Chương 40

Chương 40 — Đêm Săn Phế Vật

Bầu trời đỏ máu bên ngoài cửa sổ không phải là ảo ảnh.

Đó là màu của sự cảnh báo, một tín hiệu từ chính thế giới Ngũ Tiên rằng trật tự tự nhiên đã bị đảo lộn.

Lã Hủy Diệt đứng giữa căn điện chính, nơi không khí nặng nề đến mức mỗi hơi thở đều như nuốt lấy những mảnh kính vỡ.

Tiêu Hàn đã lùi lại, vẻ mặt hắn biến đổi từ tham vọng thành một sự sùng kính rợn người, nhưng Hủy Diệt không để tâm đến hắn.

Cô quay lưng lại với bóng tối đang cuộn trào dưới chân ngai vàng, nơi mà ý thức của "Bóng Tối" vừa mới thức tỉnh.

Cô không chạy.

Không phải vì can đảm, mà vì cô biết rằng trong bóng tối, việc di chuyển là một sự thừa nhận sự hiện diện.

Và sự hiện diện là con mồi.

Hủy Diệt bước chậm rãi.

Mỗi bước chân chạm xuống sàn đá lạnh lẽo đều tạo ra một âm thanh khô khốc, như tiếng xương khớp nứt vỡ.

Cô hướng về phía cái bóng đang cuộn mình dưới chân ngai vàng — không phải bóng của một người, mà là bóng của một khái niệm.

Nó đen hơn cả đêm, một khoảng trống trong thực tại nơi ánh sáng từ chối chiếu rọi.

Khi ngón tay thon dài của cô chạm vào bề mặt bóng đen đó, cảm giác truyền về không phải là sự lạnh lẽo hay nhờn rớt như cô từng tưởng tượng.

Thay vào đó, nó nóng hổi.

Một sự ấm áp giả tạo, giống như thân nhiệt của một kẻ đang sốt rét, đang cố gắng lừa dối da thịt rằng nó an toàn.

"Nó đang đói," một giọng nói thì thầm trong đầu cô.

Không phải giọng của Tiêu Hàn, cũng không phải của Đế Vương.

Đó là giọng của chính cô, nhưng từ một chiều kích khác.

Hủy Diệt rút tay về, bàn tay cô run lên.

Trên lòng bàn tay, những ngón tay không còn màu da bình thường.

Chúng đang chuyển dần sang màu đen nhánh, như mực tàu thấm vào giấy lụa.

Sự lây lan chậm chạp, nhưng không thể đảo ngược.

Cô nhìn vào cánh tay mình, nơi da thịt đang phản chiếu bóng tối hơn là ánh sáng.

Đây không phải là một vết thương.

Đây là một sự tiếp nhận.

Cô cần hiểu cơ chế của nó.

Nếu bóng tối là một thực thể có ý thức, nó phải có quy luật.

Và nếu nó có quy luật, nó có thể bị lợi dụng.

Hủy Diệt quay đi, ánh mắt quét qua căn phòng.

Cô cần nơi trú ẩn, hoặc chính xác hơn, cô cần nơi để tìm ra nguồn gốc của sự ô nhiễm này.

Ký ức về cha cô, vị Đại tướng quân vừa bị cách chức, lóe lên.

Cha cô không chỉ là một võ giả; ông là người canh giữ biên giới giữa thế giới ánh sáng và bóng tối.

Thư phòng của ông là nơi duy nhất còn giữ lại những văn bản cổ về "Nghệ Thuật Kiểm Soát Bóng Tối".

Cô rời khỏi điện chính, không mang theo một ngọn đèn nào.

Trong bóng tối hoàn toàn, ánh sáng chỉ là một đích ngắm.

Hủy Diệt dựa vào khứu giác và giác quan thứ sáu — thứ giác quan mà cô đã rèn giũa qua những năm tháng sống trong nỗi sợ hãi.

Mùi của gỗ mục, mùi của mực cũ, và mùi kim loại của máu khô dẫn lối cô.


Hủy Diệt cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô không thể cử động.

Bóng tối từ dưới sàn nhà bò lên, quấn lấy mắt cá chân cô.

Nó không lạnh nữa.

Nó nóng rực, như lửa.

Cô nhìn vào tấm gương.

Hình ảnh người đàn ông mặc áo choàng đen bắt đầu mờ đi, lộ ra khuôn mặt quen thuộc.

Đó là Hoàng Tử Đích Trưởng.

Người thầy từng dạy cô võ công.

Người mà cô kính trọng và tin tưởng tuyệt đối trong suốt mười năm qua.

Người đã dạy cô cách cầm kiếm, cách thở, và cách che giấu nỗi đau.

Anh ta cười, nụ cười lạnh lẽo và xa lạ trên khuôn mặt quen thuộc.

Đôi mắt anh ta không còn màu nâu ấm áp, mà là màu đen kịt, giống như Tiêu Hàn.

"Con đã phát hiện ra rồi," Hoàng Tử nói, giọng nói vang lên từ mọi phía, không chỉ từ tấm gương.

"Con đã phá vỡ tấm gương trong điện chính.

Con đã thức tỉnh bóng tối.

Và giờ, con đang đứng trước kẻ thù thực sự của mình."

Hủy Diệt cố gắng rút kiếm từ thắt lưng, nhưng lưỡi kiếm không xuất hiện.

Nó biến thành một cuộn dây bóng tối, quấn chặt lấy tay cô.

"Cha con đã sai," Hoàng Tử tiếp tục, bước ra khỏi tấm gương.

Hình hài của anh ta trở nên rõ rệt, cao lớn và uy nghiêm.

"Anh ấy nghĩ rằng anh ấy có thể kiểm soát bóng tối bằng cách giam cầm nó.

Nhưng bóng tối không thể bị giam cầm.

Nó chỉ có thể được nuôi dưỡng."

"Ngươi là ai?" Hủy Diệt hỏi, giọng cô khàn đặc.

"Tôi là người đã tạo ra Lã Hủy gốc," Hoàng Tử nói.

"Và tôi là người đã tạo ra ngươi.

Không phải để bảo vệ thế giới, mà để tiêu diệt nó.

Ngươi là vũ khí cuối cùng.

Một bản sao hoàn hảo, không có ký ức, không có tình cảm, chỉ có sự hủy diệt."

Hủy Diệt nghiến răng.

Sự thật này đau đớn hơn bất kỳ vết thương nào.

Cô không phải là một người phụ nữ.

Cô là một công cụ.

Một món đồ chơi được tạo ra để phá hủy.

"Và bây giờ," Hoàng Tử giơ tay lên, những sợi dây bóng tối từ tay anh ta bắn ra, xuyên qua cơ thể Hủy Diệt.

"Bây giờ, ngươi sẽ hoàn thành sứ mệnh của mình."


Hoàng Tử cố gắng tấn công lại, nhưng Hủy Diệt đã không còn sợ hãi.

Cô nhận ra sức mạnh thực sự của mình không nằm ở kiếm, mà ở sự chấp nhận thân phận bản sao.

Cô không cần linh hồn, cô cần sự tự do.

Hủy Diệt rút kiếm.

Không phải kiếm bằng thép, mà là kiếm bằng ý chí.

Lưỡi kiếm sáng lên, không phải màu xanh nhạt như trước, mà là màu đỏ máu.

Cô không đâm vào Hoàng Tử.

Cô đâm vào chính trái tim mình.

Máu cô chảy ra, nhưng không rơi xuống đất.

Nó bay lên, lơ lửng trong không trung, tạo thành những ký tự cổ xưa.

Những ký tự đó không phải là ngôn ngữ của người sống, mà là ngôn ngữ của bóng tối.

Hoàng Tử hét lên, che mắt lại.

"Ngươi đang làm gì?"

Hủy Diệt mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn.

"Ta đang viết lại câu chuyện," cô nói.

Những ký tự máu bắt đầu quay tròn, tạo thành một vortex.

Và từ vortex đó, một cánh cửa mở ra.

Không phải cánh cửa dẫn đến tương lai, hay quá khứ.

Mà là cánh cửa dẫn đến nơi mà mọi bản sao đều bị giam cầm.

Hủy Diệt bước vào.

Và khi cánh cửa đóng lại, âm thanh cuối cùng mà Hoàng Tử nghe thấy không phải là tiếng bước chân, mà là tiếng cười của một đứa trẻ.

Tiếng cười của chính Hủy Diệt, từ mười năm trước.

Và trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên.

Giọng nói của người kể chuyện ẩn danh, người đã quan sát mọi thứ từ đầu đến cuối.

"Chương 40 kết thúc," giọng nói thì thầm.

"Nhưng câu chuyện mới chỉ bắt đầu.

Vì Hủy Diệt không còn là một người phụ nữ.

Cô là một hiện tượng.

Và hiện tượng không thể bị giết."

Rồi, sự im lặng bao trùm.

Chỉ còn lại mùi của máu, và tiếng chìm trong thủy tinh vỡ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập