Chương 42
Kim giây quay ngược không phải là lỗi cơ học; đó là triệu chứng của – một hiệu ứng phụ hiếm gặp khi một sinh vật tiến hóa vượt qua ngưỡng chịu đựng của cơ thể mà không có lớp vỏ bảo vệ gen.
Kael đã không chết hoàn toàn.
Tế bào của nó đang phân rã và tái tạo cùng lúc, một vòng lặp sinh học bị lỗi.
Trần Vọng không buông tay.
Anh cần dữ liệu.
Anh cần hiểu cơ chế này trước khi nó lan rộng sang những người còn lại.
Hầm ngầm tối om, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ những tấm pin năng lượng sắp cạn kiệt.
Mùi máu tanh và mùi ozone hòa quyện, tạo nên một hỗn hợp kích thích khứu giác nhạy bén bất thường của Trần Vọng.
Anh ta thở chậm, kiểm soát nhịp tim để giảm thiểu tiêu hao oxy.
Trong bóng tối, hình ảnh của Linh Tâm hiện ra trong tâm trí anh.
Cô ấy đã đi vào sâu hơn.
Và giờ, anh phải đi theo.
Không phải vì lòng thương hại, mà vì cô ấy là một biến số chưa được kiểm soát.
Trần Vọng rút tay khỏi xác Kael.
Những mảnh xương vỡ và thịt nát dính trên lòng bàn tay anh.
Anh không lau sạch ngay.
Thay vào đó, anh đưa tay lên mũi, ngửi mùi.
Nhưng có một mùi hương khác, ngọt ngào và kỳ lạ, như thể hoa cỏ nở ra từ giữa đống tàn tro.
Đó là mùi của sự tiến hóa đang ở giai đoạn đầu.
Mùi của cơ hội.
Anh quay lại nhìn màn hình máy tính.
Tệp tin *TIME_DECAY_PROTOCOL* vẫn hiển thị, nhưng nội dung đang thay đổi.
Các dòng mã tự động giải mã, lộ ra những hình ảnh ẩn bên dưới.
Không phải là văn bản.
Mà là bản đồ gen.
Bản đồ gen của chính anh.
Và một dòng chú thích nhỏ, run rẩy: *"Chủ thể 001: Ổn định.
Chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo."*
Trần Vọng nhíu mày.
Chủ thể 001?
Anh không phải là nạn nhân đầu tiên.
Anh là một thí nghiệm.
Một thí nghiệm được thiết kế để tồn tại trong địa ngục này.
Nhưng ai là người thiết kế?
Và tại sao anh lại có ký ức về một thế giới khác?
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau.
Không phải của Kael.
Nó nhẹ hơn, nhanh hơn.
Trần Vọng quay lại, tay vẫn cầm đồng hồ.
Trong bóng tối, hai đốm sáng đỏ xuất hiện.
Một con sói đột biến.
Nhưng khác biệt.
Bộ lông của nó không còn là màu xám xịt.
Nó chuyển sang màu tím nhạt, phát ra ánh sáng mờ ảo.
Mắt nó không còn là mắt của thú vật.
Chúng là mắt của một kẻ săn mồi thông minh.
Con sói bước chậm rãi.
Nó không gầm gừ.
Nó chỉ nhìn.
Nhìn vào đồng hồ trên tay Trần Vọng.
Nhìn vào xác Kael.
Nhìn vào anh.
Trần Vọng không di chuyển.
Anh biết rằng mình không thể chạy.
Tốc độ của con sói này vượt xa con người bình thường.
Nhưng anh cũng biết rằng mình không phải là con người bình thường.
Anh là một công cụ.
Và công cụ thì không sợ hãi.
Cơn co giật dừng lại.
Trần Vọng mở mắt.
Đôi mắt anh ta giờ đây có một lớp màng mỏng, trong suốt, giúp anh ta nhìn rõ hơn trong điều kiện ánh sáng yếu và lọc bớt ánh sáng độc hại từ môi trường.
Tuy nhiên, đồng hồ trên tay Kael vẫn quay ngược, và âm thanh "tíc-tắc" của nó giờ đây vang lên như tiếng đếm ngược của cái chết.
Con sói dừng lại.
Nó nghi ngờ.
Nó không hiểu tại sao con mồi lại không chạy.
Tại sao con mồi lại đứng im, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Trần Vọng bước về phía nó.
Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động.
Cơ thể anh bây giờ là một cỗ máy hoàn hảo.
Cơ bắp săn chắc, xương cốt dẻo dai.
Nhưng bên trong, anh đang cảm thấy trống rỗng.
Sự tiến hóa này có cái giá của nó.
Anh đang mất đi cảm xúc.
Mất đi nỗi sợ hãi.
Mất đi lòng thương hại.
Con sói gầm lên.
Một âm thanh đầy uy lực.
Nó lao về phía Trần Vọng.
Tốc độ của nó khiến không khí xung quanh rung động.
Móng vuốt của nó sáng lên, phát ra ánh sáng tím.
Trần Vọng không né tránh.
Anh đứng im.
Anh nhìn vào đôi mắt của con sói.
Và trong khoảnh khắc đó, anh thấy nó.
Anh thấy sự sợ hãi.
Anh thấy sự bối rối.
Và anh thấy sự...
Con sói không tấn công.
Nó dừng lại trước mặt anh.
Nó ngửi anh.
Nó嗅 thấy mùi của sự khác biệt.
Mùi của một kẻ không thuộc về thế giới này.
Trần Vọng đưa tay ra.
Anh chạm vào mũi con sói.
Con sói run rẩy.
Nó không cắn anh.
Nó chỉ đứng đó, như thể đang chờ lệnh.
Trần Vọng rút tay ra.
Anh quay lại, nhìn vào cánh cửa mở ra phía sau.
Linh Tâm đã đi vào đó.
Và giờ, anh sẽ đi theo.
Không phải để cứu cô ấy.
Mà để xem cô ấy sẽ tìm ra điều gì.
Và để xem chính anh sẽ trở thành gì.
Trần Vọng cúi xuống, cầm lấy khối u tím từ tim con sói.
Nó ấm áp, đập nhịp cùng với nhịp tim của anh ta.
Anh ta nhận ra rằng, việc giết con sói không chỉ là tự vệ.
Đó là một nghi thức.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu anh ta, không phải bằng tiếng nói, mà bằng cảm giác: *"Cảm ơn ngươi đã dọn dẹp chỗ ngồi."*
Trần Vọng giật mình.
Giọng nói đó quen thuộc.
Nhưng không phải từ Linh.
Không phải từ Linh Tâm.
Nó đến từ sâu thẳm bên trong anh.
Từ chính DNA của anh.
*"Ngươi đã sẵn sàng cho giai đoạn tiếp theo chưa?"* giọng nói hỏi.
Trần Vọng nhìn vào khối u tím trong tay.
Nó đang phát sáng.
Ánh sáng tím lan tỏa khắp cơ thể anh.
Anh cảm thấy sức mạnh tuôn chảy trong mỗi tế bào.
Nhưng anh cũng cảm thấy sự trống rỗng.
Anh nhìn lên.
Cánh cửa phía trước đang mở ra.
Ánh sáng trắng xóa từ bên trong chiếu ra, nuốt chửng bóng tối.
Và trong ánh sáng đó, anh thấy bóng dáng của Linh Tâm.
Cô ấy đang đứng đó, mỉm cười.
Nhưng nụ cười của cô ấy không còn ngây thơ nữa.
Nó đầy sự hiểu biết.
Và sự đáng sợ.
Trần Vọng bước về phía ánh sáng.
Anh không biết mình sẽ tìm thấy gì ở phía bên kia.
Nhưng anh biết rằng, không có đường lui.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận