Chương 5
Nó là sự trống rỗng.
Lục Phong bò lê trên nền bê tông lạnh lẽo, mỗi ngón tay, mỗi ngón chân chạm đất đều để lại một vết mờ, như thể anh đang vẽ tranh bằng sương.
Cơ thể anh giờ đây là một định nghĩa sai lầm của sự tồn tại.
Da thịt đã mất độ kết dính, xương cốt trở nên trong suốt, lộ ra những tia sáng xanh nhạt – tàn dư của những ký ức đang bị Sương Hư Vô ăn mòn.
Anh không thể hét.
Hét cần không khí, và anh đang dần không còn phổi để hô hấp.
Mục tiêu duy nhất còn lại là phòng máy chủ cũ.
Nơi đó từng là trung tâm dữ liệu của bệnh viện trước khi thế giới sụp đổ.
Nếu anh có thể tiếp cận hệ thống sinh trắc học, nếu anh có thể "ghi nhận" lại sự hiện diện của mình vào cơ sở dữ liệu tập thể, có lẽ sự lãng quên sẽ dừng lại.
Có lẽ anh sẽ không tan biến.
Anh di chuyển chậm.
Mỗi bước là một nỗ lực ý chí.
Bàn chân trái của anh đã xuyên qua một chiếc ghế nhựa gãy, không gây ra tiếng động.
Không ma sát.
Không trọng lượng.
Anh cảm thấy lạnh.
Không phải lạnh từ môi trường, mà là lạnh từ bên trong, từ lõi của linh hồn.
Thanh Hà không ở đó.
Cô đã biến mất cùng với tiếng súng nổ cuối cùng.
Hay cô đã quên anh?
Nếu cô quên, anh đã chết từ lâu.
Nhưng sự hiện diện của anh vẫn còn, dù mong manh.
Điều đó có nghĩa là vẫn có ai đó, ở đâu đó, đang nhớ.
Hoặc đang sợ hãi anh.
Lục Phong dừng lại trước cánh cửa kim loại nặng.
Khóa điện tử đã chết.
Dây cáp bị cắt.
Anh đưa tay lên, định đẩy cửa.
Nhưng bàn tay anh đi thẳng vào cánh cửa sắt.
Kim loại lạnh giá xuyên qua lòng bàn tay trong suốt của anh như thể nó không tồn tại.
Anh rút tay ra.
Một cơn hoảng loạn tĩnh lặng bao trùm.
Anh không thể tương tác với thế giới vật chất nữa.
Anh là một bóng ma trong xác chết của chính mình.
"Không," anh thầm nghĩ.
Giọng nói không phát ra âm thanh, chỉ rung động trong đầu.
"Phải có cách."
Anh nhìn vào chiếc thẻ từ còn sót trong túi áo khoác.
Nó cũng đã mờ đi, nhưng vẫn còn hình dạng.
Anh nhặt nó lên.
Nó nhẹ bẫng, như một chiếc lá khô.
Anh áp nó vào khe hẹp giữa cánh cửa và khung cửa.
Anh không thể mở khóa.
Nhưng anh có thể làm điều khác.
Anh tập trung vào ký ức về cảm giác của kim loại.
Về độ lạnh, về độ cứng.
Anh ép ý chí của mình vào vật chất.
Bàn tay anh bắt đầu rung động, những tia sáng xanh chuyển sang màu đỏ sẫm – màu của sự tức giận, của sự từ chối chấp nhận cái chết.
Cánh cửa rung lên.
Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên bản lề.
Lục Phong đẩy mạnh.
Không phải bằng lực cơ bắp, mà bằng lực của sự tồn tại.
Cánh cửa bật mở, va vào tường với một tiếng động沉闷.
Anh bước vào bóng tối.
Tiếng còi báo động vang lên, xé toạc sự im lặng.
Đèn trong phòng chớp liên tục, sáng rồi tối, tạo ra hiệu ứng nhấp nháy làm mắt Lục Phong đau nhức.
Hệ thống an ninh đã phát hiện sự xâm nhập.
Hoặc có thể là sự hiện diện của chính anh – một lỗi trong ma trận ký ức.
Lục Phong nhìn xuống chân mình.
Phần dưới gối đã hoàn toàn biến mất.
Không còn bàn chân, không còn mắt cá.
Chỉ có những vệt sương mù trắng lơ lửng, xoay tròn chậm rãi.
Cảm giác tê dại lan lên đùi, rồi lên bụng.
Anh không thể cảm nhận được sàn nhà nữa.
Chỉ còn hai tiếng trước khi anh trở thành một dòng chữ trong cuốn sổ da.
"Cô muốn giết tôi," Lục Phong nói, bước về phía Bác sĩ Liên.
Bước đi của anh không còn tạo ra tiếng động.
Anh đang bay, không phải bằng cánh, mà bằng sự tan rã.
"Không," Bác sĩ Liên lắc đầu.
Cô bước sang một bên, tránh anh.
"Tôi muốn cứu thế giới này.
Và anh, Lục Phong, là một lỗi hệ thống.
Một lỗi không thể sửa chữa."
Cô chỉ tay vào một màn hình lớn treo trên tường.
Biểu đồ sóng não nhấp nhô dữ dội.
Những đường cong đỏ đại diện cho sự hoảng loạn, sự sợ hãi, và sự sụp đổ của ý thức tập thể.
"Mỗi khi anh chết, một bản sao khác thức tỉnh," cô nói, giọng đều đều.
"Nhưng mỗi lần như vậy, Sương Hư Vô mạnh hơn.
Nó học hỏi.
Nó thích nghi.
Sự hiện diện của anh là nguồn dinh dưỡng cho nó.
Anh không phải là nạn nhân.
Anh là kẻ lây nhiễm."
Lục Phong dừng lại.
Những lời nói của cô cắt vào anh sâu hơn bất kỳ con dao nào.
Anh nhớ đến Thanh Hà.
Cô đã biết?
Cô đã bảo vệ anh vì thương cảm, hay vì sợ hãi?
"Vậy thì giết tôi," Lục Phong nói.
"Không thể," Bác sĩ Liên mỉm cười – một nụ cười lạnh lẽo, không có chút nhân tính.
"Anh không thể chết.
Ký ức của anh được gắn kết với mạng lưới.
Nếu anh chết, tất cả những người nhớ anh sẽ bị kéo vào Sương Hư Vô cùng lúc.
Hàng nghìn người.
Hàng vạn người.
Sự sụp đổ sẽ lan tỏa như domino."
Cô bước tới, đưa ra một chiếc remote nhỏ.
"Chúng ta cần một giải pháp thay thế.
Một cách để ngắt kết nối mà không gây ra hiệu ứng domino.
Và tôi đã tìm ra nó."
Lục Phong nhìn vào chiếc remote.
Sau đó, anh nhìn vào đôi mắt của cô.
Trong đáy mắt cô, anh thấy sự mệt mỏi.
Sự tuyệt vọng.
Và một sự hy sinh lớn lao.
"Cái gì?" anh hỏi.
"Phòng Ghi Nhớ," cô nói.
"Nơi lưu trữ những ký ức bị loại bỏ.
Nơi những người đã chết thực sự vẫn còn tồn tại, dưới dạng dữ liệu thuần túy.
Anh sẽ không còn là con người.
Nhưng anh sẽ không bị lãng quên."
Lục Phong cắm dao vào ngực.
Không có máu.
Chỉ có một luồng sáng trắng chói lòa bùng nổ từ vết thương, lan truyền qua các dây thần kinh, phá vỡ sự trong suốt.
Cơ thể anh bắt đầu co giật, nhưng không tan rã.
Nó *đóng băng*.
Bác sĩ Liên hét lên, đập phá bàn phím.
"Cắt kết nối!
Cắt ngay!"
Màn hình đen đi.
Nhưng trong bóng tối, Lục Phong vẫn nhìn thấy.
Anh không còn mắt, nhưng anh có tầm nhìn.
Anh thấy những sợi dây sáng nối anh với hàng nghìn người.
Anh thấy Thanh Hà, đang khóc, đang gọi tên anh.
Anh thấy những con Vô Diện, đang rên rỉ trong nỗi đau.
Và anh thấy một bóng đen đứng ở rìa của thế giới.
Đó không phải là một con quái vật.
Đó là một người đàn ông.
Với khuôn mặt của anh.
Người đàn ông đó mỉm cười.
Và nói:
"Chào mừng bạn đến với thực tại, Lục Phong.
Trò chơi mới bắt đầu."
Và rồi, mọi thứ sụp đổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận