Chương 3

Tiếng vọng của sự không tồn tại vẫn còn vang lên trong đầu Lục Phong, một âm thanh rền rè như tiếng tĩnh điện từ một đài phát thanh hỏng hóc.

Anh đứng im tại ngưỡng cửa hang động, ngón tay run rẩy trên cò súng cũ kỹ.

Không khí xung quanh như đông cứng lại, không phải vì cái lạnh cắt da cắt thịt của Sương Hư Vô, mà vì một sự trống rỗng đáng sợ đang lan tỏa từ phía sâu trong bóng tối.

Đó là mùi của sự lãng quên, mùi của những ký ức bị xé toạc khỏi tâm trí con người.

Lục Phong quay lại nhìn phía sau, nơi anh vừa rời khỏi khu định cư tạm thời.

Những bóng người của đồng đội đang nhỏ dần trong màn sương dày đặc.

Thanh Hà đứng ở vị trí phòng thủ cuối cùng, thanh kiếm của cô chắn ngang lối vào, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.

Cô không nói gì, nhưng ánh mắt ấy truyền tải một mệnh lệnh rõ ràng: *Đừng quay lại nếu không cần thiết.

Và đừng để chúng bắt được anh.*

Nhưng Lục Phong không có lựa chọn.

Giọng nói trong đầu anh – giọng nói của chính anh từ một phiên bản đã chết – đang thôi thúc.

*"Thống nhất.

Hoặc tan biến."*

Anh hít một hơi sâu, không khí lạnh buốt xâm nhập vào phổi, khiến từng tế bào trong cơ thể anh co rút lại.

Sự trong suốt trên cánh tay anh đã lan đến vai, làm cho da thịt trở nên mong manh như giấy bóng kính.

Mỗi bước chân anh đặt xuống nền đá lạnh lẽo đều tạo ra một tiếng vang yếu ớt, như thể chính thực tại đang từ chối chấp nhận sự hiện diện của anh.

"Đi thôi," anh tự nhủ, giọng khàn đặc.

Lục Phong bước vào hang động.

Bóng tối nuốt chửng anh ngay lập tức.

Nhưng rồi, ánh sáng bắt đầu len lỏi.

Không phải từ ngọn đuốc hay đèn pin, mà từ chính vách đá xung quanh.

***

Không gian bên trong hang động không tối đen như mực, mà phát ra một ánh sáng xanh nhạt, lạnh lẽo, phát ra từ những tinh thể mọc khắp vách đá.

Những tinh thể này không phải đá, mà là dạng đông cứng của *Sương Hư Vô*.

Chúng lấp lánh như kim cương vỡ vụn, nhưng mang trong mình một vẻ đẹp chết chóc.

Khi Lục Phong chạm vào chúng, những ký ức chớp nhoáng hiện lên: hình ảnh những người sống sót từ các thế hệ trước, những khuôn mặt đang tan rã trong đau đớn, những lời cầu nguyện cuối cùng trước khi họ biến thành bụi trắng.

Đây là Lăng mộ của Ký ức.

Nơi Hội Đồng Ghi Nhớ lưu trữ những dữ liệu "dư thừa" – những ký ức quá đau thương, quá nguy hiểm, hoặc đơn giản là của những kẻ bị xem là vô dụng.

Lục Phong đi sâu hơn, ánh mắt quét nhanh qua từng góc khuất.

Trực giác sinh tồn – thứ đã cứu sống anh qua sáu lần cái chết trước đó – đang báo động.

Có thứ gì đó ở đây.

Một sự hiện diện lớn hơn, nặng nề hơn.

Bỗng nhiên, một bóng đen lao ra từ phía sau một cụm tinh thể.

Không phải là lính canh của Hội Đồng, mà là một sinh vật biến dị.

Nó có hình dáng người, nhưng chi tiết cơ thể đã bị méo mó.

Da thịt nó trong suốt, lộ ra những mạch máu đen kịt bơm đầy dịch nhầy.

Khuôn mặt nó không có mắt, chỉ còn là hai hốc sâu thẳm, từ đó phát ra những tia sóng âm tần số cao khiến tai Lục Phong đau nhói.

*Quái vật Ký Ức.* Chúng là những kẻ đã bị toàn bộ thế giới quên lãng, nhưng ý chí sinh tồn quá mạnh mẽ khiến chúng không thể tan biến hoàn toàn.

Chúng trở thành những thứ giữa người và ma, săn đuổi bất cứ ai còn giữ được ký ức để "ăn" lấy sự tồn tại của nạn nhân.

Con quái vật gầm lên, một âm thanh chói tai xé toạc không khí.

Lục Phong phản ứng nhanh, nghiêng người né tránh cú vuốt凌厉 của nó.

Móng vuốt sắc như dao cạo bay qua tai anh, cắt đứt một缕 tóc.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, không phải từ vết thương, mà từ sóng âm.

Anh rút khẩu súng ra.

Chỉ còn năm viên đạn.

Năm cơ hội.

*Bùm!*

Phát súng đầu tiên nổ ra, tiếng vang dội trong hang động.

Viên đạn xuyên qua ngực con quái vật, nhưng không tạo ra vết máu.

Thay vào đó, một lỗ hổng đen kịt xuất hiện, và từ đó, những tia sáng xanh lóe lên.

Con quái vật không chết.

Nó chỉ gầm lên dữ dội hơn, cơ thể nó rung chuyển, những mảnh vỡ tinh thể trên sàn bay lên xoáy quanh nó như một cơn lốc.

Lục Phong lùi lại, chân anh trượt trên nền đá trơn.

Sự trong suốt trên cơ thể anh lan nhanh hơn.

Anh cảm thấy trọng lượng cơ thể mình giảm đi, như thể anh đang dần trở thành một phần của không khí.

Nếu anh không kết thúc trận chiến này nhanh chóng, anh sẽ không thể di chuyển nữa.

Anh sẽ trở thành một phần của Lăng mộ này, một ký ức bị đóng băng vĩnh viễn.

***

Con quái vật lao về phía anh, tốc độ kinh hoàng.

Lục Phong không thể né tránh.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào ý chí.

*Tôi tồn tại.

Tôi là Lục Phong.

Tôi không phải là hư vô.*

Ánh sáng mờ nhạt tỏa ra từ cơ thể anh, đẩy lùi con quái vật ra xa một chút.

Đó là khoảng thời gian quý giá.

Lục Phong lao tới, không dùng súng, mà dùng con dao găm.

Anh đâm mạnh vào hốc mắt trống rỗng của sinh vật.

Cơn đau xé toạc không khi vang lên, không phải từ con quái vật, mà từ chính tâm trí Lục Phong.

Anh đang chạm vào ký ức của nó.

Hình ảnh một cô bé khóc lóc hiện lên trong đầu anh.

Cô bé bị bỏ lại sau một cuộc sơ tán.

Cô bé gọi tên mẹ, nhưng không ai đáp lại.

Cô bé chờ đợi.

Và chờ đợi.

Cho đến khi không ai còn nhớ cô bé.

Cho đến khi cô bé trở thành thứ này.

Lục Phong rùng mình.

Anh rút dao ra, máu đen – nếu có thể gọi đó là máu – phun ra.

Con quái vật gục xuống, cơ thể nó bắt đầu tan rã thành bụi trắng, nhưng trước khi biến mất hoàn toàn, nó hướng về phía anh, những tia sóng âm cuối cùng vang lên như một lời nguyền.

chúng tôi..."*

Lục Phong đứng dậy, thở hổn hển.

Cơ thể anh giờ đã trong suốt 80%.

Anh có thể nhìn thấy xương sườn của mình qua lớp da mờ nhạt.

Thời gian đang trôi qua, và mỗi giây trôi qua là một phần của anh đang bị tước đoạt.

Anh cần phải ra ngoài.

Anh cần phải tìm cách ổn định sự tồn tại của mình.

Nhưng khi anh quay lại lối vào, anh thấy một bóng người đứng đó.

Không phải Thanh Hà.

**

Trong lúc tuyệt vọng, Lục Phong quay lại nhìn vào một vũng nước đọng trên mặt đất, nơi những giọt mưa axit vừa rơi xuống.

Phản chiếu trong đó không phải là khuôn mặt trong suốt của anh, mà là khuôn mặt của một người phụ nữ.

Một người phụ nữ mà anh chưa từng gặp, nhưng lại cảm thấy vô cùng quen thuộc.

Người phụ nữ trong gương đang khóc, nước mắt của cô ấy chảy xuống, hòa vào vũng nước, làm cho hình ảnh méo mó.

Đó là mẹ anh.

Không phải mẹ anh trong ký ức, mà là mẹ anh trong thực tại – một người phụ nữ đã bị Hội Đồng Ghi Nhớ xóa bỏ khỏi hệ thống vì "thiếu tầm quan trọng".

Cô ấy đã chết, nhưng ký ức của cô ấy vẫn còn đó, bị mắc kẹt trong Lăng mộ, chờ đợi được giải phóng.

Và rồi, Min – hoặc thứ đang đội lốt Min – mỉm cười, một nụ cười đầy thiện chí nhưng đáng sợ.

*"Hãy tham gia cùng chúng ta, Lục Phong.

Sự cô đơn sẽ biến mất.

Sự đau đớn sẽ chấm dứt.

Tất cả những gì con cần làm là...

ngừng nhớ."*

Lục Phong nhìn xuống tay mình.

Khẩu súng trong tay anh giờ đã nặng trĩu, không phải vì trọng lượng, mà vì ý nghĩa của nó.

Anh có thể bắn Min.

Anh có thể bắn những bóng ma xung quanh.

Nhưng nếu anh làm vậy, anh sẽ giết chết chính ký ức của mình.

Anh sẽ trở thành một kẻ săn đuổi ký ức, một kẻ tàn sát những gì còn sót lại của nhân loại.

Nhưng nếu anh không bắn, anh sẽ tan biến.

Anh sẽ trở thành một phần của Lăng mộ, một ký ức bị đóng băng, chờ đợi phiên bản tiếp theo của mình thức tỉnh.

Giọng nói trong đầu anh lại vang lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

*"Thống nhất.

Hoặc tan biến."*

Lục Phong nhắm mắt lại.

Anh nhớ đến khuôn mặt của Thanh Hà.

Anh nhớ đến cảm giác ấm áp của bàn tay cô nắm lấy tay anh.

Anh nhớ đến mùi hương của sách cũ trong thư viện.

Những ký ức đau thương, những ký ức hạnh phúc, tất cả đều là một phần của anh.

Chúng là thứ duy nhất khiến anh là *anh*.

Anh mở mắt ra.

Ánh mắt anh sắc lạnh, quyết liệt.

"Không," anh nói, giọng nói vang lên rõ ràng, xé toạc màn sương.

"Tôi sẽ không ngừng nhớ.

Tôi sẽ không để các ngươi lấy đi thứ duy nhất còn lại của tôi."

Anh giơ khẩu súng lên.

Không nhắm vào Min.

Mà nhắm vào những tinh thể Sương Hư Vô xung quanh.

"Bắn!" anh hét lên.

Phát súng nổ ra.

Viên đạn xuyên vào một cụm tinh thể lớn.

Ánh sáng xanh bùng nổ, tạo ra một sóng xung kích dữ dội.

Những bóng ma xung quanh hét lên, cơ thể chúng bắt đầu tan rã nhanh chóng.

Min – hay thứ đang giả dạng cô – lùi lại, khuôn mặt cô méo mó, sự bình thản tan biến, thay vào đó là sự giận dữ thuần túy.

Lục Phong không dừng lại.

Anh tiếp tục bắn, viên đạn cuối cùng xuyên vào trái tim của Min.

Cơ thể cô tan rã thành bụi trắng, nhưng trước khi biến mất hoàn toàn, cô hét lên một câu khiến máu Lục Phong đóng băng.

*"Bản sao thứ 8 đã thức tỉnh.

Nó đang đến.

Và nó không cần ký ức.

Nó chỉ cần hủy diệt."*

Lục Phong đứng chôn chân tại chỗ, khẩu súng rơi khỏi tay anh.

Sương Hư Vô dày đặc hơn, nuốt chửng mọi ánh sáng.

Và từ phía chân trời, một bóng đen khổng lồ đang tiến lại gần.

Không phải là một con người.

Không phải là một quái vật.

Mà là một sự hiện diện của chính anh.

Nhưng một phiên bản anh không còn gì cả.

Không ký ức.

Không cảm xúc.

Chỉ còn lại sự hủy diệt thuần túy.

Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.

Và kẻ thù lớn nhất của anh, giờ đây, đang đứng ngay trước mặt anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập