Chương 21
Lý Minh chưa kịp chớp mắt, bóng đen đầu tiên đã lao tới.
Không phải là một cú đấm thông thường, mà là một vết cắt ngang không khí, kèm theo tiếng rít của gió.
Hắn nghiêng người, cảm giác lạnh lẽo chạm vào gáy, cắt đứt một缕 tóc.
Đối thủ không nói lời nào, chỉ là những con rối của "Hắn" – kẻ đứng trên cao cười.
Lý Minh đáp trả bằng một cú gạt tay, không dùng sức mạnh vật lý, mà dùng ý chí.
Một xung động năng lượng tím ngầu bắn ra từ lòng bàn tay, va chạm với bóng đen.
Không có tiếng nổ, chỉ có âm thanh chói tai như kính vỡ.
Bóng đen tan rã thành những hạt bụi nhỏ, nhưng ngay lập tức, chúng tái hợp lại.
Hai bóng đen khác lao lên từ phía bên hông.
"Đừng phí sức," Lý Minh nói, giọng anh lạnh như băng.
Anh lùi lại, chân bước nhẹ trên sàn bê tông ẩm ướt.
"Các anh không phải là người.
Các anh là sự phản chiếu."
Anh đã rơi xuống tầng hầm của một tòa nhà cũ kỹ, nơi mùi ẩm mốc và gỉ sét xâm nhập vào từng lỗ chân lông.
Đây không phải là nơi anh muốn đến, nhưng trọng lực dường như đã từ chối anh trong khoảnh khắc đó, ném anh xuống đây.
Một bóng người bước ra từ bóng tối.
Không phải là một Dị Nhân với năng lực hiển hiện, mà là một người đàn ông cao lớn, mặc bộ đồ bảo hộ cũ kỹ, mặt nạ gas che kín nửa khuôn mặt.
Trong tay hắn là một thanh kiếm năng lượng đang rung lên, phát ra ánh sáng xanh lét.
"Ngươi đã đánh thức nó," giọng nói của hắn trầm đục, vang lên qua lớp mặt nạ.
"Và giờ, ngươi phải trả giá."
Lý Minh nhíu mày.
Hắn không cảm thấy thù hận trong giọng nói đó, chỉ có sự mệt mỏi.
Sự mệt mỏi của một người đã chiến đấu quá lâu.
"Tôi không muốn chiến đấu," Lý Minh đáp.
"Tôi chỉ muốn hiểu."
"Hiểu?" Hắn cười, một âm thanh khàn khàn.
"Hiểu là điều duy nhất giết chết chúng ta.
Ngươi nghĩ ngươi là duy nhất?
Ngươi nghĩ sức mạnh này là món quà?"
Lý Minh không đáp.
Anh quan sát.
Trong khi hai bóng đen khác lao vào, anh không né tránh.
Anh để chúng đâm vào người mình.
Những vết thương không chảy máu đỏ, mà là những tia sáng tím loé lên, sau đó lành lại ngay lập tức.
Đây là cơ thể của anh.
Một cơ thể được tạo ra để chịu đựng, để sửa chữa, và để phá vỡ.
Hắn nhìn cảnh tượng đó với ánh mắt đầy kinh ngạc.
Ngươi đã hấp thụ chúng?"
"Không," Lý Minh nói, giọng anh vang lên trong sự im lặng.
"Tôi đang lắng nghe chúng."
Và trong sự im lặng đó, anh nghe thấy nó.
Không phải là tiếng hét của Đế Quân, mà là một giọng nói yếu ớt, xa xôi.
Một lời thì thầm từ quá khứ.
Lý Minh bước vào căn phòng phía sau.
Không khí ở đây tĩnh lặng một cách đáng sợ, như thể thời gian đã ngừng chảy.
Ánh sáng yếu ớt từ những khe hở trên trần nhà chiếu xuống, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên sàn bê tông.
Đây không chỉ là một nơi trú ẩn.
Đây là một "cái tổ" bí mật.
Trên tường, những hình vẽ nguệch ngoạc bằng phấn màu: một người cha, một người mẹ, và hai đứa trẻ.
Nhưng khuôn mặt chúng bị vẽ nguệch ra, như thể người vẽ muốn xóa đi ký ức đau thương.
Mỗi nét vẽ đều mang theo sự tuyệt vọng, sự sợ hãi, và sự yêu thương.
Lý Minh chạm tay lên bức vẽ.
Bàn tay anh run nhẹ.
Những ký ức không phải của anh bắt đầu tràn vào.
Một bữa ăn tối.
Tiếng cười của một đứa trẻ.
Và sau đó, là tiếng súng.
Và sự im lặng chết chóc.
Ở giữa sàn, có một cái vali bằng kim loại cũ kỹ.
Nó được khóa chặt, nhưng khóa đã bị gỉ sét.
Lý Minh mở nó ra.
Bên trong không có vũ khí, không có tiền, mà là những bức ảnh.
Những bức ảnh về một gia đình hạnh phúc.
Và một cuốn nhật ký.
Anh mở cuốn nhật ký ra.
Những trang giấy vàng úa, mực viết đã mờ đi theo thời gian.
Nhưng anh có thể đọc được chúng.
Không phải bằng mắt, mà bằng cảm giác.
*Ngày 14 tháng 3.
Virus Chaos đã lan rộng.
Họ nói rằng chúng ta là những kẻ đột biến.
Họ nói rằng chúng ta là mối đe dọa.
Nhưng chúng ta chỉ là những con người.
Chúng ta chỉ muốn sống.*
*Ngày 20 tháng 3.
Những người mặc áo đen.
Họ nói rằng họ là từ BioGen.
Họ nói rằng họ muốn giúp chúng ta.
Nhưng tôi biết.
Tôi biết họ muốn gì.
Họ muốn lấy đi năng lực của chúng ta.
Họ muốn kiểm soát chúng ta.*
*Ngày 25 tháng 3.
Tôi đã giấu con trai tôi.
Tôi đã giấu nó trong hầm.
Tôi cầu nguyện rằng nó sẽ an toàn.
Tôi cầu nguyện rằng nó sẽ sống.*
Lý Minh cảm thấy một cơn đau nhói trong lồng ngực.
Không phải là đau đớn thể xác, mà là đau đớn tâm hồn.
Anh nhìn lên bức vẽ.
Người cha trong bức vẽ có đôi mắt giống anh.
Người mẹ có nụ cười giống mẹ anh.
Và đứa trẻ...
Đứa trẻ có tên là Lý Minh.
Anh không phải là bản sao thứ bảy.
Anh là bản sao đầu tiên.
Nhưng anh không phải là duy nhất.
Một giọng nói vang lên trong đầu anh.
Không phải Đế Quân.
Mà là một giọng nói quen thuộc.
"Anh đã tìm ra nó," giọng nói ấy thì thầm.
"Và giờ, anh phải đối mặt với nó."
Lý Minh đóng cuốn nhật ký lại.
Anh nhìn ra cửa.
Hắn đang đứng đó.
Và bên cạnh hắn, là một cô gái trẻ.
Cô gái với đôi mắt xanh dương.
Lý Vân bước ra từ bóng tối.
Cô không còn là cô gái đáng sợ mà Lý Minh đã gặp trong giấc mơ.
Cô là một người phụ nữ trưởng thành, với những vết sẹo trên khuôn mặt, và ánh mắt đầy nỗi đau.
"Em không chết," cô nói, giọng cô run run.
"Em bị bắt cóc bởi tổ chức 'Clean Slate'."
Lý Minh nhìn cô.
Anh không nói gì.
Anh chỉ nhìn.
"Họ phát hiện ra rằng virus Chaos không tự nhiên," Lý Vân tiếp tục.
"Nó là kết quả của một thí nghiệm di truyền bí mật do chính phủ tài trợ, nhằm tạo ra 'siêu binh chủng'.
Và gia đình chúng ta...
chúng ta là những thí nghiệm thất bại."
Lý Minh cảm thấy thế giới xung quanh anh quay cuồng.
Anh đã biết rằng anh là một sản phẩm.
Nhưng anh không biết rằng anh là một phần của một dự án lớn hơn.
Một dự án nhằm kiểm soát nhân loại.
"Và anh?" Lý Vân hỏi.
"Anh là gì?"
"Tôi là một lỗi," Lý Minh đáp.
"Một lỗi trong hệ thống.
Và tôi sẽ sửa nó."
Lý Vân cười, một nụ cười chua chát.
Anh nghĩ anh có thể sửa được nó?
Anh không hiểu.
Virus Chaos không thể bị kiểm soát.
Nó là một phần của chúng ta.
Nó là máu của chúng ta."
"Và nếu nó là máu của chúng ta," Lý Minh nói, giọng anh lạnh lùng.
"Thì chúng ta sẽ kiểm soát nó.
Không phải bằng bạo lực.
Không phải bằng nô lệ.
Mà bằng sự tự do."
Lý Vân lắc đầu.
"Sự tự do là một ảo tưởng.
Trong thế giới này, chỉ có sức mạnh mới là thực tại.
Và sức mạnh của anh...
nó nguy hiểm."
"Nó nguy hiểm cho những kẻ muốn kiểm soát," Lý Minh đáp.
"Nhưng nó là hy vọng cho những kẻ muốn tự do."
Lý Vân im lặng.
Cô nhìn anh với ánh mắt phức tạp.
Có sự sợ hãi.
Có sự nghi ngờ.
Nhưng cũng có sự hy vọng.
"Anh không thể làm điều đó," cô nói.
"Họ sẽ giết anh.
Họ sẽ giết tất cả chúng ta."
"Thì chúng ta sẽ chiến đấu," Lý Minh nói.
"Cho đến khi không ai còn có thể kiểm soát chúng ta nữa."
Lý Vân nhìn anh.
Và trong ánh mắt của cô, Lý Minh thấy sự phản chiếu của chính mình.
Một người đàn ông cô đơn, mang trong mình sức mạnh của một vị thần, nhưng lại có trái tim của một con người.
Lý Minh bước ra khỏi căn phòng, đối diện với "Hắn" và lũ thuộc hạ.
Hắn không chạy, không chiến đấu theo cách thông thường.
Hắn đặt tay lên ngực mình, nơi nguồn năng lượng Chaos đang dồn nén.
"Anh định làm gì?" "Hắn" hỏi, giọng đầy tò mò.
Lý Minh mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng kiên định.
"Em gái tôi," anh nói.
"Cô ấy nói rằng virus Chaos không thể bị kiểm soát.
Nhưng cô ấy sai.
Nó có thể bị kiểm soát.
Không phải bằng sức mạnh.
Mà bằng sự hy sinh."
Lý Minh nâng tay lên.
Những tia sáng tím ngầu bắt đầu tỏa ra từ lòng bàn tay anh.
Không phải là sự bùng nổ, mà là sự hấp thụ.
Anh đang hấp thụ năng lượng từ chính cơ thể mình.
Từ những vết thương.
Từ những ký ức.
Từ nỗi đau.
"Anh đang tự hủy diệt," Lý Vân hét lên.
"Anh sẽ chết!"
"Không," Lý Minh nói.
"Tôi đang giải phóng."
Và rồi, anh làm điều đó.
Anh không tấn công.
Anh không phòng thủ.
Anh chỉ đơn giản là mở ra.
Và từ trong anh, một luồng sóng năng lượng lan tỏa, quét qua toàn bộ căn phòng, quét qua toàn bộ tòa nhà, quét qua toàn bộ thành phố.
Mọi Dị Nhân trong bán kính mười cây số đều cảm thấy sự rung động.
Không phải là sự tắt nguồn.
Mà là sự thức tỉnh.
Một sự thức tỉnh đau đớn, hỗn loạn, và không thể kiểm soát.
"Hắn" hét lên.
Cơ thể hắn bắt đầu co giật.
Những mạch năng lượng xanh dương bùng lên dưới da thịt hắn, xé toạc bộ đồ bảo hộ.
Hắn không còn là một người bình thường.
Hắn đang biến đổi.
"Đừng!" Lý Vân hét lên.
"Anh đang giết anh ta!"
"Không," Lý Minh nói, giọng anh lạnh lùng.
"Tôi đang giải phóng anh ta.
Và giờ, tôi sẽ làm điều tương tự với anh, Phương."
Lý Minh quay lại nhìn Lý Vân.
"Anh em gái của tôi.
Anh sẽ không để anh em bị kiểm soát.
Không bao giờ."
Và rồi, anh nhảy xuống.
Không phải là sự tự sát.
Mà là sự hy sinh.
"Hắn" biến mất, nhưng sự im lặng sau đó không mang lại cảm giác chiến thắng.
Những thuộc hạ của hắn, những Dị Nhân cấp thấp, đang nhìn Lý Minh với ánh mắt sợ hãi và...
Lý Vân bước ra, nhìn anh trai với vẻ mặt phức tạp.
"Anh vừa làm gì vậy?
Anh vừa giết một phần của chính mình."
Lý Minh nhìn xuống bàn tay mình.
Vẫn còn những tia sáng tím ngầu đang tỏa ra.
Anh cảm thấy nhẹ nhàng.
Và đáng sợ.
"Không," anh nói.
"Tôi chỉ mới bắt đầu."
Và rồi, một giọng nói vang lên trong đầu anh.
Không phải Đế Quân.
Mà là một giọng nói quen thuộc.
"Anh đã về nhà chưa?"
Lý Minh dừng lại.
Anh nhìn xuống.
Trong bóng tối dưới đáy vực, một bóng người đang đứng đó.
Đó là cô gái trẻ với đôi mắt xanh dương.
Cô mỉm cười, và lần này, nụ cười của cô không còn đáng sợ.
Thân thuộc.
"Đợi anh," cô nói.
"Gia đình chúng ta sắp được đoàn tụ."
Và rồi, Lý Minh nhảy xuống.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận