Chương 70
Không phải máu của hắn, mà là của kẻ đã nằm bất động cách đó ba mét, con người duy nhất còn sót lại trong nhóm sinh tồn vừa bị Tiêu Diêu "thí nghiệm".
Cơ thể nạn nhân đang co giật nhẹ, những mạch máu dưới da chuyển sang màu tím sẫm, dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy virus không chỉ ăn thịt mà còn đang tái cấu trúc ADN từ bên trong.
Hắn cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm vào vết thương hở trên ngực nạn nhân.
Da thịt nơi đó không hề thối rữa như những xác khác mà lại trơn láng, giống như màng sinh học của một bào thai chưa chào đời.
Trần Vọng nheo mắt, ánh sáng yếu ớt từ khe nứt trần nhà chiếu xuống làm nổi bật cấu trúc tế bào kỳ lạ đang nảy nở dưới lớp da mỏng manh kia.
"Không đúng," hắn thì thầm, giọng khàn đặc vì thiếu nước và sự căng thẳng tích tụ suốt hai ngày qua.
"Đây không phải là biến đổi ngẫu nhiên."
Linh Tâm đứng sau lưng hắn, đôi mắt to tròn mở rộng đến mức gần như sợ hãi.
Cô cầm chặt lấy thanh kiếm gỗ đã gãy khúc, cơ thể run rẩy không phải vì lạnh mà vì cảm giác ghê tởm sâu thẳm trong tiềm thức loài người khi đối diện với điều vượt khỏi hiểu biết.
"Trần Vọng.
chúng ta nên đi," cô lắp bắp, tiếng nói nhỏ bé lọt vào tai hắn như tiếng muỗi vo ve giữa cơn bão tĩnh lặng.
"Không khí ở đây đang thay đổi.
Tôi cảm thấy.
nặng nề."
Hắn không đáp lời.
Trong đầu Trần Vọng, những con số và dữ liệu sinh học chạy đua nhau với tốc độ chóng mặt.
Virus này không phá hủy cơ thể để lấy năng lượng như hắn từng suy đoán ban đầu.
Nó đang *sửa chữa*.
Nhưng sự sửa chữa đó lại mang đến một hệ quả đáng sợ hơn: nó loại bỏ tính người ra khỏi vật chủ, biến họ thành những cỗ máy sinh học hoàn hảo nhưng vô hồn.
Hắn rút dao rựa từ thắt lưng, lưỡi dao chạm nhẹ vào da thịt nạn nhân.
Một tiếng kêu xì xèo phát ra khi blade cắt qua lớp màng tế bào lạ đó.
Thay vì máu đỏ tươi chảy ra, một chất lỏng nhầy màu xanh nhạt tiết ra sệt lại.
Trần Vọng lấy ngón tay quẹt lấy thứ dịch thể ấy, đưa lên ngửi.
Mùi tanh nồng của amoniac và ozone bao phủ khứu giác hắn.
Hắn nhận thấy nhịp đập trong lồng ngực mình tăng tốc bất thường.
Virus đang phản ứng với sự hiện diện của hắn?
cơ thể hắn cũng đã bắt đầu thay đổi mà không hề hay biết?
Không gian bên trong khu chợ cũ ngột ngạt hơn ngoài dự kiến.
Ánh sáng yếu ớt từ những lỗ hổng trên mái nhà chiếu xuống, tạo ra những vệt sáng cắt ngang qua những giá hàng hóa mục rữa.
Trần Vọng di chuyển lặng lẽ như một con mèo hoang, từng bước chân của hắn đều được tính toán để tránh gây tiếng động dù chỉ là nhỏ nhất.
Hắn không tin vào Linh Tâm lúc này.
Không phải vì cô yếu đuối hay ngây thơ, mà chính sự hiện diện của cô là một biến số bất định.
Nếu Tiêu Diêu biết rằng "Thí Nghiệm 01" — tên mã hắn tự đặt cho mình từ thế giới trước — đang có mặt ở đây cùng với một người phụ nữ khác, mọi kế hoạch sẽ tan vỡ.
Hắn cần duy trì hình ảnh của một nạn nhân đáng thương, một kẻ sống sót may mắn chứ không phải là thủ lĩnh tiềm tàng.
Hắn cúi xuống nhặt lấy cuốn sổ tay rơi trên nền đất gần đó thuộc về nạn nhân vừa chết.
Bìa da ướt sũng mồ hôi và máu đã bị mục nát một phần.
Trần Vọng mở ra, trang giấy đầu tiên dính vào nhau do độ ẩm cao trong không khí.
Hắn dùng móng tay xé nhẹ lớp giấy bên ngoài để lộ nội dung bên dưới.
Những dòng chữ viết vội vàng, nguệch ngoạc nhưng vẫn nhận diện được: *"Nó không đến từ bầu trời.
Nó nằm sâu dưới lòng đất.
Các giếng khoan.
họ đã mở ra thứ gì đó."*
Trần Vọng nhíu mày.
Thông tin này mâu thuẫn hoàn toàn với giả thuyết phổ biến rằng virus là vũ khí sinh học rơi xuống cùng các thiên thạch hoặc đám mây bụi độc hại mà hắn chứng kiến trong những ngày đầu thảm họa.
Nếu nguồn gốc nằm dưới lòng đất, thì tất cả sự "tiến hóa" này chỉ là một hệ quả phụ của việc khai thác quá mức vào năm 2035 — khi con người cố gắng khoan sâu xuống lớp vỏ Trái Đất để tìm kiếm năng lượng sạch.
Hắn lật sang trang tiếp theo.
Hình vẽ sơ bộ của một cấu trúc xoắn kép, nhưng thay vì hai sợi như ADN thông thường, nó có ba sợi và được bao bọc bởi những gai nhọn hình kim loại.
Dưới cùng là dòng chữ: *"Giáo Sư đang đói."*
Trần Vọng cảm thấy lạnh sống lưng.
Hắn không biết "Giáo Sư" là ai hay cái gì, nhưng sự liên kết giữa cấu trúc ADN biến đổi và từ ngữ này khiến hắn phải hành động ngay lập tức.
Hắn gấp cuốn sổ lại, bỏ vào túi áo khoác ngoài cùng với một lọ mẫu máu lấy từ nạn nhân trước đó.
Linh Tâm đi theo sau, bước chân của cô nặng nề hơn bình thường vì sự sợ hãi đang ăn mòn ý chí sống còn trong cô.
Trần Vọng quay đầu nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng nhưng giọng nói lại dịu dàng đến mức đáng ngạc nhiên: "Em hãy ở gần tôi một chút nữa.
Bóng tối phía trước có thể chứa đựng những thứ nguy hiểm hơn cả quái thú."
Cô gật đầu học, khuôn mặt nhợt nhạt như giấy trắng.
Trần Vọng biết rằng cô không hiểu gì đang xảy ra ngoài tầm kiểm soát của mình, và đó là điều hắn muốn duy trì nhất.
Một người theo dõi vô thức luôn dễ dàng thao túng hơn một đồng minh tỉnh táo.
Trần Vọng vừa kịp thở phào nhẹ nhõm khi thoát khỏi tầm ngắm của hai con sói đột biến đang rình rập ở lối ra, thì mặt đất rung chuyển.
Không phải là động đất, mà là bước chân của một sinh vật khổng lồ.
Từ giữa đống đổ nát của tòa nhà trung tâm khu chợ, một bóng đen sừng sững hiện ra dưới ánh sáng mờ ảo.
Đó không phải là con người, cũng không hoàn toàn là thú dữ.
Sinh vật đó cao khoảng ba mét, với bộ xương ngoài cứng cáp như thép đã bị oxy hóa màu đỏ gỉ sét.
Những tấm giáp da dày cộp bao phủ phần lớn cơ thể nó, chỉ để lộ ra đôi mắt phát sáng màu cam rực rỡ — đặc trưng của kẻ săn mồi đỉnh điểm trong chuỗi thức ăn mới này.
Trần Vọng nhận ra ngay lập tức: đây là một dạng Súc Sinh Bậc 3 hoặc cao hơn.
Nhưng đáng sợ hơn cả sức mạnh vật lý là những mảng da thịt đang bong tróc trên người nó, để lộ ra bên dưới không phải cơ bắp hay xương cốt mà là những sợi dây thần kinh trần truồng, nhảy múa liên tục như thể chúng có ý thức riêng.
"Đừng di chuyển," Trần Vọng hét lên vào tai Linh Tâm khi sinh vật đó ngẩng đầu lên, hướng thẳng về phía họ.
Mùi thối rữa từ miệng nó phát ra kèm theo một luồng khí nóng hổi làm cháy lông mày của hắn.
Sinh vật này không chỉ to lớn; nó đang tỏa nhiệt lượng khổng lồ, dấu hiệu cho thấy quá trình trao đổi chất bên trong cơ thể nó diễn ra với tốc độ cực kỳ nhanh chóng — gần như là phản ứng hạt nhân thu nhỏ.
Linh Tâm hét lên khi sinh vật gầm gừ một tiếng dài kéo dài cả chục giây, rung chuyển toàn bộ không gian xung quanh khiến những mảnh kính vỡ từ trần nhà rơi xuống như mưa.
Trần Vọng đưa tay che đầu cho cô, đồng thời quan sát kỹ hơn cấu trúc di chuyển của kẻ thù.
Hắn nhận thấy sự bất ổn trong cách sinh vật đó bước đi.
Chân sau bên trái của nó đang bị hư hỏng nghiêm trọng, để lộ ra những đoạn xương trắng bệch cắm thẳng vào không khí.
Điều này có nghĩa là bộ não của nó — dù đã biến đổi thế nào chăng nữa — vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được cơ thể mới.
Sự tiến hóa ở đây diễn ra quá nhanh, vượt xa khả năng thích nghi thần kinh của vật chủ ban đầu.
Đây là một lỗ hổng chết người.
Và Trần Vọng không bao giờ bỏ lỡ cơ hội khai thác điểm yếu sinh học.
Hắn quay sang nhìn Linh Tâm, ánh mắt sắc lạnh: "Em hãy chạy về phía trái, qua lối đi hẹp kia.
Đừng ngoái lại."
"Còn anh thì sao?" cô hỏi, giọng vỡ oà vì sợ hãi nhưng vẫn cố gắng giữ vững lập trường.
Trần Vọng mỉm cười — một nụ cười giả tạo đến mức đáng sợ.
Hắn đã luyện tập biểu cảm này đủ lâu để nó trông thật sự vô hại và yếu đuối: "Em cứ việc chạy đi tìm nơi trú ẩn.
Anh sẽ cầm chân nó."
Thực tế, hắn không định chiến đấu trực diện.
Mục tiêu của hắn là thu thập dữ liệu về cách sinh vật Bậc 3 xử lý thông tin khi bị kích thích.
Linh Tâm là mồi nhử hoàn hảo để kiểm tra phản xạ và tốc độ di chuyển của kẻ thù trong môi trường phức tạp như khu chợ đổ nát này.
Thay vì lao vào, Trần Vọng đột ngột quay người, lao vào một cửa hàng tạp hóa gần đó, phá vỡ cửa kính và nhảy vào bên trong.
Sinh vật khổng lồ — mà hắn tạm gọi là "Giáo Sư" dựa trên ghi chép của nạn nhân trước đó — gầm lên, sự do dự tan biến khi nó nhận ra con mồi đang cố gắng thoát chạy.
Nó lao theo với tốc độ kinh hoàng, đập vỡ bức tường cửa hàng bằng một cú đấm đơn giản nhưng đầy sức công phá.
Bụi bay mù mịt.
Trần Vọng nằm sấp trên sàn nhà, tránh né những mảnh bê tông và sắt thép rơi xuống đầu hắn.
Hắn cảm thấy xương sườn đau nhói khi va chạm với nền gạch cứng, nhưng nỗi đau đó chỉ giúp hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Giáo Sư bước vào cửa hàng, mùi hôi thối của nó xua tan mọi không khí trong lành còn sót lại.
Sinh vật này quay chậm rãi, những sợi dây thần kinh trần trên cơ thể rung động dữ dội khi nó cố gắng định vị con mồi bằng cảm ứng nhiệt thay vì thị giác bị hạn chế do bụi mù.
Trần Vọng lặng lẽ bò vào góc khuất của kệ hàng hóa đã đổ vỡ.
Hắn rút ra một chiếc đèn pin nhỏ từ túi quần, bật sáng tối đa và chiếu thẳng lên những cuộn dây thần kinh trần đang lộ ra trên ngực sinh vật đó.
Ánh sáng trắng tinh khiết kích thích các đầu mút thần kinh nhạy cảm chưa được bao bọc bởi da thịt hay mô liên kết bảo vệ.
Giáo Sư hét lên một tiếng đau đớn chói tai, khác hẳn với tiếng gầm uy trước đó.
Nó vung hai cánh tay khổng lồ ra phía sau để đánh bật nguồn gây đau đớn, vô tình làm đổ toàn bộ hệ thống kệ hàng bên trái của cửa hàng.
Trần Vọng lợi dụng khoảng trống ngắn ngủi này để lăn người sang một bên và nhào lên lưng sinh vật khi nó đang mất cân bằng.
Đây là khoảnh khắc nguy hiểm nhất trong cuộc đời hắn đến nay.
Hắn không có vũ khí đủ mạnh để xuyên thủng lớp giáp da dày cộp đó, nhưng hắn biết vị trí yếu điểm từ cuốn sổ tay: tuyến ức biến đổi nằm ngay dưới cổ họng nơi tập trung các mạch máu chính cung cấp oxy cho bộ não siêu tiến hóa đang quá tải nhiệt.
Hắn cắm dao rựa sâu vào vết nứt giữa những tấm giáp ở vùng huyệt đạo cổ của sinh vật đó.
Blade trượt qua lớp da mềm bên trong và chạm đến xương ức đã bị virus làm giòn đi đáng kể bởi sự tích tụ canxi bất thường để hỗ trợ cấu trúc ngoại bộ quá lớn này.
Máu đen sẫm phun trào ra từ vết thương, bắn lên mặt Trần Vọng nóng hổi như hơi thở của một đầu bếp đang nấu ăn trên lửa than hồng.
Hắn cảm thấy sức mạnh khủng khiếp từ cơ thể sinh vật dưới lưng mình, nhưng hắn không buông tay.
Ngược lại, hắn xoay cán dao để gây tổn thương tối đa cho các mô thần kinh xung quanh tuyến ức đó.
Giáo Sư gào lên lần cuối cùng trước khi toàn bộ hệ thống vận động của nó tê liệt tạm thời do sốc đau đớn cấp tính lan tỏa khắp mạng lưới thần kinh chưa hoàn chỉnh kia.
Sinh vật khổng lồ sập xuống đè bẹp quầy thu ngân, một trận địa bụi mù khiến Trần Vọng không thể nhìn thấy gì cả trong vài giây.
Hắn thở hổn hển, rút dao ra khỏi xác sinh vật đang co giật yếu ớt trước khi chết hẳn do mất máu và suy đa tạng nhanh chóng.
Cơ thể hắn run rẩy không phải vì sợ hãi mà là sự kích thích adrenaline quá mức — một phản ứng tự nhiên của cơ chế sinh tồn vốn dĩ đã được virus đánh thức phần nào trong chính ADN của Trần Vọng từ lâu rồi mà hắn chưa hề hay biết đầy đủ chiều sâu của nó.
Trần Vọng bước ra khỏi khu chợ, viên Lõi Tiến Hóa Bậc 3 nằm trong lòng bàn tay, tỏa ra ánh sáng mờ nhạt màu xanh lá cây.
Hắn không cảm thấy vui mừng.
Sự im lặng sau trận chiến nặng nề hơn bất kỳ tiếng gầm gừ nào.
Hắn hít một hơi thật sâu để cố gắng bình ổn nhịp tim đang đập thình thịch như trống quân trên ngực mình — nhịp điệu đó dường như đang cộng hưởng với tần số rung động nhẹ từ viên lõi trong tay hắn.
Linh Tâm ngồi co ro ở góc tường xa nhất của cửa hàng, ôm chặt lấy đầu gối, mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định trước mặt cô.
Trần Vọng bỏ qua cảm giác tội lỗi khi sử dụng cô làm mồi nhử — đạo đức là thứ xa xỉ phẩm đã chết từ ngày virus xuất hiện — và tập trung hoàn toàn vào viên lõi trong tay mình.
Nó ấm áp đến kỳ lạ, giống như đang nắm giữ một trái tim thu nhỏ còn đập thình thịch.
Trần Vọng đưa nó lên soi dưới ánh sáng yếu ớt của cửa sổ vỡ.
Bên trong lớp màng sinh học bán trong suốt bọc lấy nhân vật chất rắn màu xanh lá cây đó là những cấu trúc vi mô quay tròn liên tục, giống như các phân tử ADN đang tự sắp xếp lại mình theo một quy luật toán học phức tạp mà con người chưa từng khám phá ra trước đây.
Hắn nhận thấy rằng chính cơ thể hắn cũng bắt đầu phản ứng với sự tiếp xúc gần gũi này.
Những mạch máu dưới da cổ tay phải của Trần Vọng nổi lên rõ rệt hơn bình thường, chuyển sang màu xanh đen nhạt và tạo thành những đường vân giống hệt hình xoắn kép ba sợi mà hắn đã nhìn thấy trong cuốn sổ tay trước đó.
Trần Vọng giật mình thót tim khi nhận ra điều này.
Hắn nhanh chóng kéo áo sơ mi dài xuống để che đi phần da thịt vừa biến đổi kia, nhưng nỗi sợ hãi thực sự lại đến từ một phát hiện khác hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của lý trí sinh học thông thường mà hắn từng dựa vào suốt nhiều ngày qua trong thế giới mạt tận khốc liệt này.
Hắn quay lưng lại với Linh Tâm đang ngủ thiếp đi vì kiệt sức, bước ra khỏi cửa hàng và tiến sâu hơn vào vùng bóng tối bao trùm lấy thành phố hoang tàn trước mặt mình — nơi ánh sáng của những ngọn đèn đường cũ đã tắt từ lâu nhưng thứ gì đó bên dưới lòng đất vẫn tiếp tục phát ra tiếng động lạ lùng mà không ai có thể giải thích được nguồn gốc thực sự của nó.
Một bóng đen khổng lồ đột ngột xé toạc lớp đất đá, chĩa trực diện vào yết hầu hắn.
Huyết khí lạnh giá khiến xương cốt hắn run rẩy, không thể thốt lên nửa lời.
Móng vuốt sắc lẹm
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận