Chương 39
Lã Hủy Diệt không nhìn lại.
Bước chân cô in hằn lên bậc thang đá cẩm thạch lạnh lẽo, mỗi bước đạp xuống đều như một lời tuyên chiến với quy luật tự nhiên.
Bóng Tối không còn là thứ cô phải né tránh; chúng quấn lấy cổ tay, bàn chân cô như những vòng xiếc bằng mực đen, nhưng thay vì kìm hãm, chúng lại truyền tải một luồng năng lượng lạnh lẽo, tê dại vào xương cốt.
Cảm giác này giống như đang mang một con rắn độc trong lòng tay — nguy hiểm, nhưng lại là vũ khí duy nhất cô còn lại.
Căn hành lang này thuộc về khu vực cấm địa của cung điện, nơi những bức tường đá cổ xưa đã bị thời gian và sự xâm thực của bóng tối ăn mòn.
Không có ánh nến.
Không có trăng.
Chỉ có tiếng bước chân của cô và tiếng thở dài của những bóng hình đang rón rén di chuyển trên trần nhà.
Chúng đang đói.
Và cô là bữa tiệc.
Lã Hủy Diệt siết chặt mảnh kiếm gãy trong tay.
Cạnh sắc lạnh buốt, cắt vào lòng bàn tay, nhưng cơn đau đó giúp cô tỉnh táo.
Cô cần sự tỉnh táo.
Ký ức vừa rồi — hình ảnh Đế Vương, hình ảnh Tiêu Thanh Hà trong phòng thí nghiệm — vẫn còn đang xoay cuồng trong đầu, tạo ra những cơn đau nhói như dao cứa.
Nhưng cô không có thời gian để suy nghĩ.
Cô phải đi sâu hơn.
Phải tìm ra nơi mà "Bản Gốc" đang bị giam cầm, hoặc ít nhất là nơi mà sự thật bị chôn vùi.
Bỗng nhiên, không khí trở nên nặng nề.
Những bóng tối trên tường ngừng chuyển động.
Chúng co cụm lại, tạo thành những hình thù kỳ dị, giống như những con mắt đang mở to nhìn chằm chằm vào cô.
Lã Hủy Diệt dừng bước.
Hơi thở cô chậm lại, nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng giọng nói bên trong đầu cô lại im lặng đáng sợ.
"Ngươi đã đến," một giọng nói vang lên, không từ phía trước hay phía sau, mà từ chính trong tâm trí cô.
Giọng nói đó trầm ấm, đầy诱惑惑, giống như tiếng thì thầm của một người tình cũ.
"Hủy Diệt, con thú bị giam cầm.
Ngươi nghĩ ngươi đang săn mồi, nhưng ngươi mới là con mồi."
Cô lạnh lùng đáp lại, không phải bằng lời nói, mà bằng hành động.
Cô vung mảnh kiếm, chém ra một đường cung đen kịt.
Lưỡi kiếm cắt qua không khí, tạo ra một vết rách nhỏ trong thực tại.
Từ vết rách đó, một mùi hương nồng nặc của máu và hoa sen tàn tỏa ra.
Đây là mùi hương của Tiêu Hàn.
Cô nghiến răng.
Kẻ thù cũ, đồng minh tạm thời, và giờ là kẻ dẫn đường vào địa ngục.
Tại sao hắn lại ở đây?
Và tại sao bóng tối lại phản ứng với tên của hắn?
Lã Hủy Diệt bước tiếp, tiến vào một căn phòng rộng lớn mà cô chưa từng thấy trước đó.
Đây không phải là một phòng ngủ hay một kho tàng.
Đây là một phòng thí nghiệm.
Những chiếc bàn đá dài được xếp thành hàng, trên đó là những công cụ giải phẫu bằng đồng đen, rỉ sét nhưng vẫn giữ nguyên sự sắc bén.
Và ở giữa phòng, là một tấm gương đồng khổng lồ, cao tới trần nhà, bề mặt phản chiếu không phải là ánh sáng, mà là bóng tối.
Lã Hủy Diệt không lao vào.
Cô đứng yên, để cho Bóng Tối leo lên người cô, cảm nhận sự lạnh giá xâm nhập vào tủy sống.
Không khí trong phòng này loãng hơn, khiến cô khó thở.
Mỗi hơi thở đều như hít vào tro bụi của quá khứ.
"Hoàn thiện cô," một giọng nói đáp lại, vang lên từ phía sau tấm gương đồng.
Tiêu Hàn bước ra từ bóng tối.
Hắn không mặc y phục quan lại nữa, mà là một bộ đồ đen tuyền, đơn giản đến mức trần tục.
Khuôn mặt hắn không còn vẻ đau khổ hay kiêu ngạo như trước, mà là sự bình tĩnh đến rợn người.
Đôi mắt hắn, vốn dĩ nhạy cảm với ánh sáng, giờ đây hoàn toàn đen — giống như mắt của Lã Hủy Diệt sau khi kích hoạt mảnh kiếm.
"Tiêu Hàn," Lã Hủy Diệt gọi tên hắn, giọng nói lạnh như băng.
"Ngươi đang làm gì ở đây?
Ngươi đã bán mình cho bóng tối?"
"Không," Tiêu Hàn đáp, bước chậm rãi về phía cô.
"Ta đang cứu ngươi.
Và cũng là cứu chính ta."
Lã Hủy Diệt nhíu mày.
Cô không tin vào những gì mình nghe thấy.
Tiêu Hàn, kẻ từng coi danh dự là tất cả, giờ lại đứng giữa những công cụ giải phẫu và một tấm gương phản chiếu bóng tối?
"Ngươi nói dối," cô nói, tay vẫn cầm mảnh kiếm, sẵn sàng tấn công.
"Bóng tối không bao giờ cứu ai.
Nó chỉ ăn thịt."
"Đó là vì ngươi chưa hiểu nó," Tiêu Hàn nói, giọng đầy cảm thông.
"Bóng tối không phải là sự vắng mặt của ánh sáng.
Nó là sự hiện diện của sự thật.
Và sự thật thì luôn đau đớn."
Lã Hủy Diệt cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lòng.
Cô ghét sự giả tạo này.
Cô ghét việc Tiêu Hàn cố gắng biện minh cho những hành động tội lỗi của mình dưới danh nghĩa "sự thật".
"Ngươi muốn nói gì?" cô hỏi, giọng sắc bén.
"Ngươi không phải là một bản sao vô tri," Tiêu Hàn nói, dừng lại trước mặt cô.
"Ngươi là một phần của Lã Hủy.
Một phần mà chính anh ta cũng muốn tiêu diệt.
ta là người duy nhất có thể giúp ngươi kiểm soát nó."
Lã Hủy Diệt cười, một nụ cười đầy mỉa mai.
"Kiểm soát?
Ngươi nghĩ ngươi có thể kiểm soát bóng tối?
Ngươi thậm chí không thể kiểm soát chính mình."
Cô nhớ lại những đêm tháng trước, khi Tiêu Hàn run rẩy vì sợ hãi bóng tối của chính mình.
Giờ đây, hắn lại đứng đây, tự hào với đôi mắt đen kịt.
Sự thay đổi này không phải là sự tiến hóa.
Đó là sự thối rữa.
"Nhìn vào gương," Tiêu Hàn nói, chỉ tay vào tấm gương đồng khổng lồ.
"Ngươi sẽ thấy sự thật."
Lã Hủy Diệt nhìn vào tấm gương.
Bề mặt gương không phản chiếu hình ảnh của cô.
Thay vào đó, nó hiển thị một khung cảnh khác.
Một căn phòng tối tăm, nơi một người phụ nữ đang quỳ gối, khóc than.
Người phụ nữ đó có khuôn mặt giống hệt cô, nhưng đôi mắt trống rỗng, chết chóc.
"Đó là Lã Hủy gốc," Tiêu Hàn nói, giọng nói vang lên trong căn phòng chết chóc.
"Và đó là số phận của ngươi, nếu ngươi không chấp nhận bóng tối."
Tiêu Hàn đứng dậy, từ từ tiến về phía Hủy Diệt.
Bóng tối dưới chân hắn hòa vào bóng của Hủy Diệt, tạo thành một vòng xoáy đen kịt.
Không khí trở nên ngột ngạt, nặng nề như chì.
"Hủy Diệt, em yêu à," hắn gọi cô bằng cái tên thân mật nhất, giọng đầy cảm xúc giả tạo.
"Em không cần phải sợ.
Chỉ cần nhắm mắt lại.
Nỗi đau sẽ qua đi.
Em sẽ được giải thoát khỏi thân xác này, trở về với sự vĩnh hằng."
Lã Hủy Diệt không nhúc nhích.
Cô nhìn vào đôi mắt đen kịt của Tiêu Hàn.
Trong đó, cô không thấy sự quan tâm.
Cô chỉ thấy tham vọng.
Tham vọng của một người đàn ông muốn sở hữu sức mạnh mà anh ta không thể hiểu.
"Ngươi không yêu ta," cô nói, giọng lạnh lùng.
"Ngươi chỉ muốn sử dụng ta.
Giống như cách ngươi sử dụng Đế Vương.
Giống như cách ngươi sử dụng bóng tối."
Tiêu Hàn dừng bước.
Vẻ mặt hắn thay đổi.
Sự bình tĩnh tan biến, để lộ ra sự giận dữ.
"Ngươi không hiểu gì về tình yêu," hắn gầm lên.
"Tình yêu là sự hy sinh.
Và ta đã hy sinh tất cả vì ngươi.
Vì sự thật."
"Ngươi đã hy sinh danh dự," Lã Hủy Diệt đáp lại.
"Và giờ, ngươi đang hy sinh linh hồn."
Cô vung mảnh kiếm, chém ra một đường sáng xanh nhạt.
Lưỡi kiếm cắt vào không khí, tạo ra một tiếng động chói tai.
Tiêu Hàn lùi lại, nhưng không phải vì sợ hãi.
Hắn đang mỉm cười.
"Đúng," hắn nói.
"Ta đã hy sinh linh hồn.
Và giờ, ta là bóng tối."
Hắn giơ tay lên.
Từ lòng bàn tay hắn, những sợi dây bóng tối bắn ra, quấn lấy cổ tay Lã Hủy Diệt.
Cô cảm thấy sự lạnh giá xâm nhập vào da thịt, vào máu thịt.
Nó không đau.
Giống như đang chết.
"Ngươi không thể chiến đấu với bóng tối bằng vũ lực," Tiêu Hàn nói, kéo cô lại gần.
"Ngươi phải chấp nhận nó.
Ngươi phải trở thành một phần của nó."
Lã Hủy Diệt nghiến răng.
Cô cảm thấy ý thức của mình đang dần bị cuốn đi.
Những ký ức, những cảm xúc, những ký ức về cha, về mẹ, về những người bạn đã mất...
tất cả đang mờ dần.
Nhưng rồi, một hình ảnh lóe lên trong tâm trí cô.
Hình ảnh một bé gái run rẩy dưới mưa.
Hình ảnh một bàn tay lớn, ấm áp, đặt lên vai cô.
Và một giọng nói thì thầm: *"Hãy buông bỏ đi, Hủy Diệt."*
Không.
Cô không sẽ buông bỏ.
Cô tập trung toàn bộ ý chí vào mảnh kiếm gãy.
Ánh sáng xanh nhạt bùng lên, mạnh hơn bao giờ hết.
Nó không chiếu sáng căn phòng, mà nó đốt cháy bóng tối.
Những sợi dây quấn quanh cổ tay cô bắt đầu cháy, bốc khói.
"Không!" Tiêu Hàn hét lên, rút tay về.
Lã Hủy Diệt đứng dậy, thở hồng hộc.
Cô nhìn vào Tiêu Hàn, đôi mắt cô vẫn đen, nhưng giờ đây, chúng rực cháy với sự giận dữ.
"Ta không cần ngươi cứu," cô nói, giọng khàn đặc.
"Ta sẽ tự tìm ra con đường của mình."
Lã Hủy Diệt lao vào.
Không phải để giết Tiêu Hàn, mà để phá vỡ tấm gương.
Lưỡi kiếm chém vào tấm gương đồng, nhưng thay vì vỡ, nó phát ra một âm thanh chói tai, như tiếng la hét của hàng trăm người.
Hình ảnh trong gương bước ra, hóa thành một người phụ nữ thật sự, với gương mặt giống hệt Hủy Diệt, nhưng tàn nhẫn hơn.
Người phụ nữ đó không mặc y phục.
Cơ thể cô trần trụi, nhưng không phải là sự trần trụi của nhục dục, mà là sự trần trụi của sự thật.
Những vết sẹo, những vết thương, những dấu hiệu của sự đau khổ được khắc sâu trên da thịt cô.
"Ngươi dám?" người phụ nữ nói, giọng nói vang lên từ mọi phía.
"Ngươi dám phá vỡ sự thật?"
Lã Hủy Diệt không đáp lại.
Cô tiếp tục chém.
Mảnh kiếm gãy của cô chạm vào người phụ nữ, và một dòng năng lượng mạnh mẽ chạy dọc theo cánh tay cô.
Cô cảm thấy sự kết nối.
Sự kết nối giữa bản sao và bản gốc.
Giữa bóng tối và ánh sáng.
Giữa sự dối trá và sự thật.
Người phụ nữ trong gương cười.
Một nụ cười đau khổ.
"Ngươi không thể hiểu," cô nói.
"Sự thật không phải là điều ngươi muốn nghe.
Nó là điều ngươi phải chịu đựng."
Lã Hủy Diệt nghiến răng.
Cô nhớ lại lời của Tiêu Thanh Hà.
*"Ngươi không thể làm điều đó.
Nếu ngươi tự sát, bóng tối sẽ nuốt chửng linh hồn ngươi."*
Nhưng giờ đây, bóng tối không cần cô tự sát.
Nó đang tự xâm nhập.
Và cô không còn sợ hãi nữa.
Cô đẩy người phụ nữ trong gương ra.
Tấm gương bắt đầu nứt vỡ.
Những mảnh vỡ rơi xuống, tạo thành những âm thanh leng keng.
Và từ những vết nứt đó, bóng tối tràn ra, bao phủ cả căn phòng.
Tiêu Hàn lùi lại, vẻ mặt sợ hãi.
"Ngươi đã làm gì?"
Lã Hủy Diệt nhìn vào những mảnh vỡ.
Trong mỗi mảnh vỡ, cô thấy một ký ức.
Ký ức của Lã Hủy.
Ký ức của chính cô.
Và ký ức của Đế Vương.
Cô thấy một cuộc chiến.
Một cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối.
Và cô thấy người chiến thắng không phải là ánh sáng, cũng không phải là bóng tối.
Mà là sự cân bằng.
"Ta đã phá vỡ cái bẫy," cô nói, giọng lạnh lùng.
Tiêu Hàn nhìn cô, mắt hắn lấp lánh tham vọng.
"Giờ, ngươi là duy nhất.
Ngươi sẽ thống trị Ngũ Tiên."
Lã Hủy Diệt nhìn hắn, rồi nhìn ra cửa sổ.
Hủy Diệt bước đến bên xác người phụ nữ thật.
Cô cúi xuống, lấy từ tay hắn một chiếc lục lạc nhỏ bằng vàng, vật chứng cuối cùng của sự thật.
Cô ném nó xuống đất, dẫm lên, nghiền nát.
Tiếng lục lạc vang lên, nhưng không phải là âm thanh vui vẻ.
Nó là tiếng kêu cứu của một linh hồn bị giam cầm.
Tiêu Hàn nhìn cô, mắt hắn lấp lánh tham vọng.
"Giờ, ngươi là duy nhất.
Ngươi sẽ thống trị Ngũ Tiên."
Lã Hủy Diệt nhìn hắn, rồi nhìn ra cửa sổ.
Bầu trời bên ngoài không còn tối đen.
Nó chuyển sang màu đỏ máu.
Mặt trăng không hiện ra.
Thay vào đó, là một con mắt khổng lồ, đỏ rực, đang mở ra từ giữa bầu trời.
Con mắt đó nhìn thẳng vào cô.
Lã Hủy Diệt cảm thấy một cơn đau dữ dội xé toạc đầu cô.
Không phải là đau đớn thể xác, mà là đau đớn của sự nhận thức.
Cô nhận ra điều đó quá muộn.
Bóng tối không chỉ là một thực thể.
Nó là một ý thức.
Và nó vừa mới thức tỉnh.
Và nó đang gọi tên cô.
*"Hủy Diệt..."*
Giọng nói đó vang lên trong tâm trí cô, ngọt ngào và đáng sợ.
*"Con đã về nhà."*
Lã Hủy Diệt quay lại, nhìn vào bóng tối đang bao quanh cô.
Và lần đầu tiên, cô thấy những khuôn mặt trong bóng tối.
Chúng không phải là ma quỷ.
Chúng là những người thân của cô.
Và cả Lã Hủy gốc.
Họ đang mỉm cười với cô.
Và cô biết, cuộc hành trình của cô mới chỉ bắt đầu.
Và lần này, cô không còn là một mình.
Vì trong bóng tối, có một thứ gì đó đang theo sát cô.
Một thứ gì đó mà cô chưa từng biết đến, nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rợn người.
Và cô biết, kẻ thù mạnh nhất của cô không phải là Đế Vương, cũng không phải là Lã Hủy gốc.
Kẻ thù của cô là chính bóng tối đang sống bên trong cô.
Và nó vừa mới thức tỉnh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận