đây rồi còn gì?
Điều đó chứng tỏ khả năng thích nghi sinh học vượt trội cùng với phản xạ thần kinh cực nhanh chóng giúp hắn ta kiểm soát cơ thể hoàn hảo hơn bất kỳ ai khác trong thế giới tàn khốc này nữa.
Trần Vọng nằm im lìm trên nền đất lạnh lẽo, đóng vai trò như một xác chết vô tri vô giác đang chờ đợi cái kết cuối cùng sắp xảy ra bất cứ lúc nào cũng được nếu cần thiết cho mục đích sống sót lâu dài của mình trong tương lai gần nhất có thể đạt được mà không phải chịu thêm tổn thương lớn hơn nữa.
Hắn cố gắng giữ nhịp thở đều đặn nhất có thể để đánh lừa giác quan thị giác nhạy bén đang quét khắp nơi tìm kiếm con mồi dễ dãi phía trước kia vậy!
Đồng thời, anh ta cũng sử dụng kỹ năng "Nhìn Xuyên" đặc trưng của giai đoạn tiến hóa thứ ba vừa mới đạt được cách đây không lâu lắm.
Khả năng quan sát cấu trúc phân tử và dòng chảy sinh học bên trong cơ thể sống khác giúp Trần Vọng nhận ra những bất thường nhỏ li ti nhưng cực kỳ nguy hiểm tiềm ẩn trong từng cử động đơn giản nhất của kẻ lạ mặt kia vậy!
Trần Vọng vừa tìm được một hốc đá nhỏ hẹp nằm sâu dưới lớp bụi bẩn dày đặc đủ để che giấu anh khỏi tầm nhìn trực tiếp từ bên ngoài thì cảm thấy một cơn đau dữ dội xé toạc xuyên qua lồng ngực trái mình lúc này đây rồi còn gì?
Anh cố gắng không thốt lên thành tiếng lớn quá mức bình thường sẽ thu hút sự chú ý của kẻ thù phía trước kia vậy!
Nhưng một tiếng rên rỉ nhỏ yếu ớt vẫn thoát ra khỏi môi nhợt nhạt thiếu máu do mất nhiều lượng lớn dịch thể qua vết thương hở trên vai trái từ lúc đầu chương truyện bắt đầu cho đến tận bây giờ đây rồi còn gì?
Anh nhìn xuống, một chi tiết đáng sợ hơn bất kỳ thứ gì khác mà Trần Vọng từng chứng kiến trong suốt hành trình sinh tồn đầy gian nan của mình xuất hiện rõ ràng trước mắt.
Máu chảy ra không đỏ tươi như thường lệ nữa mà có màu đen sẫm gần giống với than chì bị đốt cháy đến mức tối đa dưới tác động mạnh mẽ nhất có thể tưởng tượng được từ virus tiến hóa đang lan tỏa khắp nơi trong cơ thể anh ta lúc này đây rồi còn gì?
Hơn thế nữa, những giọt máu ấy không hề chảy xuống theo trọng lực thông thường mà ngược lại bám chặt vào da thịt như muốn xâm nhập sâu hơn vào bên trong mạch máu chính mình kia vậy!
Đó là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy quá trình đột biến gen Bậc 1 đang tiến triển nhanh chóng vượt xa mọi dự tính ban đầu của Trần Vọng trước khi bước vào hầm trú ẩn cũ kỹ này.
Cơ thể anh ta đang tự bảo vệ bằng cách cô lập phần lớn lượng máu nhiễm độc ra khỏi hệ tuần hoàn chính để ngăn chặn nguy cơ tử vong tức thì cho người mang virus đột biến như mình lúc hiện tại rồi còn gì?
Tuy nhiên, biện pháp phòng thủ tạm thời này lại tạo ra những vết loét hở nghiêm trọng hơn bao giờ hết trên bề mặt da thịt vốn đã mỏng manh yếu đuối sẵn từ trước kia vậy!
Trần Vọng cắn chặt môi đến mức chảy máu tươi để kìm nén cơn đau quằn lên trong lồng ngực trái mình lúc này đây rồi còn gì?
Hắn biết rằng bất kỳ hành động nào làm lộ ra sự thật về sức mạnh tiềm ẩn đang nằm sâu bên trong cơ thể giả vờ yếu đuối của mình đều có nguy cơ cao bị phát hiện bởi kẻ thù phía trước kia vậy!
Vì thế, anh ta quyết định tiếp tục diễn vai trò nạn nhân tuyệt vọng không còn gì để mất nữa.
Bằng cách này, Trần Vọng hy vọng có thể mua thêm thời gian quý giá cần thiết cho việc nghiên cứu kỹ hơn về bản chất thực sự của virus tiến hóa đang làm thay đổi hoàn toàn cấu trúc sinh học cơ bản nhất của con người hiện nay rồi còn gì!
Hắn hét lên, không phải vì đau đớn tột cùng như những người bình thường khác sẽ làm trong tình huống tương tự lúc này đây rồi còn gì?
Mà vì sự kinh tởm và hoảng loạn sâu sắc đến tận đáy lòng khi nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ trước mắt mình bây giờ!
Trần Vọng đẩy mạnh cơ thể yếu đuối của.
khỏi vùng đất bị ô nhiễm nặng nề nhất có thể tưởng tượng được đối với bất kỳ ai đang ẩn nấp trong bóng tối sâu thẳm này lúc hiện tại rồi còn gì?
Tay run rẩy chạm vào vết bẩn máu đen sẫm dính đầy trên ngực áo sơ mi trắng cũ kỹ của mình kia vậy!
Trần Vọng ngã xuống, cơ thể anh suy kiệt hoàn toàn sau nhiều giờ đồng hồ liên tục chịu đựng áp lực khủng khiếp từ bên trong lẫn bên ngoài tác động trực tiếp lên sức khỏe tinh thần cùng với thể chất yếu đuối sẵn có của một người bình thường như thế này lúc bấy giờ đây rồi còn gì?
Anh không hề có ý định giết hắn ngay lập tức bằng mọi giá bất chấp hậu quả nghiêm trọng có thể xảy ra sau đó.
Thay vào đó, anh ta chọn cách quan sát kỹ lưỡng hơn nữa về phản ứng tự nhiên của kẻ lạ mặt khi đối diện với tình huống nguy hiểm tiềm ẩn phía trước kia vậy!
Điều khiến Trần Vọng ngạc nhiên nhất là thay vì tấn công hoặc bỏ chạy theo bản năng sinh tồn thông thường thì kẻ này lại bắt đầu lấy một loại thiết bị y tế nhỏ gọn hình trụ kim loại sáng bóng từ trong túi áo khoác ngoài cũ kỹ của mình ra rồi còn gì?
Thiết bị đó phát ra ánh sáng xanh lá cây dịu nhẹ chiếu rọi lên toàn bộ vùng da thịt xung quanh vết thương hở trên vai trái Trần Vọng lúc này đây rồi còn gì?!
Đây không phải là hành động thù địch mà ngược lại mang tính chất hỗ trợ y tế chuyên nghiệp cao cấp nhất có thể tìm thấy trong thế giới tàn khốc hiện tại kia vậy!
Trần Vọng nín lặng, ánh mắt sắc bén quan sát mọi chi tiết nhỏ li ti nhất có thể phát hiện bằng khả năng "Nhìn Xuyên" đặc trưng của giai đoạn tiến hóa thứ ba vừa mới đạt được cách đây không lâu lắm.
Hắn nhận ra rằng thiết bị y tế kia đang phân tích cấu trúc gen đột biến trong máu đen sẫm chảy ra từ vết thương hở trên vai trái mình lúc hiện tại rồi còn gì?!
Không chỉ vậy, nó còn ghi lại dữ liệu sinh học chi tiết nhất về quá trình thích nghi Time Decay đang diễn ra bên trong cơ thể Trần Vọng với tốc độ nhanh chóng hơn bất kỳ ai khác từng gặp qua trước đây bao giờ cả.
Khi Trần Vọng đang cố gắng đứng dậy bằng sức mạnh cuối cùng còn sót lại trong cơ thể suy kiệt của mình lúc này đây rồi còn gì?
Một bóng đen lớn đột ngột che khuất hoàn toàn ánh sáng yếu ớt hắt ra từ khe hở nhỏ hẹp trên trần nhà bị sập đổ xuống gần đó phía trước mặt anh ta bây giờ!
Anh ngẩng đầu lên, thấy một con chim cú khổng lồ đang đậu vững chãi trên một cành cây cao cổ thụ nằm ngay sát bên vách đá hiểm trở kia vậy!
Mắt nó phát sáng màu đỏ rực giống như hai viên ngọc ruby quý giá nhất thế giới được cắt gọt tinh xảo đến mức hoàn hảo tuyệt đối lúc hiện tại rồi còn gì?
Con chim này không phải là loại động vật hoang dã bình thường đang lang thang kiếm ăn trong rừng rậm sâu thẳm kia vậy!
Nó sở hữu bộ lông vũ đen tuyền bóng loáng phản chiếu ánh sáng xanh lá cây dịu nhẹ phát ra từ thiết bị y tế nhỏ gọn hình trụ kim loại sáng bóng nằm ngay trên tay kẻ lạ mặt phía trước lúc này đây rồi còn gì?!
Hơn thế nữa, đôi cánh rộng lớn mở toang như hai chiếc màng lưới khổng lồ đang chuẩn bị sải bay lên cao vào bầu trời tím độc hại bao phủ khắp nơi xung quanh khu vực hầm trú ẩn cũ kỹ kia vậy!
Trần Vọng nhận ra ngay rằng con chim cú khổng lồ này chính là biểu tượng rõ ràng nhất cho sự kiểm soát tuyệt đối của phe phản diện Tiêu Diêu đang hoạt động ngầm trong vùng lãnh thổ nguy hiểm phía trước mặt mình lúc hiện tại rồi còn gì?!
Chúng sử dụng virus tiến hóa để tạo ra một chủng loài mới hoàn toàn khác biệt với con người thông thường nhằm loại bỏ vĩnh viễn mọi dấu vết tồn tại của nhân loại yếu đuối sẵn có như thế này kia vậy!
Nhưng điều khiến anh ta ngạc nhiên hơn cả là khi nhìn kỹ vào đôi mắt đỏ rực phát sáng kia, Trần Vọng nhận thấy những đường nứt nhỏ li ti xuất hiện giữa đồng tử chia đôi nhãn cầu thành hai phần tách biệt rõ rệt giống hệt như chính mình lúc trước đây rồi còn gì?!
Điều đó có nghĩa là con chim cú khổng lồ này cũng đang trải qua quá trình đột biến gen Bậc 1 tương tự như Trần Vọng nhưng ở mức độ cao hơn hẳn so với khả năng thích nghi Time Decay bình thường của một người mới bắt đầu tiến hóa cách đây không lâu lắm.
Và quan trọng nhất là khi nó mở miệng ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một khối máu đông đen sẫm từ từ tách rời khỏi trang giấy, mang hình dạng khuôn mặt của chính Trần Vọng lúc này đây rồi còn gì?
Khối máu đen kia nhếch mép cười, thốt ra giọng nói chính xác của Trần Vọng.
Hắn lùi bước, chân tay bủn rủn, tim như bị một bàn tay vô hình siết chặt.
Nhưng khuôn mặt ấy lại mở miệng: “Ta đã về…”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận