Chương 41
Trần Vọng không chỉ ngồi đó; anh đang điều chỉnh nhịp tim xuống mức thấp nhất có thể, mô phỏng trạng thái sắp ngất xỉu do thiếu oxy.
Mồ hôi lạnh loang lổ trên trán anh không phải do sợ hãi, mà là cơ chế làm mát tự nhiên khi não bộ phải xử lý hàng tỷ tế bào đang chết đi để tái sinh.
Không khí trong kho chứa cũ kỹ này nặng mùi gỉ sét và mùi tanh của máu thối, một hỗn hợp độc hại khiến hầu hết người bình thường sẽ ngã gục sau vài phút.
Nhưng với Trần Vọng, đây là dữ liệu.
Mỗi hơi thở là một phép tính.
Mỗi nhịp tim là một biến số.
Kael đi lại trước mặt anh, tiếng bước chân nặng nề, những móng vuốt sắc nhọn cào lên sàn bê tông tạo ra những âm thanh rít lên đáng sợ.
Sinh vật này – từng là một con người, một đồng minh, và giờ là một kẻ thù tiến hóa lệch hướng – đang tỏa ra nhiệt lượng đáng kể.
Trần Vọng có thể cảm nhận được sóng nhiệt từ cơ thể Kael xuyên qua lớp sương mù bào tử còn sót lại.
Đôi mắt của anh, dù nhắm chặt, vẫn thu thập thông tin qua giác quan thứ sáu – khả năng cảm nhận điện trường sinh học mà anh đã phát triển trong giai đoạn Bậc 1.
Kael dừng lại, cúi xuống, khuôn mặt biến dạng của nó cách mặt Trần Vọng chưa đầy một mét.
Hơi thở nóng hổi, mang theo mùi vị của thịt sống và axit, phả vào mặt anh.
"Ngươi cảm thấy tuyệt vọng chứ, Trần Vọng?" Kael hỏi, giọng nói của nó giờ đây là sự kết hợp giữa tiếng gầm của thú dữ và tiếng nói của con người, một thứ âm thanh gây khó chịu cho tai người nghe.
"Ngươi biết rằng thời gian đang cạn kiệt.
Virus trong máu ngươi đang ăn mòn.
Ngươi sẽ trở thành một trong những thứ này."
Trần Vọng không đáp.
Anh chỉ run rẩy, cơ thể anh co quắp lại như một đứa trẻ sợ hãi.
Bên trong, những cơ bắp của anh đang giãn nở, chuẩn bị cho một cuộc bùng nổ năng lượng.
Anh cần Kael tin rằng anh đã kiệt sức.
Anh cần nó hạ thấp cảnh giác.
Sự yếu đuối là vũ khí mạnh nhất của anh, vì nó khiến kẻ thù đánh giá thấp khả năng phản công.
"Tiêu Diêu đã nói đúng," Kael tiếp tục, giọng điệu đầy kiêu hãnh.
"Loài người cũ là một lỗi lầm.
Chúng ta cần sự thanh lọc.
Và ngươi...
ngươi là chìa khóa để mở cánh cửa cho kỷ nguyên mới.
Nhưng ngươi từ chối.
Ngươi chọn con đường của sự yếu đuối."
Trần Vọng mở mắt một chút, ánh mắt mờ đục, đầy nước mắt giả tạo.
tôi không thể," anh thì thầm, giọng nghẹn ngào.
"Tôi quá yếu.
Hãy để tôi chết.
Nó sẽ dễ dàng hơn."
Kael cười, một âm thanh khô khan, giống như tiếng gỗ nứt.
Ngươi sẽ sống.
Ngươi sẽ trở thành nền tảng cho sự tiến hóa tiếp theo.
Ngươi sẽ là thí nghiệm cuối cùng của tôi."
Trần Vọng gật đầu, nước mắt chảy dài trên má anh.
Anh giả vờ sụp đổ hoàn toàn.
Nhưng bên trong, bộ não của anh đang hoạt động với tốc độ kinh hoàng.
Anh đang phân tích cấu trúc cơ thể của Kael, tìm kiếm điểm yếu.
Anh nhìn thấy những mạch máu xanh đen nổi rõ trên da Kael, nơi virus đã thay thế máu bằng một chất lỏng giàu oxy khác.
Anh nhìn thấy cách các cơ bắp của Kael co giãn, không hiệu quả, lãng phí năng lượng.
Kael mạnh, nhưng nó thô sơ.
Nó là một bản vá lỗi, không phải là một nâng cấp.
Trần Vọng cần một cơ hội.
Chỉ cần một giây.
Và giây đó đang đến gần hơn.
Khi Kael quay lưng để kiểm tra hệ thống lọc không khí bị hỏng hóc, Trần Vọng mở mắt.
Không còn vẻ mơ hồ.
Trong bóng tối của kho chứa, cơ thể anh ta bắt đầu trải qua quá trình "Tái cấu trúc Bậc 1".
Đây không phải là ma thuật.
Đây là sinh học tàn khốc.
Những sợi cơ bắp trên cánh tay anh ta co rút lại, dày lên gấp ba lần trong tích tắc.
Da thịt của anh ta trở nên cứng hơn, không phải do cơ, mà do sự lắng đọng của một loại protein mới – một loại protein mà anh ta đã tự tổng hợp trong quá trình tiến hóa.
Nó không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng nó tạo ra một lớp vỏ bọc bảo vệ, giống như một bộ giáp sinh học mỏng manh nhưng cực kỳ bền.
Xương sống của anh ta phát ra những tiếng nổ lách tách, những đốt xương удлиin ra, tạo thêm chiều cao và sức mạnh cho anh ta.
Hệ thần kinh của anh ta được tăng cường, tốc độ xử lý thông tin tăng lên gấp mười lần.
Anh ta có thể nhìn thấy từng hạt bụi bay trong không khí, từng sợi tơ nhện bám trên tường.
Thế giới của anh ta chậm lại.
Trần Vọng đứng dậy.
Anh không còn run rẩy.
Anh đứng thẳng, cơ thể anh bây giờ là một cỗ máy giết người hoàn hảo.
Anh nhìn vào Kael, vào cái lưng rộng lớn của nó.
Anh có thể cảm nhận được sự dao động của trái tim Kael, nhịp đập chậm và nặng nề.
Anh có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong các tĩnh mạch của nó.
Anh bước về phía Kael, bước đi nhẹ nhàng như một con mèo.
Không có tiếng động.
Không có sự rung động.
Anh đã kiểm soát được mọi cử động của cơ thể mình, từ sự co giãn của cơ bắp đến sự thở của phổi.
Anh cần sự im lặng tuyệt đối.
Kael đột nhiên dừng lại.
Nó quay đầu lại, đôi mắt phát sáng của nó quét qua bóng tối.
Nó cảm thấy sự hiện diện của Trần Vọng.
Nhưng nó không thấy anh.
Nó chỉ cảm thấy một sự bất thường trong không khí, một sự thay đổi trong áp suất.
"Ngươi..." Kael gầm lên, giọng nói của nó đầy ngạc nhiên.
"Ngươi không chết?"
Trần Vọng không đáp.
Anh lao về phía Kael.
Tốc độ của anh bây giờ vượt quá khả năng phản ứng của Kael.
Anh không cần phải mạnh hơn Kael.
Anh chỉ cần nhanh hơn.
Anh đâm tay vào ngực Kael.
Không phải một cú đấm, mà là một cú đâm bằng lòng bàn tay, tập trung toàn bộ lực vào một điểm duy nhất – trái tim của Kael.
Lực va chạm làm vỡ xương sườn của Kael, xé rách cơ tim.
Máu tươi phun ra, nhưng không phải máu đỏ.
Nó là một chất lỏng xanh đen, sặc mùi axit.
Kael hét lên, một âm thanh đau đớn và kinh hoàng.
Nó lùi lại, tay ôm lấy ngực.
Nó nhìn Trần Vọng với vẻ sợ hãi.
"Làm sao...
làm sao ngươi có thể?"
Trần Vọng rút tay ra, trên tay anh là những mảnh xương và thịt nát bươm.
"Bởi vì tôi không phải là một nạn nhân," anh nói, giọng lạnh lùng.
"Tôi là nhà khoa học.
Và ngươi...
ngươi là một thí nghiệm thất bại."
Bên ngoài kho chứa, thế giới đang sụp đổ nhanh hơn dự kiến.
Chỉ số độc tố không khí đã vượt ngưỡng cảnh báo đỏ.
Những người lính canh ở ngoài cửa bắt đầu ho khan, máu bọt trào ra từ khóe miệng.
Họ không chết ngay lập tức, nhưng khả năng chiến đấu của họ đang giảm sút với tốc độ kinh hoàng.
Virus không chỉ tấn công cơ thể; nó tấn công môi trường.
Không khí trở nên nặng nề, khó thở.
Ánh sáng mặt trời trở nên mờ đục, như thể bầu trời đang bị một tấm vải đen che phủ.
Linh, đang đứng ở lối ra vào, nhìn thấy cảnh tượng này với vẻ mặt trắng bệch.
Cô cầm khẩu súng của mình, tay run rẩy.
Cô không biết phải làm gì.
Khoa học của cô không thể giải thích điều này.
Virus này không tuân theo bất kỳ quy luật sinh học nào mà cô biết.
Nó như thể có ý thức.
Nó như thể muốn hủy diệt tất cả.
"Trần Vọng!" Linh hét lên, cố gắng gọi anh.
Nhưng tiếng hét của cô bị nuốt chửng bởi tiếng gầm gừ của Kael và tiếng bước chân nặng nề của những sinh vật đột biến đang tiến lại gần.
Trần Vọng quay lại nhìn Linh.
Anh không nói gì.
Anh chỉ gật đầu.
Cô biết rằng anh đang làm điều gì đó.
Cô không biết đó là gì, nhưng cô tin anh.
Cô tin vào sự lạnh lùng, tính toán của anh.
Cô tin rằng anh sẽ tìm ra cách thoát ra.
Trần Vọng quay lại nhìn Kael.
Con quái vật này đang cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể nó đã bị phá hủy.
Nó không thể chiến đấu nữa.
Nó chỉ có thể nhìn.
"Ngươi nghĩ ngươi đã thắng?" Kael hỏi, giọng nói của nó yếu ớt.
"Ngươi không hiểu.
Virus này không thể bị tiêu diệt.
Nó sẽ luôn trở lại.
Nó sẽ luôn tìm cách tiến hóa.
Và khi nó làm vậy...
ngươi sẽ không còn đủ mạnh."
Trần Vọng bước đến gần Kael.
Anh cúi xuống, nhìn vào đôi mắt của nó.
"Tôi không cần phải mạnh," anh nói.
"Tôi chỉ cần hiểu.
Và bây giờ...
tôi hiểu rồi."
Anh đặt tay lên đầu Kael.
Anh không dùng sức mạnh vật lý.
Anh dùng sự kết nối sinh học của mình.
Anh xâm nhập vào hệ thần kinh của Kael, vào những tế bào bị nhiễm virus.
Anh cảm nhận được dòng chảy của virus, cách nó nhân lên, cách nó thay đổi DNA.
Và anh thấy nó.
Anh thấy gốc rễ của nó.
Nó không phải là một bệnh tật.
Nó là một thông điệp.
Căng thẳng lên đến đỉnh điểm.
Kael bóp cò.
*Click.*
Súng không nổ.
Trần Vọng nhếch mép.
Anh ta bước nhanh về phía Kael, tốc độ vượt quá tầm mắt của Kael.
Trong một khoảnh khắc, anh ta giật súng khỏi tay Kael và bẻ gãy cổ anh ta bằng một cái xoay nhẹ nhàng nhưng tàn khốc.
Kael ngã xuống, gục chết trước khi kịp hét lên.
Trần Vọng đứng đó, thở nặng nề.
Cơ thể anh đang rung lên, không phải do mệt mỏi, mà do sự kích thích của adrenaline.
Anh đã vừa giết một sinh vật Bậc 2.
Và anh đã sống sót.
Nhưng anh không có thời gian để nghỉ ngơi.
Anh nhìn vào xác của Kael.
Trên tay của Kael, có một chiếc đồng hồ.
Một chiếc đồng hồ cơ học cũ kỹ.
Trần Vọng nhặt nó lên.
Nó vẫn chạy.
Nhưng kim giây đang quay ngược lại.
Anh ta nhíu mày.
Đồng hồ cơ học không thể quay ngược.
có một lực lượng bên ngoài can thiệp vào dòng thời gian.
Hoặc, ít nhất là, vào nhận thức về thời gian của anh.
Trần Vọng nhìn vào màn hình máy tính gần đó.
Anh gõ vài phím.
Màn hình hiển thị một tập tin mới.
*FILE: TIME_DECAY_PROTOCOL*.
Anh mở nó ra.
Nội dung bên trong khiến anh sững sờ.
*“Dự án Genesis không chỉ là về sự tiến hóa.
Nó là về sự đảo ngược.
Virus không chỉ thay đổi DNA.
Nó thay đổi cách mà thời gian ảnh hưởng đến vật chất.
Mỗi ngày trôi qua, thế giới này trở nên ‘cũ’ hơn.
Và chúng ta...
chúng ta đang bị mắc kẹt trong một vòng lặp.”*
Trần Vọng nhìn vào đồng hồ.
Kim giây tiếp tục quay ngược.
Anh cảm thấy một sự trống rỗng trong lòng.
Anh đã nghĩ rằng mình đang chiến đấu để tồn tại.
Nhưng hóa ra, anh đang chiến đấu để thoát ra khỏi một cơn ác mộng vô tận.
Và giờ, anh biết sự thật.
Và sự thật...
là kẻ thù nguy hiểm nhất.
Trần Vọng nhặt lấy đồng hồ của Kael.
Nó vẫn chạy.
Nhưng kim giây đang quay ngược lại.
Anh ta nhíu mày.
Đồng hồ cơ học không thể quay ngược.
có một lực lượng bên ngoài can thiệp vào dòng thời gian.
Hoặc, ít nhất là, vào nhận thức về thời gian của anh.
Trần Vọng nhìn vào màn hình máy tính gần đó.
Anh gõ vài phím.
Màn hình hiển thị một tập tin mới.
*FILE: TIME_DECAY_PROTOCOL*.
Anh mở nó ra.
Nội dung bên trong khiến anh sững sờ.
*“Dự án Genesis không chỉ là về sự tiến hóa.
Nó là về sự đảo ngược.
Virus không chỉ thay đổi DNA.
Nó thay đổi cách mà thời gian ảnh hưởng đến vật chất.
Mỗi ngày trôi qua, thế giới này trở nên ‘cũ’ hơn.
Và chúng ta...
chúng ta đang bị mắc kẹt trong một vòng lặp.”*
Trần Vọng nhìn vào đồng hồ.
Kim giây tiếp tục quay ngược.
Anh cảm thấy một sự trống rỗng trong lòng.
Anh đã nghĩ rằng mình đang chiến đấu để tồn tại.
Nhưng hóa ra, anh đang chiến đấu để thoát ra khỏi một cơn ác mộng vô tận.
Và giờ, anh biết sự thật.
Và sự thật...
là kẻ thù nguy hiểm nhất.
Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau anh.
Một giọng nói quen thuộc.
Nhưng không phải từ Linh.
Không phải từ Linh Tâm.
"Ngươi đã tìm ra rồi," giọng nói đó nói.
"Ngươi đã tìm ra sự thật."
Trần Vọng quay lại.
Không ai ở đó.
Chỉ có bóng tối.
Và một cánh cửa mở ra.
Một cánh cửa dẫn vào nơi sâu thẳm nhất của hầm ngầm.
Nơi mà Linh Tâm đã đi.
Trần Vọng bước về phía cánh cửa.
Anh không sợ hãi.
Anh chỉ tò mò.
Và tò mò...
là thứ duy nhất còn lại của con người.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận