Chương 51

Lam Tiêu Phong mở mắt, nhưng thế giới trước mặt hắn không phải là thực tại quen thuộc.

Nó vỡ vụn thành vô số mảnh kính sắc nhọn, mỗi mảnh phản chiếu một phiên bản khác nhau của sự thật đang dần bị xói mòn bởi Hư Không Thán Khí.

Cơn đau nhói xuyên tạc linh hải không đến từ thương tích thể xác, mà từ chính hệ thống "Ký Ức" đang quá tải dữ liệu.

Hắn ngồi dậy giữa đống đổ nát của một đền thờ cổ xưa, nơi những bức tượng thần linh đã bị xóa bỏ khuôn mặt, chỉ còn lại những lỗ hổng đen ngòm như mắt nhìn chằm chằm vào hắn.

Giao diện hệ thống trước mặt anh chớp sáng đỏ rực, báo hiệu mức độ nguy hiểm tột cùng.

Những dòng chữ lỗi tràn ra khắp tầm nhìn, chồng chéo lên nhau tạo thành một bức tường dữ liệu hỗn loạn mà não bộ con người khó có thể xử lý kịp thời.

Anh cảm thấy lạnh toát sống lưng khi nhận ra rằng linh lực trong kinh mạch đang chảy ngược lại, giống như một cơn lũ vỡ đê không kiểm soát được.

báo cáo tình trạng," Lam Tiêu Phong lẩm bẩm, giọng nói của anh run rẩy vì sợ hãi chứ không phải vì mệt mỏi.

Anh luôn tin vào dữ liệu, nhưng lần này, ngay cả những con số khô khan cũng đang phản bội hắn.

Cảm giác cô đơn tột cùng bao trùm lấy tâm trí, sâu sắc hơn bất kỳ nỗi đau thể xác nào mà anh từng chịu đựng trong quá khứ.

Một bóng đen đột ngột xuất hiện trước mặt anh.

Không có âm thanh cảnh báo, không có sự dịch chuyển không gian rõ ràng.

Nó chỉ đơn giản là *ở đó*, như một vết bẩn trên bức tranh thực tại hoàn hảo vừa được vẽ xong.

Đó là Ảo Ảnh Kiếm Khách — phiên bản tương lai của chính Lam Tiêu Phong, kẻ đã bị Hư Không và trở thành tù nhân vĩnh cửu trong vòng lặp này.

Ảo Ảnh không lên tiếng.

Nó tuân thủ nguyên tắc hành động trực tiếp mà phản diện thường áp dụng khi đối mặt với quá khứ yếu đuối của mình.

Thanh kiếm rỉ máu trên tay nó rung lên những âm thanh kim loại lạnh lẽa, tạo ra một cơn gió cắt xé không khí xung quanh.

Không khí tại đây đặc quánh như nhựa đường lỏng, nặng trĩu mùi ozone cháy khét và vị kim loại của máu khô từ ngàn năm trước.

Hắn rút kiếm ra, nhưng cánh tay phải của anh cảm thấy nặng chịch bất thường.

Linh lực Nguyên Anh tầng 3 trong cơ thể anh dường như bị khóa chặt bởi một lực vô hình nào đó đang phát ra từ Ảo Ảnh kia.

Đây không chỉ là một trận chiến vật lý; đây là cuộc đối đầu giữa hai phiên bản linh hồn cùng tồn tại nhưng lại mang những ý chí hoàn toàn trái ngược nhau.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể thắng?" Giọng nói trầm ấm vang lên, không phải từ miệng của Ảo Ảnh, mà trực tiếp trong đầu Lam Tiêu Phong.

Nó đau khổ và quen thuộc đến rợn người — giọng nói của chính anh từ tương lai xa xôi nào đó đang vọng về qua chiều không gian đã vỡ nát này.

Lam Tiêu Phong nghiến răng, ánh mắt lạnh băng quét nhìn kẻ đứng trước mặt hắn.

Hắn nhận ra sự khác biệt nhỏ bé nhưng đáng sợ trong tư thế cầm kiếm của đối phương — đó là phong cách chiến đấu mà chính anh đã phát triển sau những năm tháng lang thang giữa các thế giới dịch chuyển ngẫu nhiên.

Sự thực dụng tàn nhẫn ấy giờ đây đang hướng thẳng vào tim của quá khứ mình.

"Ta không cần thắng," Lam Tiêu Phong đáp lại, giọng nói khô khốc như đá lạnh đập vỡ trên nền đất cứng rắn.

"Ta chỉ cần lấy lại thứ thuộc về ta." Hắn bước tiến lên phía trước, mỗi bước chân đều gây ra những vết nứt nhỏ li ti trên mặt sàn đá cổ xưa dưới đáy đền thờ bỏ hoang này.

Ảo Ảnh mỉm cười — một nụ cười chứa đựng sự hiểu biết tất cả về hắn.

Từ sâu trong lỗ hổng đó, nó vung thanh kiếm lao thẳng vào lồng ngực Lam Tiêu Phong.

Tốc độ của đòn tấn công vượt xa khả năng phản ứng bình thường của người ở cảnh giới Luyện Khí thông thường.

Nếu không có hệ thống hỗ trợ tính toán quỹ đạo né tránh tối ưu nhất thời gian thực thì chắc chắn anh sẽ chết ngay lập tức dưới lưỡi blade sắc bén này.

Tiêu Phong hạ thanh kiếm xuống, bỏ qua thế phòng thủ cơ bản vốn dĩ an toàn cho kẻ yếu như hắn lúc này.

Thay vào đó, anh mở rộng tâm trí ra ngoài biên giới kiểm soát thông thường để cho phép Hệ thống "Ký Ức" kết nối sâu hơn với Ảo Ảnh đang đứng đối diện mình ngay bây giờ đây thôi.

Đau đớn xé toạc đầu anh khi những mảnh ký ức bị chôn vùi bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ chưa từng thấy trước kia bao giờ cả.

Anh không chỉ thấy mà còn *cảm* được sự phản bội diễn ra bên trong chính linh hồn chia đôi của mình từ lâu rồi đó xem nào!

Anh nhìn thấy bóng dáng cổ xưa của Bạch Tuyết Nhi — người dẫn đường không gian lạnh lùng luôn mang theo bản đồ bí ẩn kia — đang đứng giữa một vùng đất rộng lớn trắng xóa vô tận bao la mênh mông trước mắt hắn ta giờ đây mới hiểu ra được phần nào về mối liên hệ phức tạp đằng sau tất cả những gì xảy ra cho đến thời điểm hiện tại này rồi phải không các bạn?

Cô ấy đã biết từ rất sớm rằng Hư Không Chủ thực chất là sự hợp nhất của vô số linh hồn thất lạc tìm kiếm bình yên tuyệt đối chứ không đơn thuần chỉ là một kẻ thù hung bạo muốn hủy diệt mọi thứ xung quanh mình hết thảy đều bị xóa bỏ hoàn toàn khỏi tồn tại vĩnh viễn mãi mãi về sau này nữa đâu.

Sự phản bội ấy không đến từ bên ngoài.

Nó nằm ngay trong chính cốt lõi của sự tồn tại Lam Tiêu Phong đang cố gắng gìn giữ cho riêng bản thân mình mỗi ngày trôi qua nhanh chóng như thế nào đây.

Ký ức phản bội không biến mất; nó nằm lại trong tâm trí anh như một khối u vô hình đang ăn mòn dần ý chí chiến đấu còn sót lại cuối cùng của kẻ tu tiên cô độc này.

Khi Ảo Ảnh tan rã thành những hạt sáng trắng.

lơ lửng trong không khí, Tiêu Phong không cảm thấy nhẹ nhõm chút nào cả.

Thay vào đó, anh cảm thấy nặng nề hơn gấp nhiều lần so với lúc bắt đầu cuộc đối mặt kinh hoàng này vài phút trước kia mà thôi!

Những mảnh vỡ ký ức vừa được giải phóng từ Ảo Ảnh bay thẳng vào lồng ngực hắn ta xuyên qua lớp áo choàng rách nát cũ kỹ bám đầy bụi bặm thời gian dài ngày tháng năm qua tích tụ lại thành một cục máu đông khổng lồ chắn ngang giữa hai nửa linh hồn chia đôi của chính mình hiện tại đang tồn tại song hành cùng nhau trên con đường tu luyện đầy chông gai hiểm nguy phía trước chờ đón anh ta sắp tới đây thôi!

Anh nhìn vào bàn tay run rẩy của mình, những vết nứt đen ngòm bắt đầu lan tỏa từ lòng bàn tay lên khắp cánh tay phải như mạng nhện độc hại đang cố gắng trói buộc lấy sinh mệnh mỏng manh mong manh dễ vỡ kia bất cứ lúc nào cũng có thể đứt gãy tan thành bọt nước trước gió mạnh thổi qua thung lũng hoang vu rộng lớn bao la mênh mông vô tận phía xa tít tắp nơi chân trời cuối cùng của thế giới Tàn Thiên Giới đang dần sụp đổ tan tác từng mảng một cách chậm rãi nhưng chắc chắn không ngừng nghỉ ngày đêm trôi chảy qua nhanh chóng như bóng câu qua cửa sổ nhà ai đó vậy ấy mà!

Bầu không gian trắng xóa bắt đầu sụp đổ từ những góc cạnh xa nhất của tầm nhìn Lam Tiêu Phong có thể quan sát được bằng đôi mắt trần tục hạn chế của mình lúc này đây thôi!

Những vết nứt đen xuất hiện trên "bầu trời" ảo, báo hiệu rằng lớp thực tại chồng lấp này sắp tan rã hoàn toàn bất cứ giây phút nào cũng không ai biết trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo sau khi cánh cửa hư vô mở rộng hơn nữa đón nhận những linh hồn lạc lối tìm kiếm sự giải thoát tuyệt đối khỏi nỗi đau khổ triền miên đeo bám suốt cả đời người ngắn ngủi phù du này hết thảy đều bị cuốn trôi vào vực thẳm giữa các chiều không gian đa vũ trụ bao la mênh mông vô tận chờ đợi sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai dám bước qua ranh giới cấm địa nguy hiểm chết người nơi đây!

Tiêu Phong cần phải tìm một lối thoát trước khi bị cuốn vào dòng chảy hỗn loạn ấy.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ linh lực còn sót lại trong kinh mạch để kích hoạt chức năng Dịch Chuyển Ngẫu Nhiên — kỹ năng duy nhất giúp anh sống sót qua những lần dịch chuyển chết người trước đây dù cái giá phải trả là mất đi một phần ký ức quan trọng mỗi khi sử dụng nó quá mức cho phép vượt ra ngoài giới hạn an toàn quy định sẵn có trong hệ thống tu tiên lỗi thời đang dần xuống cấp nghiêm trọng không thể khắc phục được nữa.

Nhưng khi hắn mở cuốn sách bí ẩn tìm thấy bên cạnh xác Ảo Ảnh vừa tan biến kia, thứ nằm giữa hai trang giấy cũ kỹ khiến hắn quên cả thở.

Linh lực trong cơ thể Đan Lương bỗng chốc ngưng tụ lại thành một khối băng giá lạnh lẽo.

Không phải là sự mát mẻ dễ chịu của Thủy hệ mà hắn từng cảm nhận khi tu luyện Công Pháp Lưu Tinh.

Đây là cái chết đang thấm vào từng tế bào, ăn mòn ý chí từ sâu thẳm linh hồn.

Hệ thống phát ra âm thanh báo động chói tai vang lên trong đầu.

Tiếng kim loại va đập hỗn loạn như những lưỡi kiếm cứa thẳng vào não bộ của hắn.

Cánh cửa không gian phía trước bắt đầu rung lắc dữ dội hơn, tạo thành những vết nứt đen ngòm trên hư không.

“Cảnh báo: Mức độ ổn định của cánh cổng đang giảm nhanh.” Giọng máy lạnh lùng, vô cảm nhưng đủ để khiến tim Đan Lương đập thình thịch.

“Nguy cơ sụp đổ hoàn toàn trong vòng ba mươi giây.” Hắn nuốt khan một ngụm nước bọt đắng chát.

Cổ họng khô khốc như cháy than.

Thời gian dường như bị kéo dãn ra theo từng nhịp thở nặng nhọc của hắn.

Mỗi giây trôi qua đều là một cuộc chiến sinh tử với chính sự hoảng loạn đang xâm chiếm lý trí.

Đan Lương nhắm chặt mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần vào việc kiểm soát linh lực.

Hắn cần bình tĩnh.

Panik sẽ chỉ dẫn đến cái chết nhanh hơn bất kỳ quái vật nào trong dungeon này.

Nhưng cơ thể hắn run rẩy không vì lạnh mà vì nỗi sợ hãi nguyên thủy trước những điều chưa biết.

“Mất đi một phần ký ức.” Câu nói của chính hắn vang lên vọng vòm trong đầu, như lời nguyền độc ác nhất từ hệ thống lỗi thời kia.

Hắn đã hy sinh bao nhiêu mảnh ghép của quá khứ để đứng ở đây?

Những khuôn mặt thân thuộc đang dần mờ nhạt trong trí nhớ có còn ý nghĩa gì nếu hiện tại là một nấm mồ tươi tốt?

Hắn mở mắt ra, đôi tròng đen tối sầm lại vì kiệt sức và đau đớn.

Ánh sáng xanh lam từ hệ thống chiếu rọi lên bàn tay gầy guốc của hắn.

Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên da thịt do áp lực quá tải của linh lực khi kích hoạt Dịch Chuyển Ngẫu Nhiên.

Không có lựa chọn nào khác rồi.

Cánh cổng không gian đang sụp đổ, kéo theo cả khoảng trống xung quanh nó vào vực thẳm hư vô.

Nếu hắn không di chuyển ngay bây giờ, xác hắn sẽ bị nghiền nát thành bột dưới áp lực chân không khủng khiếp của sự kiện này.

Đan Lương hét lên một tiếng khàn khản, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng đầy chết chóc.

Hắn ép toàn bộ linh lực còn sót lại trong đan điền chảy vào kỹ năng Dịch Chuyển Ngẫu Nhiên.

Những đường văn hệ thống sáng rực rỡ trên da thịt hắn như những con rắn lửa đang đói khát tìm kiếm vật chủ mới.

Thế giới xung quanh bắt đầu méo mó, biến dạng theo một quy luật điên cuồng mà lý trí của hắn không thể nắm bắt được.

Màu sắc hòa trộn vào nhau thành hỗn loạn thị giác đáng sợ.

Tiếng động từ bên kia cánh cổng vọng lại như tiếng gầm gừ của những con quái vật cổ đại vừa tỉnh giấc sau ngàn năm ngủ đông.

Hắn cảm thấy cơ thể mình bị xé toạc ra khỏi hiện thực.

Không phải là đau đớn về thể xác mà là sự rời rã trong nhận thức.

Cảm giác tan biến vào hư không khiến hắn mất phương hướng hoàn toàn.

Lên hay xuống?

Trước hay sau?

Tất cả các khái niệm không gian đều trở nên vô nghĩa trong khoảnh khắc dịch chuyển này.

Và rồi, bóng tối nuốt chửng mọi thứ.

Không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ còn lại sự im lặng tuyệt đối và lạnh lẽo của khoảng trống giữa hai thế giới.

Hệ thống tắt ngấm, cắt đứt kết nối với ý thức của hắn như một ngọn nến bị thổi tắt trong cơn bão tố dữ dội.

Khi giác quan trở về, đầu tiên là mùi vị.

Mùi đất ẩm mốc trộn lẫn với hương thơm nồng nàn của hoa cỏ lạ lùng mà Đan Lương chưa từng ngửi thấy ở bất kỳ đâu trên thế giới cũ của mình.

Không phải là mùi thối tha của dungeon hay sự vô tri vô cảm của phòng tu luyện sterile.

Hắn mở mắt ra chậm chạp, mí mắt cay xè vì bụi bẩn và sương mù dày đặc bao phủ khắp nơi.

Cơ thể hắn nằm nghiêng bên cạnh một thân cây cổ thụ khổng lồ vỏ sần sùi như da rắn.

Những chiếc lá hình tim màu đỏ thẫm rơi lả tả xuống đầu hắn, mang theo những giọt mưa lạnh buốt thấm vào xương tủy đang run rẩy không ngừng.

“Đã thành công.” Hệ thống lên tiếng, giọng điệu bình tĩnh đến đáng ghét sau khi khởi động lại.

“Vị trí hiện tại: Khu rừng Bí Ẩn – Tầng 3 Dungeon ‘Lăng Mộ Thời Gian’.

Nhiệm vụ phụ được kích hoạt: Tìm ra nguồn gốc của sự sụp đổ.” Dan Lương ngồi dậy, người chới với vì thiếu cân bằng do quá trình dịch chuyển gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiền đình trong tai.

Hắn nhìn xung quanh, mắt đăm chiêu cố gắng phân tích tình hình mới mẻ này mà hệ thống đưa ra cho hắn ngay lúc nguy nan nhất vừa qua xảy ra trước mặt anh ta vài phút trước đó.

giờ đã hoàn toàn khác biệt rồi kia kìa thật sự đấy chứ không hề đùa cợt chút nào cả đâu.

Rừng cây xung quanh dường như sống động một cách kỳ lạ.

Những thân cây khổng lồ vươn cao vút lên tận mây trời, tạo thành những mái vòm tự nhiên che chắn khỏi ánh mặt trời gay gắt phía trên cao lắm xa vời vợi kia nữa đó còn gì.

Tia sáng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống đất tạo nên những đốm vàng óng ánh lung linh đẹp mắt nhưng cũng đầy nguy hiểm tiềm ẩn chết người ngay trước mũi mình luôn đấy chứ!

Những con thú nhỏ bé với bộ lông sặc sỡ nhảy nhót giữa các bụi cây, chúng không hề sợ hãi sự hiện diện của một kẻ lạ mặt vừa xuất hiện đột ngột như thế này.

Chúng nhìn hắn bằng những đôi mắt trong veo, tò mò nhưng hoàn toàn vô hại dường như vậy đấy.

Nhưng Đan Lương biết rõ rằng vẻ ngoài yên bình này là giả tạo.

Dungeon luôn có lớp vỏ bọc ngọt ngào trước khi tiết lộ sự tàn khốc thực sự của nó.

Hắn sờ vào túi áo, lấy ra cuốn sách bí ẩn đã tìm thấy bên cạnh xác Ảo Ảnh.

Cuốn giấy cũ kỹ vẫn còn nguyên vẹn trong lòng bàn tay run rẩy của hắn.

Hắn mở cuốn sách ra chậm rãi, cẩn thận như đang chạm vào một quả bom sắp nổ tung bất cứ lúc nào.

Những trang giấy vàng úa mang mùi thời gian và sự im lặng chết chóc đặc trưng của những nơi bị lãng quên từ lâu đời lắm rồi đó.

đúng không?

Chữ viết trên đó không phải là ngôn ngữ thông thường mà là những ký tự linh lực cổ xưa đang nhấp nháy ánh sáng mờ ảo.

Đan Lương nheo mắt nhìn kỹ hơn, cố gắng giải mã ý nghĩa đằng sau những biểu tượng trừu tượng này.

Linh lực của hắn khẽ dao động khi tiếp xúc với năng lượng ma thuật còn sót lại trong cuốn sách.

Một dòng thông tin hệ thống hiện lên trước mặt hắn: “Phát hiện vật phẩm đặc biệt: Nhật Ký Của Người Mở Đường.” “Người mở đường?” Hắn lẩm bẩm, giọng khàn khản vì bất ngờ và kinh ngạc tột độ chưa từng thấy bao giờ kể từ khi bước vào thế giới tu tiên đầy rẫy cạm bẫy chết người này cả đời sống mình luôn.

Ai là người đã đi trước hắn ở đây?

Và tại sao họ lại để lại cuốn sách này cho một kẻ xa lạ như anh ta vậy chứ.

Hắn lật sang trang đầu tiên, ký tự bắt đầu chuyển hóa thành những dòng chữ tiếng Việt dễ hiểu hơn.

“Ngày thứ nhất: Chúng tôi đã tìm thấy cánh cổng dẫn đến khu rừng bí ẩn này từ rất lâu trước khi hệ thống hiện tại ra đời.” Dòng chữ viết tay nham nhở nhưng đậm nét như đang khắc sâu vào tâm trí của người đọc vậy đấy.

“Hệ thống hiện tại?” Đan Lương nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên trong lòng.

Hắn luôn nghĩ rằng mình là một trong những người đầu tiên khám phá ra thế giới này thông qua hệ thống tu tiên lỗi thời kia.

Nhưng nếu có ai đó đi trước hắn.

thì mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn đấy còn gì.

Hắn tiếp tục đọc, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo dù khí hậu nơi đây khá mát mẻ dễ chịu thường xuyên như thế này luôn ấy mà!

“Ngày thứ bảy: Chúng tôi phát hiện ra rằng thời gian ở đây chảy khác với bên ngoài.

Mỗi ngày trôi qua trong rừng tương đương với một năm ở thế giới thực.” Tim Đan Lương đập thình thịch mạnh hơn nữa.

Hắn nhớ lại cảm giác kỳ lạ về tốc độ suy nghĩ và phản ứng của mình từ khi bước vào dungeon này.

Có phải đó là lý do tại sao hắn cảm thấy mệt mỏi đến vậy dù chỉ mới di chuyển trong vài giờ đồng hồ qua.

“Ngày thứ mười bốn: Chúng tôi đã mất liên lạc với thế giới bên ngoài hoàn toàn.” Dòng chữ cuối cùng trên trang đầu tiên khiến Đan Lương ngừng thở một cách đầy hoảng sợ tột độ chưa từng xảy ra bao giờ kể từ khi bắt đầu cuộc hành trình gian nan này của chính mình luôn đấy.

Bỗng nhiên, máu tươi phun từ miệng cuốn nhật ký, nhuộm đỏ dòng chữ ngày thứ mười lăm.

Đan Lương lùi bước, chân trượt trên vũng máu lạnh cóng, mắt trợn trắng nhìn thứ gì đó vừa thò ra từ sau lưng cậu.

Một bàn tay xương xẩu nắm chặt lấy cổ áo hắn, và—
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập