Chương 6

Chương 6 — Ghi Nhận Vĩnh Cửu

PHẦN 1: NỀN TẢNG CỦA SỰ TỒN TẠI

Cơn đau xé toạc cơ thể Lục Phong không phải là sự hủy diệt, mà là sự tái sinh dữ dội.

Khi ánh sáng trắng tắt ngấm, anh không rơi vào hư không.

Anh rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo của căn cứ "Vị Trí Alpha", nơi mùi ẩm mốc và gỉ sét đập vào khứu giác.

Anh mở mắt.

Không có màn hình.

Không có Bác sĩ Liên.

Chỉ có tiếng thở gấp gáp của chính mình và nhịp tim đập mạnh như trống trận.

Anh ngồi dậy, tay run rẩy chạm vào ngực.

Không có vết thương.

Không có ánh sáng trắng.

Chỉ có lớp áo sơ mi ướt sũng mồ hôi lạnh.

là một giấc mơ?" Anh thì thầm.

Giọng anh khàn khàn, thô ráp.

Nhưng cảm giác về trọng lực vẫn còn.

Cảm giác về nỗi đau vẫn còn.

Và quan trọng nhất, anh vẫn nhớ.

Anh nhớ đến Thanh Hà.

Anh nhớ đến khuôn mặt mẹ mình, dù nó đang mờ dần như bức ảnh cũ bị phai màu.

Lục Phong đứng dậy.

Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng xanh lờ mờ từ cửa sổ kim loại phía xa.

Anh không biết mình đã ở đây bao lâu.

Có thể vài phút, có thể vài giờ.

Thời gian trong thế giới này là kẻ thù, và anh không có quyền lãng phí nó.

Anh di chuyển về phía cửa.

Cánh cửa sắt nặng nề bị khóa chặt.

Anh đẩy vào, cảm thấy sự kháng cự của kim loại.

Không có chìa khóa.

Không có mã truy cập.

Anh chỉ có đôi tay và ý chí sống còn.

Lục Phong lấy từ trong túi áo ra một mảnh kim loại sắc nhọn – một mảnh vỡ từ lần sụp đổ trước đó.

Anh cắm nó vào khe cửa, cố gắng撬 mở khóa.

Tay anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kiệt sức.

Cơ thể anh cảm thấy nhẹ bẫng, như thể đang mất dần trọng lượng.

*Bốp.*

Tiếng kim loại bật ra vang lên trong sự im lặng.

Cánh cửa mở hé.

Lục Phong lao ra ngoài, đóng sầm cửa lại phía sau lưng.

Anh cần không khí.

Anh cần sự thật.

Hành lang dài và tối, được chiếu sáng bởi những ngọn đèn huỳnh quang nhấp nháy.

Tiếng bước chân của anh vang lên đều đều, tạo ra tiếng vang đáng sợ.

Anh không biết mình đang đi đâu, nhưng bản năng sinh tồn dẫn lối anh.

Anh cần tìm ra nơi mà ký ức được lưu trữ.

Nơi mà anh có thể xác nhận sự tồn tại của mình.

Đột nhiên, một bóng đen hiện ra trước mặt anh.

Lục Phong dừng lại, người co giật.

Đó không phải là một con quái vật.

Đó là một người.

Một người đàn ông mặc áo choàng đen, mặt nạ bằng giấy trắng che kín khuôn mặt.

Trên tay hắn là một cây gậy sắt, đầu gậy còn dính máu tươi.

"Cô..." Người đàn ông lên tiếng.

Giọng nói qua lớp mặt nạ nghe méo mó, xa lạ.

"Cô không nên ở đây."

Lục Phong nheo mắt.

"Tôi không phải là cô."

Người đàn ông cười.

Tiếng cười khô khốc, không có chút cảm xúc.

"Tất cả chúng ta đều giống nhau.

Tất cả chúng ta đều đang bị quên lãng."

Hắn vung cây gậy xuống.

Lục Phong né sang bên, cảm thấy luồng gió lạnh cắt qua má.

Hắn tấn công không theo quy luật, chỉ là những cú đánh mù quáng, điên cuồng.

Lục Phong lùi lại, quan sát.

Hắn không mạnh, nhưng hắn nguy hiểm.

Hắn là một người mất trí, một nạn nhân của Sương Hư Vô.

Lục Phong nhìn quanh.

Một thùng sắt cũ nằm ngay cạnh tường.

Anh nhón chân, đá vào thùng.

Thùng sắt ngã xuống, chắn ngang đường người đàn ông.

Hắn lao vào, nhưng bị cản lại.

Đây là cơ hội.

Lục Phong lao qua, chạy thẳng vào hành lang phía sau.

Tiếng gào thét của người đàn ông vang lên phía sau lưng anh, ngày càng xa dần.

PHẦN 2: BIỂU ĐỒ CỦA SỰ LÃNG QUÊN

Lục Phong không dừng lại cho đến khi anh tìm thấy cánh cửa có ký hiệu "Lưu Trữ Dữ Liệu".

Cánh cửa này không bị khóa.

Nó mở ra một căn phòng rộng lớn, lạnh lẽo, được chiếu sáng bởi ánh sáng xanh từ hàng trăm màn hình máy tính.

Không khí trong phòng nồng nặc mùi ozone và bụi giấy.

Những chồng hồ sơ cao ngất trời được xếp gọn gàng trên những kệ sắt.

Đây là nơi lưu trữ danh tính của mọi cư dân trong căn cứ.

Lục Phong đi vào, bước chân của anh vang lên tiếng vọng.

Anh cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ.

Anh cần tìm tên mình.

Anh cần xác nhận rằng anh vẫn tồn tại trong ký ức của người khác.

Anh lướt qua những kệ hồ sơ.

Hàng nghìn tên.

Hàng nghìn cuộc đời.

Anh tìm đến chữ "L".

*Lục Phong.*

Anh rút ra hồ sơ của mình.

Nó mỏng hơn những hồ sơ khác.

Chỉ có vài trang giấy.

Anh mở nó ra.

Trang đầu tiên: Thông tin cá nhân.

Tên, ngày sinh, nhóm máu.

Trang thứ hai: Lịch sử y tế.

Không có gì đáng chú ý.

Trang thứ ba: Ghi chú quan sát.

*"Đối tượng 7.

Trạng thái: Ổn định.

Mức độ kết nối: Cao.

Nguy cơ tan rã: Thấp."*

Lục Phong nhíu mày.

Đối tượng 7?

Anh không hiểu.

Anh lật sang trang tiếp theo.

*"Ghi chú: Đối tượng 7 đã thể hiện khả năng kháng cự Sương Hư Vô đáng kể.

Cần theo dõi sát sao.

Không cho phép tiếp xúc với thanh tra viên."*

Thanh tra viên?

Ai là thanh tra viên?

Lục Phong cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu.

Những ký ức hỗn loạn tràn vào.

Anh thấy mình đứng trước một nhóm người.

Anh thấy họ nhìn anh với ánh mắt sợ hãi.

Anh thấy một người phụ nữ – Thanh Hà – đứng ở phía sau, mặt tái nhợt.

"Mày không được vào đây," một giọng nói quát lên.

Lục Phong quay lại.

Một người đàn ông cao lớn, mặc quân phục, đang đứng ở lối vào phòng.

Trên vai anh ta là huy hiệu của Hội Đồng Ghi Nhớ.

"Anh là ai?" Lục Phong hỏi, giọng lạnh lùng.

"Tôi là Thượng Sĩ Thụ," người đàn ông đáp.

"Và anh đang xâm phạm khu vực cấm."

Lục Phong nhìn vào hồ sơ trong tay.

"Tại sao lại có ghi chú về tôi?

Tại sao tôi là Đối tượng 7?"

Thượng Sĩ Thụ bước lại gần, tay đặt lên nắm đấm của mình.

"Đó không phải là chuyện của anh.

Trả lại hồ sơ và ra khỏi đây."

Lục Phong không di chuyển.

"Nếu tôi từ chối?"

Thượng Sĩ Thụ冷笑 một tiếng.

"Thì tôi sẽ khiến anh quên đi câu hỏi đó."

Lục Phong cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lòng.

Anh không sợ hãi.

Anh cần sự thật.

Và anh sẽ lấy nó bằng mọi giá.

PHẦN 3: ĐỒNG HỒ ĐẾM NGƯỢC CỦA HỒI CHỮA

*BÙM!*

Tiếng còi báo động vang lên, xé toạc sự im lặng của căn cứ.

Đèn đỏ nhấp nháy khắp nơi.

"Hệ thống lọc không khí bị quá tải," một giọng nói cơ học vang lên từ loa phát thanh.

"Mức độ Sương Hư Vô đang tăng.

Tất cả cư dân hãy trú ẩn trong phòng an toàn."

Lục Phong nhìn vào bàn tay mình.

Nó đang mờ đi.

Các ngón tay trở nên trong suốt, như thể chúng đang tan biến vào không khí.

*Mỗi giờ trôi qua, mức độ mờ đục tăng 5%.*

Anh nhớ đến lời của Bác sĩ Liên.

Anh đang mất dần sự tồn tại.

Và nếu anh không làm gì đó, anh sẽ biến mất hoàn toàn.

Thượng Sĩ Thụ rút súng ra.

"Ra khỏi đây, Lục Phong.

Đây là lệnh."

Lục Phong nhìn vào khẩu súng.

Anh không thể chiến đấu.

Anh sẽ chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn.

Anh cần thời gian.

Anh cần tìm ra cách để giữ lại ký ức của mình.

Anh nhìn quanh phòng.

Những màn hình máy tính vẫn đang chạy.

Dữ liệu đang được lưu trữ.

Và ở góc phòng, anh thấy một chiếc máy in 3D cũ kỹ.

Ý tưởng lóe lên trong đầu anh.

Lục Phong lao về phía chiếc máy in.

Thượng Sĩ Thụ bắn một phát.

Tia laser xé không khí, bắn trúng vai Lục Phong.

Đau đớn tột cùng.

Nhưng anh không dừng lại.

Anh cắm phập mảnh kim loại vào cổng dữ liệu của máy in.

Màn hình nhấp nháy.

Dữ liệu bắt đầu chuyển đổi.

"Cô đang làm gì vậy?" Thượng Sĩ Thụ quát lên, bước lại gần.

Lục Phong không trả lời.

Anh đang sao chép hồ sơ của mình.

Không phải hồ sơ y tế.

Mà là hồ sơ ký ức.

Anh cần ghi lại mọi thứ.

Mọi khoảnh khắc.

Mọi cảm xúc.

Máy in bắt đầu hoạt động.

Tiếng máy whirring vang lên trong căn phòng.

Những trang giấy trắng bắt đầu吐 ra.

Lục Phong nhặt chúng lên.

Mỗi trang giấy là một ký ức.

Anh nhìn vào dòng chữ đầu tiên.

*"Hôm nay, trời nắng đẹp.

Thanh Hà đã cười với tôi."*

Nước mắt chực trào ra khỏi mắt anh.

Anh không muốn quên.

Anh không muốn trở thành một dòng chữ trong cuốn sổ.

Thượng Sĩ Thụ bước đến, tay cầm súng.

Anh đang vi phạm luật."

Lục Phong nhìn anh ta.

"Luật của ai?

Luật của những người muốn chúng ta quên đi?"

Thượng Sĩ Thụ do dự.

Một khoảnh khắc yếu đuối.

Và đó là tất cả những gì Lục Phong cần.

Lục Phong lao qua, đẩy Thượng Sĩ Thụ ra.

Anh chạy ra khỏi phòng, mang theo những trang giấy ký ức.

PHẦN 4: ĐỈNH ĐIỂM – BẢN ÁN CỦA SỰ TỒN TẠI

Lục Phong chạy trong hành lang.

Tiếng bước chân của những người bảo vệ vang lên phía sau.

Anh không biết mình đang chạy đến đâu.

Anh chỉ biết rằng anh cần nơi an toàn.

Anh quay vào một góc.

Và đó là khi anh gặp Mai.

Mai đứng ở đó, tay cầm một cái chổi.

Cô nhìn anh với ánh mắt sợ hãi.

"Lục Phong?" Cô thì thầm.

Lục Phong dừng lại.

Anh nhớ cô.

Cô là người phụ nữ mà anh đã cứu trong Chương 2.

Cô đã bị thương nặng, và anh đã dùng máu của mình để cứu cô.

"Mai," anh nói.

"Tôi cần giúp đỡ."

Mai nhìn vào những trang giấy trong tay anh.

ký ức của anh?"

Lục Phong gật đầu.

"Tôi đang bị quên lãng.

Tôi cần ai đó nhớ đến tôi."

Mai nhìn anh.

Ánh mắt cô thay đổi.

Sự sợ hãi biến mất.

Thay vào đó là sự quyết đoán.

"Tôi nhớ anh," cô nói.

"Tôi nhớ khi anh cứu tôi.

Tôi nhớ mùi hương của máu.

Tôi nhớ cảm giác ấm áp khi anh nắm tay tôi."

Lục Phong cảm thấy một cơn sóng ấm áp lan tỏa trong cơ thể anh.

Sự mờ đục trên bàn tay anh giảm đi một chút.

"Nhưng chúng ta không thể chỉ dựa vào ký ức," Mai nói.

"Chúng ta cần hành động."

Thượng Sĩ Thụ xuất hiện ở đầu hành lang.

"Mai, tránh ra.

Hắn là mối nguy hiểm."

Mai bước ra, chặn đường Thụ.

Hắn không phải là mối nguy hiểm.

Anh mới là mối nguy hiểm.

Anh muốn xóa bỏ ký ức của chúng ta.

Anh muốn chúng ta trở thành những con rối."

Thượng Sĩ Thụ nhìn Mai.

Sau đó, anh nhìn Lục Phong.

"Mai, anh không hiểu," Thụ nói.

"Nếu chúng ta không kiểm soát ký ức, chúng ta sẽ sụp đổ."

"Thì chúng ta sẽ sụp đổ cùng nhau," Mai đáp.

"Nhưng chúng ta sẽ không sụp đổ trong sự im lặng."

Lục Phong nhìn Mai.

Anh cảm thấy một sự kết nối sâu sắc.

Không phải với Thượng Đế Ký Ức.

Không phải với Hội Đồng.

Mà với con người.

Với những người đang chiến đấu để tồn tại.

Anh bước về phía trước.

"Mai, giúp tôi.

Chúng ta sẽ ghi lại mọi thứ.

Chúng ta sẽ không để họ xóa bỏ chúng ta."

Mai gật đầu.

Cô lấy từ trong túi áo ra một cuốn sổ nhỏ.

"Tôi đã chuẩn bị sẵn."

Lục Phong mỉm cười.

Đây không phải là kết thúc.

Đây mới là bắt đầu.

PHẦN 5: HOOK – BẪY KÝ ỨC

Lục Phong ngồi trên bậc thềm kho thực phẩm, dưới ánh đèn chiếu sáng mạnh mẽ.

Cơ thể anh đã ổn định ở trạng thái "mờ đục" nhưng không tan rã.

Anh nhìn xuống lòng bàn tay, nơi vết thương cũ đã lành lại, để lại một vết sẹo trắng nhợt.

Anh rút ra một mảnh giấy và viết một dòng chữ: *"Tôi vẫn ở đây."*

Nhưng khi anh gấp lại, anh thấy một dòng chữ khác xuất hiện trên mặt sau của tờ giấy.

Viết bằng mực đỏ, tươi tắn như vừa mới viết xong.

*"Lục Phong.

Bản sao thứ 7.

Trạng thái: Mất ổn định.

Dự kiến thời gian tan rã: 2 giờ."*

Lục Phong đơ ra.

Không khí trong phòng dường như đặc lại.

Ai đã viết điều này?

Và tại sao lại biết anh là bản sao?

Một giọng nói vang lên từ phía sau, khô khan, không cảm xúc.

"Anh tìm thấy nó rồi."

Lục Phong quay lại.

Không có ai ở đó.

Chỉ có bóng tối.

Và trong bóng tối, anh thấy một bóng đen đang mỉm cười.

"Chào mừng bạn đến với thực tại, Lục Phong.

Trò chơi mới bắt đầu."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập