Chương 44

Chương 44 — "Giả Vờ Yếu"

Phần 1: Bẫy Cua

Trần Vọng không đáp lại lời thách thức nửa vời của Đội trưởng Lâm.

Anh vẫn giữ tư thế cúi gằm mặt, hai tay run rẩy nắm chặt lấy cổ áo rách nát, cơ thể co rúm như một con thú bị thương nặng đang chờ tử hình.

Nhưng trong thâm tâm, bộ não của anh đang hoạt động với tốc độ xử lý dữ liệu đáng sợ, phân tích từng hơi thở, nhịp tim và thậm chí là sự co giãn của cơ bắp đối phương qua những kẽ hở nhỏ bé trong ánh mắt Lâm.

Không khí trong hành lang kim loại lạnh lẽo đóng băng.

Mùi ozone và máu tanh tưởi hòa quyện, tạo nên một mùi vị đặc trưng của sự hủy diệt sắp đến.

Trần Vọng cảm nhận được từng sợi dây thần kinh trên da đầu mình căng lên, phản ứng với áp lực vô hình mà Lâm đang đè nặng lên không gian xung quanh.

Đó không phải là sức mạnh tâm linh, mà là áp lực sinh học thuần túy — sự hiện diện của một kẻ săn mồi đỉnh cao đang tỏa ra pheromone đe dọa.

"Ngươi đang chơi trò gì?" Lâm bước tới, ủng chiến binh in xuống sàn nhà kim loại lạnh lẽo, tạo ra âm thanh *keng* vang vọng.

Hắn không rút súng, mà đặt tay lên chuôi dao rựa năng lượng.

"Ta không thích những câu nói mơ hồ.

Nếu ngươi mạnh, hãy chứng minh.

Nếu không, ta sẽ xử lý ngươi ngay bây giờ để tiết kiệm nguồn nước lọc quý giá."

Trần Vọng hít thở nông, cố gắng làm cho lồng ngực rung lên một cách hỗn loạn, như thể anh đang sợ hãi tột độ.

Tim anh đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là do cơ chế điều hòa sinh học tự động của Bậc 1.

Cơ thể anh đang tiết ra adrenaline với liều lượng chính xác, đủ để làm đỏ bừng đôi mắt và run rẩy cơ bắp, nhưng không đủ để gây ra kiệt sức.

"Đội trưởng..." Giọng Trần Vọng khàn đặc, đứt đoạn.

Anh ngước lên, ánh mắt mờ đục, đầy nước mắt giả tạo.

tôi chỉ muốn sống.

Tôi không muốn chiến đấu."

Lâm nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo, thiếu chút tình người.

Trong thế giới này, sống là một đặc quyền.

Và ngươi chưa đủ giá để mua nó."

Hắn giơ cao cánh tay, dao rựa năng lượng lóe lên một tia sáng xanh lè, đủ để cắt đứt một khối bê tông dày hai mươi centimet.

Trần Vọng nhắm chặt mắt, nhưng trong khoảnh khắc mắt anh khép lại, giác quan thứ sáu của anh — thứ đã được kích hoạt bởi sự tiến hóa — quét qua toàn bộ khu vực.

Anh thấy nó.

Không phải là con người.

Không phải là quái vật.

Mà là một sự bất thường trong cấu trúc không gian.

Ở phía sau lưng Lâm, nơi bóng đổ của cột đèn dài ra, có một vết nứt.

Không phải vết nứt vật lý.

Đó là một khoảng trống trong thực tại, nơi các hạt photon dường như bị bẻ cong và hấp thụ.

Nó giống như một lỗ thủng trên một tấm vải, và qua lỗ thủng đó, Trần Vọng cảm thấy một sự hút nhẹ, như thể trọng lực đang bị bẻ cong tại điểm đó.

Lâm vung dao.

Trần Vọng không né tránh.

Anh ngã xuống.

Không phải ngã một cách ngẫu nhiên.

Anh ngã với một quỹ đạo được tính toán chính xác đến milimet, trượt qua dưới cánh tay của Lâm, đồng thời dùng vai va vào một cái hộp kim loại cũ kỹ nằm trên sàn.

Tiếng va chạm *bộp* vang lên, làm Lâm mất thăng bằng một chút.

Trong khi Lâm quay người lại, mặt lộ vẻ kinh ngạc trước sự 'may mắn' của nạn nhân, Trần Vọng đã lăn ra xa, tay anh chạm vào mặt sau của cái hộp kim loại đó.

Bề mặt lạnh lẽo.

Nhưng bên dưới lớp kim loại gỉ sét, anh cảm thấy một nhịp đập.

Phần 2: Nhịp Đập Của Tường

"May mắn cho ngươi," Lâm nói, giọng lạnh băng.

Hắn lau dao vào quần áo, ánh mắt sắc lạnh nhìn Trần Vọng đang nằm co ro trên sàn.

"Nhưng lần sau, ngươi sẽ không may mắn như vậy."

Trần Vọng không đáp.

Anh đang quá bận rộn với những gì đang xảy ra bên trong đầu mình.

Khi tay anh chạm vào cái hộp kim loại, một luồng dữ liệu sinh học đã xâm nhập vào hệ thần kinh của anh.

Không phải là virus.

Không phải là ký sinh trùng.

Mà là một mã nguồn.

Một đoạn mã di truyền cổ xưa, bị mã hóa trong chính cấu trúc nguyên tử của vật liệu đó.

*Đã kết nối.

Đang giải mã...*

Trần Vọng nhắm mắt, tập trung toàn bộ ý chí vào việc lọc bỏ tiếng ồn.

Anh cần biết thêm thông tin.

Anh cần biết ai đã tạo ra virus này.

Và tại sao nó lại chọn anh.

Lâm quay lại, bước về phía trước, nhưng anh dừng lại.

Ánh mắt anh dán vào bức tường phía sau cái hộp kim loại.

Bức tường đó đang thay đổi.

Màu xám bê tông đang nhạt dần, chuyển thành một màu hồng nhạt, như thịt sống.

Những vết nứt trên tường không còn là đường thẳng, mà bắt đầu uốn lượn, giống như những mạch máu đang cố gắng thủng ra ngoài.

"Ngươi thấy chưa?" Trần Vọng thì thầm, giọng anh không còn run rẩy nữa.

Nó trầm xuống, mang theo một sự lạnh lùng đáng sợ.

Lâm quay lại, nhíu mày.

"Thấy gì?"

"Bức tường," Trần Vọng nói.

"Nó đang thở."

Lâm cười nhạo.

"Ngươi đã bị virus làm hỏng não rồi.

Đây chỉ là bê tông và sắt thép."

"Chạm vào nó," Trần Vọng nói, giọng anh kiên định.

"Chạm vào nó và xem điều gì sẽ xảy ra."

Lâm nghi ngờ, nhưng hắn không thể bỏ qua cơ hội này.

Nếu Trần Vọng đang nói dối, hắn sẽ giết anh ta ngay lập tức.

Nếu không...

có thể đây là một phát hiện quan trọng.

Hắn bước tới, đưa tay ra chạm vào bề mặt bức tường.

Lúc đầu, không có gì xảy ra.

Rồi, một cơn co giật chạy dọc theo cánh tay của Lâm.

Hắn thốt lên một tiếng đau đớn, rút tay lại.

Trên lòng bàn tay hắn, một vết bỏng đỏ rực xuất hiện.

Không phải bỏng nhiệt.

Mà là bỏng sinh học.

Da hắn đang tan chảy, hòa quyện vào bề mặt bức tường.

"Đau..." Lâm rên lên, ánh mắt đầy kinh hãi.

"Đây là gì?"

"Đây là sự thích nghi," Trần Vọng nói, đứng dậy, lau máu từ góc miệng.

"Khu phức hợp này không phải là một tòa nhà.

Nó là một sinh vật.

Và chúng ta đang ở bên trong dạ dày của nó."

Lâm nhìn Trần Vọng, ánh mắt nghi ngờ chuyển thành sợ hãi.

ngươi biết điều này?"

"Tôi biết nhiều hơn thế," Trần Vọng đáp.

"Và đó là lý do tại sao tôi không thể chết.

Ít nhất, không phải lúc này."

Phần 3: Phòng Thí Nghiệm Prometheus

Họ đi sâu hơn vào hành lang.

Những bức tường hai bên bắt đầu thay đổi rõ rệt hơn.

Bê tông biến thành đá, sau đó là gỗ, và cuối cùng là da.

Những mạch máu chạy dọc theo chúng, đập nhịp cùng với nhịp tim của họ.

Mùi vị của clo và thối rữa đã tan biến, thay vào đó là mùi hương của ozone và máu tươi.

Trần Vọng đi sau cùng, mắt anh quan sát mọi thứ.

Anh không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà bằng sự nhạy bén của một người đã trải qua quá trình tiến hóa Bậc 1.

Anh có thể thấy những rung động nhỏ nhất trong không khí, những thay đổi vi mô trong cấu trúc phân tử của vật chất xung quanh.

Và anh thấy điều đó.

Một vết rách.

Nó nằm ở góc tường phía trước, nơi ánh sáng từ ngọn đèn pin của Lâm chiếu vào.

Nó không phải là một vết nứt vật lý, mà là một khoảng trống trong không gian.

Một lỗ hổng trong thực tại.

Trần Vọng cảm thấy một sự hút nhẹ, như thể trọng lực đang bị bẻ cong tại điểm đó.

Anh dừng lại, giả vờ bị vấp.

Khi anh cúi xuống nhặt một mảnh vỡ, anh chạm tay vào bức tường.

Làn da của anh, giờ đây đã trở nên cứng hơn, dày hơn, chạm vào bề mặt bê tông.

Nhưng thay vì cảm giác lạnh lẽo của đá, anh cảm thấy một sự ấm áp.

Một sự sống.

Anh rùng mình.

Đây không phải là bê tông.

Trần Vọng rút tay ra, lòng bàn tay anh dính một chất dịch nhầy màu hồng.

Anh nhìn vào nó dưới ánh sáng yếu.

Chất dịch đó đang di chuyển.

Nó đang bò.

"Trần Vọng!" Linh gọi từ phía trước.

Cô đang đứng trước một cánh cửa sắt nặng nề, bị gỉ sét ăn mòn.

"Đi nhanh lên!"

Trần Vọng lau tay vào quần áo, mặt không hề thay đổi sắc.

"Tôi ổn," anh nói, giọng khàn khàn.

"Chỉ là bụi."

Anh đứng dậy và tiếp tục đi, nhưng trong đầu anh, một câu hỏi lớn đang hình thành.

Tại sao khu phức hợp này lại được xây dựng trên nền tảng của sự sống?

Tại sao những bức tường lại thở?

Và tại sao anh lại cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với nó?

Họ đi qua cánh cửa sắt.

Bên trong là một căn phòng rộng lớn, trần nhà cao vút, đầy những thiết bị khoa học cũ kỹ.

Những màn hình hiển thị đã tắt từ lâu, những ống nghiệm vỡ vụn rải rác trên sàn.

Nhưng ở giữa phòng, vẫn còn một cái bàn làm việc nguyên vẹn.

Lâm bước vào, ánh mắt cô sắc bén hơn bao giờ nào.

"Nơi này...

nơi này không phải là một kho chứa thông thường.

Đây là một phòng thí nghiệm."

Linh đi đến gần cái bàn, lấy khăn tay lau đi lớp bụi dày.

Dưới lớp bụi, những ký tự bằng kim loại vẫn còn sáng bóng.

*Dự án Prometheus - Giai đoạn 3*.

"Prometheus," Linh thì thầm.

"Tên của vị thần đã đánh cắp lửa từ Olympus và mang nó đến cho nhân loại.

Và bị trừng phạt vĩnh viễn."

Trần Vọng đứng ở cửa, lưng tựa vào tường.

Anh quan sát họ.

Anh cần biết thêm thông tin.

Anh cần biết ai đã tạo ra virus này.

Và tại sao nó lại chọn anh.

Lâm bắt đầu lục tìm trong những ngăn tủ.

"Nếu đây là phòng thí nghiệm, thì chắc chắn có dữ liệu.

Có thể có nhật ký nghiên cứu.

Hoặc hồ sơ bệnh án."

Cô mở một ngăn tủ và lấy ra một cuốn sổ da cũ kỹ.

Bìa sách đã mục rữa, nhưng những trang giấy bên trong vẫn còn nguyên.

Cô mở nó ra, ánh sáng từ ngọn đèn pin chiếu lên những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc.

*Sự biến đổi DNA đã vượt quá kiểm soát.

Các chủ thể không còn là con người.

Họ là một thứ gì đó khác.

Một thứ gì đó mới.

Và họ đang đói.*

Linh nhìn vào cuốn sổ, khuôn mặt cô trở nên trắng bệch.

"Đây là nhật ký của Tiến sĩ Kael.

Người đã tạo ra virus."

Trần Vọng cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Tên đó vang lên trong ký ức anh, như một hồi chuông báo động.

Anh không nhớ rõ, nhưng anh biết rằng Kael không phải là một nhà khoa học bình thường.

Anh là một kẻ điên.

Một kẻ đã cố gắng chơi vai Chúa.

"Tiếp tục đọc," Trần Vọng nói, giọng anh lạnh lùng, không chút cảm xúc.

Lâm nháy mắt, nhìn anh.

"Ngươi không sợ sao?"

"Sợ không giúp được gì," Trần Vọng đáp.

"Kiến thức mới là vũ khí."

Lâm tiếp tục đọc, giọng cô run rẩy.

*"Ngày 112.

Chúng tôi đã tìm ra cách để đảo ngược quá trình.

Nhưng nó có một cái giá.

Một cái giá khủng khiếp.

Chúng ta không thể biến họ trở lại thành con người.

Chúng ta chỉ có thể...

ngừng sự tiến hóa.

Bằng cách giết họ."*

Linh hít vào một hơi dài.

"Ngừng sự tiến hóa?

Bằng cách giết họ?

Điều đó có nghĩa là..."

"Có nghĩa là virus không thể bị loại bỏ," Trần Vọng nói, giọng anh trầm xuống.

"Nó đã trở thành một phần của chúng ta.

Và nếu chúng ta muốn sống, chúng ta phải chấp nhận nó.

Hoặc chết."

Lâm đóng cuốn sổ lại, khuôn mặt cô đầy sự kinh hãi.

"Vậy thì...

Hắn biết điều này.

Hắn đang sử dụng virus để tạo ra một chủng loài mới.

Một chủng loài không cần đến con người."

Trần Vọng gật đầu.

"Và chúng ta đang đi vào bẫy của hắn."

"Làm sao ngươi biết?" Linh hỏi, ánh mắt cô nghi ngờ.

"Vì tôi đã thấy nó," Trần Vọng nói.

"Trong giấc mơ.

Trong ký ức.

Tôi đã thấy tương lai.

Và nó không đẹp."

Lâm nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự bối rối.

"Ngươi là ai?"

Trần Vọng mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, không chút cảm xúc.

"Tôi là Trần Vọng.

Và tôi sẽ sống sót.

Dù bằng cách nào."

Phần 4: Bóng Đổ Của Tương Lai

Họ rời khỏi phòng thí nghiệm, nhưng không khí trong căn phòng vẫn còn ám ảnh họ.

Sự im lặng bao trùm lấy họ, nặng nề và suffocating.

Trần Vọng đi sau cùng, mắt anh dán vào cuốn nhật ký mà Lâm đang cầm.

Anh cần lấy nó.

Anh cần biết thêm.

Nhưng anh không thể lấy nó một cách trực tiếp.

Anh phải chờ đợi cơ hội.

Họ đi qua một hành lang dài, những bức tường hai bên bắt đầu thay đổi.

Bê tông biến thành đá, sau đó là gỗ, và cuối cùng là da.

Những bức tường đang thở.

Những mạch máu chạy dọc theo chúng, đập nhịp cùng với nhịp tim của họ.

Trần Vọng cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ.

Anh muốn chạm vào nó.

Anh muốn hiểu nó.

"Làm ơn, đừng chạm vào nó," Linh nói, giọng cô căng thẳng.

"Tôi không biết nó là gì.

Nhưng tôi biết rằng nó không an toàn."

Trần Vọng dừng lại.

Anh nhìn vào bức tường.

Và trong khoảnh khắc đó, anh thấy một bóng dáng.

Một bóng dáng của chính anh.

Nhưng nó không giống anh.

Nó cao hơn.

Và đôi mắt của nó...

đôi mắt của nó phát sáng.

Một ánh sáng tím, giống như ánh sáng từ khối u trong tim con sói.

"Nào," giọng nói đó vang lên trong đầu anh.

*"Ngươi đã sẵn sàng cho giai đoạn tiếp theo chưa?"*

Trần Vọng run rẩy.

Anh không biết đó là ai.

Nhưng anh biết rằng đó không phải là tiếng nói của một con người.

Đó là tiếng nói của virus.

Của hệ thống.

Của chính sự sống.

"Trần Vọng!" Lâm gọi.

"Đi nhanh lên!"

Trần Vọng quay lại, ánh mắt anh lạnh lùng.

"Tôi đến đây."

Anh bước đi, nhưng trong lòng anh, một cơn bão đang hình thành.

Anh biết rằng mình không còn là con người.

Anh là một thí nghiệm.

Một công cụ.

Và anh sẽ sử dụng nó.

Anh sẽ tìm ra sự thật.

Dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.

Và khi anh bước vào bóng tối, anh thấy bóng dáng của Linh Tâm.

Cô ấy đang đứng đó, mỉm cười.

Nhưng nụ cười của cô ấy không còn ngây thơ nữa.

Nó đầy sự hiểu biết.

Và sự đáng sợ.

Trần Vọng bước về phía ánh sáng.

Anh không biết mình sẽ tìm thấy gì ở phía bên kia.

Nhưng anh biết rằng, không có đường lui.

Và rồi, từ sâu thẳm trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên.

Không phải từ virus.

Không phải từ hệ thống.

Mà từ chính DNA của anh.

*"Chào mừng ngươi trở về, Người Quan Sát."*

Phần 5: Sự Thật Bị Ẩn Chôn

Trần Vọng dừng lại.

Giọng nói đó không chỉ là âm thanh.

Nó là một cú sốc điện chạy dọc theo tủy sống của anh, làm tê liệt mọi phản ứng tự nhiên.

*Người Quan Sát.*

Anh không biết cụm từ đó có nghĩa là gì.

Nhưng anh biết rằng nó liên quan đến quá khứ của anh.

Một quá khứ mà anh không nhớ.

Một quá khứ mà anh đã bị xóa.

"Trần Vọng?" Linh Tâm hỏi, giọng cô run rẩy.

Cô bước ra từ bóng tối, ánh mắt cô đầy lo lắng.

"Ngươi ổn chứ?"

Trần Vọng nhìn cô.

Ánh mắt của Linh Tâm không còn ngây thơ nữa.

Nó sắc bén, thông minh, và đầy sự tính toán.

Cô ấy biết.

Cô ấy đã biết từ lâu.

"Anh ổn," Trần Vọng nói, giọng anh bình tĩnh một cách đáng sợ.

một kỷ niệm."

Lâm bước tới, tay vẫn nắm chặt cuốn nhật ký.

"Chúng ta cần rời khỏi đây.

nó không an toàn."

"Không," Trần Vọng nói.

"Chúng ta không thể rời đi.

Chưa phải lúc."

"Ngươi nói gì vậy?" Lâm hỏi, ánh mắt nghi ngờ.

"Phòng thí nghiệm này không chỉ là nơi tạo ra virus," Trần Vọng nói.

"Nó là nơi chứa đựng câu trả lời.

Câu trả lời cho việc tại sao chúng ta lại ở đây.

Tại sao chúng ta lại tiến hóa.

Và tại sao chúng ta lại bị kiểm soát."

Lâm nhíu mày.

"Kiểm soát?

Ai kiểm soát chúng ta?"

Trần Vọng không đáp.

Anh chỉ nhìn vào bóng tối phía trước.

Ở đó, một cánh cửa khác đang mở ra.

Một cánh cửa bằng kim loại đen, không có tay nắm, không có khóa.

Chỉ có một dòng chữ khắc trên đó, bằng một ngôn ngữ cổ xưa mà anh không thể đọc được, nhưng anh có thể cảm nhận được ý nghĩa của nó.

*Cổng Vào.*

"Đó là gì?" Linh Tâm hỏi, bước gần hơn.

"Đó là nơi bắt đầu," Trần Vọng nói.

"Và cũng là nơi kết thúc."

Lâm rút súng.

"Nếu ngươi muốn chết, thì cứ việc bước vào.

Nhưng ta sẽ không theo ngươi."

Trần Vọng quay lại, nhìn Lâm.

"Ngươi không có lựa chọn.

Virus đã chọn ngươi.

Và giờ, nó đang chờ đợi."

Lâm nhìn vào cánh tay mình.

Những vết đen đang lan rộng từ vết bỏng sinh học trước đó.

Chúng không chỉ là vết thương.

Chúng là những ký hiệu.

Những ký hiệu của sự chuyển hóa.

"Không..." Lâm thốt lên, giọng cô đầy kinh hãi.

"Không thể được."

"Thế giới này đang thay đổi," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta phải thay đổi cùng nó.

Hoặc bị xóa sổ."

Lâm nhìn Trần Vọng, ánh mắt cô đầy sự tuyệt vọng.

"Ngươi muốn gì từ chúng ta?"

"Sự thật," Trần Vọng đáp.

"Và sự sống."

Anh bước về phía cánh cửa đen.

Linh Tâm bước theo sau, ánh mắt cô đầy sự tò mò và sợ hãi.

Lâm đứng lại, tay run rẩy, nhưng cuối cùng cũng bước theo.

Khi cánh cửa đóng lại sau lưng họ, một tiếng vang lớn phát ra, như thể một con thú khổng lồ đang đánh thức.

Và trong bóng tối, một giọng nói thứ ba vang lên.

*"Họ đã đến.

Chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo."*

Trần Vọng mỉm cười.

Trò chơi mới bắt đầu.

Và lần này, anh sẽ không chỉ là một quân cờ.

Anh sẽ là người cầm cờ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập