Chương 41
Cung điện cấm không ngủ.
Nó chỉ chờ đợi.
Lã Hủy Diệt đứng giữa sân rồng trống trải, nơi đá cẩm thạch trắng nay đã ngả màu xám xịt dưới ánh trăng bạc.
Không có gió, nhưng mùi hương của sự thối rữa — mùi của đất ẩm, của sắt gỉ và của máu cũ — đang len lỏi vào từng lỗ chân lông của cô.
Đây là nơi mà những kẻ bị loại bỏ bị ném xuống, những "phế vật" của võ học và chính trị.
Và đêm nay, nơi này đang sống lại.
Âm thanh bắt đầu từ dưới lòng đất.
Không phải tiếng động của động vật, hay tiếng bước chân của kẻ xâm nhập.
Đó là một nhịp đập.
cộc...* Chậm rãi, đều đặn, như nhịp tim của một con quái vật khổng lồ đang trỗi dậy từ sâu thẳm đất mẹ.
Mỗi tiếng gõ đều làm rung chuyển mặt đất, khiến những viên đá dưới chân Hủy Diệt nảy lên nhẹ nhàng.
Cô không run.
Cơ bắp của cô cứng đờ, phản ứng sinh tồn bản năng đang lên tiếng, đè nén nỗi sợ hãi vốn dĩ là bản năng của con người.
Cô nhìn xuống bóng của mình.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, bóng đen dưới chân cô không nằm phẳng lì.
Nó đang di chuyển.
Nó kéo dài ra, méo mó, và tách ra khỏi cơ thể cô như một thực thể độc lập.
"Chúng đã đến," một giọng nói thì thầm trong đầu cô.
Không phải giọng của Hoàng Tử, cũng không phải giọng của Lã Hủy gốc.
Đó là giọng của chính bóng tối này, một giọng nói thô ráp, đầy đói khát.
Hủy Diệt nắm chặt tay.
Lưỡi kiếm trong tay cô không còn sáng đỏ rực như lúc trước.
Năng lượng của cô đã cạn kiệt sau cú tự đâm vào tim để viết lại câu chuyện.
Cô cảm thấy lạnh.
Một cái lạnh thấu xương, không phải từ nhiệt độ, mà từ sự trống rỗng bên trong.
Cô là một bản sao.
Một công cụ.
Và giờ, công cụ đó đang bị hư hỏng.
Tiếng gõ dồn dập hơn.
CỐC!*
Từ các khe nứt trên mặt sân rồng, những ngón tay đen kịt, dài và gầy guộc thọc ra.
Chúng không có móng, chỉ là những đầu ngón tay nhọn hoắt, giống như rễ cây đang tìm kiếm ánh sáng.
Chúng quẫy đạp trong không khí, sniffing mùi của máu và nỗi sợ.
Hủy Diệt lùi lại một bước.
Gót chân cô chạm vào lan can của đài quan sát.
Đằng sau cô là vực thẳm sâu thẳm của giếng trời cung điện.
Trước mặt cô là đàn quái vật bóng tối đang trỗi dậy.
Cô không có lựa chọn.
Hủy Diệt nhảy ra phía trước, tránh một cú quật của bóng tối.
Lưỡi kiếm của cô chém xuống, cắt đứt một cánh tay bóng tối.
Không có máu chảy ra, chỉ có một làn sương đen bốc lên, kèm theo tiếng rít chói tai.
Sương đen đó bám vào da cô, làm cô cảm thấy ngứa ran, như kiến bò dưới da.
Cô cần không gian.
Cô cần sự tĩnh lặng để suy nghĩ.
Đôi chân cô tự động dẫn lối, đưa cô vào một hành lang hẹp bên cạnh sân rồng.
Hành lang này dẫn đến thư viện cũ của Hoàng Tử — nơi mà cô từng dành hàng giờ để đọc những cuốn sách về lịch sử võ học và các phép thuật bị cấm.
Đây là nơi an toàn nhất, nếu bóng tối thực sự sợ ánh sáng của tri thức.
Cô đẩy cánh cửa gỗ nặng nề.
Mùi giấy cũ và bụi bặm扑 vào mặt cô.
Ánh trăng chiếu qua những ô cửa sổ nhỏ, tạo thành những dải sáng vàng nhạt trên sàn nhà.
Hủy Diệt thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự an toàn này nhanh chóng tan biến khi cô nhận ra rằng trong thư viện không trống không.
Một người đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, lưng quay về phía cô.
Anh ta mặc áo choàng đen, tóc dài垂 xuống vai.
"Thái Dương?" Hủy Diệt hỏi, giọng cô khàn đặc.
Người đàn ông không quay lại.
"Anh không ở đó," anh ta nói, giọng nói vang lên từ mọi phía, nhưng lại mang âm điệu của Thái Dương.
"Anh đã chết trong gương.
Hoặc có lẽ, anh đang sống trong bóng tối."
Hủy Diệt tiến lại gần, kiếm vẫn giơ cao.
"Nếu ngươi là bóng tối, tại sao ngươi lại có hình dạng của Thái Dương?"
"Vì bóng tối luôn bắt chước những gì nó muốn ăn thịt," giọng nói đáp lại.
"Nó bắt chước sự tin tưởng.
Nó bắt chước tình yêu.
Và nó bắt chước nỗi đau."
Hủy Diệt nghiến răng.
Cô không tin vào những gì mình nghe thấy.
Thái Dương là đồng minh tạm thời của cô.
Và có lẽ là người duy nhất hiểu rõ bản chất của Lã Hủy gốc.
Nếu anh ta chết, hoặc bị biến đổi, thì mối liên kết duy nhất của cô với thế giới bên ngoài đã bị cắt đứt.
Nhưng rồi, hình ảnh trong không gian thay đổi.
Những cuốn sách trên kệ bắt đầu rơi xuống, trang giấy bay tung tóe như những con chim trắng.
Trong những trang giấy đó, Hủy Diệt thấy những ký tự cổ xưa.
Không phải ngôn ngữ của người sống, mà là ngôn ngữ của bóng tối — ngôn ngữ mà cô đã viết bằng máu của chính mình.
Cô cúi xuống, nhặt một trang giấy.
Trên đó là hình ảnh của chính cô, nhưng không phải là cô hiện tại.
Đó là cô từ mười năm trước, khi còn là một đứa trẻ.
Đứa trẻ đó đang khóc, và bên cạnh nó là một người phụ nữ mặc áo choàng đen.
Người phụ nữ đó không phải là mẹ của cô.
Đó là Lã Hủy gốc.
Và Lã Hủy gốc đang cầm một thanh kiếm, đâm vào tim của một người đàn ông.
Người đàn ông đó không phải là Hoàng Tử.
Đó là cha của Hủy Diệt.
Hủy Diệt thả trang giấy ra.
Tim cô đập thình thịch.
Người đàn ông đã dạy cô cách cầm kiếm, cách thở, và cách che giấu nỗi đau.
Người mà cô kính trọng và tin tưởng tuyệt đối trong suốt mười năm qua.
"Nếu ngươi muốn biết sự thật," giọng nói của Thái Dương vang lên, "thì ngươi phải trả giá.
Bóng tối không cho đi sự thật miễn phí.
Nó đòi hỏi sự hy sinh."
"Hy sinh gì?" Hủy Diệt hỏi, giọng cô run rẩy.
Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy sợ hãi thực sự.
Không phải sợ chết, mà sợ sự thật.
"Hy sinh ký ức," giọng nói đáp lại.
"Mỗi câu trả lời sẽ xóa đi một ký ức.
Ngươi có dám mạo hiểm?"
Hủy Diệt nhắm mắt lại.
Cô nghĩ về mẹ mình bị thiêu sống.
Mùi của da thịt cháy.
Tiếng hét của mẹ cô.
Và cảm giác bất lực, sự căm thù rực cháy trong tim cô.
Đó là động lực của cô.
Đó là lý do tại sao cô sống.
Nếu cô mất đi ký ức đó, cô sẽ trở thành gì?
Một cái xác không hồn?
Một vũ khí lạnh lùng?
"Ta dám," cô nói.
Ngay lập tức, một cơn đau nhói lên trong đầu cô.
Nó giống như một con dao sắc bén đang cắt vào não bộ.
Hủy Diệt quỳ xuống, ôm lấy đầu.
Ký ức về mẹ cô bắt đầu mờ đi.
Khuôn mặt mẹ cô trở nên xa lạ.
Tiếng hét của mẹ cô trở nên xa cách.
Và cảm giác căm thù...
nó nguội lạnh.
Khi cơn đau tan biến, Hủy Diệt mở mắt ra.
Cô nhìn vào trang giấy.
Hình ảnh cha cô bị đâm đã biến mất.
Thay vào đó là một dòng chữ: *Lã Hủy gốc không giết cha ngươi.
Hoàng Tử mới là người giết cha ngươi.
Và ngươi là kẻ thừa kế của tội ác đó.*
Hủy Diệt đứng dậy.
Cô cảm thấy trống rỗng.
Một khoảng trống lớn trong tim cô, nơi mà nỗi đau và sự căm thù từng ngự trị.
Bây giờ, nó chỉ còn lại sự im lặng.
"Cha ta..." cô thì thầm.
Giọng cô không còn run rẩy.
Nó lạnh lẽo, không cảm xúc.
"Cha ngươi là một kẻ yếu đuối," giọng nói của Thái Dương nói.
"Và Hoàng Tử là một kẻ tham vọng.
Họ đều đã sai.
Chỉ có ngươi là đúng.
Vì ngươi không có quá khứ.
Ngươi chỉ có hiện tại."
Hủy Diệt nhìn vào bàn tay của mình.
Những ngón tay của cô đang chuyển màu đen.
Bóng tối đang xâm nhập vào cơ thể cô.
Nó không còn là thứ cô kiểm soát.
Nó đang ăn thịt cô từ bên trong.
Cô cần thoát ra.
Cô cần tìm ra cách để ngừng quá trình này trước khi mặt trời mọc.
Nếu không, khi bình minh đến, cô sẽ không còn là Lã Hủy Diệt.
Cô sẽ trở thành một phần của bóng tối.
Hủy Diệt chạy ra khỏi thư viện.
Hành lang bên ngoài đã thay đổi.
Những bức tường đá cẩm thạch nay đã biến thành những thân cây đen kịt, rễ cây quấn lấy chân cô.
Sàn nhà trở thành bùn lầy, hút lấy từng bước chân của cô.
Cô không thể chạy nhanh.
Bóng tối đang làm chậm cô lại.
Nó muốn giữ cô lại.
Nó muốn tiêu thụ cô.
*“Con đã phát hiện ra rồi,”* giọng nói của Hoàng Tử vang lên, nhưng lần này nó không đến từ tấm gương, mà từ chính bóng của cô.
*“Con đã phá vỡ tấm gương trong điện chính.
Con đã thức tỉnh bóng tối.
Và giờ, con đang đứng trước kẻ thù thực sự của mình.”*
Hủy Diệt quay lại.
Bóng của cô đang đứng lên.
Nó không còn là một hình ảnh phẳng lì.
Nó có chiều sâu.
Nó có đôi mắt.
Và nó đang mỉm cười.
"Ngươi là ai?" Hủy Diệt hỏi, giọng cô khàn đặc.
"Tôi là người đã tạo ra Lã Hủy gốc," Hoàng Tử nói, bước ra khỏi bóng.
Hình hài của anh ta trở nên rõ rệt, cao lớn và uy nghiêm.
"Và tôi là người đã tạo ra ngươi.
Không phải để bảo vệ thế giới, mà để tiêu diệt nó.
Ngươi là vũ khí cuối cùng.
Một bản sao hoàn hảo, không có ký ức, không có tình cảm, chỉ có sự hủy diệt."
Hủy Diệt nghiến răng.
Sự thật này đau đớn hơn bất kỳ vết thương nào.
Cô không phải là một người phụ nữ.
Cô là một công cụ.
Một món đồ chơi được tạo ra để phá hủy.
"Và bây giờ," Hoàng Tử giơ tay lên, những sợi dây bóng tối từ tay anh ta bắn ra, quấn chặt lấy tay cô.
"Bây giờ, ngươi sẽ hoàn thành sứ mệnh của mình."
Hủy Diệt không phản kháng bằng vũ lực.
Cô biết rằng trong trạng thái này, mọi hành động thể xác đều vô nghĩa.
Bóng tối kiểm soát cơ thể cô.
Nó kiểm soát cơ bắp, kiểm soát hơi thở.
Nhưng nó không thể kiểm soát ký ức.
Cô nhắm mắt lại.
Tập trung vào ký ức đau đớn nhất trong đời: khoảnh khắc nhìn mẹ mình bị thiêu sống.
Mùi của da thịt cháy.
Tiếng hét của mẹ cô.
Và cảm giác bất lực, sự căm thù rực cháy trong tim cô.
Cô khai thác nỗi đau đó.
Biến nó thành một ngọn lửa nội tâm.
Bóng tối sợ lửa.
Đặc biệt là lửa của sự căm ghét thuần khiết.
Lửa của một người phụ nữ đã mất tất cả.
Hủy Diệt hét lên.
Không phải bằng miệng, mà bằng linh hồn.
Một tiếng gầm gừ của sự tuyệt vọng và phẫn nộ bùng nổ từ bên trong cô.
Nó không phải là ánh sáng, nhưng nó là nhiệt.
Nhiệt của sự sống đang chiến đấu để tồn tại.
Những sợi dây bóng tối quấn quanh cơ thể cô bắt đầu co lại, rút lui như thể chúng bị bỏng.
Hoàng Tử lùi lại, vẻ mặt anh ta biến đổi từ tự tin thành kinh ngạc.
"Không thể được," anh ta thì thầm.
"Ngươi là một bản sao.
Ngươi không có linh hồn để tạo ra lửa."
"Ta có," Hủy Diệt nói, mở mắt ra.
Đôi mắt cô giờ đây không còn đen kịt.
Chúng rực cháy với màu đỏ của máu và giận dữ.
"Ta có nỗi đau.
Và nỗi đau là nhiên liệu."
Hủy Diệt vung tay, không phải để đánh, mà để xua tan bóng tối.
Một luồng năng lượng đỏ rực bắn ra từ lòng bàn tay cô, đánh bay Hoàng Tử ra xa.
Anh ta va vào bức tường, sụp đổ xuống.
Hủy Diệt đứng dậy.
Cơ thể cô run rẩy, nhưng ý chí của cô thì vững chãi.
Cô nhìn vào tấm gương vỡ còn sót lại trên sàn nhà.
Hình ảnh của Hoàng Tử biến mất.
Thay vào đó là hình ảnh của Lã Hủy gốc.
Người phụ nữ đó đang khóc.
Và cô ta đang nói gì đó.
Hủy Diệt tiến lại gần.
Cô đặt tay lên tấm gương.
"Mẹ ơi," cô thì thầm.
Lã Hủy gốc ngừng khóc.
Cô ta nhìn Hủy Diệt với đôi mắt trống rỗng.
"Ngươi không phải là con của ta," Lã Hủy nói.
"Ngươi là cái bóng của ta.
Và cái bóng sẽ luôn bị ánh sáng đuổi theo."
"Ánh sáng nào?" Hủy Diệt hỏi.
"Ánh sáng của sự thật," Lã Hủy đáp.
"Và sự thật là, ngươi không thể tồn tại.
Ngươi là một lỗi.
Và lỗi phải được sửa."
Hủy Diệt mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn.
"Ta không cần tồn tại.
Ta cần tự do."
Cô rút kiếm.
Không phải kiếm bằng thép, mà là kiếm bằng ý chí.
Lưỡi kiếm sáng lên, không phải màu xanh nhạt như trước, mà là màu đỏ máu.
Cô không đâm vào Hoàng Tử.
Cô đâm vào chính trái tim mình.
Máu cô chảy ra, nhưng không rơi xuống đất.
Nó bay lên, lơ lửng trong không trung, tạo thành những ký tự cổ xưa.
Những ký tự đó không phải là ngôn ngữ của người sống, mà là ngôn ngữ của bóng tối.
Hoàng Tử hét lên, che mắt lại.
"Ngươi đang làm gì?"
"Ta đang viết lại câu chuyện," Hủy Diệt nói.
Những ký tự máu bắt đầu quay tròn, tạo thành một vortex.
Và từ vortex đó, một cánh cửa mở ra.
Không phải cánh cửa dẫn đến tương lai, hay quá khứ.
Mà là cánh cửa dẫn đến nơi mà mọi bản sao đều bị giam cầm.
Hủy Diệt bước vào.
Và khi cánh cửa đóng lại, âm thanh cuối cùng mà Hoàng Tử nghe thấy không phải là tiếng bước chân, mà là tiếng cười của một đứa trẻ.
Tiếng cười của chính Hủy Diệt, từ mười năm trước.
Và trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên.
Giọng nói của người kể chuyện ẩn danh, người đã quan sát mọi thứ từ đầu đến cuối.
"Chương 40 kết thúc," giọng nói thì thầm.
"Nhưng câu chuyện mới chỉ bắt đầu.
Vì Hủy Diệt không còn là một người phụ nữ.
Cô là một hiện tượng.
Và hiện tượng không thể bị giết."
Rồi, sự im lặng bao trùm.
Chỉ còn lại mùi của máu, và tiếng chìm trong thủy tinh vỡ.
Hủy Diệt đứng trong bóng tối của cánh cửa.
Trước mặt cô là một hành lang dài vô tận, hai bên là những bóng người đứng im lìm.
Họ không phải là người sống.
Họ là những bản sao khác.
Những phiên bản khác của chính cô.
Và ở cuối hành lang, một ánh sáng trắng xóa đang chờ đợi.
Cô không biết đó là sự giải thoát hay sự hủy diệt.
Nhưng cô không sợ.
Vì cô đã mất tất cả.
Và khi bạn không có gì để mất, bạn trở nên bất tử.
Hủy Diệt bước đi.
Và bóng tối phía sau cô bắt đầu cười.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận