Chương 42
Huyết dịch của Lã Hủy Diệt rơi xuống đá lạnh, tạo thành tiếng "tách...
tách..." đều đặn.
Nhưng không phải cô là người duy nhất cử động.
Từ góc khuất nhất của hang động, nơi ánh sáng đèn dầu không thể chạm tới, một giọng cười khẽ vang lên.
Không phải tiếng cười sợ hãi của kẻ yếu, mà là tiếng cười của kẻ săn mồi nhìn thấy con mồi đã vào lồng.
Lã Hủy Diệt nghiến răng, hàm răng cô run rẩy không phải vì lạnh, mà vì cơn đau dữ dội đang xé toạc từng thớ cơ trên lưng.
Vết thương đó không phải là vết thương bình thường.
Nó là một vết rách trong không gian, nơi bóng tối đang len lỏi vào, ăn mòn xương cốt và linh hồn.
Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay cô như bị vô cảm, giống như thể cơ thể này không còn thuộc về cô.
"Ngươi đã đến được đây," một giọng nói trầm thấp, mang theo âm hưởng của kim loại va chạm đá, vang lên từ phía sau.
Lã Hủy Diệt quay người lại, kiếm trong tay vẫn giơ cao, dù lưỡi kiếm đang run lên bần bật.
Trước mặt cô, Thái Dương bước ra từ bóng tối.
Bộ trang phục đen tuyền của anh ta phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu, tạo nên một vẻ ngoài lạnh lùng và xa cách.
Nhưng đôi mắt anh ta...
đôi mắt ấy không chứa sự thù địch.
Chúng chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm, một sự mệt mỏi đã ăn sâu vào cốt tủy.
"Ta không cần sự thương hại của ngươi," Lã Hủy Diệt nói, giọng khàn đặc.
"Nếu ngươi đến để kết liễu ta, thì hãy làm nhanh."
Thái Dương lắc đầu, bước chậm rãi về phía cô.每一步 của anh đều nhẹ nhàng, như thể sợ làm rung động không khí.
Ta đến đây để cứu ngươi.
Hoặc ít nhất, để ngăn chặn điều tồi tệ nhất xảy ra."
"Ngăn chặn?" Lã Hủy Diệt cười nhạt, một nụ cười đầy chua chát.
"Ta là một bản sao.
Một thứ rác rưởi được tạo ra để hấp thụ độc tố.
Ngươi nghĩ ngươi có thể cứu một thứ không tồn tại?"
"Ngươi tồn tại," Thái Dương nói, giọng anh vang lên rõ ràng, kiên quyết.
"Và đó là lý do tại sao ngươi nguy hiểm.
Không phải vì sức mạnh của bóng tối, mà vì sự thật mà ngươi mang theo."
Lã Hủy Diệt im lặng.
Cô nhìn vào vết thương trên lưng mình, nơi những sợi dây bóng tối đang quấn lấy da thịt, như thể chúng đang cố gắng kéo cô trở lại với cái chết.
"Sự thật gì?"
Thái Dương dừng lại, cách cô chỉ còn hai bước chân.
Ánh mắt anh sắc bén, như thể đang nhìn thấu qua lớp vỏ bọc lạnh lùng của cô.
"Bản gốc vẫn còn sống.
Và cô ta đang dùng ngươi làm mồi nhử."
Lã Hủy Diệt sững sờ.
Từ "bản gốc" như một lưỡi dao sắc bén cắt vào tim cô.
Cô nhớ đến hình ảnh người phụ nữ đang khóc trong tấm gương.
Người phụ nữ đó...
Và nếu cô ta còn sống, thì điều đó có nghĩa là gì?
"Cô ta..." Lã Hủy Diệt thì thầm, giọng cô run rẩy.
"Cô ta đang ở đâu?"
"Trong cung điện," Thái Dương đáp.
"Và giờ đây, toàn bộ Bóng Tối của cung điện đang đổ về phía ngươi.
Vì ngươi là nơi tập trung của tất cả độc tố.
Ngươi là cái ổ chứa."
Lã Hủy Diệt cảm thấy một cơn sóng nausea ập đến.
Cô không chỉ là một bản sao.
Cô là một cái bẫy.
Một cái bẫy được đặt ra để tiêu diệt chính cô.
Và kẻ đặt bẫy...
là người phụ nữ mà cô từng nghĩ là mẹ.
"Vậy thì," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô trở nên lạnh lùng hơn bao giờ hết.
"Hãy để ta đi.
Nếu ta là mồi nhử, thì ta sẽ khiến họ phải trả giá."
Thái Dương lắc đầu, vẻ mặt anh nghiêm trọng.
Nếu ngươi đi đến cung điện, ngươi sẽ chết.
Và khi ngươi chết, Bóng Tối sẽ giải phóng hoàn toàn.
Nó sẽ không chỉ ăn thịt những kẻ yếu đuối.
Nó sẽ nuốt chửng cả thế giới."
"Vậy ngươi muốn ta làm gì?" Lã Hủy Diệt hỏi, mặc dù trong lòng cô đã có một dự cảm xấu.
"Ta muốn ngươi tìm ra nguồn gốc của bóng tối," Thái Dương nói.
"Trong hang động này, có một lối đi dẫn đến hầm mộ cổ.
Nơi mà Lã Hủy gốc đã chôn giấu ký ức của mình.
Và cũng là nơi mà bóng tối bắt đầu."
Lã Hủy Diệt nhìn Thái Dương, nghi ngờ.
"Tại sao ngươi lại biết điều đó?"
Thái Dương không đáp.
Anh chỉ quay lưng đi, để lại cho cô sự im lặng và sự lựa chọn.
Lã Hủy Diệt đứng đó một lúc, suy nghĩ.
Cô biết rằng mình không thể tin Thái Dương hoàn toàn.
Anh ta là kẻ thù cũ, là người đã từng cố gắng giết cô.
Nhưng trong khoảnh khắc này, anh ta là người duy nhất có thể giúp cô.
Và cô cần sự giúp đỡ.
Cô lau vết máu trên mặt, lấy lại phong thái lạnh lùng của mình.
"Đưa đường."
Thái Dương gật đầu, bước về phía sâu hơn của hang động.
Lã Hủy Diệt đi theo, mỗi bước chân đều nặng trĩu.
Cô không biết mình đang bước vào nơi nào, nhưng cô biết rằng, một khi đã bước qua cánh cửa này, cô sẽ không bao giờ có thể quay lại.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận