Chương 37

Sương Hư Vô không chỉ là một lớp sương mù ẩm ướt bám vào da thịt.

Nó là một thực thể sống, một sự ăn mòn vô hình đang nhai nát từng mảnh ký ức của Lục Phong từ bên trong ra ngoài.

Anh đứng trên tầng thượng của tòa nhà cũ kỹ, nơi lớp bê tông đã bị bào mòn đến mức lộ ra những thanh cốt thép gỉ sét như xương sườn trần trụi của một con thú khổng lồ chết lâu năm.

Không khí lạnh buốt xé rách phổi, nhưng cái rét đó không phải xuất phát từ nhiệt độ thấp xuống gần điểm đóng băng.

Đó là sự trống rỗng.

Một cảm giác tê liệt lan tỏa khi anh nhận ra mình đang đứng giữa khoảng không mà thực tại đang dần tan chảy.

Gió hú lên những âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng thì thầm của vô số giọng nói chồng chéo lên nhau.

Lục Phong siết chặt hai tay lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức da thịt rách rưới, máu đỏ tươi nhỏ giọt xuống nền bê tông xám xịt.

Đau đớn là thứ duy nhất còn giữ cho anh tỉnh táo.

Nếu không có đau đớn, anh sợ mình sẽ hòa tan vào lớp sương trắng xóa bao trùm mọi hướng nhìn.

Hắn cúi đầu, ánh mắt sắc lạnh quét qua những tàn tích xung quanh.

Những tòa nhà cao tầng xung quanh trông như thể bị một bàn tay khổng lồ bóp nát rồi ném xuống đây.

Kính vỡ vụn rải rác khắp nơi, phản chiếu lại hình ảnh méo mó của chính Lục Phong dưới ánh sáng mờ ảo của bầu trời xám xịt.

Nhưng điều khiến anh cảm thấy bất an không phải là sự hủy diệt trước mắt.

Đó là sự im lặng.

Một sự im lắng chết chóc đến mức thậm chí cả tiếng gió cũng dường như bị nuốt chửng bởi lớp sương dày đặc này.

Lục Phong bước đi, từng bước một thận trọng trên mép tầng thượng đang sụp đổ.

Mỗi bước chân đều khiến những mảnh vỡ nhỏ lăn xuống vực thẳm bên dưới, nhưng anh không nghe thấy chúng rơi chạm đất.

Chúng biến mất ngay lập tức trước khi có thể tạo ra bất kỳ âm thanh nào.

Hiện thực ở đây bị bóp nghẹt bởi Sương Hư Vô.

Nó không chỉ che giấu nguy hiểm; nó xóa bỏ bằng chứng về sự tồn tại của mọi thứ mà nó chạm vào.

Anh dừng lại trước một bức tường bê tông nứt nẻ.

Trên đó, những dòng chữ khắc sâu vẫn còn nguyên vẹn, mặc dù thời gian và sương mù đã ăn mòn hầu hết các cấu trúc khác xung quanh.

"Ghi Nhớ Để Sống." Những từ ngữ đơn giản nhưng mang nặng ký hiệu cảnh báo được viết bằng thứ ngôn ngữ mà Lục Phong nhận ra là thuộc về một dự án nghiên cứu cổ xưa – Project Aether.

Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì sự quen thuộc kỳ lạ phát ra từ những dòng chữ đó.

Nó giống như một hồi chuông báo động vang lên sâu thẳm trong tiềm thức, nơi ký ức của bản sao thứ bảy đang cố gắng đấu tranh để tồn tại.

Hắn đưa tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo của bức tường.

Làn sương trắng quấn quýt quanh ngón tay anh, nhưng không thể xâm nhập vào da thịt ngay lập tức.

Có một sự kháng cự ở đây, một ranh giới mong manh giữa thực tại và hư vô mà Lục Phong cảm nhận được qua bàn tay run rẩy của mình.

Anh cần hiểu rõ hơn về nơi này.

Không chỉ để sinh tồn cho ngày hôm nay, mà còn để tìm ra gốc rễ của những cơn đau đầu dữ dội đã hành hạ anh suốt nhiều tuần qua.

Bí mật nằm ngay dưới lớp sương mù chết chóc này.

Lục Phong quay người lại, ánh mắt sắc bén quét ngang khắp không gian trước mặt hắn.

Những bóng đen bắt đầu hiện hình từ xa, chậm rãi tách ra khỏi nền trời xám xịt như những vết mực lan trong nước.

Chúng là Điểm Chông Chành – những sinh vật đột biến mà Hội Đồng Ghi Nhớ từng bí mật nghiên cứu nhưng thất bại trong việc kiểm soát.

Hình dáng của chúng không cố định, liên tục thay đổi giữa các dạng thái khác nhau: lúc thì giống như người với bốn tay dài ngoằng, lúc lại co rút thành một khối thịt sần sùi đầy gai nhọn.

Chúng tiến về phía anh theo đội hình bao vây hoàn hảo từ ba phía – trái, phải và sau lưng.

Không có tiếng bước chân, không có hơi thở nặng nhọc hay những âm thanh thô bạo thường thấy ở các loại quái vật thông thường.

Chỉ có sự im lặng đáng sợ của những kẻ săn mồi đã quen thuộc với nghệ thuật chờ đợi nạn nhân kiệt sức trước khi lao vào tấn công cuối cùng.

Lục Phong cảm giác áp lực đè lên vai mình tăng thêm gấp bội, không phải từ trọng lượng cơ thể mà từ ý chí tiêu diệt tỏa ra từ nhóm sinh vật này.

Hắn rút dao găm khỏi thắt lưng, lưỡi dao sáng loáng dưới ánh đèn halogen yếu ớt còn sót lại trên trần nhà kho dự trữ gần đó.

Ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu khuôn mặt đanh cứng của Lục Phong khi anh chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới.

Nhưng hắn biết rằng vũ khí vật lý thông thường sẽ không đủ mạnh để đối phó với những mối đe dọa này – ít nhất cũng không phải theo cách truyền thống.

Những Điểm Chông Chành trước đây đã chứng minh khả năng kháng cự đáng kinh ngạc của chúng trước đạn dược và thậm chí cả lửa đốt nếu được chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi giao tranh thực sự diễn ra.

Một trong số chúng đột ngột lao thẳng về phía Lục Phong với tốc độ chóng mặt, nhanh hơn bất kỳ chuyển động nào mà mắt thường có thể theo dõi kịp thời gian phản ứng bình thường của con người.

Nhưng thay vì né tránh hay chặn đòn trực diện như những tình huống chiến đấu thông thường khác trước đây từng xảy ra ở các khu vực đô thị đổ nát xung quanh thành phố này – nơi anh đã phải học cách sống sót qua vô số trận kịch liệt với cả đồng loại lẫn quái vật đột biến nguy hiểm hơn nhiều lần so với lúc hiện tại đang đối mặt ngay bây giờ – Lục Phong lại thực hiện một lựa chọn hoàn toàn khác biệt mà chưa ai từng nghĩ tới trong suốt quá trình sinh tồn khốc liệt này: anh chủ động tự làm mình trở thành mục tiêu lý tưởng nhất cho đòn tấn công tiếp theo của chúng bằng cách đứng yên bất động giữa lòng trận địa chết chóc đang bao vây tứ phía xung quanh thân hình gầy guộc nhưng kiên cường tuyệt đối của người đàn ông trẻ tuổi ấy!

Thời gian dường như dừng lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó.

Không khí trở nên nặng nề, dày đặc đến mức khó thở khi hàng trăm cặp mắt vô tri quay về hướng Lục Phong với sự chú ý tập trung cao độ chưa từng thấy ở bất kỳ nhóm sinh vật đột biến nào khác ngoài vòng kiểm soát của Hội Đồng Ghi Nhớ độc tài kia nữa kìa!

Những Điểm Chông Chanch dừng lại ngay trước mặt anh, cách nhau chỉ vài centimet.

Chúng không tấn công ngay lập tức.

Thay vào đó, chúng bắt đầu phát ra những âm thanh tần số cao khiến tai Lục Phong ù đi và đau đớn tột cùng.

Lục Phong nhắm chặt mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí của mình vào việc duy trì sự tỉnh táo giữa cơn bão cảm giác hỗn loạn này.

Anh nhớ đến lời khuyên từ Đoàn Thanh Hà – người bảo vệ ký ức duy nhất còn sót lại trong cuộc đời.

tất cả những ai từng yêu thương và tin tưởng đều đã biến mất vĩnh viễn dưới lớp Sương Hư Vô dày đặc bao trùm khắp nơi trên thế giới rộng lớn đầy rẫy hiểm nguy chết chóc này!

"Đừng để chúng xâm nhập vào tâm trí ngươi," cô ấy nói với giọng điệu kiên quyết nhưng ẩn chứa nỗi lo lắng sâu sắc khi nhìn thấy biểu hiện suy nhược rõ rệt xuất hiện ngày càng thường xuyên hơn trên gương mặt nhợt nhạt của Lục Phong trong những lần gặp gỡ bí mật trước đây tại các điểm hẹn tạm thời an toàn tương đối được thiết lập bởi mạng lưới kháng chiến ngầm chống lại Hội Đồng Ghi Nhớ tàn bạo kia nữa kìa!

Hắn mở mắt ra, nhìn thẳng vào cặp tròng kính trắng trống rỗng của sinh vật đứng gần nhất.

Và trong khoảnh khắc đó, anh thấy thứ gì đó phản chiếu trong đôi mắt vô tri ấy – hình ảnh chính mình nhưng với vẻ ngoài già nua và mệt mỏi hơn nhiều so với hiện tại.

Đó là một phiên bản khác của Lục Phong?

Hay chỉ là ảo giác do áp lực tinh thần quá lớn gây ra khi đối mặt với sự hủy diệt sắp xảy đến bất cứ lúc nào cũng có thể cướp đi sinh mạng dễ vỡ như tờ giấy mỏng manh kia nữa kìa!

Lục Phong hét lên, không phải vì sợ hãi mà để phá vỡ sự im lặng chết chóc đang bao trùm lấy khu vực nhỏ bé này giữa lòng thành phố hoang tàn rộng lớn đầy rẫy nguy cơ tiềm ẩn chờ đợi sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai dám bước vào lãnh địa của Sương Hư Vô dày đặc bao phủ khắp nơi trên mặt đất bằng phẳng trải dài vô tận trước mắt người quan sát đứng từ xa nhìn lại toàn cảnh bi kịch đang dần hình thành rõ nét hơn từng giây trôi qua dưới bầu trời xám xịt u ám không một tia nắng hy vọng nào chiếu rọi xuống trần gian đầy đau khổ này!

Anh lao vào đám đông sinh vật, đâm dao găm sâu vào cơ thể mềm mại nhưng cứng chắc bất thường của Điểm Chông Chanch đứng gần nhất.

Lưỡi dao xuyên qua lớp da thịt sần sùi rồi gặp phải một khối xương cốt dày đặc bên trong – thứ mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ loại quái vật nào trước đây dù đã trải qua bảy lần tái sinh ký ức khác nhau dưới sự giám sát chặt chẽ từ Hội Đồng Ghi Nhớ tàn nhẫn kia nữa kìa!

Nhưng thay vì rút dao ra để tấn công tiếp, Lục Phong giữ nguyên vị trí và dùng toàn bộ sức mạnh còn lại của cơ thể đang kiệt quệ dần theo từng giây phút trôi qua trong không khí lạnh giá đầy rẫy mùi tanh tưởi đặc trưng của tử thần hiện diện khắp nơi xung quanh khu vực chiến trường chết chóc này!

Va chạm tạo ra một vụ nổ âm thanh kỳ lạ, giống như kính vỡ dưới nước.

Sinh vật bị đâm xuyên tan thành bụi trắng, nhưng bụi đó không rơi xuống mà lơ lửng trong không trung, tạo thành một đám mây dày đặc bao phủ toàn bộ tầm nhìn của Lục Phong.

Anh ngã xuống, thở hổn hển trên nền bê tông lạnh giá, cảm giác kiệt sức lan tỏa khắp cơ thể như những dòng điện tê liệt chạy dọc theo từng thớ thần kinh nhạy bén nhất còn sót lại trong người anh sau nhiều năm chịu đựng áp lực sinh tồn khốc liệt chưa từng có tiền lệ trong lịch sử nhân loại kể từ khi dịch bệnh bùng phát ồ ạt khiến xã hội sụp đổ hoàn toàn chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi trước kia!

Máu chảy ra từ vết thương trên cánh tay trái do va chạm ban đầu với con quái vật thứ hai lao xuống từ phía sau lưng anh lúc nãy – nơi mà bản năng sinh tồn đã giúp hắn né tránh kịp thời nhưng vẫn không thể thoát khỏi hoàn toàn những tổn thương nghiêm trọng tiềm ẩn đang âm thầm phá hủy cấu trúc cơ bắp và mạch máu xung quanh khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi cú va chạm dữ dội đó!

Lục Phong cố gắng ngồi dậy, nhưng chân anh run rẩy không kiểm soát được nữa.

Cơ thể anh phản ứng lại với việc tiếp xúc trực diện vào lõi năng lượng của Điểm Chông Chanch – thứ mà Hội Đồng Ghi Nhớ từng gọi là "Nguồn Ký ức Thuần khiết" trong những tài liệu mật bị thất lạc trước đây khi họ cố gắng nghiên cứu cách thức vận hành hệ thống phòng thủ tự nhiên của các sinh vật đột biến này nhằm mục đích khai thác chúng làm vũ khí chiến tranh mới mang tính hủy diệt cao hơn gấp nhiều lần so với bất kỳ loại đạn dược thông thường nào hiện đang được sử dụng rộng rãi bởi những nhóm kháng chiến ngầm còn sót lại rải rác khắp nơi trên lãnh thổ bị chiếm đóng bởi Hội Đồng độc tài kia nữa kìa!

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Những ngón tay đang chuyển màu trắng bệch, không phải do thiếu máu mà vì sự ăn mòn từ bên trong – Sương Hư Vô đã xâm nhập vào cơ thể anh thông qua vết thương hở ở cánh tay và giờ đây nó đang lan tỏa nhanh chóng như những dòng sông băng lạnh giá chảy ngược lại nguồn gốc ban đầu của chính mình dưới áp lực lớn đè nén lên tâm trí yếu đuối dễ bị tổn thương trước bất kỳ mối đe dọa nào dù chỉ là nhỏ nhất cũng có thể khiến toàn bộ hệ thống miễn dịch vốn dĩ đã suy kiệt nghiêm trọng sau nhiều năm chịu đựng điều kiện sống khắc nghiệt thiếu thốn tài nguyên lương thực và nước uống sạch cần thiết duy trì sự tồn tại cơ bản của con người trong thế giới hậu tận thế đầy rẫy nguy cơ tiềm ẩn chờ đợi sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai dám bước vào lãnh địa chết chóc này!

Lục Phong đứng dậy, bước đi với một nửa cơ thể nặng nề như đá.

Anh cần tìm nơi trú ẩn trước khi phần còn lại của cơ thể cũng bị "đóng băng" hoàn toàn bởi lớp sương mù trắng xóa đang ăn mòn dần từng mảnh ký ức quý giá cuối cùng còn sót lại trong tâm trí anh sau nhiều năm chịu đựng áp lực sinh tồn khốc liệt chưa từng có tiền lệ trong lịch sử nhân loại kể từ khi dịch bệnh bùng phát ồ ạt khiến xã hội sụp đổ hoàn toàn chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi trước kia!

Nhưng khi anh quay đầu, ánh mắt sắc lạnh quét ngang qua khoảng không trống trải phía sau lưng mình – nơi mà vừa nãy còn là chiến trường chết chóc đầy rẫy xác sinh vật đột biến tan bụi trắng bay lơ lửng trong không khí lạnh giá bao trùm khắp khu vực tầng thượng rộng lớn của tòa nhà cũ kỹ này trước khi chúng rơi xuống vực thẳm bên dưới sâu đáy ở bất kỳ hướng nhìn nào mà mắt thường có thể quan sát được rõ ràng ngay lúc hiện tại đang diễn ra những sự kiện chấn động làm thay đổi hoàn toàn quy luật sinh tồn vốn dĩ đã quá khắc nghiệt đủ để khiến cho hầu hết mọi người trong số những ai may mắn sống sót qua giai đoạn đầu của đại dịch đều phải chấp nhận thực tế phũ phàng rằng không có bất kỳ hy vọng nào về một tương lai tươi sáng hơn đang chờ đợi phía trước nữa đâu!

Anh thấy bóng dáng của một người khác đứng ở cuối con hẻm hẹp dẫn xuống tầng dưới – nơi ánh sáng yếu ớt từ những cụm đèn halogen còn sót lại chiếu rọi lên nền bê tông nứt nẻ tạo thành những vệt sáng tối xen kẽ nhau như những đường kẻ phân cách giữa thực tại và ảo giác đang dần xóa nhòa ranh giới mỏng manh kia nữa kìa!

Không phải là một trong những Điểm Chông Chanch đáng sợ với hình dáng biến dạng liên tục không ngừng nghỉ dưới ánh mắt quan sát cẩn thận của Lục Phong từ khi hắn bước vào khu vực nguy hiểm này lần đầu tiên cách đây vài giờ trước – mà đó chính xác là Đoàn Thanh Hà, người bảo vệ ký ức duy nhất còn sót lại trong cuộc đời.

tất cả những ai từng yêu thương và tin tưởng đều đã biến mất vĩnh viễn dưới lớp Sương Hư Vô dày đặc bao trùm khắp nơi trên thế giới rộng lớn đầy rẫy hiểm nguy chết chóc này!

Cô ấy đứng đó, tay cầm một khẩu súng ngắn cũ kỹ nhưng vẫn còn hoạt động tốt nhờ được bảo dưỡng kỹ lưỡng bởi những chuyên gia sửa chữa vũ khí bí mật phục vụ cho mạng lưới kháng chiến ngầm chống lại Hội Đồng Ghi Nhớ tàn bạo kia nữa kìa!

Và trên mặt đất trước chân cô – nằm gọn trong lòng bàn tay gầy guộc run rẩy của Đoàn Thanh Hà là một cuốn sổ nhỏ màu nâu sẫm với dòng chữ khắc nổi bật ở bìa : "Ghi Nhận Vĩnh Cửu".

Lục Phong mở to mắt, máu lạnh chạy dọc sống lưng khi anh nhận ra điều kinh hoàng nhất mà cả đời mình chưa từng nghĩ tới có thể xảy ra trong bất kỳ tình huống sinh tồn nào trước đây dù đã trải qua vô số kịch bản xấu nhất được dự đoán bởi những nhà khoa học tham gia vào Project Aether thời còn hoạt động dưới sự giám sát chặt chẽ từ Hội Đồng độc tài kia nữa kìa!

Cuốn sổ đó – thứ mà chính anh vừa mới tìm thấy trong căn phòng bí mật của cơ sở nghiên cứu bị bỏ rơi cách đây hai chương trước khi đọc được những dòng nhật ký cuối cùng viết vội vã bằng bút chì mờ nhạt cảnh báo về sự tồn tại của "Mẫu Số 8" đang dần thức tỉnh khắp nơi trên lãnh thổ bị chiếm đóng bởi Hội Đồng Ghi Nhớ độc tài kia nữa kìa!

– giờ lại xuất hiện ngay trong tay Đoàn Thanh Hà với vẻ ngoài nguyên vẹn không hề có dấu hiệu hư hại nào dù đã trải qua nhiều tháng năm chịu đựng điều kiện môi trường khắc nghiệt thiếu thốn nguồn cung cấp năng lượng điện cần thiết duy trì hoạt động bình thường của các hệ thống lưu trữ dữ liệu kỹ thuật số quan trọng phục vụ cho công tác nghiên cứu phát triển vũ khí sinh học mới mang tính hủy diệt cao hơn gấp nhiều lần so với bất kỳ loại đạn dược thông thường nào hiện đang được sử dụng rộng rãi bởi những nhóm kháng chiến ngầm còn sót lại rải rác khắp nơi trên lãnh thổ bị chiếm đóng bởi Hội Đồng độc tài kia nữa kìa!

Và bên cạnh cuốn sổ – nằm gọn trong lòng bàn tay gầy guộc run rẩy của Đoàn Thanh Hà là một mảnh vỡ đa diện xanh nhạt nguy hiểm mà chính Lục Phong vừa mới kích hoạt thành công nhờ vào sự hy sinh lớn lao từ phía người bảo vệ ký ức duy nhất còn sót lại trong cuộc đời.

tất cả những ai từng yêu thương và tin tưởng đều đã biến mất vĩnh viễn dưới lớp Sương Hư Vô dày đặc bao trùm khắp nơi trên thế giới rộng lớn đầy rẫy hiểm nguy chết chóc này!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập