Chương 48

Lý Minh đứng giữa tàn tích của khu chợ đêm, nhịp tim đập mạnh đến mức tiếng động đó dường như át đi cả những âm thanh hỗn loạn xung quanh.

Khói bụi từ vụ nổ cách đây vài giây vẫn còn bám trên quần áo anh, mang theo mùi chát chát của ozone và sắt gỉ — mùi vị đặc trưng của sự hủy diệt mà hắn đã quen thuộc trong thời gian gần đây.

Ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt chiếu xuống những xác hàng bán dạo đổ nát, tạo nên một bức tranh siêu thực đầy u ám.

Hít sâu không khí lạnh lẽo, Lý Minh cố gắng bình tĩnh lại.

Anh cần tập trung.

Cần suy nghĩ rõ ràng hơn nữa trước khi bước tiếp theo bất kỳ hành động nào nữa cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường cho toàn bộ nhóm của mình bây giờ đây đang đứng trước cửa ngõ cái chết hoặc sinh tồn thực sự chứ không phải là trò chơi giả định đơn thuần đâu.

đọc yêu quý thân mến ạ!

Trần Nam xuất hiện từ phía sau, thở hổn hển với vẻ mặt căng thẳng.

"Minh, chúng ta cần rút lui ngay lập tức," anh nói giọng gấp gáp, tay vẫn còn cầm chặt cây gậy sắt đã gãy đôi trong trận chiến vừa qua.

"Chúng không đơn thuần là Dị Nhân thường xuyên nữa rồi."

Lý Minh gật đầu chậm rãi nhưng ánh mắt sắc lạnh quét ngang khắp khu vực hoang tàn trước mặt mình như muốn tìm kiếm manh mối gì đó ẩn chứa bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này vậy đấy chứ?

Không phải ai cũng có thể hiểu được cảm giác cô đơn tuyệt đối khi biết rằng bản thân đang mang trong người thứ gì đó nguy hiểm đến mức không thể kiểm soát nổi mà lại còn bị truy đuổi bởi những kẻ thù vô hình luôn rình rập chờ đợi cơ hội để hạ gục mình bất cứ lúc nào đâu.

"Không," Lý Minh đáp, giọng trầm và kiên quyết.

"Chúng ta đã đi quá xa rồi.

Nếu bỏ chạy bây giờ, mọi nỗ lực trước đây đều trở nên vô nghĩa." Anh bước thêm một bước nữa vào vùng bóng tối dày đặc phía trước nơi mà ánh sáng đèn đường không thể chiếu tới được dù chỉ là chút ít nhất cũng đủ để làm lộ ra những bí mật đen tối chôn sâu dưới lòng đất thành phố này từ lâu đời nay rồi chứ?

Trần Nam cau mày nhưng cuối cùng vẫn chọn cách đi theo sau lưng người bạn đồng hành của mình mà không dám phản đối thêm bất kỳ điều gì nữa cả vì biết rằng lúc này đây chỉ có thể tin tưởng vào trực giác mạnh mẽ đến mức đáng sợ luôn hướng dẫn từng bước chân di chuyển cẩn thận tránh né những cạm bẫy tiềm ẩn khắp nơi đâu đó quanh ta mỗi ngày trôi qua vẫn luôn âm thầm lặng lẽ hiện hữu chờ đợi cơ hội phù hợp để bùng nổ phá vỡ mọi trật tự cân bằng mong manh vốn có từ lâu đời nay mà không ai dám thừa nhận hay bàn luận công khai trước mặt đông đảo quần chúng nhân dân lao động bình thường vô tội đang sống cuộc đời an nhàn yên ổn thiếu hiểu biết gì về những bí mật đen tối chôn sâu dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng giả tạo che đậy thực tại tàn khốc đáng sợ đằng sau bức màn nhung sang trọng lung linh rực rỡ ánh đèn neon lập tức

Không khí trong khu chợ đêm trở nên nặng nề, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng nhịp đập của trái tim Lý Minh.

Hai con Dị Nhân còn lại không tấn công.

Chúng lùi lại, mắt đỏ ngầu quay sang nhau, dường như đang giao tiếp bằng những tín hiệu mà con người bình thường không thể hiểu được.

Lý Minh nheo mắt, quan sát kỹ lưỡng cử chỉ cơ học của chúng.

Chúng di chuyển theo một mô hình nhất định — không phải ngẫu nhiên.

Có thứ gì đó điều khiển chúng từ xa.

Một ý chí tập thể?

sự hiện diện của "Kẻ Chủ"?

"Nam," Lý Minh thì thầm, giọng run nhẹ vì căng thẳng tột độ chứ không hề sợ hãi chút nào đâu.

bạn đọc thân mến ạ!

"Đừng chạm vào chúng.

Nếu ta kích hoạt sai năng lực."

Anh chưa nói hết câu thì một luồng sóng vô hình quét qua khu vực.

Trần Nam hét lên khi bị đẩy lùi vài bước, tay ôm lấy đầu như thể đang cố gắng giữ cho ý thức không bị xé toạc ra làm đôi vậy đấy chứ?

Lý Minh cũng cảm nhận được sức ép tương tự — nhưng khác biệt hơn.

Nó không tấn công anh.

Nó *gọi* anh.

Một tiếng thì thầm vang lên trong đầu, rõ ràng đến mức khiến anh suýt nữa quỳ xuống: *"Con đã về nhà."*

Lý Minh nghiến răng, cố gắng đẩy lùi cảm giác ấm áp kỳ lạ đang lan tỏa khắp cơ thể mình.

Đây không phải là sự cứu rỗi.

Đây là bẫy.

Và anh biết chính xác ai đứng sau tất cả những điều này ngay lúc này đây rồi chứ?

Không cần phải nói ra tên cụ thể nào cả vì mọi người trong chúng ta đều hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau lớp mặt nạ giả tạo ấy luôn luôn tồn tại đâu.

Quản Lý nhấn nút remote.

Từ các góc khuất của khu chợ, những thiết bị phát sóng Chaos cường độ cao bật lên.

Một sóng xung kích vô hình quét qua khu vực.

Lý Minh cảm thấy như có kim đâm vào não.

Năng lực vừa thức tỉnh của anh bắt đầu phản ứng — không phải theo cách anh mong đợi.

Da dẻ anh chuyển màu tím sẫm, những đường vân trên tay trở nên tối đen hơn bao giờ hết.

Trần Nam nhìn với vẻ kinh hãi tột độ nhưng vẫn cố gắng đứng vững bên cạnh người bạn đồng hành của mình dù cho biết rằng lúc này đây chỉ có thể tin tưởng vào trực giác mạnh mẽ đến mức đáng sợ luôn hướng dẫn từng bước chân di chuyển cẩn thận tránh né những cạm bẫy tiềm ẩn khắp nơi đâu đó quanh ta mỗi ngày trôi qua vẫn luôn âm thầm lặng lẽ hiện hữu chờ đợi cơ hội phù hợp để bùng nổ phá vỡ mọi trật tự cân bằng mong manh vốn có từ lâu đời nay mà không ai dám thừa nhận hay bàn luận công khai trước mặt đông đảo quần chúng nhân dân lao động bình thường vô tội đang sống cuộc đời an nhàn yên ổn thiếu hiểu biết gì về những bí mật đen tối chôn sâu dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng giả tạo che đậy thực tại tàn khốc đáng sợ đằng sau bức màn nhung sang trọng lung linh rực rỡ ánh đèn neon lập tức

Lý Minh nhắm mắt, cố gắng kiểm soát dòng chảy năng lượng đang điên cuồng trong cơ thể mình.

Anh nhớ lại lời của người đàn ông bí ẩn trước đây: *"Năng lực không phải là quà tặng.

Nó là nợ nần."* Và bây giờ, hóa ra anh mới chỉ bắt đầu trả món nợ đó thôi.

Khi mở mắt trở lại, Lý Minh thấy hình bóng Trương Tuệ xuất hiện từ phía sau những đống đổ nát.

Gương mặt lạnh lùng của đối thủ cũ mang theo nụ cười mỉa mai khó chịu đến cực điểm khiến cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này cũng phải shiver run rẩy vì sợ hãi tột độ chứ không hề vui vẻ hạnh phúc gì đâu.

đọc yêu quý thân mến ạ!

"Chúc mừng," Trương Tuệ nói, giọng đều đều như thể đang bình luận về thời tiết vậy đấy.

"Con cuối cùng đã thức tỉnh hoàn toàn."

Lý Minh sụp đổ xuống đất, thở dốc.

Sự tĩnh lặng trở lại, nhưng không phải sự bình yên.

Nó là sự tĩnh lặng trước cơn bão.

Anh nhìn vào đôi bàn tay của mình, những đường vân trên da đang thay đổi màu sắc, trở nên tối hơn, như thể máu trong cơ thể anh đã bị nhiễm độc bởi thứ gì đó xa lạ và nguy hiểm đến mức khó tin luôn tồn tại đâu.

Trần Nam quỳ xuống bên cạnh, đưa ra một chai nước nhỏ.

chuyện này không ổn.

Chúng ta cần rời đi ngay lập tức."

Lý Minh lắc đầu chậm rãi.

Anh biết rằng nếu bỏ chạy bây giờ, mọi nỗ lực trước đây đều trở nên vô nghĩa.

Nhưng cũng chính vì thế mà anh quyết định ở lại — dù phải trả giá bằng tính mạng của mình thì vẫn tốt hơn là để cho những kẻ thù vô hình luôn rình rập chờ đợi cơ hội để hạ gục mình bất cứ lúc nào đâu.

"Nam," Lý Minh nói, giọng trầm và kiên quyết.

"Chúng ta không thể chạy mãi được.

Phải đối mặt với sự thật này." Anh đứng dậy chậm rãi, ánh mắt sắc lạnh quét ngang khắp khu vực hoang tàn trước mặt mình như muốn tìm kiếm manh mối gì đó ẩn chứa bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này vậy đấy chứ?

Lý Minh bước thêm một bước nữa vào vùng bóng tối dày đặc phía trước nơi mà ánh sáng đèn đường không thể chiếu tới được dù chỉ là chút ít nhất cũng đủ để làm lộ ra những bí mật đen tối chôn sâu dưới lòng đất thành phố này từ lâu đời nay rồi chứ?

Anh biết rằng cuộc hành trình sắp trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết — nhưng đó chính xác là lý do khiến anh phải tiếp tục tiến về phía trước mà không hề nao núng chút nào đâu.

các bạn đọc yêu quý thân mến ạ!

Không khí ở đây khác biệt hẳn so với thế giới bên trên.

Nó nặng nề, ẩm ướt và mang theo mùi kim loại gỉ sét pha lẫn hương vị của ozone sau cơn mưa axit nhân tạo.

Lý Minh hít sâu một hơi, cố gắng lọc bỏ cảm giác khó chịu trong cổ họng.

Ánh đèn neon từ phía sau lưng hắn dần nhạt đi, bị nuốt chửng bởi bóng tối dày đặc như mực tàu đổ tràn ra khắp không gian ngầm này.

Hắn bước tiếp.

Mỗi bước chân chạm xuống mặt đất đều vang lên tiếng vọng khô khốc, dường như đánh thức những thứ đang ngủ say trong lòng thành phố.

Những bức tường bê tông xung quanh ẩm mốc, thấm đẫm mồ hôi của thời gian và sự bỏ rơi.

Rêu xanh phát sáng yếu ớt bám chặt vào các khe nứt nhỏ li ti, tạo nên một mạng lưới mạch máu sinh học kỳ lạ dưới lòng đất.

Đây không phải là khu vực được ghi nhận trên bất kỳ bản đồ công cộng nào.

Ngay cả những hacker giỏi nhất của Hội Đồng Dị Năng cũng chỉ đoán mò về sự tồn tại của nơi này dựa trên các lỗ hổng dữ liệu bị xóa sạch từ hai mươi năm trước.

Nhưng Lý Minh biết chắc chắn hơn thế.

Hắn cảm thấy nó qua rung động nhẹ nhàng nhưng dai dẳng trong lòng bàn tay phải — nơi vết sẹo dị năng ẩn sâu bên dưới lớp da thịt đang nóng rực lên một cách bất thường.

Hắn giơ tay phải lên, ánh sáng mờ ảo từ những đốm rêu phản chiếu rõ ràng hình dạng của cánh tay mình.

Vết sẹo không còn là một đường nứt đơn thuần nữa mà đã biến đổi thành một ký tự phức tạp, giống như một con dấu phong ấn cổ xưa đang cố gắng thoát ra khỏi sự kiểm soát của ý thức.

Nó đau buốt, nhưng đó là loại đau đớn mang lại cảm giác tỉnh táo hiếm hoi trong thế giới đầy dối trá này.

"Chúng ta đến gần rồi," Lý Minh thì thầm với chính mình, giọng nói vang lên nhỏ bé giữa khoảng không mênh mông.

Hắn cần xác nhận những gì mà Tử Hà đã nghi ngờ từ rất lâu: sự thật về Dự án 'Cổng Kết'.

Không phải là một chương trình kiểm soát dị năng thông thường, mà là nỗ lực tạo ra cầu nối giữa hai thế giới song song đang dần sụp đổ.

Hắn tiếp tục đi sâu hơn nữa vào lòng đất.

Địa hình bắt đầu thay đổi, chuyển từ những đường hầm bê tông thô sơ sang các cấu trúc kim loại bóng loáng mang phong cách công nghiệp thập kỷ 2040.

Những ống dẫn khí khổng lồ chạy dọc theo trần nhà cao vút, phát ra tiếng hú rít nhẹ khi dòng hơi nóng bên trong chúng lưu thông mạnh mẽ.

Nhiệt độ tăng lên rõ rệt, khiến lớp áo khoác mỏng manh của Lý Minh trở nên ngột ngạt khó chịu.

Đột nhiên, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía trước.

Nó giống như tiếng kim loại ma sát vào nhau, nhưng lại mang theo nhịp điệu đều đặn, có chủ đích.

keng.* Mỗi lần tiếng động đó vang lên, không khí xung quanh dường như rung động nhẹ nhàng, tạo ra những gợn sóng nhỏ li ti trên bề mặt các vũng nước đọng dưới sàn nhà xưởng cũ kỹ này.

Lý Minh dừng bước lại ngay lập tức.

Hắn nấp sau một bức tường sắt gỉ sét lớn, cẩn thận nhô đầu ra để quan sát tình hình bên kia góc khuất.

Tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi mà là do cảm giác hồi hộp trước bí mật sắp được hé lộ.

Dị năng của hắn đang hoạt động ở mức độ cao nhất chưa từng có, cảnh báo nguy hiểm tiềm ẩn từ mọi hướng nhưng đồng thời cũng dẫn lối cho hắn tiến sâu hơn vào vùng cấm địa này.

Qua khe hở nhỏ hẹp trên bức tường, Lý Minh nhìn thấy một khung cảnh khiến máu trong cơ thể hắn như đông cứng lại ngay lập tức.

Đó là một phòng thí nghiệm rộng lớn được đào tạo trực tiếp bên dưới nền móng của thành phố cũ.

Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ những đèn huỳnh quang trần nhà chiếu rọi xuống hàng loạt ống kính chứa đầy dịch chất màu xanh lá cây phát sáng yếu ớt.

Bên trong mỗi ống kính đó, lơ lửng một sinh thể không rõ danh tính với hình dáng giống con người nhưng bị biến dạng grotesque khủng khiếp.

Chúng đang cử động nhẹ nhàng theo nhịp điệu của những tiếng *keng* vang lên liên hồi từ đâu đó xa xôi hơn nữa phía trước.

Những sợi dây cáp điện dày cùi như ruột ngựa được nối trực tiếp vào các cơ quan nội tạng lộ ra bên ngoài da thịt mục rữa của chúng, hút lấy năng lượng sinh học quý giá để duy trì hoạt động cho một cỗ máy khổng lồ nằm ở trung tâm căn phòng.

Lý Minh nín thở, tay trái vô thức siết chặt lấy khẩu súng lục đã cũ kỹ nhưng vẫn còn hữu ích trong tình huống khẩn cấp.

Hắn nhận ra ngay lập tức rằng những con quái vật này không phải là nạn nhân ngẫu nhiên của thí nghiệm thất bại mà chính là nguồn cung cấp năng lượng sống cho hệ thống phòng thủ tự động của khu vực ngầm bí mật này.

Một bóng người xuất hiện từ phía sau cánh cửa kim loại nặng nề đóng sầm lại ở đầu kia căn phòng.

Đó là một gã đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ trắng tinh, đeo mặt nạ khí gas kín mít khiến hắn trông giống như một cỗ máy lạnh lùng vô cảm hơn là con người thực sự.

Trong tay hắn cầm một khẩu súng plasma đang tỏa nhiệt độ cao ngất trời đủ để nung chảy bất kỳ loại kim loại thông thường nào chỉ trong vài giây ngắn ngủi tiếp theo.

không cần phải do dự hay suy nghĩ gì thêm cả đâu đúng không.

Lý Minh lùi lại thật nhanh, tránh xa khỏi tầm nhìn của kẻ canh gác đó.

Hắn biết mình đã chạm đến vùng cấm địa nguy hiểm nhất chưa từng có ai dám đặt chân tới kể từ khi tổ chức bí mật này được thành lập chính thức cách đây ba thập kỷ dài đằng đẵng trước kia rồi chứ?

Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng hắn không phải vì sợ hãi cái chết mà là do sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước nơi mà ánh sáng đèn đường không thể chiếu tới được dù chỉ là chút ít nhất cũng đủ để làm lộ ra những bí mật đen tối chôn sâu dưới lòng đất thành phố này từ lâu đời nay rồi chứ?

Một giọng nói khàn khàn vang lên từ bóng tối: "Hắn chính là người đã giết sư phụ ngươi."
Hắn cứng đờ, linh lực trong cơ thể bỗng chốc ngưng tụ lại, tim đập thình thịch đến mức đau nhói.

Đôi mắt đỏ rực từ trong màn đêm bước ra, chìa
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập