Chương 52

Không gian xung quanh Lam Tiêu Phong không còn là những mảnh kính sắc nhọn nữa.

Nó đã ngưng tụ lại thành một hành lang dài vô tận, được lát bằng đá đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ trần nhà cao vút.

Không có cửa sổ.

Không có lối thoát rõ ràng.

Chỉ có tiếng bước chân của hắn vang lên như sấm sét trong sự im lặng chết chóc này.

Hắn cúi xuống, kiểm tra cơ thể mình.

Không vết thương hằn trên da thịt.

Nhưng linh hải bên trong thì trống rỗng đến đáng sợ.

Cảm giác giống như vừa bị rút cạn toàn bộ năng lượng chỉ còn lại một lớp vỏ bọc mỏng manh.

Hệ thống hiện lên trước mắt hắn với màu đỏ máu tươi thay vì xanh lam quen thuộc.

[HỆ THỐNG: Cảnh báo nghiêm trọng.]
[Linh lực ổn định: 12%]
[Độ đồng điệu linh hồn: 45% (Bất ổn)]
[Nhiệm vụ mới đã kích hoạt: Tìm ra 'Góc Mù' của Thời Gian.]

Lam Tiêu Phong nhíu mày.

"Tìm ra Góc Mù"?

Đây không phải là một chỉ dẫn địa lý thông thường.

Hắn quay lại nhìn phía sau lưng mình.

Điểm hắn vừa xuất hiện giờ đây đã biến mất, thay vào đó là một bức tường đá nguyên khối khắc đầy những ký tự cổ xưa đang phát sáng mờ ảo.

Hắn tiến về phía trước, mỗi bước chân đều dấn sâu hơn vào sự bí ẩn này.

Mùi ozone và máu tanh vẫn còn bám trên khứu giác hắn, gợi nhớ đến cái chết mà hắn vừa trải qua — hay ít nhất là một phiên bản của nó trong vòng lặp thời gian kia.

Tiếng rít chói tai từ không gian xé toạc giờ đây đã biến thành tiếng thì thầm khe khẽ, như thể có ai đó đang cố gắng nói chuyện với hắn ngay bên tai.

"Tiếng này.

quen thuộc quá," Lam Tiêu Phong lẩm bẩm, tay vô thức siết chặt lại thành nắm đấm.

Hắn không tin vào trực giác mơ hồ của con người.

Hắn cần dữ liệu.

Hắn cần bằng chứng.

Nhưng hệ thống thì im bặt như một cỗ máy bị tắt nguồn đột ngột.

Hắn đi thêm ba mươi bước nữa.

Hành lang bắt đầu cong về phía trái, tạo thành một hình xoắn ốc kỳ lạ.

Những bức tường đá đen bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti, từ đó rỉ ra một thứ chất lỏng trong suốt không màu sắc nhưng lại mang theo cảm giác lạnh lẽo thấu xương khi chạm vào da thịt hắn.

Lam Tiêu Phong dừng bước.

Hắn giơ tay phải lên, quan sát kỹ hơn những giọt dịch lỏng đang rơi xuống từ trần nhà cao vợi kia.

Chúng không rơi thẳng xuống mà di chuyển lượn lờ như bị một lực vô hình điều khiển, tạo thành các đường cong phức tạp trước khi chạm đất và biến mất vào hư không.

"Đây là gì?" Hắn hỏi Thin không trung.

Không có câu trả lời.

Chỉ có sự im lặng nặng nề hơn bao giờ hết đè lên vai hắn.

Cảm giác cô đơn tột cùng mà anh thường xuyên che đậy bằng lý trí bắt đầu len lỏi trở lại, mạnh mẽ và đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định tinh thần.

"Tập trung," tự nhủ với chính mình.

"Đây là dungeon của Hư Không Thán Khí.

Mọi thứ đều có quy luật.

Và nếu nó không tuân theo vật lý thông thường, thì nó phải tuân theo logic của hệ thống."

Hắn mở bảng trạng thái cá nhân ra một lần nữa, hy vọng tìm thấy manh mối nào đó bị bỏ sót.

Nhưng thay vì các chỉ số tu luyện hay kỹ năng công phá, góc màn hình phía dưới hiện lên một biểu tượng mới: Một chiếc đồng hồ cát đang chảy ngược.

Bên cạnh nó là dòng chữ nhấp nháy yếu ớt:

[Đếm Ngược Hư Không: Bắt đầu.]
[Nguyên nhân: Linh hồn chia đôi.]
[Hậu quả dự kiến: Mất kiểm soát hoàn toàn sau 60 giây tiếp theo nếu không tìm ra 'Chốt neo'.]

Lam Tiêu Phong co lại.

Sáu mươi giây?

Hắn vừa bước vào nơi này chưa đầy hai phút, nhưng hệ thống đang nói rằng thời gian ở đây đã bị bóp méo nghiêm trọng.

"Chốt neo" là gì?

Và tại sao nó liên quan đến việc linh hồn chia đôi của hắn?

Hắn nhìn quanh gấp gáp hơn.

Những vết nứt trên tường giờ đã lan rộng ra nhanh chóng, giống như mạng nhện đang bủa vây lấy hành lang này.

Từ sâu trong những khe hở đó, bóng đen bắt đầu len lỏi ra ngoài, mang theo hình dạng mơ hồ của con người — nhưng lại thiếu đi khuôn mặt rõ ràng.

"Hắn ta," Lam Tiêu Phong nói với chính mình, giọng lạnh băng.

"Phiên bản tương lai của tôi."

Hắn nhận ra rằng những thực thể này không phải là quái vật ngẫu nhiên sinh ra từ dungeon.

Chúng là tàn dư ký ức.

Là những mảnh vỡ của linh hồn hắn đã bị Hư Không Chủ ăn mòn và nhai nát trong quá khứ xa xôi nào đó mà chính hắn cũng không nhớ rõ nữa.

Một bóng đen sầm sập lao về phía hắn, nhanh như sét đánh ngang trời.

Lam Tiêu Phong phản xạ né sang bên trái, bàn tay phải vung lên tạo thành một luồng gió nhẹ nhằm hất tung kẻ tấn công.

Nhưng thay vì bị đẩy lùi, con vật đó lại cười — một nụ cười khô khốc, không có môi miệng nhưng vẫn phát ra âm thanh rõ ràng qua sóng linh lực.

"Ngươi chạy trốn chính mình mãi như thế này sao?" Giọng nói ấy vang lên trực tiếp trong đầu Lam Tiêu Phong, làm cho hắn cảm thấy đau nhói ở đỉnh trán.

"Chúng ta là một mà thôi."

Lam Tiêu Phong nghiến răng.

Hắn không có thời gian để tranh luận triết học với bóng ma của chính mình.

Hắn cần di chuyển nhanh hơn.

Hành lang xoắn ốc này đang thu hẹp lại từng giây, ép buộc hắn phải tiến sâu vào trung tâm nơi cái gọi là "Góc Mù" ẩn náu.

Hắn bắt đầu chạy.

Đôi chân trần đạp mạnh lên nền đá lạnh giá, tạo ra những tiếng động vang vọng khắp không gian kín bưng.

Những bóng đen xung quanh tiếp tục lao về phía hắn, mỗi con đều mang theo một ký ức đau thương khác nhau mà hắn đã cố tình chôn vùi: Sự chết của người mẹ nuôi trong chương 15; Trận chiến thất bại trước A Khấu ở dungeon số 3; Và cái nhìn tuyệt vọng của Bạch Tuyết Nhi khi cô ấy hy sinh bản thân để mở cánh cửa không gian lần đầu tiên.

Mỗi ký ức đều là một đòn đánh tâm lý, làm suy yếu ý chí và tốc độ phản ứng của hắn.

Lam Tiêu Phong cảm thấy linh lực trong kinh mạch bắt đầu chảy chậm lại, như thể bị những sợi dây vô hình siết chặt lấy chúng.

"Không," Hắn gầm lên, tiếng quát át đi tất cả những giọng nói thì thầm kia.

"Tôi không cần ký ức để tồn tại!

Tôi chỉ cần dữ liệu!"

Hắn hét lớn một câu lệnh hệ thống: "[Kích hoạt kỹ năng: Phân tích Nhanh Chóng – Cấp Độ 3]."

Một luồng ánh sáng trắng xóa bùng nổ từ hai mắt hắn, quét qua toàn bộ khu vực xung quanh trong bán kính mười mét.

Những bóng đen bị chiếu rọi dưới ánh sáng này bắt đầu tan biến dần thành những dòng mã nhị phân — 0 và 1 — lơ lửng trong không trung trước khi sụp đổ hoàn toàn vào hư không.

Con đường phía trước thoáng đãng hơn một chút, nhưng cũng đồng nghĩa với việc hắn đang tiến gần đến ranh giới nguy hiểm nhất của dungeon này.

Lam Tiêu Phong biết rằng mình không thể dựa mãi vào kỹ năng hệ thống nếu linh lực tiếp tục tụt giảm như thế này.

Hắn cần tìm ra "Chốt neo" — điểm tựa cố định trong dòng chảy thời gian bị rối loạn này — trước khi đồng hồ cát cạn kiệt.

Và hắn cảm nhận được nó rồi.

Một chấn động nhẹ ở phía cuối hành lang, nơi mà ánh sáng từ những vết nứt trên tường bắt đầu tụ lại thành một hình tròn phát sáng màu tím sẫm.

Đó không phải là cửa ra.

Đó là trung tâm của mê cung — và cũng là nơi bí mật lớn nhất đang chờ đợi để được hé lộ.

Hắn lao về phía đó, bỏ mặc tất cả nỗi sợ hãi và nghi ngờ trong lòng mình, vì biết rằng chỉ có đối mặt với sự thật tàn khốc kia mới giúp hắn thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn chết chóc này mãi mãi.

Một bóng đen nhô ra từ bóng tối, cầm chặt cổ tay hắn với lực lượng nghiền nát xương cốt.

Mặt nạ của kẻ lạ mặt nứt vỡ, lộ ra khuôn mặt quen thuộc nhất lại là kẻ thù lớn nhất.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập