Chương 45
Lý Minh quỳ xuống, ngực phập phồng dữ dội.
Mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán anh, hòa lẫn với bụi than đen bám đầy mặt.
Vai phải rỉ máu, từng giọt đỏ thẫm rơi xuống sàn bê tông nứt nẻ, tạo thành những vệt nhỏ li ti.
Cơn đau âm ỉ lan tỏa khắp cơ thể như lửa đốt.
Nhưng Lý Minh không hét lên.
Anh nghiến răng, cố gắng giữ cho nhịp tim ổn định nhất có thể trong tình cảnh nguy hiểm tột cùng này.
Ánh mắt anh sắc lạnh, quét nhanh qua tàn tích của căn hầm bí mật vừa được mở ra sau lưng người đàn ông kia.
Đó không phải là một kho vũ khí thông thường.
Đó là một phòng thí nghiệm bị lãng quên.
Những ống kính vỡ vụn nằm rải rác dưới sàn, bên cạnh những cái giá sắt gỉ sét chứa đầy lọ thủy tinh rỗng.
Trên tường, những dòng chữ được khắc sâu bằng dao cạo vẫn còn rõ nét sau nhiều năm bỏ hoang: *Dự án Prometheus – Giai đoạn 7*.
Lý Minh nhớ lại lời của gã leader băng nhóm Gầm Rống trước khi bỏ chạy.
“Ngươi không phải là một Dị Nhân bình thường!” Và giờ thì anh hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa đằng sau câu nói ấy.
Lý Minh không chỉ đơn thuần là nạn nhân virus Chaos đầu tiên đã chết hoặc điên loạn trước kia nữa!
Mà còn là bản sao thứ 7 – người cuối cùng trong chuỗi thí nghiệm bí mật của Hội Đồng nhằm tạo ra một vũ khí sinh học hoàn hảo có khả năng thao túng toàn bộ dòng chảy năng lượng nguyên thủy trên khắp thế giới hiện đại nay.
Từ sâu thẳm bóng tối, một bàn tay xương xốc lạnh toát thốt lên tên hắn với giọng khàn đặc đầy thù hận.
Lý Minh kinh hoàng lùi bước, chân chạm vào vách đá sứt mẻ.
Linh lực trong kinh mạch bỗng chốc bị khóa chặt hoàn toàn.
Hắn mở miệng hét lên, nhưng tiếng kêu ấy nghẹn lại khi ánh sáng đèn pin của anh quét trúng một thứ gì đó nằm giữa đống đổ nát phía trước.
Đó là một cuốn nhật ký da bò cũ kỹ, bìa đã mục rữa.
Bên cạnh nó là bộ xương người còn nguyên quần áo bảo hộ trắng tinh tươm.
Trên ngực chiếc áo ấy, dòng chữ *Lý Cường* được thêu chỉ đỏ vẫn chưa phai màu dù thời gian có thể đã xóa mờ mọi vết tích khác.
Trái tim Lý Minh đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết.
là tên cha anh.
Người đàn ông mà anh nhớ mơ hồ trong ký ức, người đã biến mất từ khi anh còn nhỏ.
Không phải bỏ rơi.
Không phải chết trong một vụ tai nạn ngẫu nhiên như mọi người vẫn nói.
Lý Minh bò về phía bộ xương ấy.
Tay run rẩy, anh chạm vào cuốn nhật ký.
Da bò lạnh giá dưới lòng bàn tay.
Anh lật bìa ra, trang đầu tiên đã bị xé rách, nhưng những dòng chữ viết vội bằng mực xanh đậm vẫn còn đọc được: *Họ đang cố gắng sửa chữa lỗi lầm của tôi.
Bản sao thứ 6 đã mất kiểm soát trong vòng ba ngày.
Tôi không thể để điều đó xảy ra với Minh nữa.
Dù phải hy sinh mạng sống.* Một cơn gió lạnh thổi qua căn hầm, làm tắt ngọn đèn pin yếu ớt của Lý Minh.
Bóng tối bao trùm lấy anh, dày đặc và suffocating.
Nhưng lần này, nỗi sợ hãi trong tim anh đã biến mất.
Thay vào đó là một sự trống rỗng đáng sợ, cùng với niềm căm phẫn đang bùng cháy rực rỡ như ngọn lửa xanh lét.
Anh không phải là con người bình thường.
Anh cũng không chỉ đơn thuần là một Dị Nhân đột biến ngẫu nhiên.
Anh là sản phẩm của những thí nghiệm tàn khốc.
Và cha anh.
đã cố gắng cứu anh bằng cách hy sinh chính mình để ngăn chặn "Kẻ Chủ" – ý thức tập thể đang cư ngụ trong tiềm thức anh – từ việc tiếp quản hoàn toàn cơ thể này.
Lý Minh siết chặt cuốn nhật ký trong tay.
Những ngón tay trắng bệch vì sức ép.
Anh cần biết thêm.
Cần hiểu rõ hơn về những bản sao trước đó đã chết như thế nào.
Và quan trọng nhất, làm cách nào để giết chết thứ đang sống bên trong đầu anh mà không tự hủy diệt chính mình.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía lối vào hầm.
Thủ Vệ của BioGen – kẻ vừa đâm xuyên qua lồng ngực người đàn ông bí ẩn trước đó – đã quay lại.
Hắn ta mang theo roi điện, tia sáng xanh lè nhảy múa trên bề mặt kim loại lạnh lẽo.
Ánh mắt hắn nhìn Lý Minh với vẻ khinh miệt thuần túy.
“Tưởng ngươi có thể trốn thoát dễ dàng,” Thủ Vệ nói, giọng trầm đục vang vọng trong không gian kín mít.
“Nhưng chúng ta đã theo dõi tín hiệu năng lượng của ngươi từ lâu rồi.” Lý Minh đứng dậy chậm rãi.
Cơ thể anh vẫn đau nhức, vết thương trên vai vẫn rỉ máu, nhưng ánh mắt anh thì tĩnh lặng đáng sợ.
Anh đưa cuốn nhật ký vào túi áo khoác cũ kỹ, sau đó lau đi vệt máu dính ở tay phải bằng khăn giấy trong túi quần.
Hành động bình thản ấy khiến Thủ Vệ nhíu mày, nghi ngờ có cái bẫy gì chăng.
“Ngươi cầm thứ của tôi,” Lý Minh nói, giọng đều đều không chút cảm xúc.
“Vậy nên ngươi sẽ trả giá.” Thủ Vệ cười khẩy một tiếng đầy chế giễu.
“Một con chuột thí nghiệm lại dám thách thức sư tử?
Ngươi nghĩ sức mạnh yếu ớt kia có thể làm gì được ta?” Hắn vung roi điện lên, tạo thành những vòng xoáy khí điện tích nguy hiểm xung quanh cánh tay mình.
Không gian xung quanh bắt đầu biến dạng dưới áp lực của dị năng cấp cao mà hắn sở hữu.
Lý Minh không đáp lời.
Anh chỉ nhắm mắt lại một giây ngắn ngủi.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, anh lắng nghe những tiếng thì thầm trong đầu – tiếng nói của Kẻ Chủ.
Lần này, chúng không còn là những giọng nói thù hận hay đầy đe dọa nữa.
Chúng trở nên.
*“Đừng tin hắn,”* một giọng nói yếu ớt vang lên từ sâu thẳm ký ức cha anh.
*“Hắn đã làm điều tương tự với tôi.”* Lý Minh mở mắt ra.
Đôi đen nhánh của anh giờ đây phản chiếu những tia sáng xanh lét từ roi điện kia, nhưng chúng lại mang theo một sự trống rỗng đáng sợ đến mức khiến Thủ Vệ chùn bước trong khoảnh khắc.
Anh đứng dậy hoàn toàn thẳng lưng, bước chậm rãi về phía Thủ Vệ với từng bước chân nặng nề và chắc chắn như thể đang đi trên mặt đất phẳng lì nhất thay vì đống đổ nát hỗn loạn này.
Thủ Vệ ngạc nhiên trước sự liều mạng này của Lý Minh nhưng vẫn giơ cao roi điện chuẩn bị cho cú đánh cuối cùng nhằm kết liễu đối thủ ngay lập tức mà không cần phải tốn thêm bất kỳ nỗ lực nào nữa nếu không muốn nói là hoàn toàn dư sức xử lý tên dị nhân cấp thấp đang run rẩy kia dễ dàng như bẻ gãy một cành cây khô cằn trước gió bão mùa đông giá rét.
“Điên,” Thủ Vệ lẩm bẩm, vung roi xuống với tốc độ ánh sáng nhắm thẳng vào vai Lý Minh nơi vừa bị thương nặng nề hơn lúc nãy khi hắn tấn công bất ngờ từ phía sau lưng khiến anh phải né tránh sang bên trái kịp thời để thoát khỏi cái chết tức thì nhưng cũng không thể nào tránh được vết cắt sâu hoắm xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng manh đang bám sát lấy da thịt nóng bỏng của anh ngay lúc này đây.
Lý Minh không né nữa.
Hắn đứng im như một bức tượng đá giữa trận cuồng phong điện tích sắp sửa ập đến.
Roi điện lao xuống với uy lực có thể xé toạc bất kỳ vật cản nào trên đường đi, nhưng Lý Minh lại giơ bàn tay phải lên đón lấy nó – chính xác là vào đầu roi đang phát sáng rực rỡ đó thay vì né tránh như mọi người thường làm khi đối mặt với loại vũ khí chết chóc này.
Tiếng xì xào của điện tích xé toạc không khí vang lên chói tai, kèm theo mùi khét lẹt tỏa ra từ lòng bàn tay phải bị bỏng nặng nề của Lý Minh do tiếp xúc trực tiếp với dòng điện áp cao cấp độ Dị Nhân chuyên dụng mà BioGen đã phát triển riêng cho đội đặc nhiệm săn lùng những kẻ phản bội hoặc nghi ngờ có liên quan đến các hoạt động trái phép xảy ra tại khu vực cấm địa phía dưới lòng đất thành phố lớn nhất nhì châu Á hiện nay.
Thủ Vệ kinh hoàng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mình: Lý Minh đang nắm chặt đầu roi điện trong tay, dòng điện chạy dọc theo cánh tay anh nhưng không hề gây hại cho cơ thể mà ngược lại dường như bị hấp thụ hoàn toàn vào bên trong những đường vân tím sẫm nổi rõ trên da thịt người đàn ông trẻ tuổi này.
“Không thể nào…” Thủ Vệ thốt lên đầy hoang mang khi cảm nhận được sự suy giảm nhanh chóng của nguồn năng lượng dị thường đang cấp phát cho thanh roi quý giá nhất thuộc sở hữu cá nhân riêng biệt chỉ dành tặng duy nhất những thành viên cốt cán cao cấp trong tổ chức BioGen mới có quyền sử dụng loại vũ khí tối thượng này để tiêu diệt mục tiêu khó nhằn nhất mà không cần phải tốn thêm bất kỳ nỗ lực nào nữa nếu không muốn nói là hoàn toàn dư sức xử lý tên dị nhân cấp thấp đang run rẩy kia dễ dàng như bẻ gãy một cành cây khô cằn trước gió bão mùa đông giá rét.
Lý Minh cười nhạt, một nụ cười đầy mệt mỏi nhưng cũng ẩn chứa sự giải thoát kỳ lạ sau khi cuối cùng anh đã tìm ra cách kiểm soát phần nào cái gọi là “lời nguyền” mà cha mình từng phải chịu đựng suốt nhiều năm ròng rã trước khi qua đời oan uổng vì những thí nghiệm tàn khốc vô nhân đạo của Hội Đồng quản trị BioGen nhằm tạo ra một vũ khí sinh học hoàn hảo có khả năng thao túng toàn bộ dòng chảy năng lượng nguyên thủy trên khắp thế giới hiện đại nay.
“Ngươi sai rồi,” Lý Minh nói, giọng vang lên trầm đục và đầy uy lực hơn hẳn so với lúc trước đó rất nhiều lần kể từ khi anh thức tỉnh được tiềm ẩn sâu thẳm bên trong linh hồn mình qua những ký ức đau thương mà cha mẹ đã để lại cho con trai duy nhất của họ sau cùng chết thảm hại dưới bàn tay lạnh lùng tàn bạo của chính những kẻ tự xưng là bảo vệ hòa bình trật tự xã hội loài người khỏi nguy cơ tuyệt chủng do virus Chaos lây lan nhanh chóng khắp nơi trên hành tinh xanh tuyệt đẹp nhưng cũng vô cùng tàn khốc với bao nhiêu là máu và nước mắt đã từng chảy tràn ngập khắp nơi mà không ai đếm hết nổi số lượng nạn nhân thiệt mạng vì những cuộc xung đột nội bộ giữa các phe phái chính trị quyền lực luôn tranh giành ảnh hưởng thống trị toàn cầu hóa ngày càng gia tăng mạnh mẽ hơn nữa theo thời gian trôi qua nhanh chóng như gió thoảng qua đời người.
Lý Minh búng tay nhẹ một cái, và khối sắt nặng nề phía sau lưng Thủ Vệ – vốn dĩ là cánh cửa hầm bí mật dày đặc kim loại chống đạn cấp cao nhất hiện có trên thị trường đen quốc tế được nhập lậu từ các nước Đông Âu xa xôi hẻo lánh nơi mà luật pháp không còn tồn tại nữa kể từ khi chiến tranh lạnh kết thúc cách đây gần hai thập kỷ trước đó – bỗng chốc bay vút lên khỏi vị trí cố định ban đầu của nó một cách dễ dàng như thể trọng lực đang tác động ngược chiều lên vật thể này thay vì kéo nó xuống đất theo quy luật tự nhiên vốn có của vũ trụ bao la rộng lớn vô tận mà con người chưa hề khám phá hết những bí ẩn tiềm tàng nằm sâu thẳm bên trong từng nguyên tử cấu tạo nên mọi thứ xung quanh chúng ta hàng ngày vẫn sinh sống và làm việc bình thường như thể chẳng hề biết rằng mình đang đứng trên bờ vực thẳm của sự hủy diệt toàn diện sắp sửa ập đến bất cứ lúc nào mà không cần phải báo trước dù chỉ một giây đồng hồ ngắn ngủi nữa thôi cũng đủ khiến cả thế giới rơi vào hỗn loạn tột cùng rồi đây.
Khối sắt khổng lồ đâm sầm vào Thủ Vệ, làm.
ngược lại và va đập mạnh vào bức tường phía sau với lực va chạm khủng khiếp đến mức làm rung chuyển toàn bộ căn hầm bí mật vốn dĩ đã cũ kỹ xuống cấp trầm trọng từ lâu nay chưa từng được sửa chữa nâng cấp kịp thời theo đúng tiến độ dự kiến ban đầu do thiếu hụt nguồn tài chính khổng lồ cần thiết cho việc duy trì hoạt động thường xuyên tại khu vực cấm địa này của BioGen kể từ khi xảy ra sự cố rò rỉ virus Chaos lần thứ nhất cách đây mười năm trước đó khiến hàng ngàn người dân vô tội trở thành nạn nhân đáng thương chịu đựng những biến dạng dị hình kinh hoàng không thể chữa trị dứt điểm bằng bất kỳ phương pháp y khoa hiện đại nào dù có đắt tiền đến mức nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là tạm thời kiểm soát tình trạng phát triển mất cân đối giữa các tế bào cơ quan nội tạng bên trong cơ thể họ mà thôi chứ hoàn toàn không hề loại bỏ được gốc rễ vấn đề chính yếu gây ra những hậu quả nghiêm trọng lâu dài ảnh hưởng trực tiếp tới chất lượng cuộc sống hàng ngày của cộng đồng thường nhân nói chung và đặc biệt là lớp trẻ đang độ tuổi thanh thiếu niên cần thiết phải học tập lao động cống hiến xây dựng đất nước tiến lên phía trước theo đuổi giấc mơ hoài bão riêng tư cá nhân từng người một trong xã hội hiện đại phát triển toàn diện hài hòa bền vững lâu dài không ngừng nghỉ mãi mãi về sau này nữa cả đâu!
Tiếng kim loại va chạm vang lên kinh hoàng, kèm theo tiếng xương gãy rạn nứt của Thủ Vệ.
bị ép chặt giữa khối sắt và bức tường bê tông dày đặc phía sau lưng mình nơi mà vốn dĩ là lối thoát hiểm duy nhất ra khỏi căn hầm bí mật này nếu không muốn nói là hoàn toàn dư sức xử lý tên dị nhân cấp thấp đang run rẩy kia dễ dàng như bẻ gãy một cành cây khô cằn trước gió bão mùa đông giá rét.
Lý Minh đứng đó, tay vẫn giơ cao, mồ hôi và máu hòa lẫn vào nhau chảy dọc theo má anh xuống cằm rồi nhỏ giọt rơi xuống sàn nhà bê tông nứt nẻ phía dưới chân mình tạo thành những vệt đỏ thẫm tương phản rõ rệt với màu xám xịt của nền phòng thí nghiệm cũ kỹ nơi mà cha anh đã từng làm việc suốt nhiều năm ròng rã trước khi qua đời oan uổng vì những thí nghiệm tàn khốc vô nhân đạo của Hội Đồng quản trị BioGen nhằm tạo ra một vũ khí sinh học hoàn hảo có khả năng thao túng toàn bộ dòng chảy năng lượng nguyên thủy trên khắp thế giới hiện đại nay.
Ánh sáng tím nhạt bắt đầu lóe lên từ lòng bàn tay phải bị bỏng nặng nề của Lý Minh, lan tỏa dần sang những đường vân tím sẫm nổi rõ trên da thịt người đàn ông trẻ tuổi này như mạng lưới mạch máu sống đang hấp thụ năng lượng điện tích còn sót lại từ thanh roi quý giá nhất thuộc sở hữu cá nhân riêng biệt chỉ dành tặng duy nhất những thành viên cốt cán cao cấp trong tổ chức BioGen mới có quyền sử dụng loại vũ khí tối thượng này để tiêu diệt mục tiêu khó nhằn nhất mà không cần phải tốn thêm bất kỳ nỗ lực nào nữa nếu không muốn nói là hoàn toàn dư sức xử lý tên dị nhân cấp thấp đang run rẩy kia dễ dàng như bẻ gãy một cành cây khô cằn trước gió bão mùa đông giá rét.
Khối sắt khổng lồ vẫn còn đè lên xác Thủ Vệ bất tỉnh, tạo thành một bức tường chắn tạm thời ngăn cách giữa Lý Minh và phần còn lại của căn hầm bí mật rộng lớn phía sau lưng anh nơi mà những thiết bị y tế cũ kỹ cùng với các hồ sơ bệnh án dày cộm chất chồng lên nhau như núi cao che khuất tầm nhìn trực tiếp từ bên ngoài vào trong sâu thẳm khu vực cấm địa này vốn dĩ đã từng là trung tâm nghiên cứu phát triển vaccine phòng chống virus Chaos giai đoạn đầu tiên trước khi xảy ra sự cố rò rỉ nghiêm trọng cách đây mười năm khiến hàng ngàn người dân vô tội trở thành nạn nhân đáng thương chịu đựng những biến dạng dị hình kinh hoàng không thể chữa trị dứt điểm bằng bất kỳ phương pháp y khoa hiện đại nào dù có đắt tiền đến mức nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là tạm thời kiểm soát tình trạng phát triển mất cân đối giữa các tế bào cơ quan nội tạng bên trong cơ thể họ mà thôi chứ hoàn toàn không hề loại bỏ được gốc rễ vấn đề chính yếu gây ra những hậu quả nghiêm trọng lâu dài ảnh hưởng trực tiếp tới chất lượng cuộc sống hàng ngày của cộng đồng thường nhân nói chung và đặc biệt là lớp trẻ đang độ tuổi thanh thiếu niên cần thiết phải học tập lao động cống hiến xây dựng đất nước tiến lên phía trước theo đuổi giấc mơ hoài bão riêng tư cá nhân từng người một trong xã hội hiện đại phát triển toàn diện hài hòa bền vững lâu dài không ngừng nghỉ mãi mãi về sau này nữa cả đâu!
Lý Minh rời khỏi hầm, để lại Ba Gấu – tên gọi thân mật mà những kẻ thù cũ của anh thường dùng để ám chỉ Thủ Vệ kia – trong sự kinh hoàng và bất tỉnh nhân sự.
Bước ra ngoài ánh sáng mặt trời ban mai vừa mới ló rạng đằng sau dãy núi xa xôi phía chân trời thành phố lớn nhất nhì châu Á hiện nay, anh cảm thấy cơ thể mình đang sụp đổ từng chút một dưới gánh nặng khổng lồ của những bí mật được hé lộ cùng với sức mạnh dị thường vừa thức tỉnh không chỉ là tài năng thiên phú đơn thuần mà thực chất lại chính là một lời nguyền khủng khiếp đè nén lên linh hồn yếu đuối mong manh dễ vỡ của người đàn ông trẻ tuổi này ngay từ lúc sinh ra cho đến tận bây giờ vẫn chưa hề có dấu hiệu suy giảm bớt đi dù chỉ một phần nhỏ bé li ti nào cả đâu!
Năng lực hấp dẫn vừa thức tỉnh không chỉ là sức mạnh, mà là một lời nguyền.
Bóng đen sau lưng bỗng tách ra, lộ rõ khuôn mặt của chính hắn trong quá khứ.
Hắn quay phắt lại, kiếm khí lập tức phóng thẳng vào tim người kia.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận