Chương 36
Anh tỉnh dậy giữa một sự im lặng đáng sợ.Đó không phải là sự tĩnh lặng của hòa bình hay an yên sau cơn bão chiến tranh.
Đó là sự trống rỗng tuyệt đối của cái chết đang ngấp nghé.
Sương Hư Vô đã xâm nhập vào căn cứ tạm thời này.
Lớp màng trắng xóa dày đặc bao phủ mọi vật, che khuất tầm nhìn chỉ trong vài mét vuông trước mặt anh.
Nó không chỉ là sương mù thông thường mà giống như một chất lỏng vô hình đang ăn mòn thực tại.
Mỗi hạt bụi trắng khi chạm vào da thịt đều mang theo cảm giác lạnh lẽo, tê dại lan tỏa nhanh chóng lên từng thớ cơ bắp.
Lục Phong cố gắng ngồi dậy nhưng tay trái của anh không đáp lại mệnh lệnh.
Cánh tay ấy đã trở nên trong suốt một cách kinh hoàng dưới ánh sáng yếu ớt phát ra từ những tấm pin năng lượng mặt trời cũ kỹ còn sót lại trên trần nhà.
Anh có thể nhìn thấy xương sườn, mạch máu và thậm chí là nhịp đập chậm chạp của tim mình qua lớp da thịt đang tan biến đó.
"Hắn không được phép quên," Lục Phong thì thầm với chính mình, giọng nói khô khốc vang lên trong căn phòng tối om.
"Nếu tôi chết ở đây, ký ức sẽ bị xóa sạch." Anh nhớ lại những dòng chữ cuối cùng trên cuốn sổ của Đan Lương.
*Nó chỉ biến dạng.* Sự thật tàn nhẫn đó hiện ra trước mắt anh rõ ràng hơn bao giờ hết.
Virus không phải là kẻ thù duy nhất.
Sương Hư Vô mới là thứ đang xói mòn bản ngã con người, xóa bỏ tồn tại bằng cách làm cho thế giới quên đi sự có mặt của nạn nhân.
Lục Phong bò dậy, dùng tay phải còn nguyên vẹn để chống đỡ cơ thể nặng nề.
Mảnh vỡ đa diện mà anh đã cầm trong chương trước giờ đây biến mất khỏi lòng bàn tay, chỉ còn lại một vết bỏng hình học phức tạp đang phát sáng xanh nhạt.
Vết thương đó không đau đớn theo cách thông thường mà tạo ra một cảm giác trống rỗng bên trong lồng ngực, như thể một phần linh hồn của anh vừa bị rút đi.
Anh cần ánh sáng.
Không phải để nhìn thấy đường đi, mà là để xác nhận sự tồn tại của chính mình.
Trong thế giới này, bóng tối không chỉ che giấu quái vật mà còn che giấu ranh giới giữa sống và chết.
Nếu Sương Hư Vô bao phủ hoàn toàn cơ thể anh trước khi tìm được nguồn sáng mạnh, anh sẽ tan thành bụi trắng cùng với những ký ức quý giá mà Đoàn Thanh Hà đã hy sinh để bảo vệ.
Lục Phong lê từng bước nặng nề về phía cánh cửa kho dự trữ nằm ở góc phòng.
Cánh cửa sắt gỉ sét đó là lối duy nhất dẫn ra bên ngoài khu vực bị cô lập này.
Nhưng khi anh chạm vào tay nắm, một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng.
Tay nắm lạnh như băng và đang rung động nhẹ nhàng, phát ra những âm thanh tần số thấp khiến tai anh đau nhói.
Đó không phải là tiếng gió thổi qua khe hở.
Đó là tiếng gọi.
Một lời mời chào ngọt ngào từ cái chết muốn kéo anh vào vĩnh hằng của sự lãng quên.
Lục Phong nghiến răng, lực căng trong cơ bắp đạt đến giới hạn chịu đựng.
Anh biết rằng phía sau cánh cửa kia có thể là một con quái vật thông minh hơn bất kỳ zombie nào mà hắn từng gặp phải.
Nhưng nếu không bước ra đó, anh sẽ chết vì bị ăn mòn từ bên trong bởi chính sự vô hình của thế giới này.
Cánh cửa sắt không vỡ ra dưới sức mạnh của Lục Phong mà tan chảy thành bụi trắng ngay trước mắt anh.
Sự biến đổi vật lý diễn ra nhanh chóng đến mức khiến thời gian như ngừng lại.
Những mảng kim loại gỉ sét rã rời, chuyển hóa thành những hạt.
lơ lửng trong không khí, sau đó tụ tập lại tạo thành một hình dạng đáng sợ hơn bất kỳ sinh vật nào mà hội đồng ghi nhớ từng che giấu.
Một thực thể cao lớn xuất hiện từ đám mây bụi trắng đó.
Nó không có khuôn mặt, không có miệng hay mắt để đe dọa con người bằng sự hung bạo thông thường.
Thay vào đó, nó chỉ là một khối sương mù đen tuyền đang cố gắng duy trì hình dạng nhân loại qua những rung động hỗn loạn của các phân tử.
Khối sương này khác biệt hoàn toàn với Sương Hư Vô trắng xóa bao phủ căn cứ trước kia.
Nó đậm đặc hơn, nặng nề hơn và mang theo áp lực tâm lý khủng khiếp đè nén lên lồng ngực Lục Phong.
Thực thể đó phát ra những âm thanh giống như tiếng thì thầm của hàng ngàn người nói chuyện cùng lúc nhưng bị bóp méo qua một tần số radio cũ kỹ.
Những giọng nói ấy không phải là lời nguyền rủa hay đe dọa trực tiếp mà lại chính là ký ức của riêng Lục Phong đang bị đánh cắp và tái hiện trước mặt anh.
*Lục Phong nghe thấy tiếng cười của mẹ mình khi còn nhỏ.* *Hắn cảm nhận được mùi hương hoa hướng dương trong vườn nhà ngày đó.* *Rồi đột ngột, âm thanh chuyển sang tiếng khóc thống thiết của Đoàn Thanh Hà trong lần đầu tiên họ chia ly.* Mỗi ký ức bị lôi ra như vậy đều khiến cơ thể Lục Phong run rẩy dữ dội hơn.
Thực thể Hư Không này đang sử dụng chính những mảnh ghép tâm hồn quý giá nhất làm vũ khí tấn công tinh thần anh.
Nó muốn chứng minh rằng mọi thứ anh trân trọng chỉ là ảo ảnh, rằng việc giữ lại ký ức không khác gì tự hành hạ bản thân trong đau khổ vô tận.
Lục Phong nhắm mắt chặt lại, cố gắng tập trung vào vết bỏng hình học trên lòng bàn tay phải.
Cảm giác nóng rát từ mảnh vỡ đa diện giúp hắn neo giữ ý thức khỏi bị cuốn trôi bởi dòng chảy ký ức ma quái đó.
Anh biết rằng nếu mình để tâm trí buông lỏng dù chỉ một giây, thực thể này sẽ xâm nhập sâu hơn và xóa sạch những gì còn lại trong đầu anh trước khi tiêu diệt cơ thể vật lý.
"Nó không phải là quái vật," Lục Phong lẩm bẩm, giọng nói của anh vang lên rõ ràng giữa tiếng thì thầm hỗn loạn.
"Nó là biểu hiện của sự sợ hãi tập thể." Anh nhận ra quy luật vận hành của kẻ thù này.
Thực thể Hư Không tồn tại dựa trên nỗi sợ bị lãng quên và mất kết nối với thế giới xung quanh.
Nó phản chiếu lại những lỗ hổng trong ký ức nạn nhân, lấp đầy chúng bằng bóng tối để khiến họ tuyệt vọng từ bỏ ý chí sinh tồn.
Đây không phải là một cuộc chiến vật lý thông thường mà là một trận đấu trí giữa sự chấp nhận đau khổ và mong muốn trốn chạy vào hư vô.
Lục Phong mở mắt ra, đôi sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Anh lùi lại một bước, chân đạp mạnh vào tường bê tông phía sau để tạo đà lao về phía góc phòng nơi có hệ thống dây điện trần trụi còn sót lại từ thời kỳ trước dịch bệnh nổ ra.
Ánh sáng là vũ khí duy nhất của anh lúc này.
Không phải ánh sáng mặt trời yếu ớt bị Sương Hư Vô cản trở mà là nguồn năng lượng nhân công đủ mạnh để đốt cháy sự ảo tưởng này.
Thực thể đen tuyền dường như nhận ra ý định của Lục Phong.
Nó co lại, sau đó giãn nở nhanh chóng tạo thành một bức tường dày đặc chắn ngang đường đi của anh.
Những cánh tay sương mù vươn dài ra, cố gắng quấn lấy cổ và chân Lục Phong để kéo hắn vào vòng xoáy ký ức vĩnh cửu mà nó đang dựng lên.
Lục Phong không hề do dự.
Anh lao thẳng vào đám mây đen tuyền đó với tốc độ tối đa cơ thể cho phép.
Da thịt anh bị cào xé bởi những hạt sương lạnh giá, nhưng nỗi sợ hãi đã biến mất hoàn toàn thay thế bằng một sự quyết đoán tuyệt đối.
Nếu ký ức là nguồn gốc của đau khổ như Thượng Đế Ký Ức tuyên truyền, thì Lục Phong sẽ chọn chịu đựng mọi đau đớn đó để tiếp tục sống chứ không trốn chạy vào cái chết giả tạo này.
Lục Phong lao vào kho dự trữ với một cú đá mạnh mẽ cuối cùng trước khi ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Cánh cửa sắt nặng nề bị anh bật mở hoàn toàn nhờ lực va chạm, để lộ ra bên trong là sự hỗn loạn của các thiết bị cũ kỹ và những thùng hàng kim loại gỉ sét chồng chất lên nhau như một đống đổ nát sau trận chiến khốc liệt nào đó giữa quá khứ và hiện tại.
Anh không có thời gian để tìm công tắc hay kiểm tra sơ đồ điện phức tạp thường được dán trên tường phòng máy phát điện dự phòng này.
Thời gian đang trôi qua từng giây với tốc độ đáng sợ khi Sương Hư Vô tiếp tục lan rộng, bao phủ dần những phần cơ thể còn sót lại của anh.
Tay trái giờ đây đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn bình thường, chỉ còn là một bóng mờ trong suốt lơ lửng bên cạnh người mà không thể chạm vào bất kỳ vật gì nữa.
Lục Phong nhắm mắt lại và dựa vào trực giác sinh tồn tích lũy qua bảy lần tái sinh ký ức của mình.
Anh nhớ rõ vị trí cụm đèn halogen công nghiệp được treo trên trần nhà phía trung tâm kho hàng từ những ngày đầu tiên nhóm của Đoàn Thanh Hà sơ tán đến đây thiết lập căn cứ tạm thời trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn nữa sau vụ nổ phòng thí nghiệm số 4 mà Đan Lương từng đề cập trong cuốn sổ ghi chép bí mật kia.
Hắn bò nhanh về phía trung tâm, bàn tay phải đầy máu và mồ hôi nắm chặt lấy mảnh vỡ đa diện phát sáng xanh nhạt đang nằm gọn trong lòng bàn tay từ lúc trước khi vào kho này.
Mảnh đá kỳ lạ đó không chỉ là vật chứng của thí nghiệm cổ xưa mà giờ đây nó trở thành nguồn năng lượng duy nhất có khả năng kích hoạt hệ thống dây điện trần trụi còn sót lại gần đó nếu được tiếp xúc đúng cách dưới áp lực đủ lớn tạo ra hiện tượng phóng tĩnh điện mạnh mẽ xuyên qua lớp cách nhiệt hỏng hóc từ lâu rồi.
Không khí trong kho dự trữ ngột ngạt mùi ozone nồng nặc lẫn với mùi kim loại tanh tưởi của máu cũ và sự phân rã lượng tử đang ngấm vào từng tế bào da thịt Lục Phong mỗi khi hắn hít thở sâu hơn nữa để duy trì nhịp đập tim còn lại trong cơ thể suy kiệt này.
Anh đứng sững giữa đống đổ nát của chính mình — ý thức, ký ức và cả cơ thể vật lý đang chịu đựng áp lực khủng khiếp từ sự va chạm dữ dội giữa hai hệ thống lượng tử đối nghịch nhau: Ký ức cá nhân tích lũy qua bảy lần tái sinh và Dữ liệu tập thể được Hội Đồng Ghi Nhớ kiểm soát chặt chẽ nhằm duy trì trật tự xã hội giả tạo ấy sao?
Lục Phong cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay của mình.
Da thịt nơi tiếp xúc với khối đa diện đã bị ăn mòn nghiêm trọng, để lộ ra những mạch máu phát sáng xanh nhạt dưới lớp biểu bì trắng bệch do phơi nhiễm Sương Hư Vô quá mức trong thời gian dài dằng dặc ấy thôi đâu!
Nhưng điều khiến anh rùng mình hơn cả là thứ nằm giữa hai lòng bàn tay đang nắm chặt không buông: một mảnh vỡ nhỏ xíu từ khối đa diện vừa nãy, giờ đây nó bắt đầu nóng lên dữ dội như thể phản ứng với sự hiện diện của Thực Thể Hư Không vẫn đang cố gắng đột nhập vào kho hàng thông qua những khe hở trên trần nhà bị sụp đổ một phần lớn diện tích trước đó.
Đột nhiên, tiếng động kim loại va chạm vang lên khắp không gian kín hẹp này khi Lục Phong dùng lực toàn thân hất mạnh mảnh vỡ đa diện về phía cụm dây điện trần trụi đang treo lơ lửng cách anh khoảng hai mét rưỡi nữa thôi là đủ gần để tạo ra tia lửa cần thiết cho kế hoạch mạo hiểm của hắn lúc này đây rồi kìa!
Mảnh đá xanh phát sáng bay trong không trung với quỹ đạo cong đẹp mắt nhưng chết chóc, cắt ngang qua đám mây sương mù đen tuyền vừa mới xuyên thủng trần nhà lao xuống phía đầu Lục Phong với tốc độ kinh hoàng khiến anh phải nghiêng người né tránh kịp thời trước khi bị cuốn đi hoàn toàn vào vực thẳm ký ức vô tận mà thực thể đáng sợ đó đang cố gắng kéo hắn vào bên trong nó mãi mãi không bao giờ quay trở lại thế giới thực tại nữa đâu!
Một tiếng nổ giòn vang lên, mạnh mẽ và đột ngột xé toạc màn im lặng dày đặc.
Mảnh vỡ đa diện xanh nhạt chạm trực tiếp vào lõi đồng của dây điện trần trụi.
(tia lửa điện) bùng cháy dữ dội, lan truyền nhanh chóng dọc theo mạng lưới dây dẫn cũ kỹ như những con rắn ánh sáng đang bò khắp kho hàng tối om này trước khi tập trung mạnh mẽ nhất tại cụm đèn halogen công nghiệp treo ngay trên đầu Lục Phong lúc này đây rồi kìa!
Ánh sáng trắng xóa từ các bóng đèn halogen bật sáng lập tức, chiếu rọi xuống toàn bộ không gian rộng lớn của căn phòng với cường độ đủ để làm mù lòa tạm thời bất kỳ ai dám nhìn thẳng vào nguồn phát ra nó mà không qua lớp kính lọc bảo vệ chuyên dụng nào cả đâu!
Nhưng Lục Phong vẫn đứng đó,.
mắt nhưng mí mắt hé mở vừa phải để quan sát hiệu quả hủy diệt mà ánh sáng nhân tạo này mang lại cho kẻ thù vô hình của mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi tiếp theo nữa thôi là đủ rồi kìa!
Thực thể Hư Không phát ra tiếng kêu chói tai giống như kim loại bị mài mòn mạnh mẽ dưới áp lực cực độ khi nó chạm phải vùng không gian được chiếu rọi bởi ánh sáng cường độ cao từ cụm đèn halogen phía trên kia ngay lập tức tan biến thành những đám khói đen loãng rồi nhanh chóng bay lên trần nhà trước khi hoàn toàn thất thoát vào khoảng trống vô định giữa các lớp bê tông dày đặc che phủ bên ngoài căn cứ tạm thời này mà không để lại bất kỳ dấu vết nào cho thấy sự hiện diện đáng sợ của nó trong vài phút qua nữa đâu!
Lục Phong nằm ngửa trên sàn lạnh giá, thở hồng hộc vì kiệt sức và hoảng loạn tột độ sau trận chiến sinh tử vừa rồi với bóng tối nội tâm đang cố gắng nuốt chửng linh hồn anh từ bên trong ra ngoài thế giới thực tại này một cách tàn nhẫn nhất có thể xảy ra đối với bất kỳ nạn nhân nào của dự án Aether thất bại trước đây mà Hội Đồng Ghi Nhớ đã cố tình che giấu sự thật khủng khiếp đó khỏi cộng đồng sinh tồn còn sót lại sau ngày Zero bùng nổ dịch bệnh toàn cầu lan rộng khắp nơi trên trái đất này nữa kìa!
Anh cảm thấy sự trong suốt ở cánh tay trái bắt đầu lùi lại chậm rãi nhưng chắc chắn.
Da thịt trở nên mờ đục hơn, màu sắc hồng hào tự nhiên của cơ thể con người trở lại dù vẫn còn đau đớn kinh khủng khi những tế bào chết chóc do phơi nhiễm Sương Hư Vô quá mức trước đó phải tái tạo mới để bù đắp cho phần mô bị mất đi vĩnh viễn dưới tác động phá hủy mạnh mẽ từ ánh sáng cường độ cao kết hợp với năng lượng tĩnh điện dư thừa phát ra từ mảnh vỡ đa diện xanh nhạt giờ đây đã nguội lạnh và không còn phản ứng gì thêm nữa đâu!
Ánh sáng không chỉ đẩy lùi sương mù mà còn giúp ổn định cấu trúc phân tử của cơ thể Lục Phong, ngăn chặn quá trình tan biến hoàn toàn thành bụi trắng vĩnh viễn như số phận chờ đợi những kẻ yếu đuối không đủ bản lĩnh đối mặt với nỗi sợ bị lãng quên trong thế giới tàn khốc này sau khi Thượng Đế Ký Ức tuyên bố chiến tranh tâm lý nhằm xóa sạch tất cả ký ức nhân loại để tạo ra một thế giới 'trong trắng', không đau khổ, không xung đột theo ý muốn độc tài của hắn ta nữa đâu!
Lục Phong ngồi dậy chậm rãi, tay phải run rẩy chạm vào vết bỏng hình học phức tạp trên lòng bàn tay trái.
Vết thương đó giờ đây đã đóng vảy lại thành một lớp màng cứng màu xanh lam phát sáng yếu ớt khi có ánh sáng chiếu trực tiếp lên nó từ phía cụm đèn halogen đang hoạt động ổn định phía trên trần nhà kho dự trữ này mà Đoàn Thanh Hà chưa từng biết đến sự tồn tại bí mật của vật phẩm cổ xưa nguy hiểm đó trước kia đâu!
Lục Phong kéo chiếc bảng điều khiển cũ kỹ từ đống đổ nát gần tường, màn hình LCD bị vỡ vụn một góc nhưng vẫn hiển thị mờ ảo bản đồ khu vực căn cứ tạm thời cùng với các điểm dữ liệu còn sót lại chưa bị Sương Hư Vô xóa sạch hoàn toàn khỏi hệ thống máy chủ trung tâm đặt sâu dưới lòng đất trước khi Hội Đồng Ghi Nhớ quyết định di tản khẩn cấp lên mặt đất sau vụ nổ phòng thí nghiệm số 4 mà Đan Lương từng đề cập trong cuốn sổ ghi chép bí mật kia nữa kìa!
Hắn chạm vào màn hình, cố gắng phóng to bản đồ.
Những điểm đỏ xung quanh cấu trúc hình chóp bắt đầu di chuyển trên màn hình hiển thị kỹ thuật số cũ kỹ đó một cách chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ dưới ánh sáng yếu ớt phát ra từ cụm đèn halogen phía trên trần nhà kho dự trữ này mà Lục Phong vừa mới kích hoạt thành công nhờ vào mảnh vỡ đa diện xanh nhạt nguy hiểm kia rồi kìa!
Chúng không đứng yên chờ đợi nạn nhân tự nguyện bước vào bẫy chết chóc nữa đâu.
Chúng đang di chuyển về phía căn cứ của anh với tốc độ đáng sợ hơn bất kỳ quái vật zombie đột biến thông minh nào mà Lục Phong từng chứng kiến trong quá khứ bảy lần tái sinh ký ức trước đây của chính mình dưới sự giám sát chặt chẽ từ Hội Đồng Ghi Nhớ tàn nhẫn kia nữa kìa!
Không, không phải là sương mù đang.
trùm lãnh thổ rộng lớn hơn nữa đâu.
Đó là những bóng người — hàng trăm, thậm chí có thể lên tới hàng ngàn silouette đen tối đang tiến về phía anh trong đội hình quân sự chỉnh tề và kỷ luật cao độ chưa từng thấy ở bất kỳ nhóm sinh tồn nào khác ngoài vòng kiểm soát của Hội Đồng Ghi Nhớ độc tài kia nữa kìa!
Và trên màn hình LCD vỡ vụn đó, một dòng chữ đỏ máu hiện lên nhấp nháy liên tục kèm theo âm thanh báo động khẩn cấp vang vọng khắp căn phòng kín hẹp này: **"MẪU SỐ 8 ĐÃ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận