Chương 30

Sương Hư Vô không chỉ là sương.

Nó là một chất lỏng lạnh lẽo, xâm thực vào mọi thứ nó chạm vào.

Lục Phong đứng giữa hầm chứa cũ kỹ dưới tầng ngầm của khu dân cư B7, nơi mùi ẩm mốc và khí ozone nồng nặc từ những thiết bị điện tử hư hỏng hòa quyện thành mùi vị đặc trưng của sự tan rã.

Những dải băng mờ ảo màu xám trắng len lỏi qua các vết nứt trên trần bê tông, như những ngón tay vô hình đang cố gắng xé toạc không gian thực tại để ngoạm lấy ký ức còn sót lại trong đầu hắn.

Hít vào một hơi dài, lồng ngực Lục Phong đau nhói.

Không khí ở đây loãng hơn bên ngoài, nhưng cũng dày đặc hơn với áp lực của sự im lặng chết chóc.

Hắn cúi xuống, nhặt lên một mảnh kim loại biến dạng từ đống đổ nát gần đó.

Trên bề mặt gỉ sét, dòng chữ khắc sâu vẫn còn rõ nét: "TRUNG TÂM DỮ LIỆU DỰ PHÒNG - CẤM CHẠM TRỪ KHI CÓ PHÉP CỦA HỘI ĐỒNG."

Hắn mỉm cười bitterly, một nụ cười đầy mỉa mai và mệt mỏi.

Hội Đồng Ghi Nhớ.

Những kẻ tự xưng là người bảo vệ trật tự trong thế giới này đang che giấu điều gì dưới lớp vỏ bọc của sự kiểm soát?

Thanh Hà đã nói rằng họ biết hắn đến đây từ lâu rồi.

Nhưng tại sao lại để lộ ra cái hầm chứa bí mật này ngay giữa lòng thành phố hoang tàn, nơi bất kỳ ai có đủ can đảm lặn lội xuống đều có thể tìm thấy nó?

Bên ngoài hành lang chính, tiếng bước chân nặng nề vang lên.

Không phải là tiếng bước chân máy móc của những Kẻ Phẳng đóng băng.

Đó là âm thanh hữu cơ, thô bạo và đầy chủ ý.

Gót giày đập vào sàn bê tông tạo ra nhịp điệu đều đặn, báo hiệu sự hiện diện của con người — hoặc thứ gì đó từng là con người trước khi bị Hội Đồng biến đổi.

Lục Phong nín thở, dán lưng vào bức tường lạnh giá phía sau một dãy tủ locker bằng kim loại gỉ sét.

Hắn rút dao rựa từ trong bao da cũ kỹ ra.

Lưỡi dao đã cùn đi nhiều sau những trận chiến khốc liệt gần đây, nhưng nó vẫn là thứ duy nhất khiến hắn cảm thấy an tâm trong bóng tối này.

Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin nhỏ trên tay chiếu ra một vòng tròn mờ ảo trước mặt, đủ để nhìn rõ từng hạt bụi bay lơ lửng trong không khí tĩnh mịch.

Hai bóng người xuất hiện ở đầu hành lang.

Họ mặc áo khoác màu xám nhạt, logo hình mắt xích của Hội Đồng được khâu chỉ đỏ rực rỡ ở vai trái.

Một gã cao lớn dẫn đầu, tay cầm một cây gậy sắt dài khoảng hai mét, đầu kia gắn một cuộn dây điện tích năng lượng tĩnh điện đang phát ra tiếng rè nhẹ.

Gã thứ hai thấp hơn, mang theo một chiếc túi vải đen to tướng, trên đó dán nhãn "KÝ ỨNG DỮ LIỆU - NGUY HIỂM."

Họ không nói gì với nhau.

Sự im lặng giữa họ đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào.

Họ đang thực hiện nhiệm vụ dọn dẹp.

Và Lục Phong vừa tình cờ trở thành mục tiêu cần được xóa sổ trước khi hắn phát hiện ra bí mật trong hầm chứa này.

Lục Phong nắm chặt cán dao, ngón tay trắng bệch vì sức ép.

Hắn không thể chiến đấu với hai người cùng lúc mà có vũ khí năng lượng.

Hắn phải tìm cách khác.

Một lối thoát, một điểm yếu, hoặc bất kỳ thứ gì có thể tạo ra sự hỗn loạn đủ lớn để hắn lẻn vào phòng máy chủ phía sau cánh cửa sắt đang khép hờ kia.

Sương Hư Vô đột ngột dày đặc hơn ở góc phòng bên trái.

Những dải băng mờ ảo bắt đầu quay cuồng thành một xoáy nhỏ, hút lấy những mảnh giấy vụn và bụi bẩn từ sàn nhà.

Lục Phong nhận ra hiện tượng này trước đó trong cuộc sống của mình — khi Sương Hư Vô tập trung vào một khu vực cụ thể, thường là dấu hiệu cho thấy có thứ gì đó liên quan đến ký ức đang bị xáo động mạnh mẽ bên dưới lớp vỏ thực tại mỏng manh này.

Hắn quyết định đánh cược tất cả vào sự bất ngờ.

Khi gã cao lớn bước qua ngưỡng cửa hầm chứa và ánh mắt hắn quét ngang khu vực tủ locker, Lục Phong lao ra từ phía sau với tốc độ tối đa mà cơ thể kiệt quệ của mình có thể cho phép.

Hắn không nhắm vào hai tên đối phương, mà hướng thẳng về cánh cửa sắt đang khép hờ kia.

"Đứng lại!" Gã cao lớn gầm lên, giọng nói vang dội trong không gian kín hẹp như tiếng sấm sét.

Cây gậy điện tích lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc, nhằm thẳng vào lưng Lục Phong.

Lục Phong cúi người thấp xuống, lăn qua cú tấn công đó một cách suýt soát.

Đầu dây điện lướt qua đầu hắn, xé toạc vài sợi tóc và để lại vết bỏng rát nóng rực trên da cổ.

Hắn không dừng lại, tiếp tục lao về phía cánh cửa sắt đang mở rộng hơn dưới tác động của lực va chạm ngẫu nhiên từ bên trong phòng máy chủ.

Gã thứ hai phản ứng nhanh hơn gã đầu tiên.

hắn ném chiếc túi vải đen xuống sàn và rút ra một khẩu súng ngắn cũ kỹ nhưng được cải tạo với ống phóng đạn hơi cay đặc chế để đối phó với Kẻ Phẳng.

Đạn nổ tung ngay trước mặt Lục Phong, lan tỏa đám mây khói trắng đục chứa đầy hạt bụi kích thích mạnh mẽ vào mắt và mũi hắn.

Lục Phong ho sặc sụa, nước mắt chảy ròng xuống má do sự kích ứng dữ dội từ hơi cay.

Thế giới xung quanh trở nên mờ ảo và méo mó trong đôi mắt bị nhắm chặt của anh.

Hắn dựa hoàn toàn vào bản năng và trí nhớ không gian để tiếp tục di chuyển về phía trước.

Cánh cửa sắt lạnh giá chạm vào vai hắn khi hắn lao qua nó, rồi đóng sầm lại ngay sau lưng với một tiếng động vang dội như pháo nổ.

Bên trong phòng máy chủ là sự tĩnh lặng chết chóc hoàn toàn khác biệt so với bên ngoài.

Không có mùi ozone nữa mà chỉ còn sót lại mùi kim loại lạnh và nhựa cháy từ những thiết bị điện tử quá nhiệt hoạt động không ngừng nghỉ suốt nhiều năm qua dưới lòng đất này.

Ánh sáng xanh lam mờ ảo phát ra từ hàng trăm màn hình hiển thị dữ liệu xếp chồng lên nhau tạo thành một mê cung công nghệ cổ điển giữa tàn tích hiện đại xung quanh nó khiến mọi thứ trông giống như những cột đá khổng lồ trong đền thờ của các vị thần máy móc đã chết từ lâu rồi vậy đó luôn!

Lục Phong đứng dậy chậm chạp, lau đi lớp nước mắt và dãi dờn bám trên khuôn mặt mình bằng tay áo bẩn thỉu.

Hắn quay đầu nhìn qua khe hẹp giữa hai cánh cửa sắt vừa mới đóng lại phía sau lưng để quan sát tình hình bên ngoài nhưng tất cả những gì mà anh có thể thấy lúc này đây chỉ đơn thuần là bóng tối dày đặc cùng với tiếng quát tháo giận dữ vang lên từ gã cao lớn đang cố gắng phá vỡ lớp bảo vệ bằng thép dày bao bọc lấy căn phòng bí mật này thôi còn lại đâu nữa chứ!

Hắn quay sang phía trước, nơi hàng loạt màn hình nhấp nháy liên tục hiển thị những dòng mã nguồn phức tạp chạy qua nhanh chóng như thác nước số liệu không ngừng nghỉ vậy luôn.

Ở trung tâm của căn phòng là một bục cao được nâng lên bằng kim loại đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng xanh lam từ các màn hình xung quanh nó một cách lạnh lùng vô cảm giống hệt như những bức tượng đá đóng băng lúc nãy vậy đúng nghĩa đen và cũng là nghĩa bóng luôn không thể phủ nhận được nữa đâu!

Trên bục đó đặt duy nhất một vật thể phát ra nguồn năng lượng mạnh mẽ khiến toàn bộ căn phòng rung động nhẹ nhàng theo nhịp điệu đều đặn của nó: Một khối tinh thể ký ức khổng lồ màu trắng ngà đang xoay tròn chậm rãi trong chân không bảo vệ bởi trường lực vô hình bao quanh nó vậy luôn!

Lục Phong tiến về phía bục cao với bước đi nặng nề nhưng kiên quyết.

Mỗi bước chân hắn đặt xuống sàn bê tông lạnh giá đều tạo ra tiếng vang nhỏ lan tỏa khắp căn phòng rộng lớn này khiến anh cảm thấy như đang bước vào địa ngục của chính tâm trí mình vậy đó luôn!

Khối tinh thể trước mặt anh bắt đầu phát sáng mạnh hơn khi mà khoảng cách giữa hai người ngày càng thu hẹp lại gần đến mức nguy hiểm cho cả tính mạng lẫn linh hồn con người bình thường nữa chứ ai dám đảm bảo được điều gì xảy ra tiếp theo đây đâu.

Khi Lục Phong chạm tay vào bề mặt lạnh giá của khối tinh thể ký ức, một cảm giác đau đớn kinh khủng chạy dọc sống lưng anh.

Không phải là đau đớn thể xác mà là đau đớn tinh thần sâu sắc nhất từ trước đến giờ đối với bất kỳ ai từng trải qua nó bao giờ đâu!

Những ký ứcbắt đầu tràn vào đầu anh không phải của riêng mình nữa mà thuộc về tất cả những người đã chết dưới tay Hội Đồng Ghi Nhớ trong suốt nhiều thập kỷ qua đây luôn!

Hắn nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trước mắt: Trẻ em khóc than tìm kiếm cha mẹ bị biến mất đột ngột giữa đường phố đông đúc; Người già nằm vật vã trên giường bệnh chờ đợi cái kết cuối cùng mà không ai đến thăm nom họ cả đời người vậy đó luôn!

Những hình ảnh đau thương này chồng chất lên nhau tạo thành một cơn lũ dữ dội cuốn trôi mọi ý chí kháng cự còn sót lại trong tâm trí anh lúc bấy giờ đây rồi thì sao nữa chứ?

Lục Phong quỳ xuống sàn nhà, hai tay ôm chặt lấy đầu mình cố gắng giữ sanity cuối cùng của bản thân trước khi bị nhấn chìm hoàn toàn vào biển ký ức tập thể này vậy luôn!

Thanh Hà đã đúng khi nói rằng họ không chỉ kiểm soát ký ứcmà còn xây dựng nên nó từ những mảnh vỡ đau thương của nhân loại để tạo ra một hệ thống nô lệ tinh thần vĩnh cửu cho chính mình vậy đó sao?

Khói đen cuồn cuộn xé toạc màn hình hiển thị phía sau lưng anh, một bàn tay skeletal nhô ra tóm lấy cổ áo Lục Phong.

Anh nghẹt thở, máu tươi phun ra khỏi khóe miệng khi cảm thấy linh hồn đang bị xé toạc thành hai nửa riêng biệt không thể gắn kết lại được nữa đâu!

Lục Phong nằm trên sàn lạnh giá của phòng máy chủ, thở gấp gáp và ho sặc sụa từng cơn dữ dội.

Anh còn sống sót qua cuộc xâm nhập ký ức tập thể đó nhờ vào ý chí kiên cường phi thường của mình vậy luôn!

Những kẻ săn đuổi bên ngoài đã ngừng tấn công tạm thời vì lý do nào đó mà anh không thể hiểu nổi lúc này đây nữa thì sao.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn khối tinh thể ký ứcbên cạnh, nhận ra rằng nó đang thay đổi màu sắc từ trắng ngà sang đỏ thẫm giống như máu tươi chảy từ vết thương hở của chính linh hồn nhân loại vậy luôn!

Dòng chữ hiện lên trên màn hình hiển thị trung tâm: "XÁC NHẬN BẢN SAO THỨ 7 - TIẾN HÀNH XÓA DỮ LIỆU CỐT LÕI."

Lục Phong nhận ra sự thật kinh hoàng mà Hội Đồng Ghi Nhớ đã che giấu trong nhiều thế hệ qua đây luôn!

Họ không đơn thuần là những người bảo vệ trật tự xã hội sau tận thế nữa đâu.

Họ đang thực hiện một thí nghiệm nguy hiểm nhằm tạo ra các bản sao hoàn hảo của chính mình từ những cá nhân có khả năng kháng cự cao nhất đối với Sương Hư Vô để duy trì sự tồn tại vĩnh cửu cho tổ chức này vậy đó!

Và Lục Phong không phải là người đầu tiên thức tỉnh khỏi cơn mê muội do Hội Đồng gây ra.

Anh chỉ là bản sao thứ 7 trong chuỗi thí nghiệm thất bại liên tiếp từ trước đến nay.

thôi đâu có gì đáng ngạc nhiên ở đây cả.

Lục Phong bước ra khỏi hầm chứa, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết dưới lớp sương mù ảo tưởng đang tan biến dần đi xung quanh anh vậy luôn!

Anh không còn là một người đàn ông đang chạy trốn nữa đâu.

Anh đã trở thành kẻ săn mồi nguy hiểm nhất trong rừng rậm ký ứcnày rồi thì sao?

Hắn biết rằng tổ chức "Giác Tỉnh" sẽ không ngừng truy đuổi anh cho đến khi nào tìm ra cách tiêu diệt hoàn toàn tất cả các bản sao khác còn sót lại trên thế giới này nữa đâu!

Nhưng lần này, Lục Phong sẽ không để mình bị bắt làm con cừu hiến tế cho những mục đích đen tối của họ bao giờ đâu!

Hắn rút dao rựa từ trong bao da cũ kỹ ra một lần nữa và lau sạch vết máu dính trên lưỡi dao bằng tay áo bẩn thỉu của chính mình vậy luôn!

Sương Hư Vô đang dày đặc hơn ở phía trước lối thoát hiểm dẫn lên bề mặt đất bên ngoài kia rồi thì sao?

Lục Phong bước vào màn sương mù ảo tưởng bao trùm lấy hành lang tối tăm phía trước, nghe thấy tiếng cười nhạo từ đâu đó vang vọng trong bóng tối sâu thẳm nhất của tâm trí anh vậy luôn!

Hắn biết rằng cuộc chiến thực sự mới chỉ vừa bắt đầu.

thôi đâu có gì đáng sợ ở đây cả.

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ký ứcbí mật nằm giữa hai trang giấy vàng úa, thứ nằm trên đó khiến Lục Phong quên cả thở.

Một dòng máu tươi nhỏ xuống trang giấy, lập tức hóa thành khuôn mặt méo mó của chính hắn.

Lục Phong thét lên, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi nhận ra linh lực đang bị hút cạn kiệt.

Hắn cố gắng hét lên nhưng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập