Chương 4

Lục Phong quỳ sụp trên nền đất lạnh lẽo, mùi hương thối rữa của xác thịt và ozone hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi vị kim loại đắng ngắt trong vòm miệng anh.

Tay phải anh run rẩy, nắm chặt chiếc USB cũ kỹ – vật chứa duy nhất còn lại những hình ảnh về gia đình và quá khứ.

Bên ngoài, tiếng hú của những con "Vô Diện" vang lên xé toạc màn đêm, âm thanh không phải từ thanh quản mà từ sự rung động của không khí bị xé rách.

Cơ thể anh đang kêu cứu.

Lớp da ở cánh tay trái đã trở nên trong suốt như thủy tinh mỏng manh.

Anh có thể nhìn thấy những mạch máu xanh thẫm bên dưới, nhưng chúng không còn bơm máu đỏ tươi nữa, mà là một chất lỏng nhớt, trắng bệch, đang dần ngưng tụ.

Đó là dấu hiệu của sự "Ghosting" – quá trình tan biến vào hư không khi ký ức về một người bị xóa bỏ khỏi tâm trí cộng đồng.

Hội Đồng Ghi Nhớ đã cắt đứt kết nối.

Họ đã tuyên bố anh là kẻ phản bội, là "dữ liệu lỗi".

Và trong thế giới này, bị quên lãng đồng nghĩa với cái chết.

"Đừng nhìn vào nó," một giọng nói khàn khàn vang lên từ phía sau.

Lục Phong giật mình, quay đầu lại.

Đoàn Thanh Hà đứng đó, tay cầm khẩu súng ngắn đã nạp đạn, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.

Khuôn mặt cô tái nhợt, mồ hôi dính chặt vào mái tóc rối bời.

Cô không nhìn anh, mà nhìn vào bóng tối phía trước, nơi những bóng đen đang蠢蠢欲 động.

"Cô vẫn nhớ tôi," Lục Phong nói, giọng nói của anh nghe xa xăm, như thể phát ra từ đáy giếng sâu.

"Tại sao cô vẫn nhớ?"

"Vì tôi đã khắc tên cô vào xương sống của mình," Thanh Hà đáp, bước tới, nắm lấy cánh tay trong suốt của anh.

Cánh tay cô ấm áp, thực tế, đối lập hoàn toàn với cảm giác lạnh giá đang lan tỏa trong cơ thể Lục Phong.

"Nhưng ký ức của một người không đủ để chống lại Sương Hư Vô, Lục Phong.

Chúng ta cần phải di chuyển.

Ngay bây giờ."

Tiếng hú của Vô Diện trở nên dữ dội hơn.

Những con quái vật không có khuôn mặt, chỉ là những khối thịt biến dạng, đang bao vây họ từ mọi phía.

Chúng không săn mồi bằng thị giác hay khứu giác, mà bằng sự hiện diện của ký ức.

Mùi hương của quá khứ, nỗi đau của hiện tại – tất cả đều là bữa tiệc thịnh soạn đối với chúng.

Lục Phong đứng dậy, chân anh chới với.

Cảm giác mất cân bằng là do trọng lượng cơ thể anh đang giảm đi.

Mỗi giây trôi qua, anh trở nên nhẹ hơn, hư vô hơn.

Anh phải chiến đấu.

Không phải để sống, mà để tồn tại đủ lâu để ghi nhận lại chính mình.

"Chạy," Thanh Hà ra lệnh, kéo anh vào trong một hẻm núi hẹp.

"Đừng nhìn lại.

Đừng nghĩ về những gì đã mất.

Hãy tập trung vào những gì đang có."


Lục Phong nằm trên đất, nhìn lên.

Bầu trời phía trên hẻm núi chỉ là một khe hở nhỏ, màu xám xịt.

Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể anh đang bay lên.

Nhưng anh không muốn bay.

Anh muốn tồn tại.

Anh nhìn vào tay mình.

Bàn tay phải, nơi anh đang nắm chiếc USB, giờ đã hoàn toàn trong suốt.

Anh có thể nhìn thấy ngón tay của mình qua da thịt, và bên trong đó, không còn xương hay cơ bắp, mà là những sợi dây sáng lấp lánh – những mảnh vỡ ký ức.

Nếu anh buông tay, anh sẽ tan biến.

Nếu anh giữ chặt, anh sẽ bị đau đớn xé toạc.

Thanh Hà đang chiến đấu.

Cô dùng súng bắn vào con Vô Diện, nhưng những viên đạn chỉ xuyên qua cơ thể nó, tạo ra những lỗ hổng đen kịt, và ngay lập tức được lấp đầy bởi những khối thịt mới.

Cô đang tuyệt vọng.

Lục Phong biết anh phải làm gì.

Anh không thể chiến đấu bằng vũ lực.

Anh phải chiến đấu bằng ký ức.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào chiếc USB.

Anh tưởng tượng ra những hình ảnh bên trong nó.

Hình ảnh một bữa tiệc sinh nhật.

Tiếng cười nói.

Mùi hương của bánh ngọt.

Ánh nắng ấm áp chiếu vào khuôn mặt mẹ anh.

Anh đẩy những ký ức đó vào cơ thể mình.

Anh cảm thấy một luồng năng lượng nóng bỏng chạy dọc theo tĩnh mạch.

Cơ thể anh bắt đầu phát sáng, ánh sáng vàng ấm áp, đối lập với ánh sáng xanh lạnh lẽo của Sương Hư Vô.

Con Vô Diện dừng lại.

Nó ngửi thấy mùi hương của ký ức.

Nó thèm khát.

Nó lao về phía Lục Phong, không phải để ăn thịt, mà để hấp thụ.

Thanh Hà nhìn thấy điều đó.

Cô hiểu ra.

Cô không bắn vào con quái vật nữa.

Cô chạy tới, nắm lấy tay Lục Phong.

"Giữ lấy nó!" cô hét lên.

"Đừng để nó lấy đi!"

Lục Phong mở mắt.

Ánh mắt anh rực cháy, không còn sự sợ hãi, mà là sự giận dữ thuần túy.

"Không," anh nói, giọng nói vang lên như sấm sét.

"Đây là của tôi.

Đây là thứ duy nhất khiến tôi là tôi."

Anh đẩy mạnh tay Thanh Hà ra, không phải để đẩy cô đi, mà để cô không bị cuốn vào dòng chảy ký ức của anh.

Anh đứng dậy, đối diện với con Vô Diện khổng lồ.

Con quái vật lao tới, móng vuốt sắc nhọn hướng về tim anh.

Lục Phong không né.

Anh giơ chiếc USB lên, như một ngọn đuốc.

"Bắn vào nó!" anh hét lên với Thanh Hà.

"Bắn vào chiếc USB!"

Thanh Hà kinh hoàng.

Không!"

"Bắn!

Nếu không, chúng ta sẽ chết cả hai!"

Thanh Hà do dự.

Nhưng cô nhìn vào mắt Lục Phong.

Cô thấy sự quyết tuyệt.

Cô nâng súng lên, nhắm vào chiếc USB trong tay Lục Phong.

*Bùm!*

Tiếng súng nổ vang.

Viên đạn xuyên qua chiếc USB, làm nó vỡ vụn.

Những mảnh nhựa bay ra, và cùng với đó, là một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ.

Ký ức của Lục Phong – tất cả những gì anh còn lại – bị giải phóng ra ngoài, như một cơn bão lửa.

Con Vô Diện hét lên, không phải vì đau, mà vì quá tải.

Nó không thể hấp thụ tất cả cùng một lúc.

Cơ thể nó bắt đầu nứt ra, những khối thịt rơi ra, tan biến thành bụi trắng.

Lục Phong cũng hét lên.

Anh cảm thấy như thể linh hồn mình đang bị xé ra từng mảnh.

Nhưng anh không buông tay.

Anh giữ chặt những mảnh vỡ của USB, giữ chặt những ký ức còn sót lại.

Khi cơn bão ký ức tan biến, con Vô Diện gục xuống, tan rã hoàn toàn.

Lục Phong cũng ngã xuống, cơ thể anh giờ đã trong suốt 90%.

Anh chỉ còn là một bóng ma, một ký ức đang chết dần.

Thanh Hà chạy tới, ôm lấy anh.

Nước mắt cô rơi xuống, rơi lên cơ thể trong suốt của anh, tạo thành những hạt sương nhỏ li ti.

"Lục Phong...

đừng bỏ tôi," cô khóc.

"Xin anh, đừng bỏ tôi."

Lục Phong nhìn vào mắt cô.

Anh muốn nói gì đó, nhưng anh không còn giọng nói.

Anh chỉ còn là ý chí.

Anh nhớ đến câu nói của Min.

*Bản sao thứ 8 đã thức tỉnh.*

Và rồi, anh nhìn thấy nó.

Phía xa, từ phía chân trời, một bóng đen đang tiến lại gần.

Không phải là một con người.

Không phải là một quái vật.

Mà là một sự hiện diện của chính anh.

Nhưng một phiên bản anh không còn gì cả.

Không ký ức.

Không cảm xúc.

Chỉ còn lại sự hủy diệt thuần túy.

Và trên ngực của phiên bản đó, có một con số được khắc sâu vào da thịt: .

Lục Phong cố gắng đưa tay lên, chạm vào mặt Thanh Hà.

Nhưng tay anh đã xuyên qua cô.

Anh đang tan biến.

"Nhớ tôi," anh thầm nghĩ, trong tâm trí.

"Xin cô, hãy nhớ tôi."

Và rồi, anh tan biến vào hư không, chỉ còn lại những mảnh vỡ của chiếc USB và một cô gái đang khóc giữa đống đổ nát.

Nhưng trước khi hoàn toàn biến mất, Lục Phong cảm thấy một cú chạm.

Một bàn tay lạnh giá, vô cảm, nắm lấy vai anh.

Anh quay đầu lại, trong khoảnh khắc cuối cùng của sự tồn tại.

Người đứng sau anh không phải là Thanh Hà.

Đó là một người đàn ông có khuôn mặt giống hệt anh, nhưng đôi mắt trống rỗng, đen kịt, không có đồng tử.

"Bản sao thứ 7," người đàn ông nói, giọng nói vang lên trong đầu Lục Phong, không qua tai.

"Cảm ơn anh đã dọn đường.

Giờ, hãy nghỉ ngơi đi."

Và rồi, mọi thứ chìm vào bóng tối.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập