Chương 33

Sương Hư Vô dày đặc hơn bất kỳ lúc nào.

Nó không còn là một lớp sương mỏng manh phủ lên mặt đất mà trở thành một bức tường vô hình, nén chặt vào lồng ngực Lục Phong khiến hơi thở đều trở thành một cuộc đấu tranh sinh tử.

Tầm nhìn của anh bị thu hẹp lại trong màu xám tro chết chóc.

Những hạt bụi trắng li ti lơ lửng trong không khí, phát ra ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để làm mờ đi mọi ranh giới giữa thực tại và ảo giác.

Tiếng bước chân của anh vang lên nặng nề trên nền đất ẩm ướt.

Mỗi bước di chuyển đều cảm nhận được sự hiện diện lạnh lẽo của cái chết đang rình rập ở mỗi góc khuất.

Không khí mang mùi ozone nồng nặc, pha trộn với hương vị kim loại tanh tưởi từ những vết thương chưa lành trên cơ thể anh.

Đoàn Thanh Hà đi sát bên cạnh, tay nắm chặt lấy khẩu súng lục cũ kỹ đã bị gỉ sét.

Gương mặt cô tái mét dưới ánh sáng mờ ảo của Sương Hư Vô.

Đôi mắt cô quét qua từng bóng tối phía trước, cảnh giác với mọi âm thanh nhỏ nhất.

Cô không nói gì.

Sự im lặng giữa họ nặng nề hơn bất kỳ lời đe dọa nào từ thế giới bên ngoài.

Lục Phong dừng lại đột ngột.

Một cảm giác lạ lùng lan tỏa trong tâm trí anh.

Nó giống như những ngón tay vô hình đang nhẹ nhàng chạm vào màng não, gợi nhớ về một ký ức xa xưa mà anh không thể định danh được.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào nhịp đập của trái tim mình để giữ lấy ý thức.

"Có gì đó ở phía trước," Thanh Hà thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng quyết đoán.

"Nghe này."

Lục Phong mở mắt ra.

Trước mặt họ là một quảng trường rộng lớn bị bỏ hoang từ thời kỳ trước khi Sương Hư Vô xuất hiện.

Những tòa nhà xung quanh sụp đổ thành đống gạch vụn, tạo nên những bức tường tự nhiên bao bọc lấy không gian trống trải này.

Ở giữa quảng trường, một cụm Bóng Ma đang tụ tập xung quanh một vật thể phát sáng mờ ảo.

Đó không phải là bóng ma thông thường mà họ đã từng gặp trước đây.

Chúng cao lớn hơn, hình dáng và méo mó như những đống thịt sống bị nướng cháy.

Nhưng điều khiến Lục Phong kinh hãi nhất là cách chúng di chuyển.

Không phải sự lung tung hỗn loạn của quái vật mất trí mà là một sự đồng bộ đáng sợ, như thể chúng đang được điều khiển bởi cùng một ý chí duy nhất.

Vật thể phát sáng ở trung tâm không tỏa ra ánh sáng ấm áp hay an ủi.

Nó chiếu ra những tia sáng tím ngầu, lạnh lẽo và sắc bén như lưỡi dao cắt vào da thịt của mọi người nhìn thấy nó.

Đó là một "Điểm neo" — thuật ngữ mà Lục Phong vừa nhớ ra từ sâu thẳm trong ký ức bị tổn thương của mình.

Theo lý thuyết cổ xưa mà anh đã đọc được trong những cuốn sách tàn dư trước khi thế giới sụp đổ, Điểm Neo là nơi tập trung mật độ lượng tử cao nhất của Sương Hư Vô.

Nó hoạt động như một cái phễu hút lấy tất cả ký ức và ý thức xung quanh để nuôi dưỡng Thượng Đế Ký Ức.

"Chúng ta cần phải rời đi ngay bây giờ," Lục Phong nói, giọng khàn đặc vì lo lắng.

"Thứ đó nguy hiểm hơn bất kỳ quái vật nào."

Thanh Hà lắc đầu, ánh mắt cô dán chặt vào cụm Bóng Ma đang nhảy múa xung quanh Điểm Neo.

"Nếu chúng ta bỏ chạy, thứ đó sẽ phát hiện ra sự sống của chúng ta và truy đuổi không ngừng nghỉ cho đến khi nó tiêu diệt hoàn toàn khu vực này.

Chúng ta phải tìm hiểu xem thứ đó là gì."

Lục Phong nhìn cô với vẻ mặt khó tin.

Sự liều lĩnh trong lời nói của Thanh Hà khiến anh sững sờ.

Cô luôn thận trọng, luôn tính toán rủi ro trước mỗi hành động.

Nhưng giờ đây, sự tò mò và nỗi sợ hãi về bí ẩn đang chi phối những quyết định của cô ấy một cách bất thường.

"Đúng vậy," Lục Phong cuối cùng cũng đồng ý, dù trong lòng vẫn dấy lên mối nghi ngờ sâu sắc.

"Chúng ta cần thông tin.

Nếu chúng ta không hiểu cơ chế hoạt động của Điểm Neo, chúng ta sẽ luôn là con mồi dễ dàng cho Hội Đồng Ghi Nhớ."

Họ tiến bước chậm rãi vào trung tâm quảng trường, cố gắng giữ khoảng cách an toàn với cụm Bóng Ma.

Sương Hư Vô xung quanh họ trở nên dày đặc hơn, như thể phản ứng lại với sự hiện diện của Điểm Neo.

Những hạt bụi trắng bắt đầu xoáy tròn tạo thành những cột khói nhỏ li ti xung quanh cặp đôi này.

Khi họ tiến gần hơn, Lục Phong nhận ra rằng các Bóng Ma không hề tấn công họ ngay lập tức.

Chúng quay mặt về phía anh, hàng trăm đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chặp vào anh với sự tò mò và.

Cảm giác kỳ lạ đó khiến da đầu anh dựng đứng lên.

Lãnh tụ của nhóm Bóng Ma bước ra từ đám đông.

Nó cao hơn hẳn những kẻ khác, cơ thể phủ đầy những mảng sương mù đen kịt thay vì màu trắng xám bình thường.

Khuôn mặt nó không có đặc điểm rõ ràng nào ngoài hai hốc mắt sâu thẳm phát ra ánh sáng đỏ rực.

Nó mở miệng, và một âm thanh chói tai xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.

Tiếng kính vỡ vang lên trong tâm trí của Lục Phong, khiến anh ôm đầu đau đớn.

Đây là công kích tâm lý thuần túy nhằm làm suy yếu khả năng tập trung và ký ức của nạn nhân.

Những mảnh ký ức rời rạc bắt đầu xuất hiện trước mắt anh: khuôn mặt mẹ anh đang mờ dần đi, giọng nói của những người bạn đã chết, mùi máu tanh tưởi từ chiến trường.

Lục Phong nghiến răng chịu đựng cơn đau dữ dội chạy dọc sống lưng.

Anh không cho phép mình sụp đổ.

Thay vì cố gắng đẩy lùi những ký ức đó bằng ý chí, anh chấp nhận chúng.

Anh để cho nỗi sợ hãi và sự mất mát tràn ngập tâm trí mình, biến nó thành nhiên liệu thay vì gánh nặng.

Thanh Hà quỳ xuống bên cạnh anh, tay đặt lên vai anh để giữ cho anh không bị ngã.

"Lục Phong!

Đừng để thứ đó kéo ngươi vào!" cô hét lớn giữa tiếng ồn ào hỗn loạn trong đầu anh.

Anh mở mắt ra, nhìn thẳng vào Lãnh tụ Bóng Ma.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một sự liên kết kỳ lạ được thiết lập giữa họ.

Lục Phong cảm nhận được dòng chảy ký ức từ con quái vật này — không phải là nỗi đau hay sự thù địch mà là sự trống rỗng tuyệt đối.

Nó đang tìm kiếm thứ gì đó để lấp đầy cái void vĩnh cửu trong chính nó.

Đó là lúc anh nhớ ra bí mật kinh hoàng về bản thân mình.

Anh không chỉ là một người thức tỉnh bình thường.

Anh là bản sao thứ bảy của thí nghiệm cổ xưa.

Mỗi lần chết đi, ký ức của anh được truyền sang cho phiên bản tiếp theo.

Và Điểm Neo này.

nó đang cố gắng hút lấy chính nguồn gốc tồn tại của anh!

Lục Phong đứng dậy, bỏ qua cơn đau đầu dữ dội.

Thay vì rút vũ khí ra để chiến đấu vật lý — điều vô nghĩa trước một thực thể lượng tử như vậy — anh đưa tay về phía Điểm Neo phát sáng.

Anh không chạm vào nó bằng bàn tay hữu hình mà dùng ý thức của mình để kết nối trực tiếp với trường năng lượng xung quanh nó.

Anh phóng toàn bộ ký ức đau khổ nhất trong đời mình vào điểm neo đó: cảnh tượng mẹ anh tan thành bụi trắng trước mắt, sự phản bội từ những người đồng minh thân cận nhất, và cảm giác cô đơn tuyệt vọng khi nhận ra danh tính thật của chính mình là một sai lầm được lập trình sẵn.

Hành động này khiến Lãnh tụ Bóng Ma hét lên một tiếng đau đớn kinh hoàng.

Điểm Neo vỡ ra, phát ra một xung lượng tử mạnh mẽ lan tỏa khắp quảng trường.

Sương Hư Vô xung quanh bùng nổ, không phải theo hướng lan rộng mà co lại dữ dội, hút vào điểm trung tâm nơi Lục Phong đang đứng.

Cái áp lực khủng khiếp đè nặng lên cơ thể anh khiến xương cốt kêu răng rắc.

Thanh Hà bị thổi.

vài mét, đập mạnh vào bức tường đổ nát phía sau.

Cô cố gắng bò dậy nhưng không thể nào di chuyển được nữa vì sức ép khí quyển tăng đột biến trong khu vực này.

Lục Phong cảm thấy ý thức của mình đang dần rời khỏi cơ thể vật lý.

Anh nhìn xuống bàn tay mình và kinh hoàng nhận ra rằng da thịt anh đang trở nên trong suốt, lộ rõ những ngón xương bên dưới lớp biểu bì mờ ảo đó.

Sự kết nối với Điểm Neo đã mở khóa một phần sức mạnh tiềm ẩn nhưng cũng đồng thời phá hủy cấu trúc phân tử của cơ thể anh.

Anh không còn cảm thấy đau đớn nữa mà chỉ có sự bình yên kỳ lạ khi mọi ký ức bắt đầu tan biến vào hư vô.

Nhưng rồi, giữa cơn mê loạn đó, anh nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên từ sâu thẳm trong tâm trí mình — không phải là của Thanh Hà hay bất kỳ ai khác mà chính là giọng nói của Thượng Đế Ký Ức!

Câu hỏi đó treo lơ lửng trong không khí như một lưỡi dao sắc bén chờ đợi khoảnh khắc thích hợp để chém xuống.

Lục Phong cố gắng mở mắt ra nhưng tầm nhìn của anh chỉ còn lại màu đen kịt bao trùm lấy mọi thứ xung quanh.

Cơ thể anh đang tan rã nhanh hơn những gì mà anh đã tưởng tượng trước đó rất nhiều lần rồi đây!

Thanh Hà gào lên tên anh trong tuyệt vọng, giọng nói biến dạng thành tiếng thét kinh hoàng khi thấy cơ thể Lục Phong bắt đầu phân mảnh thành hàng triệu hạt sáng nhỏ.

lơ lửng giữa không trung.

Cô cố gắng lao tới nhưng bị một lực vô hình nào đó giữ lại tại chỗ, chỉ có thể nhìn unfolding before her eyes helplessly.

Và rồi, khi cuối cùng mọi thứ cũng đã chìm vào tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy cả quảng trường hoang tàn này thì suddenly — từ chính giữa đống đổ nát nơi Điểm Neo từng tồn tại trước đó vài giây về phía sau lưng Thanh Hà lúc nãy kìa ơi!

Một cánh cửa dimensional crack open wide enough for someone tall like Thượng Đế Ký Ức himself bước ra through it calmly walking towards them slowly with an eerie smile plastered firmly across his faceless visage.

"Chào mừng đến với thế giới thật sự," giọng nói trầm thấp vang lên khắp nơi xung quanh họ khiến không khí trở nên nặng nề hơn gấp bội lần so với lúc trước đó nữa!

Lưỡi kiếm ánh bạc lóe sáng, chém thẳng vào nụ cười quái dị kia mà không hề do dự.

Không khí vỡ tan thành vô số mảnh vỡ sắc lẹm, cuốn theo máu tươi bắn tứ tung.

Hắn nhận ra
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập