Chương 35

Hơi thở của Lục Phong đứt đoạn, từng nhịp đập tim như tiếng trống chiến tranh vang vọng trong tai ông.

Mùi máu tanh tưởi và ozone nồng nặc bao trùm không gian hẹp sau khu chợ đổ nát.

Hắn gục xuống trên nền bê tông lạnh giá, lưng dựa vào bức tường rêu mốc đang thấm đẫm sương mù trắng xóa.

Sương Hư Vô không còn là một hiện tượng thiên nhiên nữa.

Nó đã trở thành kẻ săn mồi vô hình, len lỏi qua từng khe hở trong lớp áo khoác rách nát của Lục Phong.

Đoàn Thanh Hà quỳ bên cạnh hắn, đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi và sợ hãi.

Cô cầm chặt lấy cánh tay phải của Lục Phong, nơi da thịt đang phát sáng xanh nhạt dưới ánh sáng mờ ảo.

Ánh sáng ấy không đẹp đẽ chút nào.

Nó giống như những sợi dây thần kinh bị đứt gãy đang phóng điện ra ngoài, kéo theo sự sống ra khỏi cơ thể anh.

"Cô cần buông ra," giọng Lục Phong khàn đặc, khác hẳn với chính mình.

"Nó lây lan sang cô nếu tiếp xúc trực tiếp." Thanh Hà không nhúc nhích.

Cô siết chặt bàn tay hơn nữa, ngón tay trắng bệch vì lạnh và căng thẳng.

"Tôi sẽ không để lại một mình anh trong đống đổ nát này," cô nói, giọng run rẩy nhưng đầy quyết đoán.

"Bất kể đó là thứ gì." Lục Phong nhìn vào lòng bàn tay trái của mình.

Mảnh vỡ từ khối đa diện vẫn nằm ở đó, lạnh toát và sắc lẹm như dao cạo.

Nó không chỉ là một mảnh kính hay kim loại thông thường.

Khi ánh sáng xanh từ cánh tay phải chiếu rọi lên nó, những đường vân phức tạp bắt đầu hiện ra trên bề mặt đen bóng của vật thể.

Chúng di chuyển.

Chậm rãi, đều đặn, giống như mạch máu đang hồi sinh sau cái chết lâm sàng.

"Hắn đã nói thế giới thật sự," Lục Phong thì thầm, nhớ lại lời lẽ lạnh lùng từ Thượng Đế Ký Ức trước khi hắn bị đánh bật ra khỏi hiện thực vừa rồi.

"Và chúng ta chỉ là những bóng ma lang thang trong hành lang chờ đợi." Thanh Hà cau mày, lo lắng nhìn vào khuôn mặt tái nhợt của Lục Phong.

"Anh đang nói gì vậy?

Chúng ta cần tìm nơi trú ẩn.

Sương Hư Vô dày đặc hơn bình thường.

Nếu không có bộ lọc khí, chúng ta sẽ mất ý thức trong vòng hai giờ nữa." Lục Phong lắc đầu yếu ớt.

Sự thật đáng sợ hơn nhiều so với những con số thống kê sinh tồn thông thường.

"Không phải sương mù đang giết chết chúng ta," hắn nói, mắt đăm đăm nhìn vào mảnh vỡ kỳ lạ trên tay trái.

"Mà là sự lãng quên.

Chúng ta đang bị xóa sổ khỏi hệ thống." Thanh Hà sững sờ.

Cô không hiểu ý nghĩa sâu xa trong câu nói đó, nhưng linh tính bảo vệ khiến cô cảm thấy nguy hiểm cận kề.

Cô kéo Lục Phong đứng dậy, dùng sức nặng của anh để giữ cho hắn không ngã xuống lần nữa.

"Đi ra đây," Thanh Hà ra lệnh, giọng cứng rắn hơn bình thường.

"Chúng ta phải quay về trại tạm thời trước khi đêm buông xuống." Nhưng Lục Phong đã có một ý định khác.

Mảnh vỡ trên tay đang nóng lên, đốt cháy lòng bàn tay anh mỗi giây trôi qua.

Nó không gây đau đớn theo cách thông thường.

Thay vào đó, nó truyền tải dữ liệu.

Những hình ảnh chớp nhoáng xuất hiện trong tâm trí hắn: một phòng thí nghiệm rộng lớn dưới sâu thẳm lòng đất; những hàng ống kính chứa đầy chất lỏng xanh biếc; và gương mặt của chính mình — nhưng không phải là Lục Phong mà anh biết.

Đó là một phiên bản khác, già nua hơn, với đôi mắt trống rỗng như thủy tinh.

Hắn bị hắt hơi dữ dội, máu mũi chảy ròng ròng xuống cằm.

Thanh Hà hoảng loạn lau đi vệt máu ấy bằng khăn tay của cô.

"Lục Phong!

Anh ổn không?" "Tôi thấy.

tôi nhớ ra," Lục Phong lắp bắp, đầu óc quay cuồng vì lượng thông tin khổng lồ đang cố gắng xâm nhập vào não bộ qua mảnh vỡ kia.

nó có lối đi xuống." Thanh Hà nhìn quanh khu chợ hoang tàn.

Mọi thứ đều bị phá hủy trong cuộc tấn công của Hội Đồng Ghi Nhớ hồi sáng sớm nay.

Không còn dấu vết nào của những căn hầm bí mật hay cửa ra vào khẩn cấp cả, ngoại trừ đống đổ nát nơi Điểm Neo từng tồn tại vài phút trước.

"Ở đâu?" Thanh Hà hỏi, giọng thấp xuống thành tiếng thì thầm để tránh thu hút sự chú ý từ bất kỳ thứ gì đang rình rập trong sương mù dày đặc phía xa.

Lục Phong chỉ vào bức tường đá phía sau lưng anh.

Nơi mà vừa nãy hắn dựa lưng vào đó.

"Ở đằng kia," hắn nói, giọng trầm xuống một cách đáng sợ.

"Nó không phải là tường thật." Thanh Hà nghi ngờ bước lại gần.

Bức tường trông vững chãi như những bức tường khác trong thành phố cổ này: bê tông cốt thép bị nứt nẻ, phủ đầy rêu xanh và vết gỉ sét của thời gian.

Nhưng khi cô đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo ấy, một rung động nhẹ truyền qua lòng bàn tay.

Không phải tiếng vọng của gió hay sự co giãn nhiệt.

Mà là nhịp đập.

Một nhịp đập cơ học đều đặn, sâu thẳm dưới lớp đá cứng rắn.

"Không," Lục Phong sửa đổi, ánh mắt sắc lạnh hiếm thấy hiện lên trên khuôn mặt mệt mỏi của anh.

"Nó là một cánh cửa bị khóa chặt bằng ký ức." Hắn đưa mảnh vỡ từ lòng bàn tay trái ra trước mặt bức tường.

Ánh sáng xanh lam lập tức phát sáng rực rỡ hơn khi tiếp cận bề mặt đá đen bóng ấy.

Những đường vân trên mảnh vỡ bắt đầu xoay tròn, tạo thành một hình học phức tạp khớp hoàn hảo với các vết nứt tự nhiên trên tường đá.

Thanh Hà lùi lại hai bước, lấy khẩu súng ngắn từ thắt lưng ra.

"Nếu đó là bẫy của Thượng Đế Ký Ức thì chúng ta sẽ chết ngay lập tức." "Đó không phải là lựa chọn," Lục Phong nói, giọng bình tĩnh đến mức đáng sợ.

"Nếu tôi không đi vào đây, sự phân rã lượng tử trên cánh tay này sẽ lan tỏa ra toàn bộ cơ thể trong vòng mười lăm phút nữa.

Tôi đang tan biến, Thanh Hà.

Anh cần một nơi để ẩn náu khỏi hệ thống quét của họ." Thanh Hà nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt mình.

Người bạn trai từng dịu dàng và cẩn trọng giờ đây đứng sững giữa đống đổ nát với vẻ ngoài như một kẻ đi tìm cái chết hoặc sự giải thoát.

Cô thấy sợ hãi không phải vì những quái vật hay sương mù, mà vì sự thay đổi nhanh chóng trong tính cách của Lục Phong.

Sự lạnh lùng ấy thuộc về ai?

"Cô sẽ đi cùng tôi," Thanh Hà nói dứt khoát.t khẩu súng vào túi áo khoác và tiến sát lại bên cạnh hắn.

"Và nếu anh bắt đầu quên đi chúng ta.

thì tôi sẽ nhớ hộ cho." Lục Phong nhìn cô trong chốc lát.

Một cảm giác ấm áp hiếm hoi lan tỏa qua lồng ngực lạnh giá của anh trước khi bị cơn đau dữ dội từ cánh tay phải cắt ngang.

Hắn gật đầu nhẹ, rồi đưa mảnh vỡ chạm vào trung tâm bức tường đá.

Một tiếng kim loại va đập vang lên khô khan trong không gian kín mít.

Bức tường không hề rung chuyển mạnh hay sụp đổ.

Thay vào đó, nó bắt đầu tan biến.

Không phải theo nghĩa vật lý thông thường với khói bụi và mảnh vỡ bay tứ tung mà là sự phân rã ở cấp độ nguyên tử.

Lớp đá bê tông trở nên trong suốt như thủy tinh rồi nhanh chóng hóa lỏng thành những dòng chảy ánh sáng trắng xóa cuốn hút tất cả mọi thứ xung quanh vào bên trong nó.

Lục Phong kéo Thanh Hà lao vào luồng xoáy ánh sáng ấy trước khi cô kịp phản ứng.

Cảm giác rơi tự do kéo dài vô tận, không có trọng lực, không có âm thanh, chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc của chân không lượng tử bao bọc lấy họ từ mọi phía.

Khi họ cuối cùng cũng chạm đất thì đã ở trong một hành lang dài hun hút được xây dựng hoàn toàn bằng những khối kim loại đen bóng phản chiếu hình ảnh méo mó của chính mình trên sàn nhà và trần nhà cao vút tít lên phía xa mà ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy không thể thắp sáng hết.

Không khí nơi đây lạnh cắt da thịt, mang theo mùi ozon nồng nặc lẫn với một hương thơm lạ lùng giống như nước hoa cũ kỹ pha trộn cùng sắt gỉ.

Những bóng người thấp thoáng ở hai bên hành lang nhưng chúng đều bị mờ đi trong lớp sương mù dày đặc hơn hẳn so với thế giới bên ngoài kia hàng chục lần nữa rồi đây!

"Đây là đâu?" Thanh Hà thì thầm, giọng cô vang lên vọng lại thành tiếng echo kỳ dị làm cho không gian vốn đã bí bách trở nên ngột ngạt thêm bội phần nhiều lắm luôn!

Lục Phong bước đi chậm rãi giữa lối mòn hẹp dẫn sâu vào lòng đất tối om phía trước mặt họ hiện ra rõ rệt hơn qua từng mét vuông diện tích rộng lớn mở ra trước mắt đôi chân trần trụi của mình sau khi vừa mới trải qua cú va chạm dữ dội khiến xương cốt vỡ vụn tan nát thành bột trắng bệch dưới lớp áo quần rách nát cũ kỹ từ thời chiến tranh thế giới thứ ba cách đây gần một thập kỷ dài đằng đẵng trôi qua mà không hề để lại bất kỳ dấu vết gì ngoài những hố sâu khổng lồ hình tròn nằm rải rác khắp nơi trên bề mặt đất trống trải rộng lớn bao la mênh mông bát ngát trước mắt họ lúc này giờ đây rồi đây kìa ơi!

Anh dừng bước đột ngột khi nhìn thấy thứ đầu tiên xuất hiện trong tầm mắt mờ ảo của mình dưới ánh đèn nhấp nháy yếu ớt chiếu rọi xuống từ trần nhà cao vút tít lên phía xa thẳm mà không ai có thể với tới được dù cho có cố gắng leo trèo bằng bất cứ phương tiện nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là những giấc mơ viễn cảnh hão huyền phi lý thiếu cơ sở khoa học chứng minh đầy đủ thuyết phục qua thực nghiệm kiểm tra lặp lại nhiều lần liên tiếp nhau trong suốt quá trình nghiên cứu phát triển công nghệ sinh học tiên tiến nhất thế giới hiện nay mà thôi đâu!.

Đan Lương hít sâu một hơi dài, không khí lạnh lẽo và ẩm mốc len lỏi vào phổi như những lưỡi dao nhỏ sắc bén cắt xé từng tế bào niêm mạc.

Mùi thối rữa của xác động vật lẫn với mùi gỉ sét từ các đường ống cũ kỹ tạo thành một hương vị đặc trưng mà hắn đã quá quen thuộc trong thế giới tàn khốc này.

Ánh đèn nhấp nháy không chỉ chiếu sáng, nó còn giống như nhịp đập yếu ớt của trái tim tòa nhà này – một công trình đồ sộ từng là biểu tượng của sự huy hoàng, nay chỉ còn lại những xác chết và bóng tối.

Hắn bước đi nhẹ nhàng, đôi giày cũ kỹ đã được hắn vá lại nhiều lần phát ra tiếng kẽo kẹt rất khẽ khi chạm xuống sàn nhà bằng bê tông nứt nẻ.

Mỗi bước chân đều phải tính toán kỹ lưỡng để tránh dẫm lên những mảnh kính vỡ hoặc các vật thể kim loại sắc nhọn nằm rải rác khắp nơi.

Sự cẩn thận không chỉ là thói quen, đó là bản năng sinh tồn mà hắn đã rèn luyện qua hàng ngàn đêm dài đầy sợ hãi và mất mát.

Tường phía bên trái của hành lang đang bong tróc lớp sơn trắng, lộ ra những vết đen sẫm màu như những đốm bệnh lý lan rộng trên da người chết.

Những bức tranh treo tường còn sót lại đều bị rách nát, khuôn mặt của các nhân vật trong đó đã mờ nhòe theo thời gian và độ ẩm cao.

Một số khung ảnh rơi xuống sàn, kính vỡ vụn dưới chân hắn khi vô tình dẫm phải.

Tiếng vang khô khan vọng đi khắp hành lang trống rỗng, khiến tim hắn đập nhanh hơn một nhịp.

Hắn dừng lại trước một cánh cửa sắt lớn bị bẻ khóa, bản lề cong vênh và gỉ sét nặng nề.

Trên đó có khắc những dòng chữ nguệch ngoạc bằng móng.

cạo: “Đừng vào đây – Nó đang ngủ”.

Chữ viết run rẩy như thể người viết chúng đã ở trong tình trạng hoảng loạn tột độ trước khi qua đời.

Đan Lương nhìn kỹ hơn, thấy bên cạnh dòng cảnh báo ấy là những vết máu khô đen sẫm bám chặt vào bề mặt kim loại lạnh lẽo.

Hắn đưa tay lên sờ nhẹ vào vết máu, cảm giác dính dấp và trơn trượt làm nổi da gà trên sống lưng của hắn.

Không phải máu người mới chảy ra mà đã khô từ lâu, có thể vài tháng hoặc thậm chí là nhiều năm trước khi đại dịch bùng phát hoàn toàn.

Nhưng sự hiện diện của nó tại đây lại gợi lên một câu hỏi lớn: Ai đã cố gắng vào trong này?

Và vì sao họ không thành công?

Hắn rút chiếc đèn pin nhỏ xíu ra từ túi áo khoác, bật nguồn nhưng ánh sáng yếu ớt chỉ đủ chiếu rõ khu vực ngay trước mặt.

Pin cũng sắp cạn kiệt sau những ngày sử dụng liên tục để tìm kiếm thức ăn và nước uống tại các tầng hầm sâu hơn của tòa nhà này.

Nếu không sớm tìm thấy thứ mình cần rồi quay trở ra ngoài, hắn sẽ phải đối mặt với bóng tối tuyệt đối – nơi mà những sinh vật kỳ dị ẩn nấp chờ đợi con mồi bất cẩn rơi vào bẫy.

Cánh cửa mở ra một cách nặng nề cùng tiếng groan của kim loại ma sát nhau, tạo nên âm thanh chói tai khiến Đan Lương phải đậy chặt lỗ tai bằng hai bàn tay.

Bên trong là một căn phòng rộng lớn hình chữ nhật, sàn nhà phủ đầy bụi dày và những mảnh vỡ nhỏ li ti từ trần nhà rơi xuống do cấu trúc bị hư hỏng nghiêm trọng theo thời gian dài bỏ hoang.

Những chiếc bàn làm việc bằng gỗ đã mục nát nằm rải rác khắp nơi, giấy tờ bay lung tung như đàn chim trắng chết lặng dưới ánh đèn mờ ảo.

Ở giữa căn phòng là một chiếc bàn lớn hơn hẳn so với những cái khác, trên đó đặt duy nhất một cuốn sổ da cũ kỹ màu nâu sẫm đang mở ra ở trang nào đó.

Trang giấy (hoàng hóa) theo thời gian đã giòn tan, dễ vỡ vụn nếu chạm phải mạnh tay.

Những dòng chữ viết bằng mực xanh navy vẫn còn rõ nét bất thường dưới lớp bụi dày đặc bao phủ lên bề mặt cuốn sổ này – điều mà Đan Lương không thể giải thích được bởi sự bảo quản hoàn hảo như vậy giữa nơi tàn phá này là điều vô lý.

Hắn tiến lại gần chiếc bàn, mắt dán chặt vào những dòng chữ viết hoa thật to nổi bật trên trang giấy: “PROJECT AETHER”.

Tên dự án nghe có vẻ khoa học và cao cấp nhưng lại mang đến cảm giác bất an kỳ lạ trong lòng hắn.

Phía dưới tên dự án là một biểu tượng hình tròn được vẽ tay khá đẹp mắt với ba cánh quạt xoay quanh trục trung tâm phát ra tia sáng – ký hiệu quen thuộc của các tổ chức nghiên cứu năng lượng hạt nhân thời trước đại dịch.

Đan Lương cúi xuống đọc kỹ hơn những dòng ghi chú bên cạnh biểu tượng, giọng nói trong đầu hắn thầm thì đầy nghi ngờ: “Tại sao lại có tài liệu liên quan đến dự án này ở đây?

Đây không phải là trung tâm y tế công cộng cấp quận đơn thuần mà họ từng quảng cáo trên truyền hình trước khi mọi thứ sụp đổ.” Hắn nhớ rõ cảnh những chiếc xe buýt màu xanh lá cây chạy khắp thành phố với loa phát thanh tuyên truyền về dịch vụ miễn phí cho người dân nghèo khổ – một cái bẫy ngọt ngào dẫn dắt hàng triệu nạn nhân vào cái chết chắc chắn.

Bên dưới dòng chữ “PROJECT AETHER” là ngày tháng ghi chép: 14/03/20XX – đúng hai tuần trước khi virus đầu tiên được phát hiện tại bệnh viện tỉnh thành phố lớn nhất miền Bắc nước này.

Coincidence hay sự thật đằng sau bức màn dối trá?

Câu hỏi ấy treo lơ lửng trong không khí tĩnh lặng đáng sợ của căn phòng, chờ đợi câu trả lời từ chính những trang giấy cũ kỹ đang nằm ngay trước mắt hắn.

Hắn lật sang trang tiếp theo một cách cẩn thận nhất có thể, ngón tay run rẩy nhẹ vì sự hồi hộp tột độ.

Những dòng chữ sau đây khiến máu trong người hắn dường như đông lại: “Thí nghiệm số 42 thất bại.

Chủ thể phản ứng dữ dội với liều lượng virus đột biến loại B-7.

Khả năng miễn dịch tăng gấp mười lần so với nhóm chứng nhưng đồng thời cũng kích hoạt tính hung hãn cực độ.

Phải tiêu diệt ngay lập tức để tránh lây nhiễm diện rộng.” Loại B-7?

Virus đột biến?

Đan Lương nuốt khan một ngụm nước bọt đắng chát trong cổ họng khô khốc.

Hắn đã từng nghe qua những tin đồn về các phòng thí nghiệm bí mật tiến hành nghiên cứu vũ khí sinh học trước khi đại dịch nổ ra, nhưng luôn coi đó là thuyết âm mưu điên rồ của những kẻ hoang tưởng không có bằng chứng cụ thể nào cả.

Thế giờ thì sao?

Những trang giấy này chính là bằng chứng sống còn lại duy nhất sau cơn thịnh nộ hủy diệt của thiên nhiên hay con người tự tạo nên nó?

Hắn tiếp tục lật nhanh các trang sách, nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực như tiếng trống chiến trường thúc giục tinh thần.

Mỗi dòng chữ đều chứa đựng những bí mật kinh hoàng hơn nữa: “Ngày thứ 7 sau tiêm chủng: Chủ thể bắt đầu phát triển lớp sụn cứng trên bề mặt da tiếp xúc với ánh sáng trực tiếp.” “Ngày thứ 14: Khả năng nhìn trong bóng tối được cải thiện đáng kể, chủ thể tấn công các nhân viên phòng thí nghiệm vào ban đêm.” “Ngày thứ 20: Tiêu hủy toàn bộ mẫu vật còn sót lại.

Diệt trừ tất cả chứng cứ liên quan đến Project Aether tại cơ sở hiện tại.” Cuốn sổ dừng ở trang cuối cùng với một dòng chữ viết vội vã bằng bút chì mờ nhạt, có vẻ như người viết đã hoảng loạn tột độ khi ghi lại những lời này: “Nó không chết.

Nó chỉ biến dạng.

Chúng ta đã tạo ra quái vật của chính mình.

Chúa ơi hãy tha thứ cho chúng tôi.” Đan Lương ngồi thừ người xuống ghế bên cạnh chiếc bàn, toàn thân run rẩy vì sợ hãi lẫn kinh ngạc.

Tất cả những gì hắn biết về thế giới cũ đều bị đảo lộn trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.

Virus không phải là tai nạn tự nhiên ngẫu nhiên xảy ra mà là kết quả của thí nghiệm khoa học điên cuồng nhằm tạo ra siêu người – một dự định tham vọng vượt quá tầm kiểm soát của con nguời thông thường.

Nhưng tại sao những tài liệu quan trọng như vậy lại bị bỏ rơi ở đây?

Tại sao không ai tiêu hủy chúng hoàn toàn theo lệnh cuối cùng trong cuốn sổ này?

Có phải vì sự vội vã khi dịch bệnh bùng phát ồ ạt khiến họ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập