Chương 39

Không khí trong căn hầm ngầm tầng B3 ẩm ướt đến mức có thể vắt ra nước, hòa quyện với mùi nồng nặc của máu khô và một thứ mùi kim loại chua loét đặc trưng của phân tử virus đang lơ lửng trong không khí như một lớp sương độc vô hình.

Trần Vọng ngồi co ro trong góc tường, vai run rẩy giả vờ vì sợ hãi, nhưng thực chất là một cơ chế sinh học được kiểm soát chính xác để làm giảm nhịp tim xuống mức tối thiểu, tránh kích thích khứu giác nhạy bén của nhóm "Thợ Săn" đang bao vây hắn.

Hắn gồng cơ bụng, ép phổi co lại, hít thở nông và đều đặn.

Mỗi nhịp thở là một phép tính.

Nếu nhịp tim vượt quá 60 nhịp mỗi phút, sự gia tăng lưu lượng máu sẽ làm thân nhiệt tăng lên, và với những sinh vật đã tiến hóa bậc 1 như chúng, nhiệt độ cơ thể là tín hiệu rõ ràng nhất của con mồi sống động.

Trần Vọng nhắm mắt, để cho vẻ ngoài yếu đuối và tuyệt vọng bao phủ lấy hắn.

Hắn là một kẻ tị nạn, một con thỏ bị dồn vào đường cùng, không có vũ khí, không có năng lượng.

Nhưng trong tâm trí lạnh băng của mình, Trần Vọng đang quan sát.

Ba gã Thợ Săn đứng thành một tam giác bao quanh hắn, ánh mắt đỏ ngầu vì virus quét qua từng góc tối của căn phòng.

Chúng không phải là con người thuần túy nữa.

Da chúng sần sùi, mọc lên những mảng vảy nhỏ li ti màu xám xịt, và móng tay đã dài ra thành những chiếc vuốt sắc nhọn, cào xát vào nền bê tông tạo ra những tiếng leng keng đáng sợ.

"Đừng di chuyển," gã đứng đầu, người có thân hình vạm vỡ với hàm răng nanh nhô ra ngoài, gầm gừ.

Giọng nói của hắn khàn đặc, như hai tảng đá ma sát vào nhau.

"Chúng tôi biết anh là ai.

Con chuột thông minh."

Trần Vọng không đáp.

Hắn chỉ run rẩy mạnh hơn, đôi mắt mở to, trắng bệch, đầy vẻ kinh hoàng.

Đây là biểu diễn hoàn hảo.

Hắn hiểu rõ tâm lý của kẻ săn mồi: chúng thích sự thống trị, thích thấy con mồi sợ hãi trước khi kết liễu.

Sự yếu đuối của hắn là tấm khiên tốt nhất, và cũng là lưỡi dao giấu trong bóng tối.

Hắn nhớ lại lời nhắc nhở từ thế giới cũ: *Trong một hệ thống có bug, kẻ mạnh nhất không phải là kẻ có sức mạnh lớn nhất, mà là kẻ hiểu rõ quy luật vận hành nhất.* Và quy luật ở đây là: ai càng thể hiện sức mạnh, càng dễ bị hệ thống định vị và tiêu diệt.

Gã Thợ Săn bước lại gần, chiếc rìu bằng kim loại tái chế cầm trên tay lóe lên ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn pin yếu ớt.

Trần Vọng nín thở.

Hắn cảm nhận được luồng không khí độc hại len lỏi vào phổi, gây ra những cơn đau nhói nhẹ ở phế nang.

Time Decay đang hoạt động.

Mỗi giây trôi qua, độc tố trong máu hắn tăng lên 1%.

Hắn không có nhiều thời gian.

Nhưng hắn cần chúng đến gần hơn.

Hắn cần xem xét kỹ hơn những biến đổi sinh học trên cơ thể chúng.


Căng thẳng leo thang khi tiếng gầm rú xa xa vang lên từ tầng trên.

Đó là tiếng của một bầy "Chó Rết" – sinh vật bậc 1 có khả năng phát hiện rung động và mùi máu.

Chúng đang xuống hầm.

Tiếng bước chân của chúng, hàng chục, hàng trăm chân nhỏ li ti cào xát vào cầu thang bê tông, tạo ra một âm thanh rùng rợn như tiếng mưa rơi trên lá khô.

Thời gian là kẻ thù.

Mỗi giây trôi qua, nồng độ độc tố trong không khí hầm ngầm tăng lên do sự kín khí và sự hiện diện của quá nhiều sinh vật tiến hóa.

Trần Vọng cảm thấy đầu óc quay cuồng, thị lực bắt đầu mờ đi.

Những đốm đen nhảy múa trước mắt.

Phổi hắn cháy rát, như thể đang hít phải than hồng.

Hắn cần phải hành động ngay lập tức.

Ba gã Thợ Săn cũng nhận ra mối đe dọa.

Chúng quay đầu, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn về phía cầu thang.

Tiếng gầm rú của Chó Rết ngày càng gần, kèm theo mùi hôi thối nồng nặc của xác thối và axit dạ dày.

"Chúng đến rồi," gã Thợ Săn thứ hai nói, giọng run rẩy.

"Nếu chúng ta ở lại đây, chúng ta sẽ bị ăn thịt."

"Không," gã đứng đầu nói, quay lại nhìn Trần Vọng, ánh mắt hung dữ.

"Chúng ta sẽ dùng máu của nó để đánh lạc hướng chúng.

Chó Rết thích mùi máu tươi, đặc biệt là máu của những kẻ yếu đuối."

Trần Vọng nhìn vào con dao nhỏ trong tay gã Thợ Săn.

Hắn biết kế hoạch của chúng.

Chúng định cắt cổ hắn, để máu chảy ra, thu hút bầy Chó Rết, trong khi chúng sẽ trốn thoát hoặc tận dụng cơ hội này để săn bắt những con Chó Rết yếu hơn.

Đây là một chiến thuật tàn bạo, nhưng hiệu quả.

Và nó đặt Trần Vọng vào thế bị động hoàn toàn.

Nhưng Trần Vọng không hề hoảng loạn.

Trong sâu thẳm tâm trí, hắn đang mỉm cười.

Đây chính là cơ hội hắn chờ đợi.

Hắn cần máu của mình tiếp xúc với máu của chúng.

Hắn cần kích hoạt phản ứng cộng hưởng.

Nếu hắn chết, hắn sẽ chết như một con vật.

Nhưng nếu hắn sống, hắn sẽ揭开 bí mật của virus.

Hắn nhìn vào đôi mắt của gã Thợ Săn đứng đầu, cố tình để lộ vẻ tuyệt vọng, nhưng trong ánh mắt ấy, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên.

Hắn không còn giả vờ nữa.

Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng.

Cơ bắp của hắn, mặc dù đang run rẩy bên ngoài, bên trong đang căng cứng như dây đàn.

Hệ thống thần kinh của hắn đang dẫn truyền tín hiệu với tốc độ ánh sáng.

Hắn đã tính toán mọi biến số.

Khoảng cách, thời gian, phản xạ.

Tiếng gầm rú của Chó Rết đã vang lên ngay tại đầu cầu thang.

Những con mắt đỏ lừ, những hàm răng sắc nhọn hiện ra trong bóng tối.

Bầy quái vật đang lao xuống.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập