Chương 44

Bụi mù từ vụ nổ vẫn còn lơ lửng trong không khí, mang theo mùi ozone và mùi máu tanh đặc trưng của Dị Nhân cấp thấp.

Lý Minh quỳ xuống, ngực phập phồng dữ dội, tay trái ôm chặt vai phải đang rỉ máu.

Cơn đau xé toạc cơ bắp như những lưỡi dao sắc bén cứa vào từng thớ thịt, nhưng nỗi kinh hãi trong tâm trí mới là thứ khiến anh gần như mất đi ý chí chiến đấu.

Từ sâu thẳm bóng tối phía sau cánh cửa kim loại gỉ sét vừa bị phá vỡ, một giọng nói khàn đặc vang lên.

Nó không phải tiếng người bình thường mà giống như ma sát giữa hai tấm sắt rỉ sét.

Hai từ đó được kéo dài ra, đầy thù hận và sự kỳ thị.

Lý Minh lùi bước gót chân chạm vào vách đá sứt mẻ phía sau lưng.

Linh lực trong kinh mạch của anh bỗng chốc bị khóa chặt hoàn toàn, như thể có một bàn tay vô hình đang siết cổ những dòng năng lượng nguyên thủy bên trong cơ thể hắn.

Anh không còn là một người bình thường nữa.

Sự thật vừa được hé lộ qua những mảnh vỡ ký ức: Lý Minh không phải là dị nhân đầu tiên do virus Chaos tạo ra.

Anh là bản sao thứ bảy.

Những người trước anh — sáu linh hồn đã chết hoặc điên loạn — đều nằm trong chuỗi thí nghiệm bí mật của Hội Đồng nhằm tạo ra một vũ khí sinh học hoàn hảo.

Và giờ, kẻ thù đang đứng trước mặt anh không phải là một con quái vật ngẫu nhiên.

Đó là sản phẩm của cùng một lò rèn đau khổ mà anh vừa thoát ra.

Trước mắt Lý Minh, bóng tối bắt đầu tụ tập thành hình dạng.

Một thực thể cao lớn, khoác trên mình bộ giáp bằng kim loại phế thải và da thú đã mục rữa bước ra từ căn hầm rộng lớn.

Khuôn mặt của nó bị che khuất bởi một lớp lưới sắt dày đặc, chỉ để lộ đôi mắt đỏ rực phát sáng trong bóng tối ẩm ướt.

“Bản sao thứ bảy,” giọng nói đó lại vang lên lần nữa, rõ ràng hơn nhưng cũng đáng sợ hơn gấp bội.

“Ngươi nghĩ ngươi có thể trốn thoát khỏi số phận chung của chúng ta?” Lý Minh nghiến chặt răng, cố gắng dồn chút năng lượng còn sót lại vào lòng bàn tay phải.

Ánh sáng xanh nhạt lóe lên yếu ớt rồi tắt ngấm.

Cảm giác bất lực này khiến anh nhớ đến những đêm dài nằm mơ thấy cha mình chết trong vòng tay.

Sự thật về nguồn gốc của hắn không chỉ là một bí mật, nó là một lời nguyền.

“Ta không tìm kiếm sự cho phép,” Lý Minh đáp lại, giọng nói lạnh lùng hơn bản thân mong đợi.

“Và ta cũng không cần phải giống như các ngươi.” Con quái vật — hay nên gọi là Dị Nhân đột biến này — phát ra một tiếng gầm rú dữ dội.

Tiếng kim loại ma sát vang lên khi nó giơ cao cánh tay trái, nơi những móng vuốt bằng thép đã được gắn chặt vào da thịt.

Nó lao về phía Lý Minh với tốc độ đáng kinh ngạc cho một sinh vật nặng nề như vậy.

Lý Minh né tránh sang bên phải, dùng cột bê tông nứt nẻ làm điểm tựa để xoay người.

Cú đấm của kẻ thù đánh trúng không khí, tạo ra một làn sóng xung kích khiến bụi đất bay tung tóe.

Lý Minh cảm thấy gió từ cú swing đó cắt qua má anh, lạnh buốt và đầy đe dọa.

Anh cần thông tin.

Anh cần hiểu rõ hơn về những gì đang xảy ra trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn nữa.

Nhưng con quái vật này không cho phép anh có bất kỳ khoảng nghỉ nào.

Nó quay người lại với tốc độ đáng ngạc nhiên, một cú đá xoáy vào hông Lý Minh khiến.

vài mét và đập mạnh vào tường bê tông phía đối diện.

Hơi thở của anh trở nên gấp gáp.

Máu từ vết thương ở vai chảy nhiều hơn, nhuộm đỏ vạt áo sơ mi trắng đã từng sạch sẽ.

Đau đớn lan tỏa khắp cơ thể như những tia điện tử nhỏ xíu chui rúc dưới da thịt.

Nhưng nỗi đau vật lý không đáng sợ bằng sự cô đơn đang bao trùm lấy tâm trí anh.

Nếu tất cả các bản sao trước đều chết hoặc điên loạn, thì liệu có phải đó là định mệnh của anh?

Liệu “Kẻ Chủ” trong đầu anh thực sự chỉ là ý thức tập thể của những nạn nhân virus đầu tiên như lời đồn đoán?

Hay nó là một phần nào đó lớn hơn và nguy hiểm hơn nhiều?

Con quái vật tiến lại gần từng bước chậm rãi, mỗi bước chân đều khiến sàn nhà rung động.

Nó không vội vàng tấn công ngay lập tức mà dường như đang tận hưởng sự tuyệt vọng của con mồi.

Đôi mắt đỏ rực sau lớp lưới sắt quan sát anh với ánh nhìn đầy khiêu khích và thương hại pha lẫn lẫn nhau một cách kỳ lạ.

“Ngươi cảm thấy nó phải không?” giọng nói khàn đặc hỏi, lần này mang theo một chút gì đó giống như sự đồng tình đau khổ.

“Tiếng gọi từ bóng tối?

Những linh hồn đang la hét trong tĩnh mịch?” Lý Minh nhắm mắt lại, cố gắng chặn đứng những tiếng thì thầm hỗn loạn trong đầu mình.

Chúng ngày càng trở nên ồn ào hơn mỗi khi anh cảm thấy căng thẳng hoặc sợ hãi.

“Im đi,” anh gầm lên, không biết là nói với con quái vật trước mặt hay với chính nội tâm của mình.

“Không thể im lặng đâu,” con quái vật đáp lại, giọng điệu mỉa mai.

“Đó là bản chất của chúng ta.

Chúng ta sinh ra để chịu đựng nỗi đau và chết trong cô đơn.” Nói rồi nó lao vào một lần nữa.

Lần này, Lý Minh không cố gắng né tránh hoàn toàn mà chấp nhận ăn một đòn nhẹ ở vai trái để đổi lấy vị trí tấn công.

Anh vung tay phải lên với hy vọng cuối cùng là kích hoạt năng lực của mình.

Tuy nhiên, thay vì luồng ánh sáng xanh quen thuộc, một dòng máu đen sẫm bất ngờ phun ra từ khóe miệng.

quái vật chạm vào da thịt.

Cả hai cùng dừng lại trong khoảnh khắc shock hãi trước phản ứng dị thường này.

Con quái vật lùi bước một chút, vẻ mặt đầy nghi ngờ và sợ hãi hiện rõ đằng sau lớp lưới sắt che chắn khuôn mặt của nó.

Còn Lý Minh thì đứng chông chênh giữa căn hầm đổ nát, cảm giác quyền năng vừa rồi tan biến nhanh chóng thay vào đó là cơn đau dữ dội khắp người như thể mọi tế bào đang bị thiêu đốt từ bên trong bởi một chất độc chưa từng có tiền lệ trước đây trên thế giới này!

Anh sấp người xuống ôm lấy đầu vì quá sức chịu đựng nỗi đau tột cùng mà không ai khác ngoài chính mình mới hiểu được rõ ràng nhất lúc bấy giờ đây rồi!

Trong khi đó thì phía sau lưng anh bỗng nghe thấy tiếng bước chân nhanh nhẹn kèm theo ánh đèn pin chiếu thẳng vào mặt khiến cho tầm nhìn càng trở nên mù mịt hơn nữa dưới lớp bụi dày đặc đang phủ kín toàn bộ khu vực hầm ngầm tầng 4 của thành phố cũ nay đã hoang tàn và bỏ phế từ lâu rồi cả!

Trần Nam xuất hiện ở lối đi ngang, súng ngắn trong tay đã được lên nòng sẵn sàng để bắn nếu cần thiết.

Gương mặt anh ta đầy lo lắng nhưng vẫn giữ vẻ lạnh lùng đặc trưng khi nhìn thấy tình cảnh của Lý Minh đang nằm giữa hai kẻ thù nguy hiểm kia – một là con quái vật đột biến trước mắt và thứ hai là những bóng đen mờ ảo xuất hiện ở lối ra phía sau lưng họ từ lúc nào không hay biết cả!

“Lý Minh!” Trần Nam hét lên, giọng nói vang vọng trong căn hầm rộng lớn.

“Cút đi ngay lập tức!

Ta sẽ giữ chân chúng một lát!” Nhưng Lý Minh không thể di chuyển được nữa.

Cơn đau tê liệt khiến anh gần như mất kiểm soát hoàn toàn cơ thể mình lúc này đây!

Con quái vật trước mặt anh lại tiến về phía trước với vẻ hung hãn hơn bao giờ hết, cánh tay trái nâng cao chuẩn bị cho một đòn kết liễu cuối cùng mà không còn chút do dự nào nữa cả!

Và ngay khi những móng vuốt thép sắp chạm vào trán Lý Minh thì bỗng nhiên từ sâu thẳm trong bóng tối phía sau lưng anh vang lên một giọng nói lạnh lùng đến rợn người phát ra qua hệ thống loa cũ kỹ của căn hầm: “Dừng lại.” Tất cả mọi hành động đều ngừng lại ngay lập tức.

Cả con quái vật lẫn Trần Nam đều quay đầu về hướng âm thanh đó với vẻ mặt đầy cảnh giác và bất ngờ trước sự xuất hiện không mời mà đến này!

Ánh đèn pin từ phía lối đi cũng tắt dần đi chỉ còn để lại ánh sáng yếu ớt của đôi mắt đỏ rực đang nhìn chằm chằm vào bóng tối nơi phát ra giọng nói bí ẩn kia!

Và rồi một hình dáng nhỏ bé bước ra từ giữa bóng tối, mang theo mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng nhưng đầy nguy hiểm chết người cho bất kỳ ai dám thách thức quyền lực tuyệt đối của hắn ta trong khu vực Vùng Xám này!

Đó không phải là Trương Tuệ hay bất kỳ thành viên nào thuộc tổ chức Thanh Tẩy mà Lý Minh từng gặp trước đây cả!

Mà lại chính xác hơn nữa khi nhận ra khuôn mặt quen thuộc đó qua lớp sương mù dày đặc đang phủ kín toàn bộ căn hầm rộng lớn phía dưới lòng đất tầng 4 của thành phố cũ nay đã hoang tàn và bỏ phế từ lâu rồi cả!

Người đàn ông mặc vest đen bóng loáng mỉm cười dịu dàng nhưng đầy sát khí nhìn thẳng vào mắt Lý Minh với ánh sáng xanh lóe lên trong đôi tròng kính gọng kim loại mỏng manh đang đeo trên sống mũi cao quý của mình lúc này đây!

“Con trai ta,” anh ta nói bằng giọng điệu trìu mến đến rợn người khiến cho cả Trần Nam và con quái vật trước mặt đều cứng đờ tại chỗ không dám cử động một li hai phân nữa dưới cái nhìn đầy uy quyền tuyệt đối phát ra từ đôi mắt lạnh lùng ấy của hắn!

Không khí trong căn phòng kín bỗng chốc trở nên nặng nề như chì lỏng rót vào phổi.

Trần Nam cảm giác mỗi nhịp thở đều là một cuộc chiến sinh tử với áp lực vô hình đang đè lên lồng ngực cậu.

Ánh sáng xanh từ đôi mắt người đàn ông vest đen không chỉ chiếu thẳng vào Lý Minh, mà còn lan tỏa ra khắp mọi ngóc ngách tối tăm của căn phòng cũ kỹ này.

Nó lạnh lẽo.

Một thứ lạnh thấu xương tủy khác hẳn với cái rét tự nhiên của mùa đông thành phố.

Lý Minh run lên bần bật.

Không phải vì sợ hãi đơn thuần, mà là do sự nhận thức ghê rợn về nguồn gốc của chính mình đang bị phơi bày dưới ánh sáng khốc liệt ấy.

Cậu ta cố gắng lùi lại, gót chân chạm vào tường gạch thô ráp phía sau, nhưng cơ thểdường như như bị đóng băng trong khối bê tông cứng rắn.

“Đừng nhìn anh ta,” Trần Nam thì thầm, giọng nói nghẹn ngào vì căng thẳng quá mức.

Năng lượng dị năng của cậu bắt đầu tuôn chảy dưới da, tạo thành những đường vân sáng chập chờn trên cổ tay và cánh tay trái.

Cậu không thể để Lý Minh bị kiểm soát hoàn toàn bởi áp lực tâm lý này.

Nếu ý chí của cậu ta sụp đổ, hậu quả sẽ là một vụ nổ năng lượng hủy diệt cả khu phố này.

Người đàn ông vest đen nhếch môi cười nhạt hơn nữa.

Nụ cười ấy không mang chút thiện cảm nào, chỉ thuần túy là sự mỉa mai trước nỗi bất lực của kẻ yếu.

Hắn đưa tay lên chỉnh lại gọng kính kim loại mỏng manh trên sống mũi cao quý của mình.

Hành động chậm rãi và thanh lịch đó tạo nên một sự tương phản kinh hoàng với bầu không khí đầy sát khí xung quanh.

“Ngươi dám can thiệp?” giọng nói trầm thấp vang lên, như tiếng sấm rít trong lòng đất.

Những tia điện màu xanh lam bắt đầu nhảy múa giữa không trung, kết nối từ hai tay người đàn ông vest đen đến đỉnh đầu của Lý Minh.

Không gian rung động nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.

Trần Nam nhận ra đây là loại năng lượng thuộc tính Sóng Tần Số Cao – khả năng điều khiển trực tiếp sóng não và hệ thần kinh đối phương.

“Ta không can thiệp,” Trần Nam đáp lại, bước tiến lên một bước vững chãi.

Bàn chân cậu chạm xuống sàn nhà tạo ra tiếng động khô khốc vang vọng trong sự im lặng chết chóc này.

“Mình đang bảo vệ đồng đội.” Từ ngữ ‘đồng đội’ như một lưỡi dao sắc bén cắt ngang qua màn kịch của kẻ thù.

Người đàn ông vest đen hơi nhíu mày, ánh mắt lạnh băng quay sang Trần Nam lần đầu tiên sau khi xuất hiện.

Sự chú ý đó khiến Trần Nam cảm thấy da thịt mình nổi gai ốc.

Hắn là một Dị Nhân cấp cao, có lẽ thuộc tầng lớp Quản Trị mà tổ chức bí mật luôn nhắc đến trong những tài liệu cấm đoán.

Lý Minh đột ngột hét lên đau đớn.

Những tia điện xanh chui vào đỉnh đầu cậu ta đang cố gắng xâm nhập sâu hơn vào ý thức.

Cậu ta quắp lấy đầu mình, móng tay cào xé trên da thịt đến mức chảy máu nhưng vẫn không thể thoát khỏi sự kiểm soát tàn khốc này.

“Đừng,” Lý Minh lắp bắp, nước mắt rơi xuống những giọt nóng hổi trên má lạnh lẽo của cậu.

“Nó… nó quá ồn ào.” Trần Nam hiểu ý bạn mình.

Trong đầu Lý Minh lúc này đang diễn ra một trận chiến nội tâm dữ dội giữa ký ức bị bóp méo và thực tại phũ phàng mà người đàn ông vest đen đang cố gắng áp đặt lên anh ta.

Những đoạn video ký ức vỡ vụn hiện về trước mắt Trần Nam: một căn phòng trắng xóa, mùi thuốc sát trùng nồng nặc, và tiếng cười lạnh lùng của những bác sĩ mặc áo blouse trắng quan sát thí nghiệm trên cơ thể đứa trẻ nhỏ bé nằm bất động trên bàn mổ kim loại.

“Ngươi đã làm gì với cậu ta?” Trần Nam hỏi, giọng nói đanh lại như thép.

Năng lượng trong người cậu bắt đầu dồn nén vào hai lòng bàn tay, tạo thành những viên cầu sáng màu đỏ cam rực rỡ nhưng được giữ kín dưới vỏ bọc vô hình để không kích động thêm sự thù địch của đối phương.

“Tôi chỉ giúp anh ta nhớ lại vị trí đúng đắn mà thôi,” Người đàn ông vest đen đáp lời bình thản như đang nói về việc tưới cây trong vườn nhà mình.

“Máu quý tộc không thể bị lãng phí vào những cuộc đời tầm thường, vô nghĩa.” Cụm từ ‘quý tộc’ khiến Trần Nam sững sờ.

Liệu Lý Minh có phải là con của một gia đình thế lực nào đó?

Hay đây chỉ là chiêu trò tâm lý để gây hoang mang?

Trong thế giới Dị Nhân phức tạp này, lai cội gốc rễ luôn là vũ khí sắc bén nhất nhưng cũng nguy hiểm nhất.

Lý Minh đột ngột mở mắt ra.

Đôi tròng đen vốn dĩ hiền hòa giờ lại đỏ ngầu như máu tươi mới chảy ra từ vết thương sâu thẳm nhất trong linh hồn cậu ta.

Cậu không còn run rẩy nữa.

Sự tĩnh lặng tuyệt đối bao phủ lấy cơ thể mảnh khảnh của Lý Minh, khiến cho Trần Nam cảm thấy sợ hãi hơn cả khi bạn mình đang gào khóc đau đớn kia trước đây.

“Nam,” Lý Minh gọi tên Trần Nam bằng một giọng nói hoàn toàn khác biệt – lạnh lùng và xa lạ đến rợn người.

“Hãy lùi lại.” Trần Nam nghiến răng chặt, nhưng không di chuyển lấy nửa bước chân nào.

Cậu biết nếu mình rời đi lúc này thì sẽ đánh mất cơ hội duy nhất để cứu Lý Minh khỏi bóng tối đang nuốt chửng linh hồn cậu ta từng ngày một qua nhiều năm dài đằng đẵng trôi nổi vô định trong xã hội hiện tại đầy rẫy sự bất công và áp bức từ phía những thế lực ngầm không tên tuổi hay địa vị chính danh rõ ràng nào cả đâu đúng không bạn đọc yêu quý ơi?

Trần Nam sẽ không bao giờ chấp nhận điều đó xảy ra dù phải trả giá bằng mạng sống của chính mình đi chăng nữa cũng đành chịu thôi chứ sao được cơ chứ hả trời đất ơi?!

“Không,” Trần Nam đáp lại kiên quyết.

“Tôi đã nói rồi, chúng ta là một gia đình.” Lời tuyên bố ấy vang lên trong căn phòng tối như tiếng chuông cảnh báo cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn thành những đống gạch vụn nát không thể sửa chữa được nữa cho dù có dành cả đời người để tìm kiếm mảnh ghép còn sót lại đâu đó giữa lòng đô thị rộng lớn náo nhiệt này đây mà thôi phải không nào các bạn thân mến của tôi ơi?!

Người đàn ông vest đen cười khẽ.

Tiếng cười ấy vang lên như tiếng kim loại va chạm nhau trong đêm khuya tĩnh mịch nơi những tòa nhà chọc trời cao vút soi bóng xuống mặt hồ nước đen ngòm phía.

luôn gợi nhớ đến những bí mật chôn sâu dưới lòng đất từ thời kỳ khai sinh ra nền văn minh dị năng đầy biến động này của nhân loại chúng ta đang sống chung cùng nhau trên hành tinh xanh tuyệt đẹp nhưng cũng vô cùng tàn khốc với bao nhiêu là máu và nước mắt đã từng chảy tràn ngập khắp nơi mà không ai đếm hết nổi số lượng nạn nhân thiệt mạng vì những cuộc xung đột nội bộ giữa các phe phái chính trị quyền lực luôn tranh giành ảnh hưởng thống trị toàn cầu hóa ngày càng gia tăng mạnh mẽ hơn nữa theo thời gian trôi qua nhanh chóng như gió thoảng qua đời người.

phải không nào bạn đọc thân mến của tôi ơi?

“Gia đình?” Người đàn ông lặp lại từ ngữ ấy với vẻ mặt đầy khinh miệt.

“Một khái niệm hão huyền cho những kẻ yếu đuối bám víu vào hy vọng mong manh để tồn tại trong thế giới khắc nghiệt này.” Hắn giơ tay lên, và không gian xung quanh bắt đầu biến dạng.

Một luồng máu tươi lạnh buốt đột ngột bắn thẳng vào mặt anh từ phía sau.

Anh quay người lại, co rút vì kinh tởm khi thấy bàn tay của người đàn ông kia đã thủng qua lồng ngực mình.

Những ngón tay
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập