Chương 43

Chương 43: Giả Vờ Yếu



Không khí trong căn hầm tạm thời ngột ngạt, mùi tanh của máu thú và mùi kim loại gỉ sét từ những chiếc đồng hồ cát cổ xưa quyện vào nhau tạo thành một hỗn hợp độc hại khiến phổi Trần Vọng cảm thấy ngứa ngáy khó chịu.

Anh đứng yên, đôi mắt lạnh lẽo quét qua khuôn mặt người phụ nữ trước mặt – Lâm Dạ.

Cô ta không phải là kẻ thù truyền thống, mà là một "sói xám" trong bầy sói đang tan rã.

Động cơ của cô ta không phải là báo thù thuần túy, mà là sự cần thiết sinh tồn: trong thế giới mà nguồn nước sạch đang dần bị độc tố Time Decay ăn mòn, một chiến binh có khả năng đánh bại thú tiến hóa Bậc 1 như Trần Vọng là tài nguyên quý giá hơn cả nước.

"Ngươi nợ tôi một mạng sống," Lâm Dạ lặp lại, ngón tay thon dài vuốt ve mặt kính đồng hồ.

"Trong ba ngày tới, ngươi phải đi theo tôi.

Nếu ngươi chết, hoặc nếu ngươi cố gắng trốn thoát, tôi sẽ tìm ra ngươi.

Và lần sau, tôi sẽ không chừa lại bất kỳ phần nào cho ngươi."

Trần Vọng không đáp lời.

Anh chỉ cúi đầu, giả vờ mệt mỏi.

Cơ thể anh rung lên nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kiểm soát hoàn toàn đối với nhịp đập của tim.

Anh cần sự yếu đuối này.

Anh cần họ tin rằng anh là một con mồi dễ dàng, một cái bóng đang run rẩy bên cạnh họ.

Đó là cách duy nhất để anh tiếp cận trung tâm của mê cung này mà không bị nghi ngờ.

Linh, bác sĩ phẫu thuật với vẻ mặt lạnh lùng như băng giá, bước vào từ phía sau.

Cô cầm theo một ống nghiệm chứa đầy dịch tím nhạt – mẫu máu từ con sói mà Trần Vọng vừa giết.

Ánh mắt cô dừng lại trên Trần Vọng, sắc lạnh và đầy nghi ngờ.

"Cơ thể ngươi đang thay đổi," Linh nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc.

"Nhiệt độ cơ thể giảm xuống 36.1 độ.

Nhịp tim chậm lại còn 45 nhịp/phút.

Ngươi đang tự hủy hoại chính mình để tiết kiệm năng lượng, hay đó là một phần của quá trình tiến hóa?"

Trần Vọng ngước lên, đôi mắt anh mờ đục, thiếu tập trung.

tôi không hiểu.

Tôi chỉ cảm thấy lạnh.

Rất lạnh."

Linh nghi ngờ nheo mắt, nhưng cô không nói thêm gì.

Cô quay sang nhìn Lâm Dạ.

"Chúng ta không thể ở đây lâu hơn.

Chỉ số độc tố không khí đang tăng lên 0.5% mỗi giờ.

Nếu chúng ta không tìm thấy 'ốc đảo' trong vòng 24 giờ, phổi của chúng ta sẽ bắt đầu suy thuyên."

Lâm Dạ gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua Trần Vọng.

Nhưng ngươi phải đi trước.

Nếu ngươi có ý đồ gì, tôi sẽ giết ngươi trước khi ngươi kịp phản ứng."

Trần Vọng gật đầu, bước đi với dáng vẻ chông chênh.

Anh giả vờ stumble, ngã quỵ xuống đất.

Hành động này khiến anh cảm thấy ghê tởm trong lòng, nhưng anh biết rằng đây là giá phải trả cho sự sống còn.

Anh là một nhà khoa học, và khoa học đòi hỏi sự hy sinh.

Ngay cả sự hy sinh của chính nhân cách mình.

Họ di chuyển qua những hành lang tối tăm của khu phức hợp dưới lòng đất.

Những bức tường bê tông bị nứt nẻ, lộ ra những mạch ống dẫn nước rỉ sét bên trong.

Nước chảy ra từ những vết nứt đó không còn trong suốt mà mang màu xanh lá cây nhợt nhạt, bốc lên mùi vị của clo và thối rữa.

Trần Vọng đi sau cùng, mắt anh quan sát mọi thứ.

Anh không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà bằng sự nhạy bén của một người đã trải qua quá trình tiến hóa Bậc 1.

Anh có thể thấy những rung động nhỏ nhất trong không khí, những thay đổi vi mô trong cấu trúc phân tử của vật chất xung quanh.

Và anh thấy điều đó.

Một vết rách.

Nó nằm ở góc tường phía trước, nơi ánh sáng từ ngọn đèn pin của Lâm Dạ chiếu vào.

Nó không phải là một vết nứt vật lý, mà là một khoảng trống trong không gian.

Một lỗ hổng trong thực tại.

Trần Vọng cảm thấy một sự hút nhẹ, như thể trọng lực đang bị bẻ cong tại điểm đó.

Anh dừng lại, giả vờ bị vấp.

Khi anh cúi xuống nhặt một mảnh vỡ, anh chạm tay vào bức tường.

Làn da của anh, giờ đây đã trở nên cứng hơn, dày hơn, chạm vào bề mặt bê tông.

Nhưng thay vì cảm giác lạnh lẽo của đá, anh cảm thấy một sự ấm áp.

Một sự sống.

Anh rùng mình.

Đây không phải là bê tông.

Trần Vọng rút tay ra, lòng bàn tay anh dính một chất dịch nhầy màu hồng.

Anh nhìn vào nó dưới ánh sáng yếu.

Chất dịch đó đang di chuyển.

Nó đang bò.

"Trần Vọng!" Linh gọi từ phía trước.

"Đi nhanh lên!"

Trần Vọng lau tay vào quần áo, mặt không hề thay đổi sắc.

"Tôi ổn," anh nói, giọng khàn khàn.

"Chỉ là bụi."

Anh đứng dậy và tiếp tục đi, nhưng trong đầu anh, một câu hỏi lớn đang hình thành.

Tại sao khu phức hợp này lại được xây dựng trên nền tảng của sự sống?

Tại sao những bức tường lại thở?

Và tại sao anh lại cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với nó?

Họ đi qua một cánh cửa sắt nặng nề, bị gỉ sét ăn mòn.

Bên trong là một căn phòng rộng lớn, trần nhà cao vút, đầy những thiết bị khoa học cũ kỹ.

Những màn hình hiển thị đã tắt từ lâu, những ống nghiệm vỡ vụn rải rác trên sàn.

Nhưng ở giữa phòng, vẫn còn một cái bàn làm việc nguyên vẹn.

Lâm Dạ bước vào, ánh mắt cô sắc bén hơn bao giờ hết.

"Nơi này...

nơi này không phải là một kho chứa thông thường.

Đây là một phòng thí nghiệm."

Linh đi đến gần cái bàn, lấy khăn tay lau đi lớp bụi dày.

Dưới lớp bụi, những ký tự bằng kim loại vẫn còn sáng bóng.

*Dự án Prometheus - Giai đoạn 3*.

"Prometheus," Linh thì thầm.

"Tên của vị thần đã đánh cắp lửa từ Olympus và mang nó đến cho nhân loại.

Và bị trừng phạt vĩnh viễn."

Trần Vọng đứng ở cửa, lưng tựa vào tường.

Anh quan sát họ.

Anh cần biết thêm thông tin.

Anh cần biết ai đã tạo ra virus này.

Và tại sao nó lại chọn anh.

Lâm Dạ bắt đầu lục tìm trong những ngăn tủ.

"Nếu đây là phòng thí nghiệm, thì chắc chắn có dữ liệu.

Có thể có nhật ký nghiên cứu.

Hoặc hồ sơ bệnh án."

Cô mở một ngăn tủ và lấy ra một cuốn sổ da cũ kỹ.

Bìa sách đã mục rữa, nhưng những trang giấy bên trong vẫn còn nguyên.

Cô mở nó ra, ánh sáng từ ngọn đèn pin chiếu lên những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc.

Sự biến đổi DNA đã vượt quá kiểm soát.

Các chủ thể không còn là con người.

Họ là một thứ gì đó khác.

Một thứ gì đó mới.

Và họ đang đói."*

Linh nhìn vào cuốn sổ, khuôn mặt cô trở nên trắng bệch.

đây là nhật ký của Tiến sĩ Kael.

Người đã tạo ra virus."

Trần Vọng cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Tên đó vang lên trong ký ức anh, như một hồi chuông báo động.

Anh không nhớ rõ, nhưng anh biết rằng Kael không phải là một nhà khoa học bình thường.

Anh là một kẻ điên.

Một kẻ đã cố gắng chơi vai Chúa.

"Tiếp tục đọc," Trần Vọng nói, giọng anh lạnh lùng, không chút cảm xúc.

Lâm Dạ nháy mắt, nhìn anh.

"Ngươi không sợ sao?"

"Sợ không giúp được gì," Trần Vọng đáp.

"Kiến thức mới là vũ khí."



Lâm Dạ tiếp tục đọc, giọng cô run rẩy.

*"Ngày 112.

Chúng tôi đã tìm ra cách để đảo ngược quá trình.

Nhưng nó có một cái giá.

Một cái giá khủng khiếp.

Chúng ta không thể biến họ trở lại thành con người.

Chúng ta chỉ có thể...

ngừng sự tiến hóa.

Bằng cách giết họ."*

Linh hít vào một hơi dài.

"Ngừng sự tiến hóa?

Bằng cách giết họ?

Điều đó có nghĩa là..."

"Có nghĩa là virus không thể bị loại bỏ," Trần Vọng nói, giọng anh trầm xuống.

"Nó đã trở thành một phần của chúng ta.

Và nếu chúng ta muốn sống, chúng ta phải chấp nhận nó.

Hoặc chết."

Lâm Dạ đóng cuốn sổ lại, khuôn mặt cô đầy sự kinh hãi.

"Vậy thì...

Hắn biết điều này.

Hắn đang sử dụng virus để tạo ra một chủng loài mới.

Một chủng loài không cần đến con người."

Trần Vọng gật đầu.

Và chúng ta đang đi vào bẫy của hắn."

"Làm sao ngươi biết?" Linh hỏi, ánh mắt cô nghi ngờ.

"Vì tôi đã thấy nó," Trần Vọng nói.

"Trong giấc mơ.

Trong ký ức.

Tôi đã thấy tương lai.

Và nó không đẹp."

Lâm Dạ nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự bối rối.

ngươi là ai?"

Trần Vọng mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, không chút cảm xúc.

"Tôi là Trần Vọng.

Và tôi sẽ sống sót.

Dù bằng cách nào."



Họ rời khỏi phòng thí nghiệm, nhưng không khí trong căn phòng vẫn còn ám ảnh họ.

Sự im lặng bao trùm lấy họ, nặng nề và suffocating.

Trần Vọng đi sau cùng, mắt anh dán vào cuốn nhật ký mà Lâm Dạ đang cầm.

Anh cần lấy nó.

Anh cần biết thêm.

Nhưng anh không thể lấy nó một cách trực tiếp.

Anh phải chờ đợi cơ hội.

Họ đi qua một hành lang dài, những bức tường hai bên bắt đầu thay đổi.

Bê tông biến thành đá, sau đó là gỗ, và cuối cùng là da.

Những bức tường đang thở.

Những mạch máu chạy dọc theo chúng, đập nhịp cùng với nhịp tim của họ.

Trần Vọng cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ.

Anh muốn chạm vào nó.

Anh muốn hiểu nó.

"Làm ơn, đừng chạm vào nó," Linh nói, giọng cô căng thẳng.

"Tôi không biết nó là gì.

Nhưng tôi biết rằng nó không an toàn."

Trần Vọng dừng lại.

Anh nhìn vào bức tường.

Và trong khoảnh khắc đó, anh thấy một bóng dáng.

Một bóng dáng của chính anh.

Nhưng nó không giống anh.

Nó cao hơn.

Và đôi mắt của nó...

đôi mắt của nó phát sáng.

Một ánh sáng tím, giống như ánh sáng từ khối u trong tim con sói.

"Nào," giọng nói đó vang lên trong đầu anh.

*"Ngươi đã sẵn sàng cho giai đoạn tiếp theo chưa?"*

Trần Vọng run rẩy.

Anh không biết đó là ai.

Nhưng anh biết rằng đó không phải là tiếng nói của một con người.

Đó là tiếng nói của virus.

Của hệ thống.

Của chính sự sống.

"Trần Vọng!" Lâm Dạ gọi.

"Đi nhanh lên!"

Trần Vọng quay lại, ánh mắt anh lạnh lùng.

"Tôi đến đây."

Anh bước đi, nhưng trong lòng anh, một cơn bão đang hình thành.

Anh biết rằng mình không còn là con người.

Anh là một thí nghiệm.

Một công cụ.

Và anh sẽ sử dụng nó.

Anh sẽ tìm ra sự thật.

Dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.

Và khi anh bước vào bóng tối, anh thấy bóng dáng của Linh Tâm.

Cô ấy đang đứng đó, mỉm cười.

Nhưng nụ cười của cô ấy không còn ngây thơ nữa.

Nó đầy sự hiểu biết.

Và sự đáng sợ.

Trần Vọng bước về phía ánh sáng.

Anh không biết mình sẽ tìm thấy gì ở phía bên kia.

Nhưng anh biết rằng, không có đường lui.

Và rồi, từ sâu thẳm trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên.

Không phải từ virus.

Không phải từ hệ thống.

Mà từ chính DNA của anh.

*"Chào mừng ngươi trở về, Người Quan Sát."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập