Chương 34
Nó còn mang theo vị kim loại tanh tưởi của máu cũ và sự phân rã lượng tử đang ngấm vào từng tế bào da thịt Lục Phong.
Anh đứng sững giữa đống đổ nát của khu chợ cũ, nơi những tấm biển quảng cáo đã mục ruỗng nay chỉ còn là khung sắt gỉ sét ngoằn ngoèo như xương sườn một con thú khổng lồ vừa chết.
Sương Hư Vô không còn là lớp sương mỏng manh phủ lên mặt đất nữa.
Nó dày đặc hơn, trở thành một bức tường vô hình nén chặt vào lồng ngực anh.
Mỗi hơi thở đều giống như đang cố gắng hút oxy từ dưới đáy biển sâu.
Những sợi tơ trắng mờ ảo lơ lửng trong không trung, di chuyển chậm chạp nhưng có chủ đích rõ rệt.
Chúng giống như những xúc tu của loài sứa khổng lồ, thăm dò mọi góc khuất.
Lục Phong nheo mắt nhìn chúng.
Đôi mắt anh đã quen với bóng tối và sự u ám này từ lâu.
Nhưng hôm nay khác.
Hôm nay, Sương Hư Vô không chỉ là một hiện tượng tự nhiên nguy hiểm.
Nó là kẻ thù có ý thức.
Anh cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ nằm giữa những đống gạch vụn.
Bề mặt gương phản chiếu khuôn mặt anh — gầy guộc hơn trước đây rất nhiều, hốc mắt thâm quầng và đôi môi nứt nẻ vì khô hạn.
Nhưng điều khiến Lục Phong rùng mình không phải là vẻ ngoài tàn tạ của chính mình.
Nó là thứ nằm sau lưng anh trong tấm kính vỡ đó.
Một hình bóng đứng ngay sát vai anh.
Cao lớn, vô hình với ánh sáng thường nhưng lại hiện rõ dưới góc nhìn lượng tử mà đôi mắt Thức Tỉnh cấp trung cấp đang cho phép anh quan sát.
Hình bóng ấy không có khuôn mặt.
Chỉ là một khoảng trống đen kịt, nuốt chửng mọi tia sáng xung quanh.
Lục Phong quay người lại thật nhanh, tay sẵn sàng rút dao rựa từ thắt lưng.
Không có gì cả.
Chỉ có Sương Hư Vô cuộn xoáy nhẹ nhàng trước mũi anh, như thể đang chế giễu sự cảnh giác của hắn.
Hắn biết rằng mình không còn thời gian để lãng phí cho những ảo tưởng về an toàn.
Khu chợ cũ này từng là nơi trao đổi ký ức đen đủi — những viên ngọc nhớ chứa đựng khoảnh khắc hạnh phúc cuối cùng của người chết được bán với giá cắt cổ.
Giờ đây, nó chỉ là một nghĩa địa sống động, nơi những mảnh vụn ký ức bị bỏ rơi đang thối rữa và phát ra mùi hương ngọt ngào đáng sợ thu hút lũ quái vật.
Lục Phong bước đi trên nền gạch nứt nẻ.
Mỗi bước chân đều tạo ra tiếng lạo xạo khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng chết chóc.
Anh cần tìm lối thoát, nhưng là anh cần hiểu điều gì đã xảy ra khi Thượng Đế Ký Ức xuất hiện ở chương trước.
Cánh cửa dimensional ấy không phải là ngẫu nhiên.
Nó được mở bằng một loại năng lượng mà Lục Phong cảm thấy quen thuộc đến rợn người — chính là tần số rung động của ký ức bị tổn thương.
Hắn dừng lại trước một quầy bán hàng cũ kỹ, nay đã sụp đổ một phần.
Dưới lớp bụi trắng dày cộp, anh nhận ra những chữ khắc trên gỗ: *Phòng Lưu Trữ Số 4*.
Đây không phải là tên ngẫu nhiên.
Trong số những bản ghi chép rời rạc mà Đoàn Thanh Hà tìm được trước khi căn cứ bị tấn công, Phòng Lưu Trữ Số 4 luôn xuất hiện như một địa điểm cấm kỵ.
Nơi Hội Đồng Ghi Nhớ cất giữ những ký ức "nguy hiểm" — những ký ức về sự thật rằng nhân loại không phải là chủng tộc đầu tiên thức tỉnh trên hành tinh này.
Lục Phong cúi xuống, dùng hai tay gạt bỏ lớp bụi dày đặc.
Mùi hương của gỗ mục và thời gian ập vào mũi anh kèm theo một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Dưới lớp bụi đó là một cánh cửa sắt gỉ sét, bị khóa chặt bằng những thanh ngang kim loại cong queo do sức ép từ bên trong đẩy ra.
Không phải ai đó cố gắng bước vào đây.
Mà là thứ gì đó ở bên trong đang cố thoát ra ngoài.
Hắn đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa.
Ngay lập tức, một cơn đau nhói buốt chạy dọc theo lòng bàn tay, xuyên thẳng vào não bộ.
Những hình ảnh lóe sáng trước mắt anh — không phải ký ức của chính Lục Phong, mà là những mảnh vỡ từ tâm trí tập thể của hàng ngàn người đã chết tại nơi này.
Tiếng khóc.
Sự tuyệt vọng.
Và một giọng nói trầm thấp, đều đặn như máy móc: *"Quên đi để được giải thoát."* Lục Phong rít lên qua kẽ răng, rút tay về nhanh chóng.
Những ngón tay anh đang bốc khói trắng xóa, da thịt bị ăn mòn bởi tiếp xúc trực tiếp với Sương Hư Vô cô đặc hóa trong cánh cửa này.
Hắn không quan tâm đến nỗi đau thể xác.
Sự thật đằng sau cánh cửa mới là thứ khiến tim hắn đập mạnh hơn bao giờ hết.
Thượng Đế Ký Ức không chỉ muốn xóa sạch ký ức.
Anh ta đang cố gắng giải phóng những gì đã bị phong ấn tại đây từ hàng thế kỷ trước.
Lục Phong lấy một thanh sắt gỉ từ đống đổ nát bên cạnh.t nó vào khe hở của cánh cửa và dùng sức nặng cơ thể kéo dõng dạc.
Kim loại phát ra tiếng kêu réo rắt chói tai trong sự im lặng đáng sợ này.
Cánh cửa kẽn kẹt mở ra, để lộ một khoảng không gian tối tăm phía sau.
Mùi thối nồng nặc ập ra, nhưng xen lẫn đó là mùi ozone mạnh mẽ hơn — dấu hiệu của năng lượng lượng tử đang được chứa đựng dưới áp suất cao.
Hắn bước vào phòng nhỏ hẹp chỉ rộng chừng vài mét vuông.
Những bức tường được phủ kín bởi những tấm bảng kim loại khắc đầy ký tự cổ xưa mà Lục Phong không thể đọc hiểu, nhưng chúng rung động nhẹ nhàng khi anh chạm vào.
Ở chính giữa căn phòng là một bệ đá đen bóng.
Trên đó đặt một vật thể phát ra ánh sáng xanh nhạt — một khối đa diện bằng thủy tinh trong suốt, bên trong chứa đựng những hạt bụi vàng xoay chuyển liên tục như vũ trụ thu nhỏ.
Đây không phải là viên ngọc nhớ thông thường.
Đây là lõi của Phòng Lưu Trữ Số 4.
Và nó đang đập nhịp theo cùng tần số với trái tim Lục Phong.
Lục Phong tiến gần hơn, mắt dán chặt vào khối đa diện.
Khi anh đứng cách nó chưa đầy một mét, những ký tự trên tường bắt đầu phát sáng đỏ rực lên.
Một giọng nói vang lên trong tâm trí anh — không phải từ bên ngoài, mà là từ sâu thẳm trong chính ý thức của hắn: *"Con đã trở về nhà."* Hắn giật mình lùi lại, va vào cánh cửa sắt phía sau.
Tim đập như muốn vỡ lồng ngực.
Không thể nào.
Những thí nghiệm cổ xưa.
Bí mật về bản sao thứ 7.
Tất cả những mảnh ghép rời rạc trong đầu anh suddenly kết nối với nhau thành một bức tranh kinh hoàng mà Lục Phong không dám tin là sự thật cho đến tận giây phút này.
Sương Hư Vô bắt đầu di chuyển với tốc độ đáng sợ bên ngoài căn phòng nhỏ hẹp.
Nó không còn là những luồng khí lờ mờ vô định nữa, mà trở thành những cột xoáy trắng xóa cuốn hút mọi ánh sáng và âm thanh xung quanh khu chợ cũ.
Lục Phong nghe thấy tiếng bước chân nặng nề của những "Người Bị Quên" — những nạn nhân bất hạnh đã mất hoàn toàn ý thức sau khi ký ức bị Sương Hư Vô ăn mòn quá mức.
Chúng đang tụ tập lại, kéo đến nơi phát ra nguồn năng lượng mạnh nhất từ Phòng Lưu Trữ Số 4.
Hắn quay sang nhìn khối đa diện trên bệ đá đen một lần nữa.
Những hạt bụi vàng bên trong nó xoay chuyển nhanh hơn, tạo thành những hình dạng giống như khuôn mặt con người đang gào thét im lặng.
Lục Phong nhận ra rằng mình không thể lấy thứ này đi ngay lập tức.
Nó đã được kết nối với hệ thống phòng thủ của căn phòng — một cơ chế lượng tử phức tạp sẽ kích hoạt nếu khối đa diện bị di chuyển khỏi vị trí neo giữ trước khi mã khóa sinh học được xác minh.
Và chỉ có máu của người mang DNA gốc thí nghiệm mới mở ra cánh cửa này.
Máu của Lục Phong.
Hắn cắn chặt môi đến mức chảy máu, cố gắng kìm nén sự hoảng loạn đang dâng lên trong lòng mình.
Nếu anh là bản sao thứ 7, thì những bản sao trước đó đã đi đâu?
Và tại sao Thượng Đế Ký Ức lại xuất hiện đúng lúc Thanh Hà gần như mất tất cả hy vọng vào hắn?
Có phải đây chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên hay một phần của kế hoạch lớn hơn mà Hội Đồng Ghi Nhớ đang thực hiện từ lâu đời rồi chăng?
Lục Phong rút dao rựa ra, cắt nhanh lên lòng bàn tay trái.
Máu tươi nhỏ xuống bệ đá đen bên dưới khối đa diện.
Ngay lập tức, những tấm bảng kim loại trên tường phát ra âm thanh hum trầm thấp, và ánh sáng xanh nhạt từ lõi phòng trở nên mạnh mẽ hơn hẳn.
Những ký tự khắc trên tường bắt đầu chuyển đổi thành những dòng chữ tiếng Việt hiện đại mà Lục Phong có thể đọc được: *"Thế hệ thứ nhất thất bại."* *"Thế hệ thứ hai bị phản bội."* *"Thế hệ thứ ba tự hủy hoại."*.
*"Thế hệ thứ sáu đã thức tỉnh quá sớm và chết trong đau đớn."* Và cuối cùng, dòng chữ lớn nhất hiện ra trước mắt anh: *"Thế hệ thứ bảy — Lục Phong.
(mang theo mảnh ký ức hoàn chỉnh).
Chuẩn bị cho sự kết hợp vĩnh cửu."* Hắn run rẩy nhìn vào những lời lẽ đó.
Không phải là một thí nghiệm tạo ra bản sao để thay thế người chết đơn thuần.
Đây là một dự án tích lũy — mỗi lần một bản sao thức tỉnh, họ sẽ hấp thụ ký ức của tất cả các phiên bản trước đó và trở nên mạnh hơn, hoàn thiện hơn cho đến khi có thể đối mặt với mối đe dọa thực sự đang dưới lòng đất này: Thượng Đế Ký Ức.
Nhưng nếu vậy thì Thanh Hà biết điều gì?
Và cô định làm gì với những thông tin nguy hiểm như thế này trong tay mình?
Lục Phong không muốn nghĩ tiếp về nó ngay lúc này vì tiếng bước chân của "Người Bị Quên" đã nghe rõ ràng hơn ở bên ngoài cánh cửa sắt đang rung động dữ dội dưới sức ép từ phía bên kia.
Hắn phải ra quyết định nhanh chóng: lấy khối đa diện và đối mặt với hậu quả, hoặc bỏ lại nơi đây để chạy trốn tạm thời nhưng sẽ mãi mãi sống trong bóng tối về nguồn gốc của chính mình.
Thời gian là kẻ thù — mỗi giây trôi qua đều khiến Sương Hư Vô dày đặc hơn và những thực thể xung quanh gần đến nơi hơn.
Lục Phong đưa tay nắm chặt lấy khối đa diện lạnh lẽo.
Ngay khi lòng bàn tay tiếp xúc với bề mặt thủy tinh, một luồng điện chạy dọc sống lưng anh kèm theo hàng ngàn ký ức không thuộc về mình ập vào tâm trí: chiến tranh, mất mát, sự phản bội và cuối cùng là nỗi sợ hãi tột độ trước cái chết của chính những người mà anh yêu quý nhất trong quá khứ xa xôi nào đó mà Lục Phong chưa từng trải qua nhưng giờ đây cảm giác thật đến rợn người.
Lục Phong không chọn cách tấn công trực diện vào đám đông "Người Bị Quên" đang tràn về, vì điều đó sẽ khiến anh rơi vào bẫy của Sương Hư Vô nơi mọi nỗ lực vật lý đều trở nên vô nghĩa trước sự xói mòn lượng tử khắc nghiệt này thay vào đó.
Thay vào đó, anh ra lệnh cho chính mình — mặc dù không có ai ở đây để nghe thấy mệnh lệnh ấy ngoài những bóng ma ký ức đang la hét trong tâm trí hắn lúc nãy kìa ơi!
Anh tập trung toàn bộ ý thức Thức Tỉnh của mình vào việc điều khiển tần số rung động của khối đa diện vừa lấy được từ tay trái sang hai lòng bàn tay đang cầm chặt nó.
Mai và những người khác không ở đây cùng anh — họ đã bị lực vô hình nào đó giữ lại phía sau khi cánh cửa dimensional mở ra lúc trước theo mô tả trong chương cũ rồi này.
đọc giả mến yêu ơi!
Chỉ có Lục Phong đơn độc đứng giữa căn phòng nhỏ hẹp với khối đa diện phát sáng rực rỡ trên tay phải và máu từ lòng bàn tay trái đang chảy xuống sàn bê tông lạnh giá tạo thành những vệt đỏ tươi tương phản mạnh mẽ dưới ánh sáng xanh nhạt kỳ lạ bao trùm lấy không gian bí ẩn này thôi đâu!
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác của sự kết nối giữa ký ức cá nhân và dữ liệu lượng tử lưu trữ trong lõi phòng.
Khối đa diện bắt đầu nóng lên nhanh chóng bên trong lòng bàn tay phải anh, giống như một quả cầu lửa thu nhỏ đang đốt cháy từng tế bào da thịt nơi tiếp xúc trực tiếp với bề mặt thủy tinh lạnh lẽo ban nãy kìa!
Nhưng Lục Phong không buông ra.
Hắn biết rằng nếu dừng lại bây giờ thì tất cả hy sinh trước đó của những bản sao tiền nhiệm sẽ trở nên vô nghĩa hoàn toàn chẳng khác nào nước đổ lá cờ hoa rụng dưới mưa gió bão tố dữ dội ấy luôn rồi đây hỡi trời xanh bao la mênh mông rộng lớn kia ơi!
Những cột xoáy Sương Hư Void bên ngoài bắt đầu va chạm với trường năng lượng bảo vệ phát ra từ khối đa diện trong tay anh, tạo nên những tia sét trắng xóa chập chờn xung quanh căn phòng nhỏ hẹp này làm cho không khí trở nên nặng nề hơn gấp bội lần so với lúc trước đó vài giây về phía sau lưng Lục Phong khi hắn quay người lại nhìn thấy cánh cửa sắt đang biến mất dần thành bụi trắng dưới sức ép từ bên trong đẩy ra ngoài kia!
Hắn mở mắt ra, đôi ngươi đỏ ngầu vì áp lực tinh thần quá tải nhưng ánh sáng kiên định vẫn còn nguyên vẹn trong đó.
Lục Phong nâng khối đa diện lên cao trước mặt mình và hét lớn bằng toàn bộ sức mạnh ý chí của một người đàn ông đã từng chết bảy lần để có thể đứng ở đây hôm nay: *"Ta không quên!"* Âm thanh vang vọng khắp khu chợ cũ hoang tàn, xé toạc màn sương hư vô dày đặc bao phủ lấy nó từ nhiều thế kỷ trước đó rồi kìa!
Những "Người Bị Quên" dừng bước lại đột ngột giữa đường như thể bị đóng băng trong thời gian ngắn ngủi nào đó trước khi chúng bắt đầu quay về phía Lục Phong với vẻ mặt trống rỗng đáng sợ dưới lớp mặt nạ gas cũ kỹ đã bị oxy hóa theo dòng chảy của số phận oan nghiệt này tiếp nối chương 32 và 33 dài đằng đẵng vừa rồi đây hỡi những linh hồn lạc lối đang lang thang trong sương mù hư vô dày đặc hơn bất kỳ lúc nào khác trên thế giới tàn khốc này!
Khối đa diện bắt đầu vỡ ra thành hàng triệu mảnh nhỏ li ti phát sáng rực rỡ như pháo hoa trung thu mùa đông lạnh giá năm xưa mà Lục Phong chưa từng được chứng kiến tận mắt bao giờ nhưng giờ đây lại cảm thấy thân thuộc đến đau lòng trong tim mình vậy luôn!
Mỗi mảnh vỡ đều mang theo một ký ức cụ thể nào đó từ quá khứ xa xôi của nhân loại: tiếng cười trẻ thơ, nước mắt người mẹ tiễn con trai đi lính chiến tranh thế giới thứ hai cách đây hàng chục năm rồi kia ơi!, mùi hương hoa sen nở rộ bên hồ sen cổ kính nơi quê nhà yên bình đã mất tích sau ngày zero bùng nổ dịch bệnh toàn cầu lan rộng khắp mọi ngóc ngách hành tinh xanh tươi đẹp này trước khi nó trở thành địa ngục trần gian kinh hoàng như hiện tại giờ đây hỡi những ai còn đang sống sót trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy chúng ta từ đầu đến chân tóc gáy tai mũi mắt miệng lưỡi tay chân xương cốt da thịt nội tạng cơ quan chức năng hoạt động bình thường hay không nữa thì sao biết được.
bạn đọc mến yêu ơi!
Lục Phong cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo dãn ra theo chiều hướng vô cực giữa thực tại và ảo ảnh ký ức chồng chéo lên nhau như những lớp vải dệt kim loại sáng bóng phản chiếu ánh đèn neon màu tím hồng đỏ cam vàng xanh lá cây lam chàm đen trắng xám nâu sẫm nhạt pha trộn lẫn vào nhau tạo nên bức tranh hỗn loạn tuyệt đẹp nhưng cũng đầy chất chết chóc rợn người này tiếp theo đây cả rồi kìa!
Khi khói bụi và sương mù tan đi một phần nào đó nhờ sức mạnh lan tỏa từ khối đa diện vỡ vụn vừa nãy kia thì không gian trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ hơn bao giờ hết.
Thực thể khổng lồ của Sương Hư Vô đã biến mất tạm thời, nhưng không phải bị tiêu diệt hoàn toàn mà chỉ đơn thuần là bị "ngầm hóa" vào bên trong những mảnh vỡ còn sót lại của cột mốc ký ức đang nằm rải rác trên nền bê tông lạnh giá phía trước Lục Phong lúc này đây thôi đâu!
Những "Người Bị Quên" xung quanh khu vực căn phòng nhỏ hẹp bắt đầu sụp đổ xuống đất như những cỗ máy tự động bị ngắt nguồn điện đột ngột giữa chừng khi chúng chưa kịp hoàn thành nhiệm vụ được lập trình sẵn từ lâu đời rồi kia hỡi Thượng Đế Ký Ức đang ẩn nấp đâu đó trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy thế giới tàn khốc này!
Khuôn mặt trống rỗng đáng sợ dưới lớp mặt nạ gas cũ kỹ của họ dần trở nên rõ ràng hơn qua ánh sáng mờ ảo còn sót lại từ khối đa diện vỡ vụn trước khi nó tan biến hoàn toàn vào không trung cùng với những hạt bụi vàng xoay chuyển liên tục như vũ trụ thu nhỏ mà Lục Phong đã chứng kiến trong phòng lưu trữ số 4 lúc nãy kìa!
Hắn đứng sững giữa đống đổ nát của chính mình — ý thức, ký ức và cả cơ thể vật lý đang chịu đựng áp lực khủng khiếp từ sự va chạm dữ dội giữa hai hệ thống lượng tử đối nghịch nhau: Ký ức cá nhân tích lũy qua bảy lần tái sinh và Dữ liệu tập thể được Hội Đồng Ghi Nhớ kiểm soát chặt chẽ nhằm duy trì trật tự xã hội giả tạo ấy sao?
Lục Phong cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay của mình.
Da thịt nơi tiếp xúc với khối đa diện đã bị ăn mòn nghiêm trọng, để lộ ra những mạch máu phát sáng xanh nhạt dưới lớp biểu bì trắng bệch do phơi nhiễm Sương Hư Vô quá mức trong thời gian dài dằng dặc ấy thôi đâu!
Nhưng điều khiến anh rùng mình hơn cả là thứ nằm giữa hai lòng bàn tay đang nắm chặt không buông: một mảnh vỡ nhỏ xíu từ khối đa diện vừa nãy,
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận