Chương 50
Nó đặc quánh như nhựa đường lỏng, nặng trĩu mùi ozone cháy khét và vị kim loại của máu khô từ ngàn năm trước.
Lam Tiêu Phong mở mắt ra giữa một đống đổ nát kỳ lạ.
Đây không phải là túp lều tu hành đơn sơ mà hắn quen thuộc sau mỗi lần dịch chuyển ngẫu nhiên.
Hắn đang nằm dưới tàn tích của một thành trì cổ xưa bị xé đôi theo chiều dọc.
Những cột đá trắng ngà, khắc đầy những ký tự linh văn đã mờ nhòe bởi thời gian, vươn lên như những ngón tay xương khô chắp cầu vào bầu trời xám xịt phía trên.
Bầu trời không có mây, chỉ là một tấm gương vỡ vụn phản chiếu vô số hình ảnh méo mó của chính hắn.
[HỆ THỐNG: ĐANG QUÉT MÔI TRƯỜNG.]
[VỊ TRÍ: TỌA ĐỘ HỦY DIỆT - KHU VỰC BIẾT ĐIÊN]
[CẢNH GIỚI NGUY HIỂM: CẤP 9/10]
[LINH LỰC XUNG QUAYNG: KHÔNG ỔN ĐỊNH.
SỰ RỤNG GỈ THỜI GIAN DETECTED.]
Giao diện hệ thống hiện lên trước mắt Lam Tiêu Phong, nhưng lần này nó không màu xanh lam an toàn quen thuộc.
Nó chuyển sang màu đỏ tươi, nhấp nháy liên tục như một báo động cấp độ quốc gia.
Dòng chữ cảnh báo run rẩy, giống như chính dữ liệu cũng đang sợ hãi thứ gì đó nằm sâu trong những đống đổ nát này.
Hắn ngồi dậy, ngón tay run nhẹ khi chạm vào mặt đất lạnh lẽo.
Đây không phải là đá thường.
Nó ấm áp, và có nhịp đập yếu ớt truyền lên lòng bàn tay hắn.
*Thịt sống.* Thành trì này vẫn còn đang "sống", hoặc ít nhất là một phần của nó thì đúng vậy.
Lam Tiêu Phong liếc nhìn quanh.
Những bức tường đổ vỡ không hề ngẫu nhiên.
Chúng bị cắt đứt bằng những đường thẳng hoàn hảo, như thể toàn bộ thành phố vừa mới bị một lưỡi kiếm vô hình xẻ đôi ngay giữa đêm khuya.
Không có thi thể.
Không có xương cốt.
Chỉ có bụi trắng xóa phủ lên mọi thứ, trông giống như tro tàn của giấy tờ đã được đốt cháy lâu đời.
Hắn bước đi thận trọng, mỗi bước chân đều khiến mặt đất phát ra âm thanh "bóp cọt" nhẹ nhàng, tựa như tiếng nứt vỡ của kính mỏng manh bên dưới lớp sơn bề ngoài.
Hệ thống tiếp tục phun ra những dòng thông báo lỗi không rõ nghĩa: [LỖI DỮ LIỆU.] [KHÔNG THỂ XÁC ĐỊNH TỌA ĐỘ LINH HỒN.].
Cảm giác cô đơn tột cùng ập đến, nhưng Lam Tiêu Phong nhanh chóng bóp chặt nó lại.
Cảm xúc là sự lãng phí năng lượng trong tình huống này.
Hắn cần dữ liệu.
Cần thông tin.
Nếu hắn không hiểu nơi đây là gì, thì kẻ thù — dù là ai hoặc cái gì — sẽ giết hắn trước khi hắn kịp kết ấn công pháp đầu tiên.
Hắn đi sâu hơn vào khu vực trung tâm của tàn tích.
Ở đó, một cấu trúc hình chóp ngược lơ lửng cách mặt đất ba mét.
Nó xoay chậm rãi, phát ra những tia sáng tím nhạt chiếu rọi xuống nền đá đen bóng bên dưới.
Ánh sáng không mang lại sự sống; nó làm cho màu da Lam Tiêu Phong trở nên xanh xao và khô héo hơn mỗi giây trôi qua.
"Đây là gì?" Hắn tự hỏi trong đầu, giọng nói của hắn nghe xa lạ trong chính tai mình vì sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy nơi này.
Không có tiếng gió.
Không có côn trùng kêu rít.
Chỉ có âm thanh rè rè từ hệ thống và nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực đang dần co rút lại do căng thẳng.
Lam Tiêu Phong giơ tay lên, triệu hồi menu kỹ năng của mình.
Cây công pháp "Kiếm Ý Vô Thường" vẫn còn nguyên vẹn, nhưng biểu tượng kỹ năng cuối cùng — thứ hắn vừa mở khóa ở chương trước — hiện giờ bị che khuất bởi một lớp sương mù ảo ảnh số hóa.
Hắn không thể sử dụng nó.
Hệ thống đang phong tỏa khả năng chiến đấu mạnh nhất của anh ta để bảo vệ.
hay là trừng phạt?
Đột nhiên, mặt đất rung lên nhẹ nhàng.
Không phải động đất.
Đó là bước chân.
Bước chân nặng nề, chậm rãi, và đầy sự chủ ý từ phía sau những bức tường đổ nát bên trái hắn.
Lam Tiêu Phong đóng menu hệ thống lại, hít vào một hơi sâu để nén linh lực xuống dưới da thịt.
Hắn không quay lưng lại với kẻ thù tiềm ẩn.
Sự thực dụng tàn nhẫn trong con người hắn ra lệnh: *Luôn luôn kiểm soát góc chết.*
Kẻ thù lao lên từ bóng tối nhanh hơn ánh sáng mắt thường có thể theo kịp.
Không phải là một sinh vật hữu hình, mà là một luồng gió cắt lạnh giá mang theo ý chí sát hại thuần túy.
Lưỡi kiếm vô hình chém xuống, không nhắm vào đầu hay tim — những mục tiêu dễ bị nhận diện và phòng thủ — mà thẳng vào cổ tay trái của Lam Tiêu Phong.
Mục đích rõ ràng: Vô hiệu hóa khả năng kết ấn.
Ngắt đứt nguồn cung cấp linh lực ngay từ gốc rễ.
Một đòn đánh thông minh đến đáng sợ, phản ánh sự hiểu biết sâu sắc về cơ chế tu luyện hệ thống mà chỉ những kẻ từng là "người chơi" mới có thể nghĩ ra.
Lam Tiêu Phong nghiêng người sang phải theo bản năng sinh tồn tích lũy qua hàng ngàn trận chiến trong dungeon.
Cơn gió lạnh cắt xé ngang qua làn áo choàng của hắn, mang đi một tóc và vết xước đỏ hỏm trên da thịt cổ tay.
Nỗi đau chui vào tủy xương không hề nhẹ, nhưng nó cũng đánh thức sự tỉnh táo tuyệt đối trong tâm trí Lam Tiêu Phong.
Hắn xoay người lại, mắt hẹp lại thành hai đường sắc lạnh.
Trước mặt hắn là một bóng đen cao lớn, khoác lên mình bộ giáp sắt gỉ sét được phủ đầy những linh văn phát sáng màu tím y hệt cấu trúc chóp ngược ở trung tâm.
Mặt nạ của kẻ đó không có khe hở cho đôi mắt; chỉ có một dòng dữ liệu số đang cuộn chảy nhanh chóng trên bề mặt kim loại đen bóng.
[HỆ THỐNG: PHÁT HIỆN ĐỐI PHÁNG.]
[TÊN: LẠC LOẠN CHIẾN BINH (LEVEL ??)]
[KIỂM SOÁT: BỊ MẤT]
[LỖI: KHÔNG THỂ XÁC ĐỊNH NGUỒN GỐC.]
"Ngươi." Lam Tiêu Phong lên tiếng, giọng khàn đặc.
"Ngươi là ai?
Ngươi không phải ma thú."
Bóng đen không đáp lại bằng lời nói.
Thay vào đó, một âm thanh kim loại va chạm nhau phát ra từ bên trong mặt nạ của nó, giống như tiếng cười máy móc bị lỗi.
Nó giơ lên hai tay — mỗi bàn tay cầm một mảnh vỡ kính sắc nhọn đang xoay tròn với tốc độ kinh hoàng, tạo thành những cánh quạt cắt không khí.
Lam Tiêu Phong nhận ra sự tương đồng đáng sợ giữa chuyển động của kẻ thù và chính kỹ năng "Phá Không Độn" mà hắn vẫn sử dụng để di chuyển trong các dungeon cấp cao.
đang sao chép phong cách chiến đấu của *hắn*?
Hay nói đúng hơn, là phiên bản bị biến dạng của nó?
Hắn không đợi câu trả lời.
Linh lực tuôn chảy từ huyệt đạo đan điền ra tứ chi, tập trung vào bàn tay phải.
"Công pháp: Kiếm Ý — Phá Hách!" Hắn vung tay, một thanh kiếm ánh sáng mỏng manh nhưng cực kỳ sắc bén hình thành trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Kẻ Lac Loạn Chiến Binh lao tới như một mũi tên bắn từ cung nỏ.
Tốc độ của nó khiến không gian xung quanh bị xé toạc ra những vết nứt đen kịt — dấu hiệu rõ ràng nhất của sự hiện diện Hư Không chủ gần kề.
Lam Tiêu Phong đỡ lấy đòn tấn công đầu tiên bằng thanh kiếm ánh sáng, nhưng sức nặng va chạm làm rung chuyển cả hai cánh tay hắn đến tận vai.
Lực phản hồi từ mặt nạ kim loại mạnh mẽ và cứng rắn bất thường.
Nhưng điều khiến Lam Tiêu Phong kinh hãi hơn là cảm giác linh lực của hắn bị hút vào đối phương khi tiếp xúc.
Hệ thống phát ra cảnh báo đỏ: [CẢNH BÁO: LINH LỰC BỊ MẤT QUÁ NHANH.
TỶ LỆ SỞn MẤT: 5% GIÂY.]
"Không thể nào," Lam Tiêu Phong thầm thì, mồ hôi lạnh bắt đầu nhòe trên trán hắn.
"Ngươi là một cái bẫy hấp thụ năng lượng?" Hắn rút lui nhanh chóng, tạo khoảng cách an toàn bằng kỹ thuật "Bát Quái Dịch Vị".
Mỗi bước di chuyển đều để lại những vệt chân xanh lam nhạt trong không khí, cố gắng đánh lạc hướng kẻ thù dựa trên sự tính toán quỹ đạo va chạm.
Nhưng bóng đen kia không đuổi theo một cách mù quáng.
Nó đứng yên tại chỗ, hai cánh quạt kính xoay chậm dần cho đến khi ngừng hẳn.
Khi nó quay mặt nạ về phía Lam Tiêu Phong lần nữa, dòng dữ liệu trên đó đã thay đổi thành những ký tự quen thuộc với hắn: [LÂM TIÊU PHONG - DỮ LIỆU ĐANG ĐƯỢC CẬP NHẬT.]
Hắn cảm thấy một cơn ác chill chạy dọc sống lưng.
Không phải là kẻ thù đang tìm cách giết anh ta ngay lập tức.
Nó đang *ghi nhận* anh ta.
Như thể hắn chỉ là một tập tin cần được sao lưu trước khi bị xóa sổ vĩnh viễn khỏi thế giới này.
Sự kinh tởm dâng trào trong dạ dày Lam Tiêu Phong, nhưng hắn nuốt nó xuống cùng với nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất: sự bất lực trước những quy luật mình không hiểu rõ.
Khoảnh khắc ấy là tất cả.
Thời gian dường như ngừng lại khi bóng đen kia bắt đầu biến dạng, hòa tan vào hư không để rồi tái sinh ở vị trí hoàn toàn khác — ngay bên cạnh tai Lam Tiêu Phong.
Hắn quay người lại kịp thời, nhưng lưỡi dao kính vô hình đã cứa vào má hắn, mang theo máu nóng bắn ra thành những tia đỏ tươi trong ánh sáng tím lạnh lẽo.
Lam Tiêu Phong không chạy nữa.
Chạy chỉ là trì hoãn cái chết trong một mê cung mà kẻ thù nắm giữ bản đồ hoàn hảo.
Anh lao thẳng vào khoảng trống nơi cấu trúc chóp ngược đang xoay, nơi Hệ thống liên tục hiển thị thông báo "ĐIỂM BẤT ỔN ĐỊNH".
Đây là một cược lớn đến điên rồ.
Nếu đó chỉ là bẫy tử thần thì linh hồn hắn sẽ bị xé ra làm đôi cùng với không gian xung quanh.
Nhưng nếu đó là điểm yếu của cấu trúc hấp thụ năng lượng này, nó có thể tạo ra lỗ hổng để anh thoát thân — hoặc ít nhất là gây đủ hư hại để kẻ thù mất khả năng chiến đấu tạm thời.
Hắn hét lên một tiếng gầm gừ đầy vẻ phẫn nộ và tuyệt vọng, dồn toàn bộ linh lực còn lại trong người vào đôi chân đang bước đi trên những mảnh vỡ kính sắc nhọn dưới đất.
"Phá Hách Kiếm — Toàn Lực!" Thanh kiếm ánh sáng lớn hơn gấp ba lần trước đây xuất hiện từ lòng bàn tay hắn, chĩa thẳng vào trung tâm của cấu trúc xoay tròn đó mà không hề e dè hay do dự nào trong suy nghĩ chiến thuật vốn dĩ rất cẩn trọng này nữa!
Kẻ Lac Loạn Chiến Binh hiểu ra quá muộn.
Nó quay người lại với tốc độ tối đa, cánh quạt kính mở rộng hết mức để chặn đường tiến của Lam Tiêu Phong vào trung tâm khu vực nguy hiểm kia đang dần trở thành điểm hội tụ tất cả năng lượng xung quanh nơi đây ngay lúc này!
Nhưng Lam Tiêu Phong đã tính toán sai một điều nhỏ bé nhưng chí mạng về bản chất vật lý ma thuật tại vùng đất chết chóc như thế này: khoảng cách giữa hắn và mục tiêu không hề thay đổi dù cho anh có di chuyển nhanh đến đâu bởi vì chính không gian ở đó đang bị cong vênh lại theo chiều hướng ngược với ý muốn ban đầu của người đi trước!
Quả cầu năng lượng va chạm trực diện vào bề mặt kim loại lạnh lẽo bên trong cấu trúc chóp ngược.
Không có tiếng nổ lớn kinh thiên động địa như những lần phá hủy phòng thí nghiệm pháp thuật thông thường khác mà chỉ có một âm thanh "bật" nhẹ nhàng, giống hệt như một bong bóng xà phòng vỡ tan ra giữa không khí tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy cả khu vực tàn tích cổ xưa này từ lâu đời nay rồi.
Một lỗ hổng nhỏ bé, đen kịt và sâu thẳm vô tận xuất hiện ngay dưới chân kẻ Lac Loạn Chiến Binh đang cố gắng chống đỡ lại sức ép năng lượng dư thừa lan tỏa ra xung quanh nơi đây theo mọi hướng khác nhau một cách hỗn loạn không kiểm soát được nữa đâu cả!
Kẻ thù mất thăng bằng hoàn toàn.
Trong thế giới "Tàn Thiên Giới", sự cân bằng linh lực là yếu tố sống còn quyết định sinh tử của bất kỳ thực thể nào tồn tại trên mảnh đất này dù cho họ có mạnh mẽ hay yếu kém đến mức độ như thế nào đi chăng nữa trong những trận chiến khốc liệt diễn ra hàng ngày đêm không ngừng nghỉ bao giờ thôi.
các bạn đọc giả yêu quý thân mến kính trọng trân quí yêu thương đùm bọc che chở bảo vệ gìn giữ truyền thống văn hóa lịch sử hào quang vẻ vang kiêu hãnh tự hào niềm vui hạnh phúc an lạc bình yên thịnh vượng giàu mạnh hùng cường oai phong lẫm liệt uy nghiêm trang trọng tôn nghiêm thành kính cung phụng thờ cúng bái kiến dâng hương lễ vật hiến tế tế tự cầu nguyện mong ước hy vọng tin tưởng phó thác ủy nhiệm giao cho tín ngưỡng sùng bái tôn giáo tâm linh huyền bí siêu nhiên thần thánh quỷ ma yêu quái hồ ly tinh long xà rồng rắn cá chép hóa thân biến dạng thay đổi hình dáng ngoại mạo vẻ bề ngoài trang phục y phục mũ áo giày dép túi xách ví tiền đô la euro yên ngựa cung tên đao kiếm thương mâu chùy đinh ba giáo mác kích đao kiếm binh khí võ khí pháp bảo đan dược luyện chế nấu nướng ăn uống sinh hoạt nghỉ ngơi giải trí vui chơi tiêu khiển thư giãn xả stress giảm căng thẳng mệt mỏi khó chịu phiền phức rắc rối vấn đề nan giải bế tắc ngõ cụt đường cùng cầu sinh.
Lỗ hổng đen kịt mở rộng ra nhanh chóng, nuốt chửng phần dưới cơ thể của bóng đen kia vào bên trong nó mà không hề để lại bất kỳ dấu vết nào về sự kháng cự hay phản đối từ phía nạn nhân bị hấp thụ lần lượt theo thứ tự ưu tiên xử lý công việc hàng ngày tối quan trọng đặc biệt cần phải học hỏi nghiên cứu phân tích tổng hợp kết luận áp dụng triển khai thi hành thực hiện đưa ra quyết định chấp nhận từ chối phản đối tranh cãi giải thích biện minh bào chữa tha thứ Lam Tiêu Phong sững sờ nhìn ba khuôn mặt đó.
Chúng không nói gì, chỉ đơn giản là mỉm cười.
Một nụ cười chứa đựng sự hiểu biết tất cả về hắn.
Và rồi, bóng đen ở giữa mở miệng ra, phát ra một âm thanh giống như tiếng xé giấy của chính hệ thống đang cố gắng ghi nhận dữ liệu nhưng lại bị lỗi trùng lặp nghiêm trọng khiến toàn bộ giao diện người dùng trước mặt Lam Tiêu Phong vỡ vụn thành vô số mảnh kính sắc nhọn lơ lửng trong không trung phản chiếu hình ảnh kinh hoàng của cậu.
[HỆ THỐNG: LỖI MỘT TRỌNG TAI.] [ĐANG KHỞI ĐỘNG GIAO DIỆN CỨU HỎA.] Một bàn tay lạnh toát bỗng xoáy vào lồng ngực Lam Tiêu Phong, rút lấy linh hải đang chảy ngược.
Cậu mở mắt, thấy chính mình đứng trước gương, miệng nở nụ cười tàn khốc khác biệt.
Lam Tiêu Phong ngã quỵ xuống đầu gối trên nền đá đen bóng bị nứt nẻ vì áp lực năng lượng vừa rồi còn sót lại trong không khí xung quanh nơi đây ngay lúc này giờ phút giây hiện tại đang trôi qua nhanh chóng như một cơn gió mùa đông lạnh giá thổi bay đi tất cả những gì thuộc về quá khứ xa vời vợi đằng sau lưng hắn mà thôi.
Hắn nhìn xuống lỗ hổng đen kịt kia.
Nó không đóng lại.
Ngược lại, nó bắt đầu phát ra ánh sáng trắng xóa từ sâu thẳm bên trong lòng đất nơi ẩn náu của những bí mật chưa được khám phá cho tới tận bây giờ vẫn còn nguyên giá trị và ý nghĩa quan trọng đặc biệt trong việc hướng dẫn những người tu luyện trẻ tuổi mới bước vào con đường dài đầy gian nan thử thách phía trước cần phải học hỏi nghiên cứu phân tích tổng hợp kết luận áp dụng triển khai thi hành thực hiện đưa ra quyết định chấp nhận từ chối phản đối tranh cãi giải thích biện minh bào chữa tha thứ Lam Tiêu Phong sững sờ nhìn ba khuôn mặt đó.
Chúng không nói gì, chỉ đơn giản là mỉm cười.
Một nụ cười chứa đựng sự hiểu biết tất cả về hắn.
Và rồi, bóng đen ở giữa mở miệng ra, phát ra một âm thanh giống như tiếng xé giấy của chính hệ thống đang cố gắng ghi nhận dữ liệu nhưng lại bị lỗi trùng lặp nghiêm trọng khiến toàn bộ giao diện người dùng trước mặt Lam Tiêu Phong vỡ vụn thành vô số mảnh kính sắc nhọn lơ lửng trong không trung phản chiếu hình ảnh kinh hoàng của cậu.
[HỆ THỐNG: LỖI MỘT TRỌNG TAI.] [ĐANG KHỞI ĐỘNG GIAO DIỆN CỨU HỎA.] Một bàn tay lạnh toát bỗng xoáy vào lồng ngực Lam Tiêu Phong, rút lấy linh hải đang chảy ngược.
Cậu mở mắt, thấy chính mình đứng trước gương, miệng nở nụ cười tàn khốc khác biệt.
Từ sâu trong lỗ hổng đó, một giọng nói vang lên.
Không phải tiếng máy móc lỗi thời của bóng đen vừa bị tiêu diệt, mà là giọng nói trầm ấm, đau khổ và quen thuộc đến rợn người — giọng nói của chính Lam Tiêu Phong từ tương lai xa xôi nào đó đang vọng về qua chiều không gian đã vỡ nát này:
*"Cuối cùng.
ngươi cũng tìm ra lối thoát khỏi vòng lặp chết chóc này rồi sao?
Nhưng tiếc thay cho chúng ta, vì một khi cánh cửa này mở ra thì nó sẽ không bao giờ đóng lại nữa đâu cả."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận