Chương 18

Máu không chảy.

Nó treo lơ lửng.

Lý Minh cúi xuống, ánh mắt lạnh băng quét qua vết cắt sâu hoắm trên cổ tay trái.

Những giọt máu đỏ thẫm, thay vì rơi xuống sàn bê tông nứt nẻ của căn nhà kho bỏ hoang, lại lơ lửng trong không khí.

Chúng xoay tròn chậm rãi, bị hút vào một điểm trung tâm vô hình, tạo thành một hình học phức tạp, giống như một quả cầu DNA đang bị tháo gỡ.

Hàn Phong, lãnh đạo phe cánh của Cục Điều phối, đứng chết lặng.

Hắn không hiểu điều mình đang chứng kiến.

Trong mười năm qua, hắn đã thấy đủ mọi loại dị năng: từ lửa, băng, đến thao túng kim loại.

Nhưng không ai, tuyệt đối không ai, có thể thao túng sinh học cơ bản đến mức này.

Không phải là tạo ra máu từ hư không, mà là *cấm* máu chảy.

"Đây là gì?" Hàn Phong khàn giọng hỏi, tay run rẩy rút khẩu súng năng lượng từ thắt lưng.

Nhưng ngón tay hắn không thể bóp cò.

Một áp lực vô hình, nặng nề như cả bầu trời đang đè lên vai hắn, khiến cơ bắp tê liệt.

Lý Minh không nhìn hắn.

Anh tập trung vào những giọt máu.

Trong tâm trí anh, "Kẻ Chủ" đang gầm thét, một tiếng động hỗn loạn như ngàn con ong bắp cày đang đốt trong hộp sọ.

Nhưng Lý Minh không lùi bước.

Anh nhớ lại cảm giác cô đơn trong những đêm dài ở khu ổ chuột, nơi anh phải học cách lắng nghe tiếng bước chân của kẻ săn mồi để sống sót.

Sự tĩnh lặng đó giờ đây trở thành vũ khí.

"Không phải là gì," Lý Minh đáp, giọng nói vang lên kỳ lạ, như thể có hai người đang nói cùng lúc – một giọng trẻ trung, một giọng cổ xưa và đầy mệt mỏi.

"Đây là sự từ chối chấp nhận định mệnh."

Anh búng nhẹ ngón tay cái.

Những giọt máu vỡ tung, không bắn ra xung quanh mà tan biến vào không khí, để lại một mùi hương kim loại nồng nặc.

Nhưng quan trọng hơn, từ những giọt máu đó, những sợi tơ ánh sáng xanh dương mỏng manh xuất hiện, kết nối với những vết nứt trên sàn nhà, với những thanh thép gỉ sét, và thậm chí là với không khí xung quanh.

Lý Minh đang vẽ bản đồ.

Không phải bản đồ địa lý, mà là bản đồ năng lượng.

Anh thấy nó.

Anh thấy dòng chảy của virus Chaos trong cơ thể mỗi người trong căn phòng này.

Nó không phải là bệnh tật.

Nó là một mạng lưới.

Một hệ sinh thái.

Hàn Phong cố gắng bước tới, nhưng chân hắn bị giữ lại bởi những sợi tơ vô hình đó.

"Lý Minh, dừng lại!

Anh đang đánh thức thứ gì đó nguy hiểm!

Chúng tôi ở đây để giúp anh kiểm soát nó, không phải để anh trở thành quái vật!"

"Kiểm soát?" Lý Minh cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng.

"Anh nghĩ Cục Điều phối giúp tôi?

Anh nghĩ những người mặc áo đen với biểu tượng Thằn Lằn giúp tôi?

Họ chỉ muốn giết tôi để bịt miệng sự thật."

Anh giơ tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía Hàn Phong.

Những mạch năng lượng trên cánh tay anh sáng rực, nhưng không còn màu xanh dương hỗn loạn như trước.

Chúng chuyển sang màu trắng xóa, thuần khiết và đáng sợ.

"Ta đã tìm thấy nguồn gốc," Lý Minh thì thầm, mắt anh mở to, đồng tử co lại thành một đường thẳng.

"Và nó không nằm trong virus."


"Anh sai rồi," Lý Minh tiếp tục, giọng điệu trở nên lạnh lùng, tính toán, như một nhà phẫu thuật đang giải phẫu một khối u.

"Cục Điều phối muốn kiểm soát chúng tôi vì sợ hãi.

Họ nghĩ chúng tôi là bom định thời.

Còn phe 'Tự Do' dưới lòng đất, những người mà Thanh Lan và Kael từng tin tưởng, họ muốn dùng chúng tôi để lật đổ chính phủ, biến thế giới thành chiến trường dị năng.

Cả hai đều ngu ngốc.

Cả hai đều coi dị nhân là công cụ.

Một bên dùng để duy trì quyền lực, một bên dùng để thỏa mãn tham vọng."

Lý Minh quay sang nhìn về phía cửa sổ, nơi bóng tối đang dần bao trùm.

Anh nhớ đến Trần Nam, người bạn trung thành với nỗi đau mất em gái.

Anh nhớ đến Thanh Lan, người luôn tin vào tình người.

Họ không phải là công cụ.

Họ là con người.

"Con đường thứ ba không phải là nô lệ, cũng không phải là chúa tể," Lý Minh nói, ánh mắt anh sắc bén hơn bao giờ hết.

"Nó là sự *cân bằng*.

Virus Chaos đã thay đổi gen của chúng ta, nhưng nó không định nghĩa chúng ta.

Chúng ta có thể chọn cách sử dụng năng lượng này.

Không phải để thống trị, cũng không phải để phục tùng.

Mà để *kết nối*."

Hàn Phong nhíu mày, vẻ mặt nghi hoặc.

Với cái gì?

Với Kẻ Chủ?

Anh đang nói về sự đồng hóa?

Đó là cách duy nhất để kiểm soát năng lượng đó!"

"Không," Lý Minh lắc đầu.

"Đồng hóa là cái chết.

Tôi không muốn trở thành một phần của ý thức tập thể đó.

Tôi muốn *thông dịch* nó.

Tôi muốn hiểu ngôn ngữ của nó.

Và tôi vừa tìm ra manh mối."

Anh chỉ vào vết cắt trên cổ tay.

Những sợi tơ ánh sáng xanh dương vẫn còn đó, nhưng giờ chúng đang kết nối với một thứ gì đó bên dưới sàn nhà.

Một thứ gì đó cổ xưa, nằm sâu trong lòng đất của Tân Thiên Hà.

"Virus Chaos không đến từ ngoài không gian, cũng không phải từ phòng thí nghiệm của Atlas," Lý Minh nói, giọng anh run lên nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kinh ngạc.

"Nó đến từ *dưới* chúng ta.

Từ những thứ mà nhân loại đã chôn vùi cách đây hàng ngàn năm.

tôi là chìa khóa để mở cánh cửa đó."

Hàn Phong sững sờ.

"Anh nói gì vậy?

Những thứ dưới lòng đất?

Đó là truyền thuyết!

Những 'Cỗ Máy Cổ Đại'!"

"Truyền thuyết là lịch sử bị lãng quên," Lý Minh đáp.

"Và bây giờ, cánh cửa đang mở."

Đất bắt đầu rung chuyển.

Không phải là động đất.

Đó là tiếng đập của một cái gì đó khổng lồ, nằm sâu dưới lòng đất, đang thức tỉnh.


Không gian quanh Lý Minh bắt đầu nứt vỡ.

Những mảnh vỡ bê tông, thép, và thậm chí là ánh sáng đều bị hút vào trong cơ thể anh.

Hàn Phong và đội của anh ta bị đẩy lùi, không thể với tới.

Họ nhìn thấy Lý Minh đang biến đổi.

Cơ thể anh không còn là con người.

Nó trở thành một vortex năng lượng, một lỗ đen nhỏ bé đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

Lý Minh ngẩng đầu lên, đôi mắt giờ đây hoàn toàn đen sì, không còn một chút nhân tính nào.

Nụ cười nửa miệng từ đầu chương giờ đây đã biến thành một vết nứt trên khuôn mặt anh, như thể da thịt đang không thể chịu đựng được áp lực bên trong.

"Được rồi," Lý Minh nói, giọng anh giờ đây là sự kết hợp của hàng ngàn giọng nói, bao gồm cả giọng của những bản sao đã chết.

"Nếu tôi là chìa khóa...

thì tôi sẽ bẻ gãy ổ khóa."

Anh giơ hai tay lên.

Những sợi tơ ánh sáng xanh dương bùng nổ, không còn kết nối với mạng lưới dưới lòng đất, mà quay ngược lại, đâm vào chính cơ thể anh.

Anh đang tự hủy diệt cấu trúc di truyền mà Atlas đã tạo ra.

Anh đang tự xóa bỏ vai trò của mình.

Hàn Phong hét lên, "Lý Minh!

Anh sẽ chết!"

"Đó là lựa chọn của tôi," Lý Minh đáp, giọng anh vang vọng khắp thành phố.

"Tôi không phải là bản sao thứ bảy.

Tôi không phải là vật chủ.

Tôi là Lý Minh.

Và tôi sẽ tự định nghĩa con người tôi."

Và rồi, một tiếng nổ lớn.

Không phải âm thanh, mà là sóng xung kích năng lượng.

Nó quét qua toàn bộ Tân Thiên Hà.

Mọi người trong thành phố, dù là thường nhân hay dị nhân, đều cảm thấy một cơn run rẩy đi lên sống lưng.

Như thể một cái gì đó vừa thức tỉnh.

Hoặc vừa chết.

Lý Minh ngã xuống, cơ thể anh không còn ánh sáng.

Anh nằm đó, bất động, như một con búp bê vải bị bỏ lại.

Nhưng trong bóng tối, từ vết nứt trên sàn nhà, một bóng người bước ra.

Không phải Thằn Lằn.

Không phải kẻ thù.

Đó là một cô gái trẻ, với đôi mắt xanh dương giống hệt Lý Minh.

Và trên cổ tay cô, hình xăm giống hệt anh đang phát sáng.

Cô nhìn Lý Minh, và mỉm cười.

"Chào mừng trở về, anh trai," cô nói.

Lý Minh mở mắt.

Và thế giới xung quanh anh bắt đầu quay ngược lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập