Chương 40
Trần Vọng không hề lùi lại.
Thay vì hoảng sợ trước ánh mắt xanh lá cây đầy sát khí của gã Thợ Săn bậc 2, anh chậm rãi hạ tay xuống, để lộ ra bắp tay run rẩy giả tạo.
Cơ thể anh đang trong trạng thái "ngủ đông" nhân tạo, làm chậm nhịp tim xuống còn 40 lần/phút để giảm thiểu sự trao đổi chất, qua đó giấu đi mùi hương cơ thể nồng nặc của một sinh vật đã đột biến.
Gã Thợ Săn, người tự gọi mình là Kael, nhíu mày.
Virus Tiến Hóa (EV) khiến khứu giác của anh ta nhạy bén gấp mười lần người thường, nhưng Trần Vọng không hề toát ra mùi sợ hãi hay adrenaline – chỉ có mùi ẩm mốc của đất ẩm và...
sự trống rỗng.
"Mày là Bậc 0?" Kael bước tới, móng vuốt sắc nhọn cứa nhẹ vào không khí, tạo ra tiếng rít vi thể.
"Thịt của mày chắc chắn đã bị 'Thán' – một dạng thối rữa từ bên trong mà không có mùi.
Mày là gì?"
Trần Vọng nheo mắt, gồng cơ mặt để tạo ra biểu cảm của sự kinh hãi tột độ.
Anh cố ý làm cho giọng nói của mình khàn khàn, đứt đoạn như một đứa trẻ đang khóc.
tôi chỉ là một người bình thường.
Tôi không biết các anh đang nói gì.
Chỉ là máu...
máu của tôi khiến các anh đau."
Kael dừng lại.
Đôi mắt xanh lá cây ấy, vốn rực sáng trong bóng tối, giờ đây lạiหรี่ xuống, chuyển sang màu sẫm hơn, giống như màu của thực vật trong bóng tối.
Đó là đặc điểm của Bậc 2 – giai đoạn Quang Hợp và Tích Tụ Năng Lượng.
Da của Kael bắt đầu xuất hiện những mảng vảy màu xanh đen, cứng như đá granite.
Hắn đang hấp thụ năng lượng từ môi trường xung quanh, và rõ ràng, phản ứng vừa xảy ra đã cung cấp một lượng dinh dưỡng khổng lồ cho virus trong cơ thể hắn.
"Đau?" Kael lặp lại từ đó, giọng nói trở nên trầm đục, vang vọng như thể phát ra từ nhiều bộ phận cơ thể cùng lúc.
"Đau là tín hiệu của sự thay đổi.
Máu của ngươi chứa đựng mã nguồn lỗi.
Nó phá vỡ cân bằng.
mời gọi."
Trần Vọng lùi bước, lưng chạm vào bức tường bê tông lạnh lẽo.
Anh đang diễn một vai hoàn hảo: nạn nhân yếu đuối, bối rối, và đáng thương.
Nhưng bên trong, tâm trí anh đang hoạt động với tốc độ của một siêu máy tính.
Anh quan sát từng chuyển động của cơ bắp Kael, cách mà các thớ cơ co giãn dưới lớp da vảy, và đặc biệt là cách mà những con Chó Rết xung quanh đang tránh xa Kael nhưng lại vây quanh những gã Thợ Săn khác đang co giật.
Đây không phải là sự tiến hóa ngẫu nhiên.
Đây là một chuỗi phản ứng được lập trình.
"Ngừng đi," một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau.
Linh xuất hiện từ góc khuất của hành lang, tay cầm khẩu súng ngắn đã nạp đạn, ánh mắt sắc bén quét qua toàn bộ khu vực.
Cô không nhìn Trần Vọng, mà nhìn thẳng vào Kael.
"Trần Vọng, lùi lại.
Đừng làm蠢 (ngu ngốc)."
Trần Vọng thở dài, vẻ mặt tuyệt vọng.
anh không cố ý.
Anh ấy đã tấn công trước."
Linh không đáp.
Cô bước về phía Trần Vọng, nhưng bước chân của cô rất cẩn trọng.
Cô đang phân tích không khí.
Nồng độ độc tố đang tăng lên, nhưng có một mùi hương khác – mùi của ozone và máu tươi bị oxy hóa.
Đó là mùi của một phản ứng hóa học cấp độ tế bào.
"Kael," Linh gọi tên gã Thợ Săn, giọng bình thản đến lạnh lùng.
"Ngươi vừa trải qua một lần đột biến nhanh.
Ngươi cảm thấy thế nào?"
Kael quay đầu về phía Linh, cái cổ của hắn phát ra tiếng kêu lạo xạo.
Tôi thấy mã nguồn.
Tôi thấy lỗi."
Trần Vọng nheo mắt.
*Mã nguồn?* Đây là từ khóa.
Virus không chỉ là một bệnh lý; nó là một hệ thống phần mềm sinh học.
Và Kael vừa mới nhận được một bản cập nhật lỗi.
Linh tiến lại gần Kael, bỏ súng sang một bên, lấy ra một ống nghiệm nhỏ từ túi áo.
Hành động này khiến Trần Vọng giật mình.
Cô định làm gì?
Phân tích máu của một sinh vật Bậc 2 trong khi chúng ta đang bị bao vây?
"Cho tôi một giọt máu," Linh nói, không hề do dự.
"Nếu ngươi muốn biết sự thật, hãy cho tôi xem dữ liệu."
Kael nhìn Linh, rồi nhìn Trần Vọng.
Đôi mắt xanh lá cây của hắn chớp đốm sáng.
"Dữ liệu...
của kẻ mang bug."
Hắn giơ tay, móng vuốt cứa vào lòng bàn tay mình.
Một giọt máu xanh đen rơi xuống ống nghiệm của Linh.
Ngay lập tức, chất lỏng trong ống nghiệm bắt đầu sôi sục, phát ra ánh sáng xanh nhạt.
Linh đưa ống nghiệm lên gần mắt, ánh mắt cô thay đổi.
Từ sự lạnh lùng, cô chuyển sang vẻ kinh ngạc, rồi đến sự sợ hãi.
"Này..." Linh thì thầm, giọng run run.
"Nó không phải là virus.
một trình cài đặt."
Trần Vọng cảm thấy máu trong người mình như ngừng chảy.
*Trình cài đặt?* Anh đã nghi ngờ điều này từ lâu, nhưng nghe nó từ miệng một bác sĩ phẫu thuật – người tin tưởng vào khoa học hơn cả tình người – lại khiến anh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
"Ý cô là gì?" Trần Vọng hỏi, cố gắng giữ giọng run rẩy của nhân vật chính yếu đuối.
Linh quay sang nhìn anh, ánh mắt đầy phức tạp.
"Virus này không giết người để sinh tồn.
Nó đang viết lại DNA của chúng ta.
Nhưng nó không viết ngẫu nhiên.
Nó đang tìm kiếm một 'khóa' để mở khóa tiềm năng tiếp theo.
Và máu của Trần Vọng...
nó là một phần của khóa đó."
Kael cười.
Tiếng cười của hắn nghe như tiếng đá ma sát vào nhau.
"Nghe thấy chưa?
Máu của ngươi là chìa khóa.
Tiêu Diêu đã nói đúng.
Chúng ta cần nhiều chìa khóa hơn.
Chúng ta cần...
hàng loạt."
Trần Vọng nhìn Kael.
Tên đó lại xuất hiện.
Hắn không chỉ là một kẻ điên, mà là một kỹ sư di truyền đang thực hiện một kế hoạch lớn hơn nhiều so với những gì họ tưởng.
Và Trần Vọng, với vai trò là 'thí nghiệm' từ thế giới khác, đã vô tình trở thành một phần quan trọng trong bức tranh đó.
"Chúng ta cần đi," Linh nói, kéo Trần Vọng ra phía sau.
"Nơi này không an toàn.
Kael đang trong giai đoạn chuyển đổi.
Hắn có thể mất kiểm soát bất cứ lúc nào."
Nhưng Kael không cho họ cơ hội.
Hắn giơ tay lên, và những mảng vảy trên cơ thể hắn bắt đầu tỏa ra một loại sương mù xanh lá cây.
Sương mù đó lan tỏa nhanh chóng, bao phủ toàn bộ căn phòng.
"Không," Kael nói.
"Các ngươi sẽ ở lại đây.
tiêu hóa dữ liệu."
Sương mù xanh lá cây không chỉ là một chất khí.
Nó là một dạng bào tử sinh học.
Khi hít phải, chúng xâm nhập vào phổi, bám vào niêm mạc, và bắt đầu giải phóng các enzyme phá vỡ mô tế bào.
Linh hắt hơi, mặt đỏ bừng.
Cô nhanh chóng lấy khăn tay ra che mũi và miệng, nhưng quá muộn.
Những bào tử đã xâm nhập.
"Trần Vọng!" Linh hét lên, giọng nghẹt thở.
"Đeo khẩu trang!
Nhanh lên!"
Trần Vọng không có khẩu trang.
Nhưng anh không cần nó.
Anh đã chuẩn bị sẵn một lớp màng sinh học mỏng manh trên da mặt – một sản phẩm phụ của quá trình tiến hóa Bậc 1 của chính anh.
Lớp màng này không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng nó có khả năng lọc các hạt bụi và bào tử nhỏ.
Anh giả vờ ho sặc sụa, quỳ xuống, ôm lấy đầu.
Tôi không thể thở được!"
Linh chạy lại, kéo anh dậy.
Cô nhìn vào mặt anh, ánh mắt đầy lo lắng.
"Calm down.
Chúng ta sẽ tìm đường ra."
Cô kéo anh vào trong sương mù.
Trần Vọng nhắm mắt, nhưng anh vẫn có thể cảm nhận được mọi thứ xung quanh.
Anh cảm nhận được sự hiện diện của những con Chó Rết đang di chuyển bên ngoài sương mù, chúng bị xua đuổi bởi mùi hương của bào tử.
Anh cảm nhận được sự hiện diện của Kael, đang đứng yên bất động ở giữa căn phòng, hấp thụ năng lượng từ sương mù.
Và anh cảm nhận được thứ gì đó khác.
Một tín hiệu.
Một tín hiệu điện từ yếu ớt, phát ra từ sâu trong lòng đất.
*Linh Tâm,* anh nghĩ.
*Cô ấy ở đâu?*
Linh Tâm đã biến mất từ ba ngày trước.
Cô nói rằng cô muốn tìm hiểu về nguồn gốc của virus.
Cô đã mang theo một thiết bị định vị mà Linh chế tạo.
Trần Vọng đã không ngăn cô.
Anh cần biết xem cô ấy sẽ tìm ra điều gì.
Giờ đây, anh cảm thấy tín hiệu của cô ấy.
Nó rất yếu, nhưng nó đang di chuyển.
Di chuyển về phía trước.
Về phía sâu hơn trong hầm ngầm.
"Linh," Trần Vọng nói, giọng vẫn run rẩy.
"Tôi cảm thấy...
một cái gì đó.
Một tiếng gọi."
Linh nhìn anh, nghi ngờ.
"Tiếng gọi?
Từ đâu?"
"Từ phía trước," Trần Vọng chỉ tay vào một hành lang tối đen nằm sâu trong sương mù.
có vẻ như có ánh sáng."
Linh nghi ngờ, nhưng cô không có lựa chọn nào khác.
Không khí đang trở nên ngột ngạt.
Nếu họ không di chuyển, họ sẽ chết ngạt hoặc bị bào tử ăn mòn phổi.
"Đi," Linh nói.
"Nhưng nếu ngươi chơi trò lừa bịp, tôi sẽ bắn ngươi."
Trần Vọng mỉm cười trong bóng tối.
Anh không hề sợ hãi.
Anh đang dẫn dắt họ vào một bẫy.
Một bẫy mà anh đã đặt ra từ lâu.
Họ di chuyển trong sương mù, tay nắm chặt lấy nhau.
Trần Vọng dẫn đường, dựa vào tín hiệu điện từ mà anh cảm nhận được.
Hành lang dài và hẹp, tường bê tông bị ăn mòn bởi axit.
Trên sàn, những xác chết của những con Chó Rết nằm rải rác, chúng đã chết vì ngộ độc bào tử.
Cuối cùng, họ đến trước một cánh cửa kim loại nặng.
Cánh cửa đó bị khóa, nhưng khóa đã bị phá vỡ từ bên trong.
Trần Vọng đẩy cánh cửa mở ra.
Bên trong là một phòng thí nghiệm cũ.
Những chiếc bàn thí nghiệm bị đổ vỡ, những ống nghiệm vỡ vụn.
Nhưng ở giữa phòng, có một chiếc bàn lớn, trên đó đặt một máy tính cổ điển.
Máy tính đó vẫn đang chạy.
Màn hình phát ra ánh sáng xanh nhợt nhạt.
Trần Vọng bước vào, tiến lại gần máy tính.
Linh đứng sau lưng anh, súng vẫn chĩa về phía trước.
"Đây là gì?" Linh hỏi.
"Phòng thí nghiệm của Tiêu Diêu," Trần Vọng nói.
"Hoặc ít nhất, là một trong những phòng thí nghiệm của hắn."
Anh ngồi xuống trước máy tính.
Bàn phím bị bám đầy bụi, nhưng vẫn hoạt động.
Anh gõ vài phím, và màn hình hiển thị một tập tin.
*FILE: PROJECT_GENESIS_LOG_040.txt*
Trần Vọng mở tập tin ra.
Nội dung bên trong khiến anh sững sờ.
Giai đoạn thử nghiệm cuối cùng.
Mẫu vật A (Trần Vọng) đã tiếp xúc với Mẫu vật B (Kael).
Phản ứng cộng hưởng đã xảy ra.
Kết quả: Mẫu vật B tiến hóa lên Bậc 2.
Mẫu vật A ổn định.
Giả thuyết được xác nhận: Mẫu vật A là 'Chìa Khóa'.
Mẫu vật B là 'Khóa Cũ'.
Khi Chìa Khóa gặp Khóa Cũ, hệ thống sẽ cập nhật.*
Trần Vọng nhìn vào dòng chữ đó.
Anh không ngạc nhiên.
Anh đã biết điều này từ lâu.
Nhưng nhìn thấy nó được viết ra, được xác nhận bằng dữ liệu, lại khiến anh cảm thấy một sự trống rỗng trong lòng.
"Linh," anh gọi.
"Nhìn này."
Linh bước lại, nhìn vào màn hình.
Khuôn mặt cô trở nên trắng bệch.
nhật ký thí nghiệm.
Của Tiêu Diêu.
Hắn đã biết.
Hắn đã biết từ đầu."
"Hắn không chỉ biết," Trần Vọng nói.
"Hắn đang điều khiển tất cả.
Virus không phải là thảm họa.
Nó là một thí nghiệm.
Và chúng ta...
chúng ta là chuột trong lồng."
Linh nhìn anh, ánh mắt đầy sợ hãi.
"Vậy thì...
chúng ta phải làm gì?"
Trần Vọng nhìn vào màn hình.
Có một tập tin khác.
*FILE: LOCATION_LING_TAN*.
"Chúng ta phải tìm Linh Tâm," anh nói.
"Cô ấy là người duy nhất có thể giúp chúng ta thoát ra khỏi đây."
Linh gật đầu.
"Nhưng sao chúng ta biết được cô ấy ở đâu?"
Trần Vọng chỉ vào tập tin.
Vị trí của cô ấy.
Nó đang di chuyển.
trung tâm của hầm ngầm."
Họ rời khỏi phòng thí nghiệm, quay trở lại hành lang.
Sương mù đang tan dần, nhưng không khí vẫn độc hại.
Kael không còn ở đó.
Hắn đã di chuyển, có lẽ về phía trung tâm của hầm ngầm, nơi mà Linh Tâm đang ở.
Trần Vọng dẫn đường, di chuyển nhanh hơn trước đây.
Anh không còn giả vờ yếu đuối.
Anh cần phải đến đó trước khi Kael làm gì đó với Linh Tâm.
Họ đi qua những hành lang dài, những căn phòng tối.
Tiếng bước chân của họ vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Đột nhiên, Trần Vọng dừng lại.
Anh cảm thấy một sự hiện diện.
Một sự hiện diện lớn, mạnh mẽ, và...
quen thuộc.
"Linh," anh nói.
"Đừng tiến lên."
Linh dừng lại, nhìn anh.
"Sao?"
"Kael," Trần Vọng nói.
"Hắn ở đây."
Từ trong bóng tối, Kael bước ra.
Hắn đã thay đổi.
Cơ thể của hắn giờ đây cao lớn hơn, da màu xanh đen, mắt phát sáng.
Hắn không còn giống con người.
Hắn là một sinh vật mới.
"Trần Vọng," Kael nói.
"Ngươi đã dẫn tôi đến đây.
Bây giờ, hãy cho tôi...
chìa khóa cuối cùng."
Trần Vọng nhìn Kael.
Anh không sợ hãi.
Anh cảm thấy một sự bình tĩnh lạ lùng.
"Kael," anh nói.
"Ngươi không hiểu.
Ngươi không phải là một sinh vật mới.
Ngươi chỉ là một bản sao.
Một bản sao bị lỗi."
Kael gầm lên, lao về phía Trần Vọng.
Trần Vọng không né tránh.
Anh đứng yên.
Anh mở rộng hai tay.
Và trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự va chạm.
Không phải là va chạm vật lý.
Mà là va chạm dữ liệu.
*Mã nguồn của anh đang kết nối với mã nguồn của Kael.*
*Hệ thống đang cập nhật.*
*Giai đoạn tiếp theo: Bắt đầu.*
Trần Vọng mở mắt.
Anh nhìn thấy Kael đang nằm trên sàn, cơ thể co giật.
Nhưng anh không nhìn thấy sự chết chóc.
Anh nhìn thấy sự tái sinh.
Và từ sâu trong hầm ngầm, một giọng nói vang lên.
Giọng nói của Linh Tâm.
*"Trần Vọng...
em tìm ra rồi.
Nguồn gốc của virus...
nó không phải đến từ Trái Đất."*
Trần Vọng nhắm mắt lại.
Thế giới đang sụp đổ.
Và anh, cuối cùng, đã tìm ra sự thật.
Nhưng sự thật đó...
có thể phá vỡ tâm trí của bất kỳ ai.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận