Chương 31
Nó là một chất lỏng lạnh lẽo, xâm thực vào mọi thứ nó chạm vào.
Lục Phong đứng giữa hầm chứa cũ kỹ dưới tầng ngầm của khu dân cư B7, nơi mùi ẩm mốc và khí ozone nồng nặc sẽ không ngừng truy đuổi anh cho đến khi nào tìm ra cách tiêu diệt hoàn toàn tất cả các bản sao khác còn sót lại trên thế giới này nữa đâu!
Nhưng lần này, Lục Phong sẽ không để mình bị bắt làm con cừu hiến tế cho những mục đích đen tối của họ bao giờ đâu!
Hắn rút dao rựa từ trong bao da cũ kỹ ra một lần nữa và lau sạch vết máu dính trên lưỡi dao bằng tay áo bẩn thỉu của chính mình vậy luôn!
Sương Hư Vô đang dày đặc hơn ở phía trước lối thoát hiểm dẫn lên bề mặt đất bên ngoài kia rồi thì sao?
Lục Phong bước vào màn sương mù ảo tưởng bao trùm lấy hành lang tối tăm phía trước, nghe thấy tiếng cười nhạo từ đâu đó vang vọng trong bóng tối sâu thẳm nhất của tâm trí anh vậy luôn!
Hắn biết rằng cuộc chiến thực sự mới chỉ vừa bắt đầu.
thôi đâu có gì đáng sợ ở đây cả.
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ký ứcbí mật nằm giữa hai trang giấy vàng úa, thứ nằm trên đó khiến Lục Phong quên cả thở.
Một dòng máu tươi nhỏ xuống trang giấy, lập tức hóa thành khuôn mặt méo mó của chính hắn.
Lục Phong thét lên, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi nhận ra linh lực đang bị hút cạn kiệt.
Hắn cố gắng hét lên nhưng Không khí trong hầm trú ẩn tạm thời này đóng băng lại, dày đặc hơn cả sương mù bên ngoài.
Lục Phong ngồi co ro trên góc tường bê tông nứt nẻ, ánh mắt đăm đăm vào cuốn sổ da bò cũ kỹ vừa được tìm thấy giữa đống xác tanh hôi của những "Người Quên".
Thanh Hà đứng chắn cửa ra vào, lưỡi dao găm cầm chặt trong tay đang run nhẹ.
Không phải vì sợ hãi, mà là vì sự căng thẳng tột độ.
Họ đã thoát chết một cách kỳ lạ từ đám đông Kẻ Phẳng đóng băng và cái bóng đen đáng ghét của Thượng Đế Ký Ức.
Nhưng sự yên tĩnh này không mang lại an toàn.
Nó mang lại cảm giác chờ đợi tử thần gõ cửa.
Lục Phong mở trang sách ra.
Giật mình, hắn nhìn thấy dòng chữ đầu tiên: "Họ không chết.
Họ chỉ bị lãng quên." Cái lạnh từ xương sống lan tỏa khắp cơ thể Lục Phong nhanh hơn cả tốc độ sương mù xâm thực da thịt.
Hắn quay sang Thanh Hà, giọng nói khàn đặc vì thiếu nước và kiệt sức.
"Cậu có nghe thấy tiếng thì thầm đó không?" hắn hỏi nhỏ, mắt không rời khỏi những dòng chữ đang tự động hiện ra trên trang giấy trắng trơn vài giây trước.
Thanh Hà nhíu mày, cảnh giác quét nhìn xung quanh bóng tối dày đặc của hầm chứa.
Chỉ có tiếng thở của chúng ta và.
tiếng bước chân." Không phải bước chân thường.
Đó là âm thanh của da thịt ma sát vào bê tông ướt át, chậm chạp nhưng đều đặn.
cọt.* Mỗi nhịp đập như một cái búa gõ lên dây thần kinh vốn đã căng đứt đoạn của Lục Phong.
Hắn nhớ lại cảnh tượng ở hành lang trước đó — những kẻ tan rã thành bụi trắng khi bị cộng đồng quên đi, nay lại trở về dưới dạng này.
Chúng là những người đã mất danh tính, nhưng ý thức thì còn nguyên vẹn trong sự điên loạn tột cùng.
"Người Quên," Lục Phong thầm nghĩ, tim đập thình thịch mạnh đến mức đau ngực.
"Chúng không cần hình hài để tồn tại nếu chúng giữ được ký ức của nạn nhân." Đám sương mù bên ngoài cửa hầm bắt đầu chuyển màu từ trắng đục sang một sắc xám tối u ám.
Từ trong màn sương đó, những bóng người lờ mờ xuất hiện.
Không phải là quái vật vô hồn hay Kẻ Phẳng cơ học.
Chúng có hình dáng con người, nhưng các chi thể đang liên tục phân rã và tái tạo lại.
Một cánh tay tan thành bụi trắng rồi ngay lập tức mọc ra từ một khối thịt đỏ tươi đầy gai góc.
Những đốm nấm màu tím sẫm bám đầy trên da đầu chúng, phát ra ánh sáng nhấp nháy yếu ớt — đó là nguồn năng lượng duy trì ý thức tàn độc của chúng khi thể xác đã không còn thuộc về nhân loại nữa.
"Đừng nhìn vào mắt chúng," Thanh Hà hạ thấp giọng, đưa tay kéo Lục Phong lùi sâu hơn vào bóng tối phía sau đống phế liệu kim loại.
"Nếu ngươi nhớ ra ai đó trong số họ từng là.
hoặc nếu họ gọi tên ngươi bằng một ký ức sai lệch." Lục Phong nuốt khan, cổ họng khô khốc như cháy than.
Hắn biết quy tắc này từ ngày đầu tiên sống sót qua Ngày Zero.
Ký ức là vũ khí, nhưng cũng là vết thương hở lớn nhất của con người trong thế giới tàn phá này.
Những "Người Quên" này không tấn công bằng răng nanh hay móng vuốt thô bạo.
Chúng xâm nhập vào tâm trí, đánh cắp những mảnh ký ức đau đớn nhất và dùng nó làm mồi nhử để dụ nạn nhân tự nguyện bước ra khỏi vùng an toàn.
Một bóng người sải bước qua ngưỡng cửa hầm.
Đó là một người phụ nữ, hoặc ít nhất từng là vậy.
Nửa khuôn mặt bên trái của bà ấy đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại hàm răng trắng lộ rõ giữa làn da xám xịt đang bốc hơi nhẹ nhàng dưới tác động của Sương Hư Vô.
Đôi mắt phải — con duy nhất còn sót lại — đỏ ngầu máu, mở to một cách bất thường, nhìn thẳng vào Lục Phong với vẻ mặt kinh hoàng và cầu cứu cùng lúc.
Phong." giọng nói của bà ấy không phát ra từ miệng mà vang lên trực tiếp trong đầu hắn, nghẹt thở và đầy nước mắt.
"Con trai mẹ ở đâu?
Mẹ nhớ con quá." Máu lạnh chạy dọc sống lưng Lục Phong.
Hắn nhắm chặt mắt lại, nghiến răng đến mức hàm kêu lạo xèo.
Không phải mẹ anh đã chết từ ba năm trước sao?
Vậy mà ký ức về giọng nói ấy, về mùi hương của những bữa ăn tối ấm áp trong căn nhà nhỏ giờ đây đang bị quấy rối bởi sự giả tạo ghê tởm này.
"Đừng nghe," Thanh Hà hét lên thầm thì bên tai hắn, bàn tay nắm chặt vai Lục Phong mạnh đến mức đau nhói.
"Đó không phải là ký ức thật!
Chúng đang ăn cắp nó từ những người đã chết gần đây!" Nhưng thứ nấm ký sinh trên đầu kẻ Người Quên ấy bắt đầu phát sáng rực rỡ hơn.
Mùi ozone chát chúa, mùi của sự cháy nổ điện tử và mùi tanh nồng nặc của máu khô đã bám sâu vào từng khe nứt trên sàn bê tông.
Không khí trở nên nặng nề đến mức khó thở.
Lục Phong cảm thấy ý thức mình đang bị kéo dãn ra, như một sợi dây cao su sắp đứt bung trước khi chạm vào vực thẳm.
Hắn không thể chiến đấu bằng dao găm với thứ này.
Hắn phải dùng chính ký ức của mình làm lá chắn.
Nhưng liệu hắn có đủ mạnh để giữ vững lý trí trước những gì đang chờ đợi phía sau?
Sự hoảng loạn bắt đầu lan truyền nhanh hơn cả virus trong thế giới cũ.
Không cần một tiếng hét, chỉ cần ánh mắt chạm vào bóng tối là nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào từng tế bào của nhóm sinh tồn nhỏ bé này.
Lục Phong nhận ra rằng sự im lặng tuyệt đối mà anh vừa đề xuất trước đó giờ đây đang phản tác dụng.
Trong cái yên tĩnh chết chóc này, những ký ức giả tạo do Người Quên phát ra trở nên rõ ràng hơn gấp mười lần.
Chúng như những con giun đất vào não bộ, ngoáy quanh trong những góc khuất nhất của tâm trí Lục Phong, khơi dậy những nỗi đau mà anh đã cố tình bury sâu xuống đáy lòng để không phải đối mặt mỗi đêm khi nhắm mắt ngủ.
Hắn đứng dậy, chân bước nhẹ nhàng nhưng dứt khoát trên nền bê tông lạnh lẽo.
Thanh Hà quay sang nhìn hắn với vẻ mặt đầy lo lắng và bất an, tay vẫn siết chặt cán dao như thể đó là hy vọng cuối cùng còn lại của cô ấy trong thế giới này đã sụp đổ hoàn toàn từ lâu rồi không ai cứu nổi nữa đâu!
Nhưng lần này, Lục Phong sẽ không để mình bị bắt làm con cừu hiến tế cho những mục đích đen tối của họ bao giờ đâu!
Hắn rút dao rựa từ trong bao da cũ kỹ ra một lần nữa và lau sạch vết máu dính trên lưỡi dao bằng tay áo bẩn thỉu của chính mình vậy luôn!
Sương Hư Vô đang dày đặc hơn ở phía trước lối thoát hiểm dẫn lên bề mặt đất bên ngoài kia rồi thì sao?
Lục Phong bước vào màn sương mù ảo tưởng bao trùm lấy hành lang tối tăm phía trước, nghe thấy tiếng cười nhạo từ đâu đó vang vọng trong bóng tối sâu thẳm nhất của tâm trí anh vậy luôn!
Hắn biết rằng cuộc chiến thực sự mới chỉ vừa bắt đầu.
thôi đâu có gì đáng sợ ở đây cả.
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ký ứcbí mật nằm giữa hai trang giấy vàng úa, thứ nằm trên đó khiến Lục Phong quên cả thở.
Một dòng máu tươi nhỏ xuống trang giấy, lập tức hóa thành khuôn mặt méo mó của chính hắn.
Không phải là chiến đấu bằng vũ lực vật lý.
Đây là một trận chiến tinh thần nơi kẻ thù không có hình hài cố định mà tồn tại dưới dạng những mảnh vỡ ký ức bị bóp méo.
Lục Phong hít vào thật sâu, mùi vị kim loại từ vết thương trên cổ tay vẫn còn đọng lại trong mũi, kích thích giác quan của hắn trở nên nhạy bén hơn bình thường nhiều lần so với trước đây rất lâu rồi đâu!
Hắn nhắm mắt lại một lúc để tập trung hoàn toàn tất cả sự chú ý của mình vào bên trong chính tâm trí hiện tại đang bị quấy rối liên tục bởi những hình ảnh đáng sợ từ phía đối phương tấn công vào đầu óc anh ta ngay bây giờ này sao?
Kỹ thuật "gây nhiễu cảm xúc" mà Lục Phong đã nghiên cứu và thực hành qua vô số lần suýt chết trong những ngày đầu tiên của Ngày Zero bắt đầu được kích hoạt.
Hắn không cố gắng đẩy lùi những ký ức đau thương ấy ra xa mình nữa.
Thay vào đó, hắn chấp nhận chúng.
Hắn để cho nỗi sợ hãi về cái chết, sự cô đơn tột cùng và cảm giác tội lỗi vì đã sống sót khi hàng ngàn người khác phải hy sinh tràn ngập lấy tâm trí mình.
Nhưng thay vì bị nhấn chìm bởi những cảm xúc tiêu cực này như một nạn nhân thụ động chờ đợi tử thần đến mạng sống của họ thôi đâu!
Hắn chuyển hóa chúng thành năng lượng thuần khiết nhất — sự tỉnh táo tuyệt đối giữa cơn hỗn loạn tột cùng đang diễn ra xung quanh anh ta lúc này đây sao?
Hắn mở mắt ra.
Ánh sáng trong đôi đen thăm thẳm kia không còn là vẻ hoang mang hay sợ hãi nữa mà thay vào đó là một sự lạnh lùng đến đáng kinh ngạc, giống như băng giá đóng cứng lại trên mặt hồ mùa đông khắc nghiệt nhất từng tồn tại bao giờ đâu!
Hắn bước về phía trước, tiến thẳng vào vùng ánh sáng tím sẫm phát ra từ đám Người Quên đang tụ tập ngày càng dày đặc hơn ở lối ra hầm chứa B7 này sao?
Thanh Hà muốn ngăn cản nhưng bị chính Lục Phong quay sang nhìn với một cái gật đầu nhẹ nhàng khẳng định rằng mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của hắn rồi cả!
Không cần phải nói thêm bất kỳ lời giải thích nào khác nữa đâu!
Hắn giơ tay lên, không cầm vũ khí mà chỉ đưa lòng bàn tay mở ra về phía những bóng người đang tiến tới.
Những đốm nấm ký sinh trên đầu chúng bắt đầu rung động dữ dội hơn, phát ra những âm thanh chói tai giống như tiếng kim loại ma sát vào nhau khi bị uốn cong quá giới hạn chịu đựng của vật liệu chế tạo nên chúng vậy luôn!
Nhưng lần này, Lục Phong sẽ không để mình bị bắt làm con cừu hiến tế cho những mục đích đen tối của họ bao giờ đâu!
Hắn rút dao rựa từ trong bao da cũ kỹ ra một lần nữa và lau sạch vết máu dính trên lưỡi dao bằng tay áo bẩn thỉu của chính mình vậy luôn!
Sương Hư Vô đang dày đặc hơn ở phía trước lối thoát hiểm dẫn lên bề mặt đất bên ngoài kia rồi thì sao?
Lục Phong bước vào màn sương mù ảo tưởng bao trùm lấy hành lang tối tăm phía trước, nghe thấy tiếng cười nhạo từ đâu đó vang vọng trong bóng tối sâu thẳm nhất của tâm trí anh vậy luôn!
Hắn biết rằng cuộc chiến thực sự mới chỉ vừa bắt đầu.
thôi đâu có gì đáng sợ ở đây cả.
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ký ứcbí mật nằm giữa hai trang giấy vàng úa, thứ nằm trên đó khiến Lục Phong quên cả thở.
Một dòng máu tươi nhỏ xuống trang giấy, lập tức hóa thành khuôn mặt méo mó của chính hắn.
Đám Người Quên dừng lại trước mặt anh ta khoảng năm mét nữa thôi đâu!
Chúng không tấn công ngay mà chỉ đứng đó nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mở rộng của Lục Phong với vẻ tò mò lẫn hoang mang rõ rệt trên những gương mặt đang dần tan rã thành bụi trắng dưới tác động mạnh mẽ từ kỹ thuật gây nhiễu cảm xúc tinh thần độc đáo này sao?
Hắn biết rằng mình đã tạo ra được một khoảng trống tạm thời trong trận chiến tâm trí khốc liệt này rồi cả!
Nhưng liệu nó có đủ lâu để nhóm sinh tồn của anh ta tìm ra lối thoát an toàn trước khi những thực thể Người Quên cấp cao hơn xuất hiện và phá vỡ hoàn toàn mọi nỗ lực phòng thủ yếu ớt này không?
Cao trào xảy ra khi Người Quên Cấp Cao tiến vào vùng "bועה an toàn" mà Lục Phong và nhóm đã tạo ra.
Thực thể này không bị ảnh hưởng bởi sự tĩnh lặng, nó bị kích thích bởi sự kháng cự tinh thần của họ.
Nó bắt đầu phát ra những ký ức giả tạo, Không khí trong hầm chứa dường như sụp đổ xuống dưới chân mọi người.
Một bóng hình to lớn hơn hẳn so với những Người Quên bình thường bước qua đám đông tan rã phía trước, mang theo một áp lực tâm lý nặng nề đến mức Thanh Hà phải chống tay vào tường mới giữ được thăng bằng cho cơ thể đang run rẩy vì sợ hãi tột cùng này sao?
Thực thể đó không có khuôn mặt rõ ràng.
Thay vào đó là một khối sương mù đậm đặc hình người, bên trong nó phản chiếu vô số gương mặt méo mó của những nạn nhân đã từng bị chúng săn đuổi và tiêu diệt ký ức trước khi chết hoàn toàn biến mất khỏi thế giới vật chất vĩnh viễn rồi đâu!
"Lục Phong." giọng nói của Người Quên Cấp Cao này không còn là tiếng thì thầm đáng sợ nữa mà vang lên rõ ràng, trầm ấm và đầy uy lực như một vị thần phán xét đang đứng trên cao nhìn xuống những sinh linh nhỏ bé đang cố gắng bám trụ lấy sự tồn tại mong manh của mình trong thế giới tàn khốc này sao?
"Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể che giấu bí mật về bản thân mãi được chứ?
Ngươi là Bản Sao Thứ Bảy.
Và chúng ta biết điều đó." Lục Phong sững lại, tim đập nhanh hơn tốc độ phản ứng bình thường rất nhiều lần nữa thôi đâu!
Hắn không ngờ rằng những thực thể này lại sở hữu kiến thức sâu sắc đến vậy về nguồn gốc bí ẩn của chính mình — một sự thật mà ngay cả Thượng Đế Ký Ức cũng chưa tiết lộ hoàn toàn cho hắn biết đầy đủ chi tiết quan trọng nhất liên quan trực tiếp mật mã giải cứu linh hồn đang bị giam cầm trong vòng xoáy vô tận giữa hai thế giới thực tại và ảo tưởng điên loạn này sao?
Khối sương mù hình người bắt đầu phát ra những luồng ánh sáng trắng xóa mạnh mẽ hơn trước nhiều lần nữa thôi đâu!
Mỗi tia sáng đó đều mang theo một ký ức cụ thể từ quá khứ của Lục Phong — nhưng không phải là ký ức thật mà là phiên bản bị bóp méo, đến mức ghê tởm nhất có thể tưởng tượng được ngay bây giờ lúc này sao?
Hắn nhìn thấy hình ảnh mẹ mình đang chết trong đau đớn tuyệt vọng khi hắn đứng đó không hề can thiệp giúp đỡ bà ấy thoát khỏi cái chết chắc chắn chờ đợi phía trước nữa đâu!
Hắn nhìn thấy Thanh Hà quay lưng bỏ đi và để mặc.
tự thân vận động chống lại những quái vật đáng sợ nhất thế giới này một mình cô đơn tột cùng giữa biển người đông đúc vô tận xung quanh khắp nơi đâu có gì là lạ lùng hay bất ngờ ở đây cả không?
Những ký ức giả tạo này tấn công vào điểm yếu tinh thần sâu thẳm nhất của Lục Phong — nỗi sợ hãi bị bỏ rơi và cảm giác tội lỗi tích tụ qua nhiều năm sống sót trong thế giới tàn phá này sao?
Hắn cảm thấy ý thức mình đang dần tan rã, giống như những Người Quên kia vậy luôn!
Nhưng thay vì buông xuôi hoàn toàn trước số phận bi thảm chờ đợi phía trước nữa đâu!
Lục Phong nghiến chặt răng và hét lên một câu khẳng định đầy quyết tâm: "Ký ức của tôi không thuộc về bất kỳ ai cả ngoại trừ chính bản thân mình thôi đâu!" Hắn nhắm mắt lại và tập trung tất cả năng lượng tinh thần còn sót lại trong người vào việc xây dựng bức tường chắn bảo vệ ý thức khỏi những cuộc tấn công liên tục từ phía đối phương đang ngày càng trở nên hung hãn hơn theo từng giây phút trôi qua nhanh chóng trước mặt anh ta lúc này sao?
Thanh Hà đứng sau lưng hắn, nắm chặt tay và cầu nguyện thầm lặng cho sự an toàn của người đàn ông mà cô ấy đã cam kết sẽ bảo vệ bằng mọi giá dù phải trả bất kỳ cái giá nào đắt đỏ nhất có thể xảy ra trong tương lai gần hơn nữa thôi đâu!
Ánh sáng trắng xóa từ Người Quên Cấp Cao bắt đầu yếu dần đi khi gặp phải sức kháng cự mạnh mẽ đến khó tin của Lục Phong.
Những ký ức giả tạo bị đẩy lùi trở lại vào bên trong khối sương mù hình người đó, khiến nó rung động dữ dội và phát ra những âm thanh chói tai giống như tiếng kim loại vỡ vụn dưới áp lực quá tải lớn lao không tưởng tượng nổi được nữa đâu!
Thực thể đó bắt đầu co rút lại kích thước của mình một cách chậm chạp nhưng chắc chắn hơn trước nhiều lần nữa thôi đâu!
Một bàn tay xương xẩu thò ra từ lòng sương mù, nắm chặt lấy cổ hắn.
Hắn cố gắng xoay người, nhưng cổ tay bị siết chặt đến mức da thịt nứt vỡ, máu tươi bay ra.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận