Chương 19
Hàn Phong trút xuống, mắt trợn ngược, máu phun ra từ tai do áp lực tinh thần quá lớn.
Lý Minh lao đến đỡ hắn, nhưng cảm giác lạnh toát từ lưng đối phương khiến hắn rùng mình.那不是 nhiệt độ của không khí, mà là sự vắng bóng hoàn toàn của sinh khí.
Cơ thể Hàn Phong run lên từng cơn, như thể những sợi dây thần kinh đang bị rút ruột ra khỏi da thịt.
Lý Minh đặt tay lên vai anh, cố gắng truyền một luồng năng lượng ổn định, nhưng nó bị đẩy lùi lại.
Không gian xung quanh họ đang méo mó.
Những viên gạch trên trần nhà vỡ vụn không rơi xuống, mà lơ lửng, xoay tròn theo một quỹ đạo vô hình.
Bầu trời phía trên, vốn dĩ là màu xám xịt của Tân Thiên Hà vào buổi chiều, giờ đây đang bị xé toạc bởi những vết nứt màu tím sẫm.
Chúng giống như những mạch máu khổng lồ lộ ra trên da thịt của một sinh vật đang hấp hối.
Hàn Phong không nói được lời nào, chỉ dùng ngón tay run rẩy chỉ lên trên.
Lý Minh ngẩng đầu.
Trên cao, sau lớp sương mù nhân tạo và khói bụi công nghiệp, một hình dạng đang hiện ra.
Nó không phải là đám mây, cũng không phải là máy bay chiến đấu.
Đó là một khối đa diện khổng lồ, phản chiếu ánh sáng mặt trời một cách đáng sợ, treo lơ lửng giữa không trung.
Những cạnh sắc nhọn của nó cắt ngang bầu trời, tạo ra những tia sét tĩnh điện劈 xuống các tòa nhà chung quanh.
Tiếng ồn không đến từ tai, mà trực tiếp cộng hưởng trong xương sống của Lý Minh.
Nó là tiếng gào thét của chính cấu trúc thực tại đang bị bẻ cong.
gì?" Lý Minh thì thầm, giọng anh lạc đi.
Anh cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ, như thể khối đa diện đó đang gọi tên anh.
Không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng tần số rung động của chính linh hồn anh.
Hàn Phong ho khan, một vệt máu tươi rơi xuống áo Lý Minh.
đã mở cổng," anh khản tiếng, đôi mắt đầy kinh hoàng.
"Black Root nói rằng chỉ có 'Chìa Khóa' mới có thể đóng nó lại.
Nhưng họ không nói...
họ không nói nó sẽ làm thế nào để mở nó."
Lý Minh nhìn xuống bàn tay mình.
Những hình xăm ánh sáng xanh dương trên da anh đang mờ dần, thay vào đó là những vân đen lan tỏa từ lòng bàn tay.
Anh hiểu ra ngay lập tức.
Sự hy sinh của anh ở chương trước không phải là kết thúc.
Nó là cái giá phải trả để cánh cửa này mở ra.
Và giờ, thứ gì đó từ bên kia đang nhìn lại.
Cánh cửa hầm rung chuyển.
S.D.E đã khóa vị trí.
Elder V rút súng plasma, nhưng tay ông ta run lên.
Lý Minh nhìn thấy bóng dáng của những binh sĩ S.D.E đang phá vỡ lớp cửa thép.
Họ không mang vũ khí thông thường.
Trên vai họ là những thiết bị phát sóng tần số cao, designed specifically để gây tê liệt hệ thần kinh của Dị Nhân.
"Chúng đã đến," Elder V nói, giọng anh ta có chút run rẩy.
"Lý Minh, bạn phải quyết định ngay bây giờ.
Nếu bạn để họ bắt bạn, bạn sẽ bị giam cầm trong phòng cách ly vĩnh viễn.
Đế Quân sẽ tiếp tục ăn mòn ý thức của bạn cho đến khi bạn trở thành một con rối hoàn toàn."
"Và nếu tôi chiến đấu?" Lý Minh hỏi.
"Chúng tôi sẽ hỗ trợ bạn," Elder V nói.
"Nhưng cái giá là bạn sẽ trở thành Vua của Black Root.
Bạn sẽ phải chấp nhận để chúng tôi điều khiển năng lượng của bạn để tiêu diệt S.D.E.
Đó là cách duy nhất để sống sót."
Lý Minh nhìn Elder V, rồi nhìn ra phía cửa đang vỡ vụn.
Anh thấy sự ích kỷ trong ánh mắt của Elder V.
Ông ta không quan tâm đến sự thật.
Ông ta chỉ muốn quyền lực.
Họ cũng vậy.
Họ muốn trật tự bằng mọi giá, kể cả sự tự do.
Cả hai phe đều sai.
Cả hai đều muốn biến anh thành một công cụ.
Lý Minh nhắm mắt lại.
Anh lắng nghe giọng nói trong đầu.
Không phải để nghe lệnh, mà để tìm điểm yếu.
*"Ngươi ngu ngốc,"* giọng nói của Đế Quân gầm lên.
*"Ngươi nghĩ ngươi có thể đứng giữa hai thế giới?
Ngươi sẽ bị xé nát."*
"Không," Lý Minh mở mắt, ánh mắt anh sắc lạnh hơn bao giờ hết.
"Tôi không đứng giữa.
Tôi sẽ đi xuyên qua."
Anh không chọn Elder V.
Anh cũng không chọn S.D.E.
Anh chọn chính mình.
Lý Minh đưa tay lên, không để phá vỡ dây trói, mà để chạm vào cánh tay cơ giới của Elder V.
Những sợi tơ ánh sáng xanh dương bùng lên, không tấn công, mà xâm nhập.
Elder V hét lên khi hệ thống điều khiển của ông ta bị chiếm quyền.
"Bạn đang làm gì?" Elder V gầm lên, cố gắng rút tay lại.
"Tôi đang học cách nói chuyện với máy móc," Lý Minh đáp.
"Và tôi nghĩ Đế Quân cũng là một loại máy móc.
Một cỗ máy sinh học cổ xưa."
Lý Minh tập trung toàn bộ ý thức của mình.
Anh không chống lại Đế Quân.
Anh chấp nhận nó.
Anh để cho ý thức tập thể đó tràn vào, nhưng thay vì bị nuốt chửng, anh biến nó thành một tấm gương.
Anh phản chiếu lại ý chí của chính mình vào trong đó.
*"Cân bằng,"* anh nghĩ.
*"Không phải nô lệ.
Không phải chúa tể.
Mà là sự cộng sinh."*
Và rồi, một điều kỳ diệu xảy ra.
Những mạch năng lượng trong cơ thể anh không còn xung đột.
Chúng hòa quyện.
Lý Minh cảm thấy sức mạnh của Đế Quân, nhưng nó không còn là một kẻ thù.
Nó là một phần của anh.
Và anh, là một phần của nó.
Sự im lặng bao trùm.
S.D.E và Black Root đều nằm rạp xuống, không còn sức lực để đứng dậy.
Lý Minh đứng giữa đống đổ nát, cảm thấy kiệt sức.
Hắn đã tước đi dị năng của mọi người.
Nhưng rồi, từ xa, một tiếng cười vang lên.
Không phải từ bầu trời.
Không phải từ Đế Quân.
Nó đến từ chính cơ thể Lý Minh.
Anh nhìn xuống.
Đôi mắt anh không còn màu đen.
Chúng đang phát sáng trắng rực rỡ.
Và trên cánh tay anh, những hình xăm không còn là ánh sáng xanh dương.
Chúng là màu đỏ tươi.
Màu của máu.
Màu của sự sống.
*"Ngươi nghĩ ngươi đã tắt nó?"* giọng nói của Đế Quân cười.
*"Ngươi chỉ mới bắt đầu.
Giờ đây, ngươi không còn là Chìa Khóa.
Ngươi là Cổng."*
Lý Minh cố gắng hét lên, nhưng không có âm thanh nào thoát ra.
Cơ thể anh bắt đầu phân rã.
Không phải là chết.
Mà là biến đổi.
Da thịt anh trở nên trong suốt.
Xương cốt anh biến thành ánh sáng.
Và từ trong lòng anh, một bóng người bước ra.
Không phải Thằn Lằn.
Không phải kẻ thù.
Đó là một cô gái trẻ, với đôi mắt xanh dương giống hệt Lý Minh.
Và trên cổ tay cô, hình xăm giống hệt anh đang phát sáng.
Cô nhìn Lý Minh, và mỉm cười.
"Chào mừng trở về, anh trai," cô nói.
Và thế giới xung quanh Lý Minh bắt đầu quay ngược lại.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận