Chương 22

Chương 22 — Gia Đình Kẻ Thất Lạc

Lý Minh không cần thang máy.

Trong thế giới ngầm của Tân Thiên Hà, thang máy là nơi tử thần rình rập, là những chiếc hộp kim loại đưa những "Thường Nhân" vô tư đến với sự an toàn giả tạo.

Còn những "Dị Nhân" muốn sống sót, hoặc muốn tìm ra sự thật, phải đi theo những con đường mà xã hội cố tình quên lãng: hệ thống thoát nước thải, ống dẫn khí công nghiệp, hoặc những khe nứt trong bức tường bê tông của sự kiểm soát.

Hắn leo trèo dọc theo mặt ngoài tòa tháp Neo-Life, gió ở độ cao ba trăm mét thổi phập phồng lớp áo khoác mỏng manh.

Ngón tay và bàn chân hắn bám chặt vào những khe hở kim loại lạnh lẽo, không phải nhờ lực bám của động vật, mà nhờ năng lực *Kiểm Soát Ma Sát* vừa thức tỉnh cách đây 48 tiếng.

Mỗi bước di chuyển là một phép tính vật lý tàn khốc.

Hắn phải tính toán góc ma sát giữa da thịt và thép, giữa mồ hôi và gió.

Nếu sai lệch dù chỉ một phần trăm, cơ thể hắn sẽ trượt xuống vực thẳm, tan nát giữa những tầng nhà kính dưới kia.

Cảm giác lạnh lẽo len lỏi vào từng thớ cơ.

Lý Minh hít vào một hơi sâu, mùi ozone và bụi kim loại xâm nhập vào phổi.

Anh không sợ chết.

Cái chết đối với anh giờ đây chỉ là một phương trình chưa được giải.

Nhưng anh sợ sự vô nghĩa.

Nếu cha mẹ anh thực sự là nạn nhân của một thí nghiệm, thì việc tìm ra họ không chỉ là để trả thù, mà là để hiểu.

Hiểu tại sao máu trong tĩnh mạch anh lại sôi sục mỗi khi gần những người mang cùng nguồn gốc virus.

Hắn dừng lại ở tầng 90.

Đây là giới hạn của khu vực công cộng.

Trên kia là lãnh thổ của những người nắm giữ chìa khóa mở cánh cửa bí ẩn nhất thành phố.

Lý Minh liếc nhìn đồng hồ thông minh cũ kỹ trên cổ tay.

Kim giây ticking đều đặn, nhưng trong tai anh, nó nghe như tiếng đếm ngược của một quả bom hạt nhân.

Anh chạm nhẹ vào vết sẹo trên ngực, nơi "Kẻ Chủ" từng gầm gừ.

Sự im lặng đáng sợ hơn bất kỳ lời nào.


Cánh cửa phòng bật mở.

Không phải cảnh sát, cũng không phải vệ sĩ.

Một người đàn ông mặc vest đen bước vào, tay cầm một cây gậy đen bóng.

Đó là Giám đốc An ninh của Neo-Life, ông Park.

Khuôn mặt ông lạnh băng, đôi mắt không có chút cảm xúc nào, chỉ có sự tính toán khô khan của một người đã nhìn thấy quá nhiều điều kinh hoàng.

"Đừng phá hủy họ, Lý Minh," giọng ông Park lạnh lùng, vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng.

"Nếu anh ngắt kết nối đột ngột, sóng xung kích năng lượng sẽ làm nổ tung cả tầng này.

Và cha mẹ anh sẽ chết ngay lập tức."

Lý Minh quay lại, ánh mắt sắc như dao cạo.

"Họ đang chết từ từ, ông Park.

Ông gọi đây là cứu rỗi?"

"Ta gọi đây là bảo tồn," ông Park đáp, bước thêm một bước vào phòng, cây gậy trong tay rung lên nhẹ.

"Virus Chaos không thể bị kiểm soát.

Nó là một bệnh lý.

Nhưng nó cũng là một nguồn năng lượng vô tận.

Chúng ta đang giữ họ sống để nghiên cứu cách triệt tiêu nó.

Nếu anh giải phóng họ, anh sẽ giải phóng cái chết cho hàng triệu người khác."

"Và nếu họ không muốn được nghiên cứu?" Lý Minh hỏi, giọng nói vang lên lạ thường, như thể có nhiều giọng nói hợp lại.

"Nếu họ muốn tự do?"

"Tự do là một ảo tưởng," ông Park冷笑, "Trong thế giới này, chỉ có sức mạnh mới là thực tại.

Và sức mạnh của anh...

nó nguy hiểm.

Nó là mối đe dọa cho trật tự."

Lý Minh nhìn vào cha mẹ mình.

Anh nhìn thấy sự chịu đựng trong đôi mắt nhắm lại của họ.

Anh nhìn thấy sự hy sinh im lặng.

Và anh nhận ra điều mà ông Park không hiểu.

Ông Park nghĩ rằng ông đang kiểm soát virus.

Nhưng thực tế, virus đang kiểm soát ông.

Nó đã ăn mòn nhân tính của ông, biến ông thành một cỗ máy lạnh lùng.

"Anh sai," Lý Minh nói, giọng anh lạnh lùng nhưng kiên định.

"Virus không phải là bệnh.

Nó là sự tiến hóa.

Và chúng ta không thể bị kiểm soát."

Ông Park nhíu mày.

"Anh định làm gì?"

"Em gái tôi," Lý Minh nói, tay anh bắt đầu tỏa ra những tia sáng tím ngầu, nhưng lần này, chúng không hỗn loạn.

Chúng có nhịp điệu.

"Cô ấy nói rằng virus Chaos không thể bị kiểm soát.

Nhưng cô ấy sai.

Nó có thể bị kiểm soát.

Không phải bằng sức mạnh.

Mà bằng sự hy sinh."

Lý Minh nâng tay lên.

Những tia sáng tím bắt đầu hấp thụ năng lượng từ chính cơ thể anh.

Từ những vết thương.

Từ những ký ức.

Từ nỗi đau.

Ông Park lùi lại một bước, lo lắng.

"Anh đang tự hủy diệt!"

"Không," Lý Minh nói.

"Tôi đang giải phóng."


Trước khi ông Park có thể ra lệnh cho đội SWAT xông vào, màn hình chính của Neo-Life đen lì.

Một giọng nói cơ giới vang lên, nhưng không phải từ loa của tòa nhà.

Nó vang lên từ trong đầu mọi người trong bán kính mười cây số.

Lý Minh bước ra khỏi phòng, để lại cha mẹ hắn đang ngồi trong ánh sáng, đôi mắt họ mở to, nhìn theo hắn với vẻ kinh ngạc lẫn kiêu hãnh.

Hắn không quay lại.

Hắn biết rằng đây không phải là kết thúc.

Đây chỉ là khởi đầu.

Hắn bước ra hành lang, nơi những bóng đen đang tiến lại gần.

Nhưng lần này, Lý Minh không sợ.

Anh cảm thấy sức mạnh chảy trong mỗi tế bào.

Và trong đầu anh, một giọng nói quen thuộc vang lên, nhưng lần này, nó không phải là "Kẻ Chủ".

"Anh đã về nhà chưa?" giọng nói hỏi.

Lý Minh mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng kiên định.

"Chưa," anh đáp.

"Nhưng chúng ta sắp đến rồi."

Và rồi, một giọng nói khác vang lên, lần này là của Lý Vân, từ khắp nơi trong thành phố.

"Gia đình chúng ta sắp được đoàn tụ."

Lý Minh nhảy xuống cầu thang bộ, không cần thang máy.

Hắn lao xuống tầng hầm, nơi những bộ phận quan trọng nhất của Neo-Life đang nằm.

Và nơi đó, hắn sẽ tìm ra sự thật cuối cùng.

Sự thật về nguồn gốc của virus.

Và sự thật về chính mình.

Hắn không còn là một kẻ thất lạc.

Hắn là một người dẫn đường.

Và đường đi của hắn, sẽ được viết bằng máu và ánh sáng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập