Chương 38
Cửa phòng gỗ lim cũ kỹ phát ra tiếng rít khe khẽ, như tiếng than thở của một kẻ sắp chết.
Lã Hủy Diệt đứng giữa căn phòng tối om, chỉ có ánh trăng bạc phác lờ mờ xuyên qua khe nứt trên mái ngói, chiếu xuống nền đá lạnh giá.
Không khí nồng nặc mùi máu tanh và mùi ẩm mốc của tử khí từ chương trước vẫn còn bám dính vào da thịt cô, nhưng giờ đây, nó đã chuyển hóa thành một thứ mùi khác: mùi của sự tĩnh lặng trước khi giông bão ập đến.
Ngoài kia, tiếng bước chân dồn dập vang lên.
Không phải là bước chân của những kẻ săn mồi vội vã, mà là bước chân có nhịp điệu, có kiểm soát, như thể họ đang đi vào một khu vườn đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Và rồi, một giọng nói nam, trầm ấm nhưng mang theo sự khinh miệt lạnh lùng, vang lên xuyên qua lớp gỗ dày.
"Cái Vỏ," giọng nói ấy gọi, "Ngươi không cần phải trốn nữa.
Chúng ta đã tìm thấy dấu vết của bóng tối bám trên ngươi.
Ngươi là một sai lầm, Lã Hủy Diệt.
Một bản sao tồi tệ, không xứng đáng mang tên này."
Lã Hủy Diệt không đáp.
Cô đứng im, mắt nhìn vào bóng đen của chính mình đang kéo dài trên nền đất.
Bóng tối đó dường như đang rung động, phản chiếu lại những lời nói đầy thù hận từ bên ngoài.
Cô nhớ lại cảm giác trống rỗng khi vừa tỉnh dậy sau cú sốc của ký ức.
Nhưng giờ đây, cảm giác đó đã thay thế bằng một sự tỉnh táo đến đáng sợ.
Nếu cô là một bản sao, một công cụ, thì công cụ này giờ đã tự ý thức được lưỡi dao của mình.
Cô nhẹ nhàng đưa tay lên, ngón tay cái chạm vào khớp ngón trỏ.
*Cót.* Một tiếng động giòn giã, nhỏ bé nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.
Đó là âm thanh của sự chuẩn bị.
Của một võ giả đang điều chỉnh lại cơ thể, chuẩn bị cho trận chiến sinh tử.
"Đứng ngay bên ngoài ư?" Lã Hủy Diệt nhếch mép, nụ cười lạnh lẽo, mỉa mai nở trên khóe môi.
"Hãy mời họ vào.
Tôi mệt mỏi vì phải diễn trò yếu đuối."
Cánh cửa bị đạp tung.
Không phải một cú đạp đơn thuần, mà là một luồng khí cương mãnh liệt đến mức làm vỡ nát bản lề.
Mảnh gỗ bay ra, cắt không khí với tốc độ kinh hoàng.
Lã Hủy Diệt không lùi bước.
Cô chỉ hơi nghiêng đầu, tránh một mảnh gỗ sắc nhọn bay ngang qua tai.
Ba người bước vào.
Người đi đầu là một nam nhân áo xanh, mặt nạ bạc che nửa khuôn mặt, ánh mắt sắc lạnh như dao.
Hai người sau lưng mang theo khí thế áp đảo, là thuộc hạ cấp cao của phe đối lập, những kẻ được mệnh danh là "Săn Phế Vật" – chuyên tiêu diệt những bản sao và kẻ dị dạng.
Nam nhân áo xanh dừng lại trước mặt Lã Hủy Diệt, ánh mắt quét qua mảnh kiếm gãy còn cầm trong tay cô.
"Ngươi vẫn cầm thứ rác rưởi đó?
Ngươi nghĩ nó có thể bảo vệ ngươi khỏi chúng ta?"
Lã Hủy Diệt nhìn hắn, giọng nói平靜 lạ thường: "Tôi không cần nó để bảo vệ mình.
Tôi cần nó để nhắc nhở bản thân rằng, tôi đã từng cắt đứt một phần của chính mình để tồn tại.
Và giờ, tôi sẽ cắt đứt các ngươi."
Nam nhân áo xanh cười khẽ, một tiếng cười đầy khinh thường.
"Hống hách.
Nhưng ngươi không hiểu bản chất của mình.
Ngươi là một bản sao.
Một cái vỏ rỗng.
Khi ta phá vỡ ngươi, không có linh hồn nào sẽ đau đớn.
Chỉ có sự im lặng."
Hắn ra hiệu.
Hai thuộc hạ bên cạnh đồng loạt xông lên.
Kiếm khí xé toạc không khí, nhắm thẳng vào ngực và cổ Lã Hủy Diệt.
Nhưng Lã Hủy Diệt không né.
Thay vì lùi lại, cô bước tiến lên.
Chỉ một bước.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, bóng tối quanh chân cô dường như cuộn trào, nâng đỡ bước chân ấy.
Cô đưa mảnh kiếm gãy lên, không phải để chặn, mà để...
Lưỡi kiếm của thuộc hạ thứ nhất chạm vào mảnh kiếm gãy của cô.
*Ting!* Một tiếng va chạm kim loại ngân vang.
Nhưng thay vì bị đẩy lùi, Lã Hủy Diệt cảm nhận được một dòng năng lượng kỳ lạ chạy dọc theo cánh tay cô.那不是 sức mạnh võ học thông thường.
Đó là sự cộng hưởng.
Cô nhận ra điều đó quá muộn.
Mảnh kiếm gãy trong tay cô bắt đầu rung động, phát ra một ánh sáng xanh nhạt, lạnh lẽo.
Ánh sáng đó không chiếu sáng căn phòng, mà ngược lại, nó hút lấy ánh sáng xung quanh, khiến bóng tối trở nên dày đặc hơn, nặng nề hơn.
Nam nhân áo xanh dừng lại, mặt nạ bạc của hắn run lên nhẹ.
"Không thể nào...
Ngươi đã kích hoạt nó?
ai đã cho phép ngươi?"
Lã Hủy Diệt cũng kinh ngạc.
Cô nhìn vào tay mình.
Mảnh kiếm gãy đang nóng lên, không phải bởi nhiệt độ, mà bởi một thứ gì đó sâu thẳm bên trong nó.
Và cùng lúc đó, một cơn đau dữ dội xé toạc đầu cô.
Những hình ảnh lóe lên trong tâm trí: một bàn tay lớn, thô ráp, đặt lên vai một bé gái run rẩy.
Một giọng nói thì thầm: *"Hãy buông bỏ đi, Hủy Diệt."*
Cô quỳ xuống, ôm lấy đầu.
Không phải đau đớn thể xác, mà là đau đớn của ký ức bị cưỡng ép trỗi dậy.
"Ngươi đang cố gắng nhớ lại," nam nhân áo xanh nói, giọng nói đột nhiên trở nên nghiêm trọng hơn.
Ký ức của bản gốc không dành cho bản sao.
Nó sẽ làm ngươi điên loạn."
"Đi chết đi!" Lã Hủy Diệt gầm lên, giọng khàn đặc.
Cô vung tay, đẩy luồng khí cương ra phía trước.
Luồng khí đó mang màu đen, cuộn xoáy như một con rắn, đánh bay hai thuộc hạ ra xa.
Họ va vào tường, máu phun ra, nhưng họ không chết.
Họ chỉ bị thương nặng.
Nam nhân áo xanh rút kiếm.
Thanh kiếm của hắn phát ra ánh sáng trắng sáng, đối lập hoàn toàn với bóng tối đang bao trùm Lã Hủy Diệt.
"Ngươi đã mất kiểm soát.
Bóng tối đang ăn mòn ngươi.
Ngươi không thể chiến đấu trong trạng thái này."
"Ta không cần kiểm soát," Lã Hủy Diệt đứng dậy, đôi mắt cô giờ đây hoàn toàn đen, không còn tròng trắng.
"Ta chỉ cần kết thúc."
Cô lao vào.
Vận tốc của cô nhanh đến mức chỉ để lại một vệt bóng đen.
Nam nhân áo xanh chặn lại, kiếm khí của hắn cắt không khí, tạo thành một bức tường ánh sáng.
Nhưng Lã Hủy Diệt không đâm xuyên qua bức tường đó.
Cô vòng qua nó, như thể bóng tối có thể uốn lượn theo ý muốn.
Mảnh kiếm gãy của cô cắm vào vai trái của nam nhân áo xanh.
Hắn giật mình, lùi lại bước.
ngươi có máu!" Hắn nhìn vào vết thương, nơi máu của Lã Hủy Diệt đang nhỏ xuống, hòa lẫn với máu của hắn.
"Máu của ngươi...
nó không đỏ.
Nó đen."
Lã Hủy Diệt rút kiếm ra, lạnh lùng.
"Đó là máu của sự thật.
Và ngươi đã chạm vào nó."
Nam nhân áo xanh lùi lại, vẻ mặt thay đổi.
Không còn khinh miệt, mà là sợ hãi.
"Ngươi không phải là bản sao thông thường.
Ngươi là...
một cái bẫy.
Một cái bẫy được tạo ra để thu hút bóng tối."
"Đúng," Lã Hủy Diệt nói, giọng nói vang lên từ mọi phía, như thể có nhiều người đang nói cùng lúc.
"Và giờ, ngươi đã bước vào bẫy."
Bóng tối trong phòng bắt đầu di chuyển.
Không phải là sự di chuyển của gió, mà là sự co giãn của chính bóng tối.
Nó bao quanh Lã Hủy Diệt, như một chiếc áo choàng đen.
Và trong bóng tối đó, những hình bóng mờ ảo bắt đầu hiện ra.
Không phải là ma quỷ, mà là những ký ức.
Ký ức của Lã Hủy Diệt, và ký ức của Lã Hủy.
Nam nhân áo xanh nhìn thấy chúng.
Hắn thấy một bé gái đang khóc dưới mưa.
Hắn thấy một bàn tay lớn, ấm áp.
Và hắn thấy một người phụ nữ mặc y phục đen tuyền, Tiêu Thanh Hà, đang nhìn bé gái đó với ánh mắt đau khổ.
"Không," hắn thì thầm.
"Điều đó không thể đúng.
Tiêu Thanh Hà...
không thể liên quan đến việc này."
"Ngươi biết," Lã Hủy Diệt nói, tiến lại gần.
"Ngươi biết tất cả.
Ngươi biết cha ta là ai.
Ngươi biết mẹ ta là ai.
Và ngươi biết tại sao ta lại tồn tại."
Nam nhân áo xanh lùi về phía cửa.
"Ta chỉ là một kẻ thực thi lệnh.
Đế Vương đã ra lệnh.
Tiêu diệt bản sao.
Bảo vệ bản gốc."
"Đế Vương?" Lã Hủy Diệt cười, một nụ cười đầy mỉa mai.
"Ngươi nghĩ Đế Vương đang bảo vệ ai?
Hay chính mình?"
Hắn không trả lời.
Hắn quay lưng, chạy ra khỏi phòng.
Hai thuộc hạ phía sau cũng cố gắng đứng dậy, nhưng bóng tối đã quấn lấy chân họ, giữ họ lại.
Lã Hủy Diệt không đuổi theo.
Cô đứng đó, nhìn theo bóng dáng của hắn.
Cô cảm thấy kiệt sức.
Năng lượng vừa rồi không phải là của cô.
Nó đến từ nơi sâu thẳm bên trong, từ mảnh kiếm gãy, và từ chính bóng tối.
Và giờ, nó đang gọi cô.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận