Chương 32
Nó xé toạc tâm trí, như những ngón tay vô hình đang bấu víu vào từng tế bào ký ức của Lục Phong.
Anh mở mắt, nhìn thấy trần nhà bê tông thô ráp với những vết nứt chạy dài như mạng nhện đen ngòm.
Ánh sáng đèn huỳnh quang trên cao nhấp nháy lập loè, tạo ra những bóng ma nhảy múa điên cuồng trong góc khuất.
Không khí nồng nặc mùi ozone và sắt gỉ — mùi của máu cũ và sự thối rữa tinh thần.
Lục Phong cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể anh phản ứng chậm chạp.
Đầu anh quay tít, cảm giác như có ai đó vừa lấy dao cạo gọt bỏ những lớp vỏ bọc thực tại.
Anh nhớ ra mình đã chiến đấu với Thanh Hà bên cạnh, và một thứ gì đó — một kẻ thù hình thành từ sương mù ký ức — đang cố nuốt chửng họ.
Nhưng giờ đây, sự im lặng bao trùm mọi thứ.
Không có tiếng gầm rú của quái vật.
Không có tiếng bước chân gấp gáp của những người tị nạn.
Chỉ có tiếng thở nặng nhọc của chính anh và ánh sáng lạnh lẽo chiếu xuống từ phía trên.
Anh chạm tay vào đầu mình.
Máu dính đầy hai bàn tay, nhưng không phải là máu đỏ tươi bình thường mà là một chất lỏng sẫm màu hơn, gần như đen kịt, đang bốc hơi nhẹ nhàng dưới ánh đèn huỳnh quang.
Mùi hương thoang thoảng phát ra từ vết thương ấy lại mang mùi của sách cũ và bụi tro — mùi của những ký ức đã chết.
Lục Phong liếc nhìn xung quanh.
Anh đang ở tầng hầm B2, sâu hơn nhiều so với nơi anh vừa ngã xuống.
Những bức tường bê tông ẩm ướt, nước đọng thành vũng nhỏ phản chiếu ánh sáng mờ ảo.
Không có dấu hiệu nào cho thấy Thanh Hà còn lại gần đây.
Chỉ có một chiếc áo khoác rách nát nằm trên nền đất, bên trong là những trang giấy trắng bệch bị xé toạc ra khỏi cuốn nhật ký mà anh đã cố gắng bảo vệ ở chương trước.
Trái tim anh đập thình thịch, mỗi nhịp đều mang theo nỗi sợ hãi tột độ rằng mình đã quên đi một điều gì đó quan trọng.
Anh nhìn vào chiếc áo khoác kia và nhận ra tên "Thanh Hà" được viết vội bằng máu trên vai áo.
Chữ cái run rẩy, như thể người viết nó đang ở sát bên bờ vực của sự tuyệt vọng.
Lục Phong nuốt nước bọt khô khốc trong cổ họng.
Nếu anh không tìm ra cô ấy ngay bây giờ, có lẽ sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội nữa.
Anh đứng dậy, chân bước trên nền bê trơn trượt do máu và mồ hôi.
Mỗi bước đi đều khiến đầu anh đau nhói thêm một chút, như thể ký ức của anh đang bị xé nhỏ ra từng mảnh.
Nhưng anh không dừng lại.
Sự sống sót trong thế giới này đòi hỏi sự tàn nhẫn với chính bản thân mình hơn là đối với kẻ thù.
Lục Phong nắm chặt cây sắt gỉ sét trong tay — vũ khí duy nhất còn lại trên người anh sau trận chiến khốc liệt trước đó.
Anh bước vào hành lang tối tăm phía trước, nơi bóng đen dường như đang di chuyển ngược chiều ánh sáng.
Không gian hẹp và ngột ngạt, mùi hôi thối của sự phân hủy từ những xác chết không rõ nguồn gốc lan tỏa khắp nơi.
Những bức tường hai bên có khắc đầy những ký tự kỳ lạ — không phải chữ viết thông thường mà là các biểu tượng hình học phức tạp, giống như một dạng mã hóa cổ xưa hoặc lời nguyền nào đó bị bỏ quên bởi thời gian.
Lục Phong dừng lại trước một cánh cửa kim loại nặng nề, gỉ sét bám khắp bề mặt.
Trên đó có khắc dòng chữ mờ nhạt: "PHÒNG TẠNG KÝ ỨC - CẤM LUYỆN TRỰC TIẾP".
Dòng chữ ấy khiến anh rùng mình.
Phòng tàng ký ức?
Trong khi Thượng Đế Ký Ức đang cố xóa sạch mọi thứ, thì nơi đây lại là một kho lưu trữ?
Điều này trái ngược hoàn toàn với những gì Hội Đồng Ghi Nhớ tuyên truyền về sự nguy hiểm của việc giữ gìn quá khứ.
Anh đặt tay lên cánh cửa lạnh lẽo.
Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa từ lòng bàn tay vào trong cơ thể anh — như thể có ai đó đang gọi tên mình từ bên kia cánh cửa ấy.
Tiếng thì thầm mơ hồ vang lên trong đầu, không phải là tiếng nói mà là những hình ảnh flash nhanh: một đứa trẻ cười đùa giữa đồng cỏ xanh biếc; một người phụ nữ ôm chặt lấy ai đó trong nước mắt; và rồi.
bóng đen nuốt chửng tất cả ánh sáng.
Lục Phong hít sâu một hơi thật dài để bình tĩnh lại.
Anh biết rằng mình không thể quay trở lại phía sau nữa — nơi mà Sương Hư Vô đang chờ đợi để xóa bỏ sự tồn tại của anh một lần nữa.
Chỉ có con đường tiến về phía trước, dù nó dẫn đến địa ngục hay thiên đàng giả tạo nào đi chăng nữa.
Ba bóng đen bước vào không gian mở của tầng hầm B2 từ lối thoát hiểm phía xa.
Chúng di chuyển với vẻ uyển chuyển đáng sợ, như những con bọ cạp đang rình mồi trong bóng tối.
Bộ đồ bảo hộ rách nát che kín cơ thể chúng, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu phát sáng dưới lớp mặt nạ gas cũ kỹ đã bị oxy hóa theo thời gian.
Không có tiếng bước chân rõ ràng — chúng lướt đi trên nền bê tông trơn trượt mà không gây ra bất kỳ âm thanh nào đáng kể ngoại trừ tiếng lạo xạo nhẹ của vải nilon va chạm vào nhau khi di chuyển.
Lục Phong đứng im lặng giữa hành lang hẹp, cây sắt gỉ sét trong tay run rẩy vì căng thẳng tột độ.
Ánh sáng từ đèn huỳnh quang phía trên nhấp nháy mạnh hơn bình thường, tạo ra những bóng đen dài kéo theo sau ba kẻ xâm nhập này như đuôi của một con rắn độc đang chuẩn bị phóng ra tấn công nạn nhân bất hạnh nào đó sắp trở thành bữa ăn tối ngon lành cho chúng trong đêm nay.
Chúng không tấn công ngay lập tức — thay vào đó là sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy cả khu vực rộng lớn xung quanh nơi mà Lục Phong đứng đơn độc giữa màn sương hư vô dày đặc đang dần lan tỏa từ những góc khuất xa xôi nhất của tầng hầm cũ kỹ này.
Giai điệu kỳ lạ bắt đầu vang lên trong không khí loãng thẫm màu xám xịt ấy — một bài hát ru trẻ con được hát bằng giọng trầm khàn đặc trưng của người đàn ông đã mất đi phần lớn dây thanh quản do hút thuốc lá quá nhiều năm tháng trước đây khi thế giới vẫn còn tồn tại những khái niệm như "gia đình" hay "an toàn".
"Mẹ ơi mẹ ơi, con nhớ nhà." Giai điệu đơn giản nhưng đáng sợ đến mức khiến da gà nổi lên khắp người Lục Phong.
Tiếng hát vang vọng trong không gian kín mít của tầng hầm B2 này tạo ra hiệu ứng âm thanh kỳ lạ — như thể có hàng ngàn giọng nói chồng chéo lên nhau từ những chiều kích khác nhau đang cùng cất cao khúc ca tang lễ dành riêng cho chính mình.
Lục Phong nhận ra rằng đây không phải là zombie thông thường.
Chúng quá tỉnh táo, quá (có tổ chức) để chỉ đơn thuần là xác sống bị nhiễm virus nào đó phát tán rộng rãi khắp nơi trên trái đất này nữa cả rồi sao?
Đôi mắt đỏ ngầu dưới lớp mặt nạ gas cũ kỹ ấy đang nhìn thẳng vào anh — không phải sự thù địch mà là sự trống rỗng tuyệt đối, giống như những lỗ hổng sâu thẳm trong vũ trụ vậy luôn!
Kẻ dẫn đầu bước tới gần hơn một chút nữa thôi đâu!
Nó giơ tay lên, ngón tay gầy guộc chỉ về phía trước mặt Lục Phong.
Một ký hiệu hình học phức tạp hiện ra trên lòng bàn tay trắng bệch của nó — giống hệt những biểu tượng được khắc trên bức tường bên cạnh cánh cửa kim loại nặng nề mà anh vừa mới chạm vào vài phút trước đó vậy luôn!
Lục Phong nhận ra rằng mình đang đối mặt với thứ gì đó nguy hiểm hơn nhiều so với bất kỳ sinh vật đột biến nào khác từng xuất hiện trong suốt ba mươi một chương truyện dài đằng đẵng này.
Đây không phải là quái vật — đây là những người bị mất đi chính bản thân họ, trở thành nô lệ cho ký ức mà họ đã cố gắng vứt bỏ trước kia vậy luôn!
Giai điệu hát ru tiếp tục vang lên với cường độ mạnh mẽ hơn nữa thôi đâu!
Không khí xung quanh bắt đầu rung động dữ dội dưới tác động của sóng âm thanh kỳ lạ này — những giọt nước đọng trên nền bê tông lạnh giá vỡ tan thành hàng ngàn hạt.
lơ lửng trong không trung như mưa phùn mùa thu vậy luôn!
Lục Phong nghiến răng ken két.
Anh biết rằng mình phải hành động ngay bây giờ nếu muốn sống sót qua cuộc chạm trán chết chóc này nữa thôi đâu!
Cây sắt gỉ sét trong tay anh trở nên nặng nề hơn bao giờ hết dưới sức ép của tình thế hiểm nghèo đang chờ đợi phía trước kia sao?
Nhưng anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc lao vào trận chiến khốc liệt sắp diễn ra bất cứ lúc nào tiếp theo đây cả rồi.
đọc giả mến yêu ơi!
Lục Phong lao ra từ màn sương hư vô bao trùm lấy hành lang tối tăm phía trước như một con thú bị thương đang tìm cách tự cứu mình khỏi bẫy chết người.
Cây sắt gỉ sét xoáy vào không khí với tốc độ kinh hoàng, nhằm thẳng vào đầu kẻ dẫn đầu trong ba bóng đen đáng sợ kia.
Tiếng xương vỡ vang lên rõ ràng — một âm thanh thô bạo và thực tế đến mức khiến da mặt anh tê tái vì shock thốt nhiên bất ngờ này sao?
Kẻ dẫn đầu ngã xuống sàn bê tông lạnh giá với tư thế sấp mặt, máu tươi phun ra từ vết thương hở trên hộp sọ vỡ vụn của nó.
Nhưng hai kẻ còn lại không hề hoảng sợ — chúng chỉ đứng đó, quan sát cảnh tượng trước mắt với vẻ mặt trống rỗng đáng sợ dưới lớp mặt nạ gas cũ kỹ đã bị oxy hóa theo thời gian dài dằng dặc ấy thôi đâu!
Lục Phong thở hổn hển, cơ thể anh run rẩy vì kiệt sức sau đòn tấn công quyết liệt vừa rồi.
Anh biết rằng mình không thể hạ gục cả ba kẻ thù cùng lúc với vũ khí sơ khai này — đặc biệt là khi chúng có khả năng phục hồi nhanh chóng từ những vết thương nghiêm trọng nhất mà con người thường gặp phải trong hoàn cảnh sinh tồn khắc nghiệt hiện nay nữa đâu!
Hai bóng đen còn lại bắt đầu tiến về phía anh chậm chạp nhưng chắc chắn hơn trước nhiều lần nữa thôi đâu!
Không khí xung quanh trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết dưới áp lực tâm lý đè nặng lên vai Lục Phong lúc này sao?
Anh nhận ra rằng chiến thuật phòng thủ thụ động sẽ không mang lại kết quả tốt đẹp nào cho mình trong tình thế hiểm nghèo sắp tới kia cả rồi.
đọc giả mến yêu ơi!
Lục Phong xoay người chạy trốn vào những góc khuất sâu thẳm nhất của tầng hầm B2 này — nơi mà ánh sáng từ đèn huỳnh quang phía trên không thể chiếu đến được nữa đâu!
Những bóng đen đuổi theo anh với tốc độ đáng kinh ngạc, như thể chúng biết trước mọi đường đi lối về trong mê cung phức tạp dưới lòng đất cũ kỹ ấy vậy luôn!
Tiếng bước chân của Lục Phong vang lên dồn dập khắp hành lang hẹp — mỗi tiếng dậm chân đều mang theo nỗi sợ hãi tột độ rằng mình sắp bị bắt giữ và tiêu diệt hoàn toàn bởi những kẻ thù bí ẩn này sao?
Anh rẽ vào một lối đi phụ dẫn xuống sâu hơn nữa dưới lòng đất lạnh giá ấy — nơi mà mùi hôi thối của sự phân hủy từ những xác chết không rõ nguồn gốc lan tỏa khắp nơi dày đặc hơn bình thường rất nhiều lần nữa thôi đâu!
Lục Phong dừng lại trước một cánh cửa gỗ mục nát đang (lung lay sắp đổ) bất cứ lúc nào tiếp theo đây cả rồi.
đọc giả mến yêu ơi!
Anh đẩy mạnh cánh cửa ấy vào bên trong căn phòng nhỏ hẹp phía sau nó — nơi mà ánh sáng từ đèn huỳnh quang phía trên không thể chiếu đến được nữa đâu!
Im lặng bao trùm lấy căn phòng cũ kỹ này.
Lục Phong thở hổn hển, lưng tựa vào bức tường lạnh giá phía sau anh.
Nhưng tiếng bước chân của những kẻ thù đang tiến lại gần hơn mỗi giây trôi qua nhanh chóng trước mặt anh ta lúc này sao?
Chúng đã phát hiện ra nơi ẩn náu tạm thời của anh rồi — và chúng không định cho phép anh thoát khỏi cái bẫy chết người này dễ dàng như vậy đâu!
Kẻ thù không chết.
Chúng không tan thành bụi trắng dưới tác động linh lực mạnh mẽ nào đó từ bên trong cơ thể Lục Phong lúc này sao?
Thay vào đó, chúng sụp đổ xuống nền bê tông lạnh giá — khóc nức nở với những tiếng thét đau đớn xé toạc bầu không khí ngột ngạt của tầng hầm B2 cũ kỹ ấy!
Sự tàn ác của chúng đến từ sự trống rỗng tuyệt đối trong tâm trí — nơi mà ký ức đã bị bán đi để tồn tại qua ngày đói khát khủng khiếp này nữa thôi đâu!
Giờ đây, khi cây sắt gỉ sét xuyên thủng lớp mặt nạ gas cũ kỹ che kín khuôn mặt đáng sợ kia — ký ức trở lại với họ một cách dữ dội và tàn khốc nhất có thể xảy ra trong tương lai gần hơn nữa thôi đâu!
Những hình ảnh flash nhanh hiện ra trước mắt Lục Phong: một người đàn ông ôm chặt lấy đứa con gái nhỏ của mình trong nước mắt; một gia đình chia tay nhau tại ga tàu hỏa cuối cùng trước khi đại dịch zombie bùng nổ khắp nơi trên trái đất này vậy luôn!
Lục Phong nhận ra rằng những kẻ thù bí ẩn kia không phải là quái vật — chúng là nạn nhân bất hạnh nhất của cuộc chiến giữa Thượng Đế Ký Ức và Hội Đồng Ghi Nhớ kiểm soát nguồn cung cấp ký ức để duy trì trật tự xã hội giả tạo ấy sao?
Họ đã bán đi phần tốt đẹp nhất trong tâm hồn mình để được sống thêm vài ngày nữa thôi đâu!
Và giờ đây, khi ký ức trở lại với họ — sự đau khổ tột độ khiến họ không thể chịu đựng nổi bất kỳ điều gì tiếp theo này cả rồi.
đọc giả mến yêu ơi!
Lục Phong rút cây sắt gỉ sét ra khỏi cơ thể đang co giật dữ dội của kẻ dẫn đầu trước kia.
Máu tươi nhỏ xuống nền bê tông lạnh giá — nhưng lần này, nó không hóa thành khuôn mặt méo mó nào cả đâu!
Thay vào đó là những giọt nước mắt mặn chát từ chính tâm trí trống rỗng tuyệt đối của họ vậy luôn!
Anh bước qua xác chết đang khóc nức nở kia với vẻ mặt lạnh lùng đáng sợ.
Không có sự cảm thông — chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột độ rằng mình cũng sẽ kết thúc như chúng nếu không tìm ra cách thoát khỏi địa ngục dưới lòng đất cũ kỹ này nữa thôi đâu!
Lục Phong tiếp tục di chuyển sâu hơn vào bên trong mê cung phức tạp phía trước kia — nơi mà ánh sáng từ đèn huỳnh quang phía trên không thể chiếu đến được thêm một lần nữa nào sao?
Mỗi bước đi đều mang theo gánh nặng ký ức đè lên vai anh — những hình ảnh flash nhanh về quá khứ đau thương hiện ra trước mắt Lục Phong liên tục không ngừng nghỉ suốt chặng đường dài đằng đẵng này tiếp theo đây cả rồi.
đọc giả mến yêu ơi!
Anh biết rằng mình phải tìm ra câu trả lời cho bí ẩn lớn nhất từ trước đến giờ: Tại sao Thượng Đế Ký Ức lại muốn xóa sạch tất cả ký ức nhân loại?
Và tại sao Hội Đồng Ghi Nhớ đang cố gắng kiểm soát nguồn cung cấp ký ức để duy trì trật tự xã hội giả tạo ấy sao?
Lục Phong dừng lại trước một cánh cửa kim loại nặng nề khác — lần này, nó được khóa chặt bằng hàng chục ổ khóa phức tạp từ nhiều hệ thống an ninh khác nhau vậy luôn!
Trên bề mặt cánh cửa cũ kỹ kia có khắc dòng chữ mờ nhạt: "PHÒNG TẠNG KÝ ỨC CHÍNH - CẤM LUYỆN TRỰC TIẾP DƯỚI BẤT KỲ HOÀN CẢNH NÀO!" Lục Phong đặt tay lên cánh cửa lạnh lẽo.
Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa từ lòng bàn tay vào trong cơ thể anh — như thể có ai đó đang gọi tên mình từ bên kia cánh cửa ấy với giọng nói đầy quyền uy và bí ẩn khó hiểu vậy luôn!
Tiếng thì thầm mơ hồ vang lên trong đầu Lục Phong lần nữa: "Mở ra.
Nếu ngươi muốn biết sự thật về chính bản thân mình." Lục Phong bước lên tầng hầm B1 — nơi không khí khô hanh hơn nhiều so với những khu vực ẩm ướt phía dưới kia sao?
Mùi mốc meo từ những bức tường bê tông cũ kỹ lan tỏa khắp không gian kín mít này tiếp theo đây cả rồi.
đọc giả mến yêu ơi!
Ánh sáng tự nhiên yếu ớt chiếu xuống từ cửa thoát hiểm phía xa đủ để anh nhìn thấy cảnh tượng trước mặt mình rõ ràng hơn bất kỳ lúc nào khác trong suốt ba mươi hai chương truyện dài đằng đẵng này nữa thôi đâu!
không còn là một bãi chiến trường hỗn loạn như những tầng hầm sâu thẳm dưới lòng đất cũ kỹ kia sao?
Thay vào đó, nó biến thành một nhà tù khổng lồ — nơi hàng trăm người ngồi im lặng trên nền bê tông lạnh giá với vẻ mặt trống rỗng đáng sợ dưới lớp mặt nạ gas cũ kỹ đã bị oxy hóa theo thời gian dài dằng dặc ấy thôi đâu!
Lục Phong dừng lại giữa hành lang rộng lớn phía trước cánh cửa thoát hiểm kia.
Những con mắt đỏ ngầu từ hàng trăm đôi mắt dưới lớp mặt nạ gas cũ kỹ đang nhìn thẳng vào anh — không phải sự thù địch mà là sự chờ đợi kiên nhẫn như những cỗ máy tự động được lập trình sẵn để thực hiện nhiệm vụ tiêu diệt ký ức nhân loại vậy luôn!
Lục Phong nhận ra rằng mình đã bước vào bẫy chết người lớn nhất từ trước đến giờ trong suốt ba mươi hai chương truyện dài đằng đẵng này tiếp theo đây cả rồi.
đọc giả mến yêu ơi!
Những kẻ thù bí ẩn kia không phải là quái vật — chúng là những nô lệ bất hạnh của Thượng Đế Ký Ức và Hội Đồng Ghi Nhớ kiểm soát nguồn cung cấp ký ức để duy trì trật tự xã hội giả tạo ấy sao?
Lục Phong bước tới gần hơn một chút nữa thôi đâu!
Một người đàn ông ngồi im lặng trên nền bê tông lạnh giá phía trước anh — không đeo mặt nạ gas cũ kỹ nào cả đâu!
Khuôn mặt gầy guộc của hắn ta có những vết sẹo dài
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận