Chương 20
Nó là một sự xé toạc từ bên trong, như thể từng tế bào trong cơ thể Lý Minh đang bị lột bỏ và tái cấu trúc lại bởi một lực lượng vô hình.
Khi ánh sáng trắng xóa dần tan biến, thay vào đó là bóng tối dày đặc của một căn phòng khách sạn cao cấp nào đó, Lý Minh nhận ra mình không còn đang nằm trên đống đổ nát của hầm ngầm Black Root nữa.
Anh ngồi dậy, ngực phập phồng.
Không khí ở đây lạnh lẽo, mang mùi hương của gỗ tuyết tùng và một thứ gì đó kim loại, giống như mùi của ozone sau cơn mưa.
Ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn bàn chiếu rọi lên tấm thảm nhung màu máu, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó trên tường.
Lý Minh nhìn xuống tay mình.
Những hình xăm màu đỏ tươi vẫn còn đó, nhưng chúng không còn phát sáng.
Chúng trông như những vết sẹo cũ, hoặc có lẽ là những đường mạch máu lộ ra bên ngoài da thịt trong suốt.
Anh không chết.
Nhưng anh cũng không còn là con người hoàn toàn.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau.
Lý Minh quay đầu lại, cơ thể phản ứng nhanh hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Trong phòng, một gã đàn ông mặc vest đen đang đứng đó, tay cầm một con dao găm nhỏ, lưỡi dao sáng lạnh dưới ánh đèn.
Gã không nói gì, ánh mắt trống rỗng, không có sự thù hận hay sợ hãi, chỉ có sự tập trung tuyệt đối.
Lý Minh không chạy.
Trực giác mách bảo rằng việc di chuyển sẽ kích hoạt cơ chế tự vệ của virus Chaos đang ẩn nấp trong máu hắn.
Hắn đứng lặng, mắt không rời con dao găm sáng lạnh trên tay gã đàn ông vest đen.
Không khí trong phòng như bị đông cứng, tiếng mưa bên ngoài cửa sổ kính lớn trở nên xa tắp, như thể thế giới bên ngoài đã ngừng tồn tại.
Lý Minh cảm nhận được nhịp đập của chính mình – chậm, đều, và đáng sợ.
Tim anh đập không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích của sức mạnh mới.
Anh cảm thấy từng sợi dây thần kinh trong cơ thể mình đang rung lên, kết nối với một mạng lưới vô hình bao trùm cả thành phố Tân Thiên Hà.
Gã đàn ông vest đen tiến lại gần một bước.
Lưỡi dao lóe sáng.
Lý Minh không nhúc nhích.
Anh đang chờ đợi.
Chờ đợi khoảnh khắc mà sự cân bằng mong manh này bị phá vỡ.
Anh cần biết.
Anh cần biết mình đang ở đâu, và ai đã đưa anh đến đây.
"Đừng cử động," gã đàn ông nói, giọng khàn khàn, thiếu cảm xúc.
"Nếu anh di chuyển, tôi sẽ cắt đứt dây thần kinh vận động của anh.
Và lần này, không ai cứu được anh."
Lý Minh nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên khuôn mặt nhợt nhạt.
"Anh nghĩ tôi sợ đau?
Hay anh nghĩ tôi còn quan tâm đến cơ thể này?"
Gã đàn ông nhíu mày, vẻ bình tĩnh trên mặt anh ta xé nát một chút.
"Anh không giống như những bản sao trước.
Họ cầu xin.
anh đang mỉm cười."
"Vì tôi đã tìm ra câu trả lời," Lý Minh nói, giọng anh vang lên trong phòng yên tĩnh, tạo ra một tiếng vọng kỳ lạ.
"Và câu trả lời đó không nằm ở việc chiến đấu.
Nó nằm ở việc hiểu."
Gã đàn ông vest đen do dự.
Trong khoảnh khắc đó, một bóng người khác bước ra từ bóng tối ở góc phòng.
Đó là một người đàn ông trung niên, mặc bộ vest trắng tinh tươm, tay cầm một chiếc tablet.
Ông ta nhìn Lý Minh với ánh mắt của một nhà khoa học đang quan sát một mẫu vật hiếm.
"Đúng vậy," Kiến trúc sư đáp, rút ra một thiết bị đo sinh trắc học nhỏ xíu từ trong túi vest.
"Tôi là Phương, người đã viết mã gen cho virus Chaos phiên bản 1.0.
Và anh, Lý Minh, là một 'Lỗi'."
Lý Minh nhíu mày.
"Lỗi?"
"Virus Chaos được thiết kế để chỉ kích hoạt 1% dân số," Phương giải thích, giọng điệu bình thản như thể đang đọc một báo cáo kỹ thuật.
"Nó là một cơ chế chọn lọc tự nhiên được đẩy nhanh bằng công nghệ.
Nhưng trong quá trình tạo ra bản sao thứ bảy – chính anh – một chuỗi mã gen đã bị đảo ngược.
Thay vì biến anh thành một công cụ服从 phục tùng, nó đã biến anh thành một 'Cổng'.
Một lối thoát."
"Vậy nên anh mới giữ tôi lại đây?" Lý Minh hỏi, mắt không rời khỏi Phương.
"Để nghiên cứu?
Để sửa chữa 'lỗi' đó?"
"Không," Phương lắc đầu, bước tiến lại gần hơn.
"Để khai thác.
Anh không phải là một Dị Nhân, Lý Minh.
Anh là một phiên bản nâng cấp.
Một người mang trong mình khả năng điều chỉnh tần số của virus Chaos.
Anh có thể tắt dị năng, như anh đã làm với S.D.E và Black Root.
Nhưng đó chỉ là bề nổi.
Bên dưới đó là khả năng viết lại quy tắc."
Lý Minh cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực.
Không phải vì bị lừa, mà vì sự thật tàn khốc này.
Anh không phải là một anh hùng.
Anh không phải là một nạn nhân.
Anh là một sản phẩm.
Một công cụ được tạo ra để kiểm soát những kẻ khác.
Nhưng nếu anh là một 'Lỗi', thì điều đó có nghĩa là anh có thể bị loại bỏ.
Hoặc tệ hơn, bị sửa chữa.
"Anh muốn gì từ tôi?" Lý Minh hỏi, giọng anh trầm xuống.
"Chúng tôi muốn anh trở thành Vua," Phương nói, ánh mắt anh ta lấp lánh tham vọng.
"Nhưng không phải Vua của Black Root, hay Vua của S.D.E.
Mà là Vua của một thế giới mới.
Một thế giới nơi dị năng không còn là một mối đe dọa, mà là một tài nguyên được kiểm soát.
Và anh sẽ là người kiểm soát nó."
Lý Minh cười bitterly.
"Và đổi lại, tôi sẽ trở thành nô lệ của anh?
Một con rối với dây điều khiển vô hình?"
"Không," Phương lắc đầu.
"Anh sẽ là đối tác.
Chúng tôi sẽ cung cấp cho anh công nghệ để kiểm soát Đế Quân.
Đổi lại, anh sẽ giúp chúng tôi ổn định virus Chaos.
Ngăn chặn những đột biến không kiểm soát.
Ngăn chặn 'Ngày Tận Thế'."
Lý Minh im lặng.
Anh nhìn ra cửa sổ.
Thành phố Tân Thiên Hà nằm dưới ánh đèn neon, rực rỡ nhưng đầy nguy hiểm.
Anh nghĩ về Trần Nam, về những người bạn trong 'Đoàn Kết'.
Anh nghĩ về những người thường nhân sống trong sợ hãi, và những Dị Nhân sống trong bóng tối.
Cả hai phe đều sai.
S.D.E muốn kiểm soát bằng bạo lực.
Black Root muốn kiểm soát bằng nô lệ.
Và giờ, BioGen – tổ chức bí mật đứng sau Phương – muốn kiểm soát bằng công nghệ.
"Anh nghĩ anh có thể kiểm soát tôi?" Lý Minh hỏi.
"Không," Phương thừa nhận.
"Nhưng chúng tôi có thể thương lượng.
Và đó là điều duy nhất mà Đế Quân không thể làm.
Nó chỉ biết tiêu diệt hoặc bị tiêu diệt.
Còn chúng ta...
chúng ta có thể xây dựng."
Lý Minh lùi lại, lưng tựa vào bàn sofa.
"Nếu tôi là 'Lỗi', thì việc tôi tồn tại là mối đe dọa cho anh.
Vì sao anh chưa giết tôi ngay từ đầu?"
"Vì tôi tò mò," Phương đáp, rút thêm một cây kim tiêm dài, đầu nhọn lấp lánh dưới ánh đèn.
"Và vì tôi tin rằng anh là chìa khóa cho tương lai.
Nhưng nếu anh từ chối...
thì tôi sẽ phải loại bỏ 'lỗi' đó."
Gã đàn ông vest đen tiến lại gần hơn, con dao găm giờ đây chỉ cách cổ Lý Minh vài centimet.
Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.
Lý Minh cảm thấy sức ép từ phía sau, nhưng anh không sợ.
Anh lắng nghe.
Anh lắng nghe nhịp đập của Phương, của gã đàn ông vest đen, và của chính mình.
Và sâu thẳm bên trong, anh lắng nghe giọng nói của Đế Quân.
*"Ngươi đã phạm sai lầm,"* giọng nói của Đế Quân thì thầm, nhưng lần này, nó không gầm lên.
Nó nhẹ nhàng, như một lời thì thầm của một người bạn cũ.
*"Ngươi không thể tin họ.
Họ sẽ bán ngươi.
Họ sẽ giết ngươi.
Họ sẽ lấy đi tất cả."*
Lý Minh nhắm mắt lại.
Anh không chống lại.
Anh chấp nhận.
Và trong sự chấp nhận đó, anh tìm thấy sự bình tĩnh.
Anh không cần phải chiến đấu.
Anh cần phải hiểu.
"Anh nói tôi là một 'Cổng'," Lý Minh mở mắt, ánh mắt anh sắc lạnh hơn bao giờ hết.
"Nhưng anh không hiểu.
Một Cổng không chỉ mở ra.
Nó cũng có thể đóng lại.
Và nó có thể dẫn đến những nơi mà anh không bao giờ muốn đi."
Phương nhíu mày.
"Anh đang nói gì?"
"Anh đang nói về khả năng của mình," Lý Minh nói, giọng anh vang lên trong sự im lặng.
"Anh có thể tắt dị năng.
Nhưng anh cũng có thể kích hoạt nó.
Ở bất kỳ ai.
Ở bất kỳ đâu."
Phương sững sờ.
"Đó là không thể.
Virus Chaos không thể được kích hoạt theo ý muốn."
"Thử xem," Lý Minh nói.
Và rồi, anh làm điều đó.
Anh không dùng tay.
Anh không dùng lời nói.
Anh dùng ý chí.
Anh tập trung vào gã đàn ông vest đen.
Anh cảm nhận được sự hiện diện của virus Chaos trong máu anh ta.
Và anh kéo nó ra.
Gã đàn ông vest đen hét lên.
Cơ thể anh ta bắt đầu co giật.
Những mạch năng lượng xanh dương bùng lên dưới da thịt anh ta, xé toạc bộ vest đắt tiền.
Anh ta không còn là một người bình thường.
Anh ta đang biến đổi.
"Lý Minh!" Phương hét lên, lùi lại.
"Dừng ngay!
Anh đang giết anh ta!"
"Không," Lý Minh nói, giọng anh lạnh lùng.
"Tôi đang giải phóng anh ta.
Và giờ, tôi sẽ làm điều tương tự với anh, Phương."
Phương run rẩy, tay cầm cây kim tiêm nhưng không dám tiến lại gần.
"Anh sẽ không làm được.
Nếu anh kích hoạt virus trong tôi, anh sẽ kích hoạt nó trong chính mình.
Anh sẽ bị đốt cháy."
"Thì ra anh biết," Lý Minh cười.
"Nhưng anh quên một điều.
Tôi không còn là con người.
Tôi là một 'Lỗi'.
Và 'Lỗi' không tuân theo quy tắc."
Lý Minh mở mắt.
Đôi mắt hắn giờ đây tròng trắng, đồng tử co lại thành một điểm đen nhỏ, tỏa ra ánh sáng tím ngau.
Hắn cảm thấy sức mạnh tuôn trào, nhưng nó không hoàn toàn thuộc về hắn.
Nó cảm giác...
Nó giống như một dòng sông dữ dội, mang theo những ký ức không phải của anh.
Những ký ức về những bản sao trước.
Về những thí nghiệm thất bại.
Về cái chết của cha anh.
"Anh thấy không?" Lý Minh nói, giọng anh vang lên như một tiếng vọng từ đáy vực.
"Tôi không cần phải chiến đấu.
Tôi chỉ cần nhớ."
Và rồi, anh nhớ ra.
Anh nhớ ra rằng anh không phải là bản sao thứ bảy.
Anh là bản sao đầu tiên.
Những bản sao sau đó chỉ là những bản sao chép từ anh.
anh là người đã tạo ra virus Chaos.
Phương hét lên, nhưng tiếng hét của anh ta bị cắt ngang bởi một xung động năng lượng mạnh mẽ.
Lý Minh không tấn công.
Anh chỉ đơn giản là mở ra.
Và từ trong anh, một luồng sóng năng lượng lan tỏa, quét qua toàn bộ tòa nhà, quét qua toàn bộ thành phố.
Mọi Dị Nhân trong bán kính mười cây số đều cảm thấy sự rung động.
Không phải là sự tắt nguồn.
Mà là sự thức tỉnh.
Một sự thức tỉnh đau đớn, hỗn loạn, và không thể kiểm soát.
Lý Minh đứng dậy, bước về phía cửa sổ.
Anh nhìn ra màn đêm đen kịt của thành phố.
Anh thấy những tia sáng lóe lên từ khắp nơi.
Những Dị Nhân đang thức tỉnh.
Những thường nhân đang hoảng sợ.
anh là nguyên nhân.
"Hãy về báo với Thượng tầng," Lý Minh nói, quay lưng lại, ánh mắt nhìn ra màn đêm đen kịt của thành phố.
"Nói với họ rằng...
Ma Giới đã trở lại.
Và lần này, nó không còn ngủ nữa."
Lý Minh bước ra ban công, đứng trên mép lan can.
Gió thổi mạnh, nhưng anh không ngã.
Anh cảm thấy nhẹ nhàng.
Và đáng sợ.
Dưới chân anh, thành phố Tân Thiên Hà đang cháy.
Không phải bằng lửa.
Mà bằng sức mạnh.
Và anh là ngọn lửa đầu tiên.
Nhưng trước khi anh nhảy xuống, một giọng nói vang lên trong đầu anh.
Không phải Đế Quân.
Mà là một giọng nói quen thuộc.
"Anh trai," giọng nói ấy thì thầm.
"Anh đã về nhà chưa?"
Lý Minh dừng lại.
Anh nhìn xuống.
Trong bóng tối dưới đáy vực, một bóng người đang đứng đó.
Đó là cô gái trẻ với đôi mắt xanh dương.
Cô mỉm cười, và lần này, nụ cười của cô không còn đáng sợ.
thân thuộc.
"Đợi anh," cô nói.
"Gia đình chúng ta sắp được đoàn tụ."
Và rồi, Lý Minh nhảy xuống.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận