Chương 53

Khói đen chưa kịp tan biến.

Lam Tiêu Phong mở mắt, nhưng thế giới trước mặt hắn không còn là hành lang đá bóng loáng từ chương trước nữa.

Hắn nằm trên nền đất lạnh lẽo, ẩm ướt và đầy mùi hôi thối của phân tử hữu cơ đang phân hủy nhanh chóng.

Không khí nặng nề, dày đặc đến mức khó thở.

Mỗi lần hít vào đều cảm thấy như có những sợi chỉ nhỏ li ti chui vào phổi, cào xát thành phế quản.

Hắn ngồi dậy, bàn tay run rẩy (mờ mẫm) quanh người.

Kiếm vẫn còn ở thắt lưng, nhưng linh lực trong kinh mạch thì gần như cạn kiệt.

Cảm giác trống rỗng này không phải là sự mệt mỏi thể xác thông thường.

Nó giống như một lỗ hổng khổng lồ được khoét thẳng vào giữa tâm trí, hút lấy mọi suy nghĩ và ký ức.

Lam Tiêu Phong đưa tay lên trán, cố gắng tập trung ý chí để triệu hồi giao diện hệ thống.

Ánh sáng xanh lam quen thuộc lóe lên trong tầm nhìn, nhưng nó nhấp nháy chập chờn như đèn báo lỗi của một thiết bị cũ kỹ sắp hỏng hóc hoàn toàn.

[SYSTEM ERROR: DATA CORRUPTION DETECTED.]
[CẢNH GIỚI: Nguyên Anh (Tầng 3) - MẤT ỔN ĐỊNH]
[LINH LỰC: 12% / 100%]
[HỆ THỐNG ĐẾM NGƯỢC: TẬN THUỐC BẮT ĐẦU.]

Hắn cau mày.

Chữ "tận thuốc" hiện lên thay vì thời gian cụ thể là một dấu hiệu cực kỳ xấu.

Hắn quay người lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua hang động xung quanh.

Đây không phải là nơi hắn vừa ngã xuống từ hành lang đá đen.

Tường hang được lát bằng những tấm xương trắng bệch, mỗi tấm đều khắc đầy các ký tự cổ xưa mà con mắt phàm phu khó có thể giải mã.

Mùi máu tanh nồng nặc khiến dạ dày Lam Tiêu Phong quặn thắt.

Hắn đứng dậy, chân bước trên lớp bùn nhầy màu đỏ sẫm.

Dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ những tinh thạch bám trên trần hang, hắn nhận thấy điều kỳ lạ: bóng của mình không di chuyển theo hướng ánh sáng.

Nó đứng yên tại chỗ, rồi chậm rãi quay đầu lại nhìn hắn với vẻ mặt (bóp méo) kinh hoàng.

Hắn nắm chặt cán kiếm, ngón tay trắng bệch vì siết quá mạnh.

"Không phải ảo giác," Lam Tiêu Phong thì thầm, giọng khàn đặc do thiếu nước và căng thẳng tột độ.

Hắn bước tới gần hơn, cố gắng phân tích cấu trúc của lớp bùn đỏ dưới chân mình.

Nó không đông lại khi chạm vào da thịt lạnh giá của hắn, mà ngược lại, nó sôi sùng sục như thể đang phản ứng với sự hiện diện của linh lực trong cơ thể anh ta.

Đây là một cái bẫy.

Một địa điểm đặc biệt được thiết kế để hấp thụ và phân tích kẻ xâm nhập.

Và Lam Tiêu Phong chính là con mồi hoàn hảo nhất mà nơi đây chờ đợi từ lâu.

Hắn cần tìm ra "Chốt neo" trước khi linh hồn mình bị xé toạc thành từng mảnh bởi sự mất cân bằng này.

Tiếng bước chân khô khốc vang lên từ sâu trong bóng tối phía sau lưng hắn.

Lam Tiêu Phong quay người lại, kiếm đã sẵn sàng trong tay.

Từ giữa đám sương mù dày đặc, một sinh vật nhô ra.

Nó không có hình dạng cố định, cơ thể nó là sự kết hợp kỳ quái của xương cốt con người và những khối thịt đen sẫm đang (giãy dụa) liên tục.

Đôi mắt của nó trống rỗng, chỉ còn lại hai hố sâu thẳm hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.

Hư Không Thú.

Quái vật sinh ra từ chính sự xé toạc của không gian khi Hư Không Thán Khí tràn vào thế giới thực.

Chúng là biểu hiện vật lý của nỗi sợ hãi và ký ức bị bóp méo.

Con thú này cao hơn hai mét, những chiếc móng vuốt sắc như dao lam tỏa ra hơi lạnh chết chóc.

Lam Tiêu Phong hít sâu một hơi, cố gắng dồn chút linh lực cuối cùng vào lòng bàn tay.

Hắn biết mình không thể chiến đấu công khai với sinh vật cấp độ này khi trạng thái hiện tại là "Mất ổn định".

Một đòn tấn công trực diện sẽ chỉ khiến hắn bị thương nặng hơn và đẩy nhanh tốc độ suy sụp của hệ thống.

Con thú lao tới, tốc độ đáng kinh ngạc.

Lam Tiêu Phong né người sang bên trái, kiếm lưỡi lóe lên một vệt bạc sắc bén, cắt ngang qua lớp da thịt đen sẫm của quái vật.

Mùi tanh tưởi phả ra từ vết thương, nhưng con Hư Không Thú không hề thốt lên đau đớn.

Thay vào đó, nó cười — một âm thanh ghê rợn giống như tiếng xương gãy được phát ra từ lồng ngực bị xé mở.

Hắn lùi bước, trái tim đập mạnh trong lồng ngực.

Linh lực trong cơ thể anh ta bùng nổ theo phản xạ tự vệ, nhưng cảm giác yếu đuối đáng sợ đang lan tỏa khắp tứ chi.

Mỗi chuyển động đều trở nên nặng nề hơn gấp bội lần so với bình thường.dường như (như thể) chính không khí xung quanh đang chống lại hắn, kéo chân hắn xuống dưới lòng đất bùn nhầy này.

Con thú tấn công liên tục, những cú đấm và vồ của nó tạo ra các luồng sóng lực vô hình làm rung chuyển cả hang động.

Lam Tiêu Phong phải sử dụng toàn bộ kỹ năng né tránh mà anh đã học được qua hàng trăm lần thực chiến trong dungeon trước đó để có thể sống sót.

Nhưng hắn biết rõ: đây chỉ là vấn đề thời gian.

Hắn không đủ sức bền để kéo dài cuộc chiến này thêm một phút nữa.

Hắn cần một lối thoát, hoặc một cách kết liễu nhanh chóng mà không tiêu tốn nhiều linh lực.

Ánh mắt Lam Tiêu Phong lướt qua những tấm xương trên tường hang động.

Những ký tự khắc trên đó bắt đầu phát sáng yếu ớt mỗi khi con thú tấn công gần hơn.

Có vẻ như chúng đang phản ứng với năng lượng của Hư Không Thú, hoặc có thể là phản ứng với chính linh hồn bị chia đôi của hắn.

Giữa lúc Lam Tiêu Phong đang tìm cách tạo khoảng trống để thở, một giọng nói vang lên trong đầu anh ta.

Nó không đến từ bên ngoài, mà trực tiếp xâm nhập vào vùng ý thức sâu thẳm nhất.

Giọng nói ấy lạnh lẽo, vô cảm và đầy vẻ uy quyền — giống hệt như chính hắn, nhưng lại mang theo sự tàn nhẫn mà Lam Tiêu Phong chưa bao giờ dám thừa nhận trong lòng mình.

*"Ngươi đã chạy đủ xa rồi,"* giọng nói đó thì thầm, vang vọng khắp não bộ của anh ta như tiếng chuông đồng hồ đếm ngược.

*"Nhưng ngươi không thể trốn tránh bản thân mãi mãi."*

Lam Tiêu Phong nghiến răng, cố gắng gạt bỏ sự xâm chiếm này.

Hắn nhận ra rằng phần linh hồn còn lại của mình — thứ đã bị xé ra và lưu trữ trong mảnh vỡ cổ vật mà hắn vô tình kích hoạt trước đó — đang cố gắng lấy lại quyền kiểm soát cơ thể anh ta.

Đây không phải là sự giúp đỡ từ hệ thống, đây là một cuộc nội chiến giữa hai phiên bản của cùng một con người: quá khứ tương lai đối đầu nhau ngay bên trong tâm trí.

Hắn nhận ra rằng mình không thể tiếp tục dựa vào lý trí thuần túy để giải quyết tình huống này nữa.

Cảm xúc và ký ức đang trở thành vũ khí mạnh nhất mà kẻ thù vô hình kia sử dụng chống lại anh ta.

Mỗi lần hắn nhớ về những ngày tháng bình thường trước khi bước vào thế giới Tu Tiên đầy nguy hiểm này, giọng nói trong đầu càng trở nên rõ ràng và hung hãn hơn.

*"Ngươi nghĩ rằng ngươi đang tìm kiếm sự giải thoát?

Ngươi chỉ đang đào hố tự chôn mình,"* giọng nói cười nhạt, khiến Lam Tiêu Phong cảm thấy đau nhói ở thái dương.

*"Sự thật là, không có gì để cứu cả.

Chỉ có hủy diệt và tái sinh trong hư vô."*

Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào việc duy trì ranh giới giữa hai nửa linh hồn của mình.

Hắn cần sự tĩnh lặng tuyệt đối để phân tích tình hình một cách khách quan nhất có thể.

Trong khi con Hư Không Thú tiếp tục tấn công điên cuồng bên ngoài, Lam Tiêu Phong đang phải chiến đấu một trận chiến khốc liệt hơn nhiều trong thế giới nội tâm của chính anh ta.

Anh ta nhớ lại lời nói của Bạch Tuyết Nhi trước khi chia tay: *"Không gian không bao giờ tĩnh lặng.

Nó luôn chờ đợi những kẻ yếu đuối để nuốt chửng họ."* Có lẽ cô ấy đã đúng.

Nhưng Lam Tiêu Phong từ chối tin vào định mệnh bi quan đó.

Hắn sẽ tìm ra cách để kiểm soát được sức mạnh này, dù phải trả giá bằng bất cứ cái gì cần thiết — kể cả chính linh hồn mình nếu cần thiết.

Trong khoảnh khắc quyết định nhất của cuộc chiến nội tâm và ngoại cảnh ấy, Lam Tiêu Phong không chọn con đường hy sinh bản thân cũng không chấp nhận sự tự bảo vệ thụ động nữa.

Thay vào đó, anh ta sử dụng một kỹ năng chưa từng được ghi nhận trong hệ thống trước đây: "Ký Ức Hợp Nhất".

Kỹ năng này cho phép người dùng tạm thời hợp nhất hai phần linh hồn bị chia cắt lại với nhau bằng cách hy sinh toàn bộ ký ức về quá khứ của mình.

Một luồng sáng trắng xóa bùng lên từ trung tâm cơ thể Lam Tiêu Phong, xua tan đi bóng tối bao trùm khắp hang động.

Con Hư Không Thú lùi bước sợ hãi trước sức mạnh đột ngột gia tăng này, những khối thịt đen sẫm trên người nó bắt đầu co rút lại và biến mất dần vào hư không.

Hắn cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ lan tỏa trong tâm trí mình sau khi kích hoạt kỹ năng cấm thuật này.

Tất cả nỗi đau, sợ hãi và nghi ngờ đều tan biến như sương sớm dưới ánh nắng mặt trời buổi sáng sớm tinh khôi nhất có thể tưởng tượng ra được lúc đó luôn đấy!

Nhưng đồng thời cũng là một khoảng trống đáng sợ xuất hiện thay thế cho chúng — hắn không còn nhớ mình là ai hay vì sao lại ở đây nữa.

Chỉ còn lại mục tiêu duy nhất: tồn tại và tiếp tục hành trình phía trước dù bất kỳ giá nào phải trả đi chăng nữa trong hoàn cảnh khó khăn này.

Hệ thống hiển thị thông báo mới với tốc độ chóng mặt khiến hắn choáng váng tột cùng chưa từng xảy ra bao giờ kể từ khi bắt đầu cuộc hành trình gian nan của chính mình luôn ấy:
[SKILL ACTIVATED: MEMORY MERGE]
[LINHLỰC RECHARGED TO 100%]
[CẢNH GIỚI ĐỔNG THÁI TẠM THỜI ACHIVED!]

Lam Tiêu Phong mở mắt ra, đôi ngươi giờ đây chứa đựng màu sắc hỗn hợp giữa xanh lam lạnh lẽo của hệ thống và đỏ sẫm của máu tươi vừa mới nhuộm lên chúng trước đó không lâu đâu.

Hắn biết rằng mình đã đánh đổi quá nhiều cho khoảnh khắc sức mạnh ngắn ngủi này.

Nhưng cũng chính lúc ấy, hắn cảm nhận được sự hiện diện của một thế lực lớn lao hơn đang quan sát anh ta từ phía sau lớp màn hư vô dày đặc kia luôn đấy còn gì?

Lam Tiêu Phong ngồi xuống trên nền đá lạnh giá, cố gắng ổn định lại cơ thể và tâm trí vốn dĩ đã bị xáo trộn hoàn toàn bởi kỹ năng vừa sử dụng xong cách đây không lâu.

Hệ thống "Ký Ức" tiếp tục hiển thị những thông tin mới lạ chưa từng xuất hiện trong database trước đó bao giờ nữa đâu: nhưng lần này, chúng không chỉ là dữ liệu khô khan mà còn là những manh mối sống động về một âm mưu lớn hơn đang chờ đợi phía trước luôn đấy!

Một dòng chữ hiện lên nổi bật giữa màn hình giao diện ảo lơ lửng trước mắt anh ta ngay lúc này đây chính xác từng chi tiết nhỏ nhặt nhất có thể quan sát được rõ ràng lắm đó:
[NEW QUEST UNLOCKED: THE VOID'S WHISPER]
[TARGET LOCATE COORDINATES.]

Hắn nhìn vào những toạ độ địa lý bí ẩn kia, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng mặc dù nhiệt độ môi trường xung quanh vẫn ổn định bình thường như mọi khi ấy mà!

Có vẻ như đây không phải là nhiệm vụ thông thường mà hệ thống tự động gán cho người chơi nữa đâu.

Đây là lời mời gọi trực tiếp từ chính Hư Không Chủ — kẻ thù tối cao mà hắn chưa từng dám đối mặt trước giờ luôn đấy còn gì?

Lam Tiêu Phong đứng dậy, bước đi về phía ánh sáng mờ ảo hắt ra từ lối thoát duy nhất của hang động xương cốt này.

Hắn biết rằng mình đang tiến vào vùng nguy hiểm hơn bao giờ hết trong cuộc đời tu luyện ngắn ngủi của chính bản thân mình.

Nhưng cũng chính lúc ấy, hắn nhận thấy điều kỳ lạ: bàn tay phải của anh ta bắt đầu chuyển màu đen sẫm dần theo nhịp đập chậm rãi bất thường của trái tim đang co thắt đau đớn dữ dội chưa từng có tiền lệ nào xảy ra bao giờ kể từ khi bước vào thế giới Tu Tiên đầy rẫy cạm bẫy chết người này luôn đấy!

Và rồi, một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau lưng hắn — nhưng lần này, nó đến từ chính đôi môi đang mở rộng cười nhạo của Lam Tiêu Phong trong gương phản chiếu trên mặt hồ máu đen thẫm kia.

Lam Tiêu Phong từ từ bước ra khỏi mặt hồ, tay phải cầm chặt thanh kiếm đang nhỏ máu tươi.

Hắn lùi về phía sau, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, co lại vì sợ hãi tột độ.

Thanh kiếm lao tới
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập