Chương 7

Chương 7 — Ghi Nhận Vĩnh Cửu



Không khí trong phòng kho thực phẩm lạnh lẽo, nhưng lạnh hơn cả là dòng mực đỏ tươi tắn đang chảy trên tờ giấy.

Lục Phong đứng chết lặng, ngón tay run rẩy chạm vào những ký tự *"Bản sao thứ 7"*.

Cơn đau nhói ở thái dương bùng lên dữ dội, như thể một cây búa tạ đang đập vào não anh.

Những mảnh ký ức vỡ vụn từ chương trước — hình ảnh Thượng Sĩ Thụ, lời thì thầm của Mai, cảm giác ấm áp của sự được nhớ — tất cả bỗng chốc trở nên xa lạ, như thể chúng thuộc về một người khác.

*Lục Phong.

Bản sao thứ 7.*

Anh nhìn xuống lòng bàn tay.

Vết sẹo trắng nhợt giờ đây không còn là dấu hiệu của sự sống, mà là dấu hiệu của sự giả tạo.

Cơ thể anh bắt đầu rung lên, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự cộng hưởng kỳ lạ với Sương Hư Vô.

Những hạt bụi trắng lơ lửng trong không khí dường như đang hướng về phía anh, bị thu hút bởi sự "mất ổn định" mà tờ giấy đã tuyên bố.

"Mất ổn định," anh lẩm bẩm, giọng nói của anh nghe xa xôi, như thể phát ra từ đáy một cái giếng sâu.

"Dự kiến thời gian tan rã: 2 giờ."

Anh không có hai giờ.

Anh thậm chí không có hai phút nếu không hành động ngay.

Lục Phong lao ra khỏi căn phòng, đạp mạnh vào cánh cửa sắt gỉ sét.

Tiếng kim loại va chạm vang lên trong hành lang tối om, nhưng tiếng động đó không vang vọng lại.

Nó bị nuốt chửng bởi sự im lặng chết chóc của Thành phố Cũ.

Mỗi bước chân đặt xuống sàn bê tông nứt nẻ, tiếng động lại nhạt hơn.

Bước đầu tiên là tiếng *bộp* quen thuộc.

Bước thứ hai là tiếng *lách cách* nhẹ.

Bước thứ ba, anh không nghe thấy gì cả.

Không gian đang từ chối phản hồi sự hiện diện của anh.

Anh chạy qua những hành lang dài vô tận, nơi những bức tường từng được trang trí bằng những tấm áp phích tuyên truyền của Hội Đồng Ghi Nhớ giờ đã mục rữa, chỉ còn lại những mảng giấy trắng xóa.

Lục Phong cảm thấy cơ thể mình đang trở nên nhẹ bẫng.

Không phải là sự giải thoát, mà là sự mất trọng lực của tâm hồn.

Anh đang trượt khỏi thực tại.

"Đừng quên tôi," anh tự nhủ, nhưng lời nói đó cũng không có tiếng vang.

Anh cần một nơi mà ký ức không thể bị xóa bỏ.

Anh cần một nơi mà sự tồn tại được ghi khắc vào chính cấu trúc của thế giới.

Thành phố Cũ là nơi duy nhất còn sót lại những "điểm neo" — những địa điểm nơi thực tại vẫn còn đủ dày đặc để chống lại Sương Hư Vô.

Nhưng để đến đó, anh phải đi qua khu vực Phá hủy, nơi những sinh vật Hư Vô — những tàn dư của những người đã bị quên lãng hoàn toàn — lang thang.

Lục Phong quay lại góc tường, ép lưng vào bề mặt lạnh lẽo.

Anh rút con dao rựa gỉ sét từ thắt lưng.

Lưỡi dao đã mòn, nhưng nó là thứ duy nhất còn lại của anh.

Anh nhìn vào đầu ngón tay cái của mình.

Nó đang mờ đi, chỉ còn lại một đường viền xanh nhợt nhạt.

Nếu anh chạm vào nó, anh sẽ không cảm thấy đau.

Anh sẽ không cảm thấy gì cả.

Sự sợ hãi lan tỏa trong lồng ngực, nhưng nó nhanh chóng bị thay thế bằng một sự quyết đoán tàn nhẫn.

Anh không thể chết ở đây.

Không thể biến thành một cơn gió vô hình.

Anh phải tạo ra một dấu vết.

Một vết thương đủ sâu để thế giới phải nhớ đến anh.

Khu vực Phá hủy là một mê cung của những tòa nhà đổ nát và những cánh đồng sắt thép gỉ sét.

Bầu trời ở đây không có màu, chỉ là một mảng xám xịt dày đặc, như thể bị phủ bởi một tấm vải tang.

Lục Phong di chuyển thận trọng, bước đi trên những tấm tôn gỉ sét, lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất.

Rồi anh thấy nó.

Nằm giữa một đống đổ nát của một chiếc xe buýt cũ kỹ là xác của một Sinh vật Hư Vô.

Nó không giống con người, cũng không giống quái vật.

Thân hình của nó trong suốt như pha lê, bên trong là những dòng chảy hỗn loạn của những ký ức vỡ vụn.

Những mảnh vỡ màu sắc — đỏ của máu, vàng của nắng, xanh của nước mắt — đang xoáy tròn trong lồng ngực trống rỗng của nó.

Nó đang nằm im lìm, nhưng không phải đang ngủ.

Nó đang chờ đợi.

Chờ đợi ai đó nhìn thấy nó, để hoàn tất quá trình tan rã.

Lục Phong bước lại gần.

Mùi hương phát ra từ sinh vật này không phải là mùi thối rữa, mà là mùi của ozone và giấy cũ — mùi của sự lãng quên.

Anh nhớ lại quy tắc mà Mai đã nói: *Để tồn tại, phải gây ấn tượng sâu sắc.*

Hầu hết mọi người đều cố gắng tránh nhìn vào những sinh vật này, vì sợ hãi rằng ký ức của chính họ sẽ bị lây nhiễm, bị xói mòn.

Nhưng Lục Phong khác.

Anh cần sự lây nhiễm đó.

Anh cần một ký ức mạnh mẽ, dù là của một kẻ thù, để thay thế cho sự trống rỗng đang ăn mòn anh.

Anh rút con dao rựa ra.

Không phải để cắt quái vật.

Anh không thể giết một thứ đã chết.

Anh cần làm điều gì đó bạo lực hơn.

Điều gì đó đủ đau để khắc vào tâm trí anh.

Lục Phong cúi xuống, nhìn vào đôi mắt trống rỗng của sinh vật Hư Vô.

Trong những dòng chảy màu sắc bên trong nó, anh thoáng thấy một khuôn mặt.

Một khuôn mặt phụ nữ đang khóc.

Anh không biết đó là ai, nhưng nỗi đau trong ánh mắt đó là thật.

"Mừng bạn," Lục Phong thì thầm, giọng khàn khàn.

Anh giơ cao con dao.

Không nhắm vào sinh vật.

Anh nhắm vào chính bàn tay trái của mình.

Vị trí: Mu bàn tay, nơi các đường sinh lý hội tụ.

Anh chém xuống.

Con dao cắm sâu vào da thịt.

Cơn đau xé toạc cơ thể anh, nhưng kỳ lạ thay, thay vì cảm thấy yếu đi, Lục Phong cảm thấy một luồng năng lượng bùng nổ.

Máu anh chảy ra, nhưng nó không rơi xuống.

Nó dính vào lưỡi dao, và từ đó, nó bắt đầu phát ra một ánh sáng mờ nhạt.

Sinh vật Hư Vô bên cạnh anh đột ngột giật mình.

Những dòng chảy ký ức bên trong nó bùng lên, va chạm với ánh sáng từ vết thương của Lục Phong.

Một âm thanh giống như thủy tinh vỡ vang lên, xé toạc sự im lặng của khu vực Phá hủy.

Lục Phong rút dao ra, máu vẫn tiếp tục chảy, nhưng vết thương không đóng lại.

Nó rực sáng như một ngọn đuốc nhỏ.

Anh đã lấy một phần ký ức của sinh vật đó — nỗi đau của sự mất mát — và đóng nó vào cơ thể mình.

Bây giờ, anh không chỉ là Lục Phong.

Anh là Lục Phong và nỗi đau của người phụ nữ vô danh đó.

Sự mờ đục trên bàn tay anh ngừng lại.

Đường viền xanh nhợt nhạt trở nên đậm hơn, sắc nét hơn.

Anh đã ghi nhận sự tồn tại của mình bằng giá trị là nỗi đau.

Nhưng hành động đó không đi qua незамеченным.

Từ phía xa, trong lớp sương mù dày đặc, những bóng đen bắt đầu xuất hiện.

Chúng cao lớn, gầy guộc, không có mặt, chỉ có những lỗ hổng hình người.

Chúng là "Thợ Săn Ký Ức" — những kẻ phục vụ cho "Người Quan Sát", những thực thể được sinh ra từ chính sự sợ hãi của nhân loại.

Chúng không chạy.

Chúng trượt trên mặt đất, di chuyển với một sự mượt mà đáng sợ, như những dòng mực đen lan tỏa trong nước.

Lục Phong không chờ đợi.

Anh lao vào khu rừng sắt thép, bước chân của anh giờ đây lại tạo ra tiếng động — *bộp, bộp, bộp* — mỗi bước đều vang lên như tiếng trống chiến.

Vết thương trên bàn tay anh phát ra ánh sáng mạnh hơn, xua đuổi bóng tối xung quanh, nhưng cũng khiến anh trở thành một ngọn hải đăng thu hút sự chú ý.

"Đừng dừng lại," anh tự nhủ.

"Đừng dừng lại."

Hơi thở của anh đứt đoạn.

Cơn đau từ vết thương lan tỏa khắp cơ thể, nhưng nó cũng mang theo sự tỉnh táo.

Anh cảm thấy mọi thứ rõ ràng hơn.

Anh có thể thấy những sợi dây kim loại rỉ sét từ xa mười mét.

Anh có thể nghe thấy tiếng thở dài của gió giữa những tòa nhà đổ nát.

Một Thợ Săn Ký Ức lao về phía anh, cánh tay dài ngoằng vươn ra, những ngón tay như những lưỡi dao sắc bén.

Lục Phong nghiêng người, tránh né sát bên tai.

Cơn gió từ cú vung của nó cắt qua má anh, để lại một vết đau rát.

Anh quay lại, dùng con dao rựa đâm vào vai của sinh vật.

Con dao xuyên qua cơ thể nó, nhưng không gặp phải sự kháng cự của thịt da.

Thay vào đó, anh cảm thấy một sự trống rỗng lạnh lẽo.

Sinh vật đó không đau.

Nó không cảm giác.

Nó chỉ đơn thuần là một công cụ.

Thợ Săn Ký Ức quay lại, không có mặt, nhưng Lục Phong có thể cảm thấy sự thù địch của nó.

Nó rút tay ra, kéo theo con dao của anh.

Lục Phong giật mình, suýt ngã.

Anh dùng sức mạnh của vết thương — sự kết hợp giữa nỗi đau của anh và ký ức của người phụ nữ — để đẩy sinh vật đó ra xa.

Một xung động năng lượng màu đỏ sẫm bắn ra từ vết thương, làm sinh vật đó lùi lại, thân hình của nó rung lên, như thể nó đang bị nhiễm độc bởi cảm xúc.

Lục Phong không dừng lại.

Anh biết rằng anh không thể chiến đấu với cả đàn.

Anh cần một nơi an toàn.

Anh cần một nơi mà ngay cả những Thợ Săn Ký Ức cũng không dám bước vào.

Tòa nhà Radio.

Nó nằm ở trung tâm của Thành phố Cũ, một cột mốc bằng thép và kính cao chót vót, nơi sóng phát thanh từng lan tỏa khắp đất nước.

Bây giờ, nó là một ma quan, nơi thời gian dường như đóng băng.

Hội Đồng Ghi Nhớ đã niêm phong khu vực đó, coi đó là một "vùng chết".

Nhưng với Lục Phong, đó là nơi duy nhất mà anh có thể tạo ra một sự kiện đủ lớn để thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong thành phố.

Anh chạy lên những bậc thang bị sập, leo qua những cửa sổ vỡ.

Cơn gió mạnh hơn khi anh lên cao.

Sương Hư Vô dày đặc hơn ở đây, nhưng nó cũng lạnh hơn, sắc hơn.

Nó cắt da thịt anh, nhưng vết thương trên bàn tay anh vẫn rực sáng, chống lại sự xói mòn.

Khi anh bước vào đỉnh Tòa nhà Radio, anh nhìn thấy chúng.

Hàng chục Thợ Săn Ký Ức đang bao vây tòa nhà, trượt lên những bức tường kính, như những con kiến đen đang tấn công một ngọn núi.

Chúng đang chờ đợi.

Chờ đợi anh yếu đi.

Chờ đợi anh tan rã.

Lục Phong cười.

Một nụ cười mệt mỏi, tuyệt vọng.

"Đến đây," anh nói với bóng tối.

Nhớ anh."



Lục Phong lao thẳng vào vùng "Thời gian đóng băng" ở trung tâm của đỉnh tháp.

Đây là nơi mà các thiết bị phát sóng cũ vẫn còn nguyên vẹn, bị bao phủ bởi một lớp băng giá của Sương Hư Vô.

Không khí ở đây đặc quánh, nặng nề như chì.

Mỗi bước đi đều đòi hỏi một nỗ lực khổng lồ.

Anh biết đây là tự sát.

Vùng này là nơi ký ức bị tích tụ dày đặc nhất, nhưng nó cũng là nơi nguy hiểm nhất.

Nếu anh không đủ mạnh, ký ức của chính anh sẽ bị nhấn chìm dưới những lớp trầm tích của quá khứ.

Nhưng anh không có lựa chọn.

Lục Phong bước vào trung tâm của căn phòng điều khiển.

Những màn hình máy tính cũ đã tắt từ lâu, nhưng khi anh bước vào, chúng bắt đầu nhấp nháy.

Một tia sáng xanh lè yếu ớt chiếu lên khuôn mặt anh.

Anh cảm thấy sự hiện diện của "Người Quan Sát".

Không phải là một người, mà là một ý thức tập thể, một sự tỉnh thức trong bóng tối.

Nó đang nhìn anh.

Nó đang chờ đợi anh sụp đổ.

Lục Phong nâng bàn tay bị thương lên.

Ánh sáng từ vết thương lan tỏa, chiếu vào những màn hình.

Anh không cố gắng kiểm soát chúng.

Anh để cho ký ức của mình — nỗi đau, sự sợ hãi, hy vọng, và đặc biệt là ký ức về Thanh Hà, về Mai, về mẹ anh — chảy ra.

Anh ghi nhận chúng.

Anh khắc chúng vào không gian.

*"Tôi là Lục Phong."*

Giọng nói của anh vang lên, không phải bằng miệng, mà bằng tâm trí.

Nó lan tỏa qua những sóng vô hình, xuyên qua bức tường băng giá của Sương Hư Vô.

*"Tôi đã sống.

Tôi đã đau.

Tôi đã yêu."*

Những Thợ Săn Ký Ức bên ngoài bắt đầu co giật.

Chúng không thể chịu đựng được sự mạnh mẽ của ký ức đang được giải phóng.

Thân hình của chúng bắt đầu nứt vỡ, những lỗ hổng trên khuôn mặt của chúng mở rộng, như thể chúng đang cố gắng nuốt chửng ánh sáng đó.

Lục Phong cảm thấy cơ thể mình đang tan ra.

Nhưng không phải là tan rã vào hư không.

Anh đang hòa vào sóng phát.

Anh đang trở thành một phần của tín hiệu.

Anh nhìn thấy những khuôn mặt.

Không phải là những bóng đen.

Mà là những khuôn mặt của những người trong thành phố.

Những người đang sống trong những căn nhà nhỏ, những người đang ăn những bữa ăn nghèo nàn, những người đang sợ hãi bóng tối.

Họ đang nghe thấy anh.

Họ đang cảm nhận nỗi đau của anh.

Và khi họ cảm nhận, họ nhớ.

Họ nhớ đến anh.

Lục Phong mỉm cười.

Đây là cách duy nhất để tồn tại.

Không phải bằng cách ẩn náu.

Mà bằng cách trở thành một phần của ký ức tập thể.

Nhưng rồi, một giọng nói khác vang lên.

Không phải từ những người trong thành phố.

Mà từ chính trung tâm của căn phòng.

Một giọng nói khô khan, lạnh lùng, và đáng sợ.

*"Anh đã gây ra đủ tiếng ồn, Bản sao thứ 7.

Nhưng giờ, hãy im lặng."*



Lục Phong đứng giữa đỉnh Tòa nhà Radio, cơ thể rực sáng, đối mặt với bầy Thợ Săn đang bị ánh sáng của anh xua đuổi.

Anh thở hổn hển, vết thương trên chân vẫn chảy máu, nhưng máu giờ đây là nguồn sức mạnh.

Bỗng nhiên, đài phát sóng cũ, vốn đã chết từ lâu, bật lên.

Tiếng xì xẹt điện tử vang lên, sau đó là một giọng nói rõ ràng, truyền tải qua mọi loa trong thành phố.

*"Đây là Hội Đồng Ghi Nhớ.

Chúng tôi đang ghi nhận sự cố.

Mọi người hãy ở yên vị trí.

Đừng nhớ."*

Nhưng rồi, giọng nói thứ hai xen vào.

Giọng nói của Lục Phong, nhưng bị biến dạng, như thể nó đang đến từ một chiều không gian khác.

*"Họ đang nói dối.

Ký ức không phải là gánh nặng.

Nó là con đường."*

Lục Phong đơ ra.

Anh không nói những điều đó.

Anh đang đứng ở đây, trên đỉnh tháp.

Vậy ai đang nói qua sóng phát?

Và rồi, từ phía sau anh, một bóng đen bước ra từ màn hình máy tính.

Nó không phải là một Thợ Săn Ký Ức.

Nó là một người đàn ông.

Cao lớn, mặc quân phục, với huy hiệu của Hội Đồng Ghi Nhớ trên vai.

Thượng Sĩ Thụ.

Nhưng anh ta không thực.

Anh ta trong suốt, như một hologram.

Và trên khuôn mặt anh ta, không có sự thù địch.

Chỉ có sự thương cảm.

*"Lục Phong,"* Thượng Sĩ Thụ nói, giọng nói vang lên trong đầu anh.

*"Anh đã làm tốt.

Nhưng trò chơi mới chỉ bắt đầu.

Và lần này, anh không thể chạy trốn."*

Lục Phong nhìn vào bàn tay mình.

Vết thương đã đóng lại.

Nhưng trên lòng bàn tay, dòng chữ *"Đối tượng 7"* đang hiện ra, khắc sâu vào da thịt.

Và phía xa, trong sương mù, một thứ gì đó khổng lồ đang thức tỉnh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập