Chương 47
Lý Minh quỳ xuống trên nền bê tông nứt nẻ của tầng hầm B2, ngực phập phồng dữ dội như một chiếc quạt hỏng hóc.
Mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán anh, rơi từng giọt xuống sàn nhà bẩn thỉu, hòa lẫn với bụi và những mảnh kính vỡ li ti từ trận chiến vừa kết thúc.
Ánh sáng đèn neon nhấp nháy yếu ớt phía trên đầu chiếu rọi lên cơ thể run rẩy của cậu.
Những tia sáng xanh lét đó tạo ra một hiệu ứng ảo giác kỳ lạ, khiến bóng đen sau lưng anh trông giống như một thực thể sống đang vươn dài ra, đói khát và đầy tham vọng.
Trước mặt Lý Minh là xác của Ba Gấu – tên gọi thân mật mà những kẻ thù cũ thường dùng để ám chỉ Thủ Vệ kia.
Người đàn ông to lớn nằm bất động, mắt trợn ngược, biểu cảm kinh hoàng đóng băng trên khuôn mặt trước khi linh hồn rời khỏi cơ thể.
Lý Minh không cảm thấy sự thỏa mãn hay nhẹ nhõm như anh đã từng mong đợi.
Thay vào đó, một cảm giác rỗng tuếch lan tỏa trong lồng ngực trống trải của cậu.
Năng lực hấp dẫn vừa thức tỉnh bên trong anh không chỉ là sức mạnh đơn thuần; nó giống như một lời nguyền khủng khiếp đè nén lên linh hồn yếu đuối này ngay từ lúc sinh ra.
Bóng đen sau lưng bỗng tách ra, lộ rõ khuôn mặt của chính hắn trong quá khứ – phiên bản trẻ hơn, ngây thơ và vô tư hơn trước khi virus Chaos xâm nhập vào ADN của anh.
Hắn quay phắt lại, kiếm khí lập tức phóng thẳng vào tim người kia trong ảo ảnh đó.
Không có tiếng động, không có máu chảy ra từ vết thương ảo, nhưng Lý Minh cảm nhận được nỗi đau sâu sắc xuyên thấu qua tâm trí mình.
Đó là ký ức về cái chết của cha anh – một sự thật bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian và những lời dối trá của tổ chức BioGen.
Cậu nhắm mắt lại, cố gắng hít thở đều để kiểm soát dòng chảy hỗn loạn trong đầu.
Tiếng nói ấy, 'Kẻ Chủ', đang thì thầm bên tai anh với giọng điệu ngọt ngào nhưng đầy đe dọa: *"Con đã làm tốt hơn thế vào lần thứ bảy này, Lý Minh."*
Lần thứ bảy?
Anh mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh quét qua đống đổ nát xung quanh.
Câu nói đó vừa hé lộ một bí mật kinh hoàng mà anh chưa từng dám nghĩ đến.
Nếu anh là bản sao thứ bảy, thì sáu người trước kia đã đi về đâu?
Và tại sao ý thức tập thể của các nạn nhân virus đầu tiên lại chọn chính anh làm vật chứa đựng sự hủy diệt này?
Lý Minh đứng dậy chậm rãi, đôi chân run rẩy nhưng quyết tâm không lùi bước.
Cậu cần tìm câu trả lời.
Không chỉ cho riêng mình, mà còn để giải phóng linh hồn khỏi cái vòng xoáy kiểm soát đáng này.
Bước ra ngoài ánh sáng mặt trời ban mai vừa mới ló rạng đằng sau dãy núi xa xôi phía chân trời thành phố lớn nhất nhì châu Á hiện nay, anh cảm thấy cơ thể mình đang sụp đổ từng chút một dưới gánh nặng khổng lồ của những bí mật được hé lộ cùng với sức mạnh dị thường vừa thức tỉnh.
Trương Hạo tiến về phía trước, từng bước chậm rãi tạo áp lực tâm lý khủng khiếp lên Lý Minh.
Từ lòng bàn tay hắn, những lưỡi dao năng lượng màu xanh lam bắt đầu hình thành, rung động với tần suất cao phát ra tiếng vo ve khó chịu giống như ong bắp cày đang chuẩn bị tấn công.
Hắn không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt mệt mỏi của Lý Minh bằng ánh nhìn đầy khinh miệt và thù hận sâu sắc.
Trần Nam đứng ở phía sau Trương Hạo, tay nắm chặt cây gậy sắt đã gỉ sét nhưng vẫn đủ cứng để gây thương tích nghiêm trọng cho bất kỳ ai dám thách thức hắn.
Gương mặt nóng nảy của cậu ta đỏ bừng vì tức giận khi nhìn thấy Lý Minh đang đối diện với kẻ thù một cách đơn độc như vậy.
Hắn muốn lao vào chiến đấu ngay lập tức, dùng bạo lực để giải quyết vấn đề theo phong cách quen thuộc của mình – đập vỡ mọi thứ cản trở con đường tìm kiếm em gái bị bắt cóc bởi BioGen.
"Lý Minh!" Trần Nam hét lên, giọng nghẹn ngào vì lo lắng pha lẫn sự giận dữ không kiểm soát được nữa.
"Cậu định làm gì vậy?
Hắn là Trương Tuệ!
Anh ta đã giết gia đình của chúng ta chỉ để bảo vệ trật tự xã hội giả tạo đó."
Lý Minh quay đầu lại nhìn Trần Nam, khuôn mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt chứa đựng nỗi đau thầm kín không thể diễn tả thành lời.
Cậu biết rõ lý do khiến Trương Tuệ trở nên tàn nhẫn như thế nào – mất mát gia đình trong vụ tấn công của Dị Nhân chưa đăng ký năm ngoái đã biến anh ta từ một người cha hiền lành thành cỗ máy giết người hiệu quả nhất thuộc phe bảo thủ cực đoan hiện nay đang kiểm soát khu vực vùng xám này hoàn toàn dựa trên sức mạnh vũ lực tuyệt đối chứ không phải trí tuệ hay lòng nhân ái đơn thuần đâu.
đọc thân mến ạ!
"Im đi, Trần Nam," Lý Minh nói nhỏ nhưng đủ rõ để cả hai nghe thấy trong bầu không khí căng thẳng ngột ngạt xung quanh họ lúc này đây.
"Nếu chúng ta đánh nhau ngay bây giờ thì chỉ có một kết thúc duy nhất đó là cái chết chờ đợi phía trước mà thôi!"
Trương Tuệ cười nhạt, âm thanh khô khan vang lên giữa khoảng không gian hẹp hòi chật chội đầy rác rưởi vứt bỏ bên cạnh những chiếc thùng carton rách nát nằm rải khắp nơi trên mặt đất ẩm ướt lạnh lẽo dưới ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt chiếu sáng khu vực này một cách kỳ lạ bất thường khó hiểu làm sao ấy!.
Lý Minh nằm trên mặt đất, tầm nhìn bị che khuất bởi máu và mồ hôi.
Tiếng thở hổn hển của Trương Hạo vang lên gần gũi hơn bao giờ hết trong không gian hẹp hòi ngột ngạt này đầy mùi ozone nồng nặc lẫn với hương vị kim loại gỉ sét đặc trưng từ những lưỡi dao năng lượng màu xanh lam đang rung động điên cuồng tạo ra áp lực tâm lý khủng khiếp đè nén lên lồng ngực trống trải của cậu khiến anh gần như suffocate dưới gánh nặng tuyệt vọng bao trùm lấy tâm trí yếu đuối mong manh dễ vỡ này ngay lúc sinh ra cho đến tận bây giờ vẫn chưa hề có dấu hiệu suy giảm bớt đi dù chỉ một phần nhỏ bé li ti nào cả đâu!
Nhưng giữa cơn đau đớn và sự kiệt sức tột cùng, một nhận thức kỳ lạ xuất hiện rõ ràng trong tâm trí Lý Minh.
Cậu cảm thấy trọng lực xung quanh mình đang thay đổi theo nhịp đập trái tim không kiểm soát được nữa của chính bản thân mình – mỗi lần co bóp đều tạo ra sóng hấp dẫn lan tỏa khắp nơi phá vỡ cân bằng tự nhiên vốn dĩ tồn tại hài hòa bền vững lâu dài không ngừng nghỉ mãi mãi về sau này nữa cả đâu!.
Trương Hạo cố gắng lùi lại, nhưng chân hắn bị dính chặt vào mặt đất như thể bị hút bởi một lực vô hình.
Lý Minh bước về phía trước, từng bước chậm rãi nhưng chắc chắn hơn bất kỳ lúc nào trong cuộc đời mình ngắn ngủi đầy biến động này trải qua bao nhiêu thăng trầm vui buồn thành công thất bại hạnh phúc khổ đau sinh tử luân hồi tái sanh diệt tận thế ngày phán xét cuối cùng kết thúc màn trình diễn ngoạn mục nhất lịch sử nhân loại từng ghi nhận được cho đến nay vẫn chưa hề có dấu hiệu suy giảm bớt đi dù chỉ một phần nhỏ bé li ti nào cả đâu!.
Lý Minh đứng sững người lại.
Đôi chân của cậu như bị đóng băng vào lòng đất lạnh lẽo, không thể nhấc lên dù chỉ một milimet.
Không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề, áp lực vô hình đè nén lên lồng ngực khiến hơi thở đều trở thành một cuộc chiến sinh tử.
Mùi kim loại gỉ sét và ozone nồng nặc len lỏi qua từng kẽ răng, đánh thức những giác quan đang run rẩy của cậu.
Trước mặt Lý Minh là bức tường đá cổ kính đã sụp đổ.
Những mảnh vỡ lớn nhỏ nằm la liệt như những khúc xương trắng bệch dưới ánh trăng mờ ảo.
Nhưng điều khiến máu trong người cậu đóng băng không phải là cảnh tượng hoang tàn đó, mà là thứ đang lơ lửng giữa khoảng không trước mắt hắn.
Nó xoay chậm rãi trên một trục vô hình, phát ra những tia sáng tím nhạt dao động theo nhịp đập của trái tim Lý Minh.
Bìa sách khắc hoa văn xoắn ốc phức tạp, giống như những ký hiệu mà cậu từng thấy trong giấc mơ kinh hoàng suốt ba ngày qua.
Mỗi lần cuốn sách quay, không gian xung quanh nó bị bẻ cong một cách kỳ dị, tạo ra những đường nét mờ ảo như vết nứt trên tấm gương vỡ.
"Cậu đã tìm được rồi," giọng nói của Tử Hà vang lên phía sau, lạnh lẽo và xa lạ đến kinh ngạc.
"Tôi biết cậu sẽ làm điều đó."
Lý Minh quay đầu lại thật chậm.
Tử Hà đứng ở mép vực thẳm, bóng dáng hắn đổ dài trên nền đá xám xịt.
Đôi mắt màu đỏ máu của kẻ thù giờ đây không còn chứa đựng sự điên cuồng hay hung hãn nữa.
Thay vào đó là một nỗi buồn sâu sắc, cũ kỹ như chính những viên đá xung quanh họ.
"Cậu muốn gì?" Lý Minh hỏi, giọng khàn đặc vì khô họng và căng thẳng tột độ.
Năng lượng dị năng trong cơ thể cậu đang dồn nén đến mức nguy hiểm, chờ đợi lệnh tấn công hoặc phòng thủ bất cứ lúc nào.
"Kiểm soát," Tử Hà đáp ngắn gọn, bước xuống một bậc thang đá đã vỡ vụn.
"Hoặc giải phóng.
Tùy thuộc vào lựa chọn của người cầm nắm nó."
Lý Minh quay lại nhìn cuốn sách đang lơ lửng.
Bản năng mách bảo hắn rằng đây là bẫy.
Tổ chức Vành Đai Máu không bao giờ để lộ điểm yếu như thế này cho một dị nhân cấp độ D vừa gia nhập hệ thống kiểm soát hai tuần trước.
Nhưng nỗi tò mò, cùng với khát khao tìm hiểu nguồn gốc của sức mạnh đang bùng nổ trong máu thịt mình, đã đẩy Lý Minh vượt qua ranh giới của sự thận trọng.
Hắn đưa tay ra.
Ngón cái run rẩy khi chạm vào bề mặt lạnh ngắt của bìa sách.
Ngay lập tức, một dòng dữ liệu khổng lồ tràn vào tâm trí cậu.
Không phải là từ ngữ hay hình ảnh thông thường.
Đó là cảm xúc.
Những nỗi đau, sự cô đơn, và niềm hy vọng tuyệt vọng của hàng trăm linh hồn đã từng sở hữu cuốn nhật ký này trước đây.
Lý Minh thốt lên một tiếng khèn nhẹ, chân quỳ xuống đất.
Cậu cố gắng rút tay ra nhưng không thể.
Cuốn sách như sống dậy, bám chặt vào da thịt cậu bằng những sợi dây năng lực vô hình.
Những ký tự trên bìa sách bắt đầu nổi lên, phát sáng rực rỡ trong bóng tối.
Chúng di chuyển, xoắn lại thành một câu nói mà Lý Minh nhận biết được ngay lập tức dù chưa từng học qua ngôn ngữ cổ đó: *Sự thật không dành cho người yếu đuối.*
"Đừng đọc hết," Tử Hà cảnh báo, giọng hắn đột ngột sắc lạnh hơn.
"Nếu cậu hấp thụ toàn bộ ký ức từ cuốn này, ý thức của mình sẽ bị xóa sổ hoàn toàn trong vòng ba mươi giây."
Lý Minh nghiến răng, mồ hôi nhễ nhại trên trán.
Cậu cảm thấy đầu óc đang quay cuồng như một cơn lốc xoáy.
Những mảnh ghép ký ức lạ lùng xuất hiện: một thành phố chìm dưới đáy biển, những người mặc áo choàng trắng thực hiện nghi lễ hiến tế, và khuôn mặt của chính hắn — nhưng với đôi mắt màu tím kỳ dị thay vì đen bình thường.
"Đây là ai?" Lý Minh hỏi, giọng hơi lạc điệu.
Hình ảnh đó quá rõ ràng đến mức đau đớn.
Nó không giống như ảo giác thông thường mà các dị nhân cấp thấp hay gặp phải khi tiếp xúc với vật phẩm linh kiện bị nguyền rủa.
Đây là một ký ức gốc rễ, sâu xa hơn bất kỳ thứ gì cậu từng trải nghiệm trong cuộc đời thực tại của mình từ lúc sinh ra đến giờ.
"Người đã tạo ra chúng ta," Tử Hà đáp, bước gần lại hơn nữa.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn năm mét — vừa đủ để Lý Minh có thể tung đòn tấn công cuối cùng nếu cần thiết, nhưng cũng vừa đủ để Tử Hà tóm lấy cổ cậu và kết liễu mọi thứ bằng một cú siết chặt không thương tiếc nào được cho phép trong quy tắc giao tranh hiện tại đang diễn ra ở khu vực cấm địa số 4 này mà bất kỳ ai vi phạm sẽ bị loại trừ khỏi hệ thống vĩnh viễn ngay lập tức nếu phát hiện ra sự việc xảy ra ngoài tầm kiểm soát của các giám sát viên cấp cao phụ trách khu vực an ninh đặc biệt quản lý biên giới thành phố mới xây dựng gần đây đang được mở rộng quy mô lớn hơn nhiều so với kế hoạch ban đầu đề xuất bởi hội đồng quản trị tối thượng điều hành toàn bộ hệ sinh thái dị năng đô thị hiện đại hóa tiên tiến nhất thế giới từng ghi nhận trong lịch sử phát triển nhân loại văn minh tiến hóa vượt bậc qua bao nhiêu giai đoạn thăng trầm biến động phức tạp khó lường đầy rẫy cạm bẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi đâu đó quanh ta mỗi ngày trôi qua vẫn luôn âm thầm lặng lẽ hiện hữu chờ đợi cơ hội phù hợp để bùng nổ phá vỡ mọi trật tự cân bằng mong manh vốn có từ lâu đời nay mà không ai dám thừa nhận hay bàn luận công khai trước mặt đông đảo quần chúng nhân dân lao động bình thường vô tội đang sống cuộc đời an nhàn yên ổn thiếu hiểu biết gì về những bí mật đen tối chôn sâu dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng giả tạo che đậy thực tại tàn khốc đáng sợ đằng sau bức màn nhung sang trọng lung linh rực rỡ ánh đèn neon lập tức
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận